Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 78: Sự Thật Về Ẩn Sơn
Chương 78

Sự Thật Về Ẩn Sơn

Sân trước. Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" treo xiên xẹo phía sau, chữ phai, gỗ mối ăn. Bạch Ly khắc bảng này mười mấy năm trước, tay bé, chữ xấu, nhưng không ai sửa. Bảng tên xấu nhất thiên hạ, treo trên cổng tre xập xệ nhất thiên hạ, của tông môn bé nhất thiên hạ.

Bảy người ngồi.

Tạ Trường An ngồi giữa, lưng tựa gốc cây ngô đồng, chân duỗi, tay đặt trên đầu gối. Trường bào xám, trâm gỗ, dép cỏ. Giống mọi ngày. Nhưng mắt khác. Mắt sáng, sâu, kiểu mắt của người đã quyết rồi, không còn giằng xé.

Sáu đệ tử ngồi xung quanh, nửa vòng tròn. Diệp Hàn bên trái, kiếm dựng trước mặt, hai tay nắm chuôi. Ninh Tiểu Nguyệt bên phải, quạt gấp đặt trên đùi, lưng thẳng. A Cẩu ngồi xa nhất, gần cửa sổ bếp, mắt đen nhìn thầy, ma khí lắng sâu. Bạch Ly ngồi cạnh Hạ Linh, đuôi cáo giấu gọn, mắt hổ phách mở to. Hạ Linh tay nắm ống áo, túi thuốc trên đùi. Lục Vô Ưu đứng tựa vách đá phía sau, tay đút túi.

Nắng sớm chiếu xuyên tán ngô đồng, vệt sáng rải trên đất, trên vai, trên mặt. Gió nhẹ. Lá lay.

Tạ Trường An nhìn sáu đệ tử. Từng đứa. Lâu. Rồi mở miệng.

– Ngọn núi này có tên cũ.

Giọng bình, nhẹ, không cảm xúc thừa. Giọng kể chuyện. Giọng người trồng rau kể cho con cái nghe chuyện gia đình.

– Thiên Quang Sơn. Tông môn ta từng tu luyện ở đây. Thiên Quang Tông. Hơn ba trăm đệ tử. Mạnh nhất vùng này.

Im lặng. Gió thổi qua sân, lay bảng tên xiên xẹo.

Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. Nàng đã nghiên cứu lịch sử tu tiên đại lục bốn năm, đọc hàng ngàn cuốn sử, dựng mạng lưới tình báo bao phủ nửa thiên hạ. Chưa bao giờ thấy tên "Thiên Quang Tông" trong bất kỳ tài liệu nào.

– Thầy. Thiên Quang Tông không có trong sử sách. Con đã đọc hết.

– Vì đã bị xóa.

Nàng nhắm mắt. Thở nhẹ. Rồi mở, mắt sáng hơn.

– Xóa bởi ai?

Tạ Trường An nhìn nàng. Nàng biết câu trả lời, chỉ cần xác nhận.

– Thiên Đạo Điện.

Ba chữ. Nhẹ. Nhưng sức nặng đủ khiến cả sân lặng.

Hắn kể. Chậm. Từng lớp.

Thiên Quang Tông là tông môn tu tiên tầm trung, lập hơn năm trăm năm trước, nằm trên ngọn núi này. Không phải đại tông, không phải tiểu tông, đủ lớn để có ba trăm đệ tử, đủ nhỏ để thiên hạ không mấy chú ý. Chưởng môn cảnh giới Thánh Cảnh, mạnh nhất vùng, nhưng so với toàn đại lục chỉ là cá nhỏ.

Nhưng Thiên Quang Tông có một điều đặc biệt: thiên tài.

Không biết vì phong thủy, vì dòng mạch linh khí ngọn núi, hay vì phương pháp dạy của chưởng môn, nhưng cứ vài chục năm, Thiên Quang Tông lại sản sinh thiên tài vượt chuẩn. Kiểu thiên tài mà đại tông cũng phải ghen. Kiểu thiên tài mà Thiên Đạo Điện không thể bỏ qua.

– Thầy là một trong số đó?

Diệp Hàn hỏi. Giọng bình. Mắt nhìn thầy, không chớp.

Tạ Trường An gật.

– Ta vào Thiên Quang Tông năm mười hai tuổi. Tu vi Hóa Thần tầng ba lúc mười sáu. Nhanh nhất lịch sử tông.

Sáu đệ tử im. Hóa Thần tầng ba. Mười sáu tuổi. Cảnh giới thứ năm trong chín bậc. Mười sáu tuổi.

Hạ Linh bịt miệng, mắt mở to. Nàng biết ý nghĩa con số đó. Nàng là Dược Thần, từng nghiên cứu lịch sử đan đạo và tu luyện. Lịch sử ghi nhận thiên tài nhanh nhất đạt Hóa Thần là hai mươi ba tuổi. Mười sáu, chưa từng có.

Lục Vô Ưu vẫn tựa vách. Nhưng tay trong túi nắm chặt.

– Nhưng ta không phải thiên tài lớn nhất Thiên Quang Tông.

Tạ Trường An dừng. Nhìn xa, nhìn qua bảng tên xiên xẹo, qua vườn rau, qua rừng trúc, nhìn thứ gì đó không còn ở đây.

– Người đó tên Lâm Thanh Dạ. Sư huynh ta.

Giọng hắn khi nói tên này, nhẹ hơn, mềm hơn, kiểu giọng mà sáu đệ tử chưa từng nghe. Giọng của người nhắc đến kẻ đã mất mà vẫn nhớ từng nốt cười.

– Thanh Dạ giỏi trận pháp. Thiên tài bẩm sinh. Nhìn trận pháp như người thường nhìn nhà: thấy cửa, thấy tường, thấy cách từng viên gạch khớp vào nhau. Mười bảy tuổi, Hóa Thần tầng hai. Chậm hơn ta một bậc tu vi. Nhưng trận pháp đạo, ta không bằng một góc.

Hắn dừng. Hít nhẹ. Gió thổi qua, lay lá ngô đồng, vệt sáng trên mặt hắn nhảy.

– Thanh Dạ phát hiện Thiên Đạo Điện. Phát hiện họ đang xóa thiên tài khỏi lịch sử. Hắn nghiên cứu, ghi chép, tìm bằng chứng.

A Cẩu qua thần thức, nhẹ, chỉ đủ mọi người nghe: ...rồi sao?

Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Đứa trẻ câm. Đứa duy nhất hỏi "rồi sao" bằng giọng đã biết câu trả lời.

– Rồi Thiên Đạo Điện đến. Một đêm mùa đông. Tuyết phủ sơn môn trắng xóa. Một người. Chỉ một.

Hắn kể. Không vội. Từng câu, đều, chậm, như gieo hạt.

Thiên Đạo Điện đến vì Lâm Thanh Dạ. Sứ giả xuất hiện đêm mùa đông, tuyết phủ trắng sơn môn. Một người. Cảnh giới mà cả chưởng môn Thánh Cảnh cũng phải quỳ. Gọi tên Thanh Dạ. Hai lựa chọn: về với họ, hoặc chết.

– Thanh Dạ cười.

Tạ Trường An dừng ở đó. Lâu. Hai chữ "Thanh Dạ cười" treo giữa sân, nặng.

– Hắn cười, rồi nói: "Ta không về." Ba chữ. Nhẹ nhàng như từ chối bát cháo. Nhưng ba chữ đó là bản án tử.

Hạ Linh nắm chặt ống tay áo, móng cắm vào vải. Mắt đỏ.

– Sứ giả ra tay. Một đòn. Ta không nhìn thấy đòn, không ai nhìn thấy. Chỉ thấy không gian giữa hắn và Thanh Dạ méo đi rồi thẳng lại. Và sư huynh ta... đứng đó, mắt vẫn mở, miệng vẫn cười. Nhưng ngực có một lỗ.

Im lặng. Nặng. Nắng sáng nhưng sân tối.

– Ba trăm đệ tử nhìn. Chưởng môn Thánh Cảnh nhìn. Không ai cản nổi. Không phải không muốn. Là không kịp. Nhanh quá. Mạnh quá.

Tạ Trường An nhìn tay mình. Tay trái, đen đến khuỷu.

– Ta xông vào. Kiếm rút, chém. Kiếm gãy. Chém bằng tay không. Bị đẩy. Bay ngược vào tường đá. Xương gãy. Máu trào. Nằm đó. Nhìn Thanh Dạ nằm trong tuyết. Mắt mở. Miệng cười. Ngực xuyên.

Giọng hắn khi kể đoạn này không run, không nghẹn. Bình. Phẳng. Kiểu bình phẳng của người đã kể với chính mình câu chuyện này hàng ngàn đêm, đến mức từ ngữ đã mòn, chỉ còn xương.

– Kẻ giết Thanh Dạ quay lưng đi. Không giết ta. Không thèm.

Dừng.

– Sau đó, Thiên Đạo Điện không dừng ở Thanh Dạ. Sáu tháng sau, toàn bộ Thiên Quang Tông bị xóa sổ. Một đêm. Ba trăm đệ tử. Chưởng môn. Trưởng lão. Đệ tử ngoại môn, nội môn, tạp dịch. Cả những người không tu luyện, chỉ nấu cơm quét sân. Tất cả.

Bạch Ly rùng mình. Đuôi cáo siết chặt quanh eo, chín cái, trắng, co lại.

– Và sau khi giết, họ xóa. Xóa tên Thiên Quang Tông khỏi sử sách. Xóa khỏi ký ức thiên hạ. Dùng trận pháp cổ, loại mà Thanh Dạ đang nghiên cứu cách phá. Xóa sạch. Như chưa từng tồn tại.

Ninh Tiểu Nguyệt mắt sáng lên. Nàng hiểu. Đó là lý do nàng không tìm thấy tên Thiên Quang Tông trong sử sách. Không phải vì nàng đọc thiếu. Vì ai đó đã xóa.

– Ta là người sống sót duy nhất.

Câu cuối. Giọng vẫn bình. Nhưng "duy nhất" nặng hơn cả núi.

Kể xong. Im lặng.

Sân trước Ẩn Sơn im lặng lâu.

Nắng đã lên cao hơn, vệt sáng dời từ mặt sang vai. Gió nhẹ. Bảng tên xiên xẹo đung đưa trên cổng tre, kẽo kẹt.

Diệp Hàn siết chuôi kiếm. Kiếm ý dao động. Lần đầu sau rất lâu, kiếm ý tầng bốn không bình, không phẳng. Nó rung. Như dây đàn bị gảy quá mạnh.

Hắn nghĩ đến cành tre. Ngày đầu tiên, đứa trẻ một mắt vung cành tre cắt lá giữa không trung. Thầy ngồi nhìn, mắt sáng. Hắn nghĩ thầy nhìn lá. Bây giờ hắn biết: thầy nhìn cành tre trong tay hắn, và thấy kiếm. Thầy đã biết từ đầu. Biết hắn là gì. Biết hắn sẽ thành gì. Và chọn hắn vì biết.

Nhưng cũng vì thầy đã mất một người bạn cầm kiếm. Nên tìm một đứa trẻ cầm kiếm.

Diệp Hàn nhắm mắt. Mở lại. Kiếm ý ổn định. Bình. Sâu hơn trước.

Ninh Tiểu Nguyệt không nhìn thầy. Nàng nhìn bảng tên. "Ẩn Sơn Tông." Ẩn Sơn. Không phải tên ngẫu nhiên. Là tên mới, đặt lên xác tông môn cũ. Thầy trở lại nơi đồng môn chết, trồng rau, đổi tên, và chờ.

Nàng hiểu bây giờ. Hiểu tại sao thầy chọn ngọn núi này. Không phải vì phong thủy tốt hay vị trí thuận tiện. Vì đây là mồ. Thầy trồng rau trên mồ ba trăm người. Dạy trẻ trên đất thấm xương.

Tay nàng siết quạt gấp. Nan tre kêu răng rắc.

– Thầy.

Giọng nàng bình, lạnh, giọng Nữ Đế. Nhưng dưới lớp lạnh, có thứ gì đó run.

– Thiên Quang Tông bị diệt vì nuôi thiên tài. Và thầy lập Ẩn Sơn Tông, tiếp tục nuôi thiên tài. Trên chính ngọn núi đó.

Không phải câu hỏi. Là tổng kết. Kiểu Ninh Tiểu Nguyệt: không hỏi "tại sao", mà nói ra sự thật và chờ thầy xác nhận hoặc phủ nhận.

Tạ Trường An gật.

– Ừ.

Bạch Ly lần đầu lên tiếng. Không nhõng nhẽo. Không giả ngốc. Giọng nhẹ, nhưng rõ, kiểu giọng mà chín đuôi cáo và yêu lực nén xuống:

– Thầy sống sót vì... yếu? Kim Đan, không đáng giết?

Câu hỏi đúng. Câu hỏi mà cả sáu đệ tử đều muốn hỏi nhưng chỉ Bạch Ly nói ra, vì nàng là đứa giả ngốc giỏi nhất, nên khi hỏi thẳng, không ai ngạc nhiên.

Tạ Trường An nhìn nàng. Im.

Im lặng kéo dài. Một nhịp. Hai nhịp. Gió thổi qua. Lá ngô đồng rụng một chiếc, xoay, chạm đất.

Rồi A Cẩu mở miệng.

Không phải mở miệng thật sự. Thần thức. Nhưng lần này, thần thức hắn vang rõ hơn bất kỳ lần nào trước. Rõ đến mức cả sáu người đều nghe, kể cả Lục Vô Ưu đứng xa nhất.

...thầy không yếu.

Tất cả nhìn A Cẩu. Đứa trẻ câm, Ma Tôn, ngồi góc cửa sổ, mắt đen nhìn thầy, ma khí cuộn nhẹ trong ngực.

...ma khí của con. Con cảm nhận được. Từ đầu. Sâu bên trong thầy. Không phải ma khí. Nhưng... lớn hơn tất cả.

Im lặng.

Hạ Linh quay sang nhìn A Cẩu, mắt mở to. Nàng bắt mạch thầy bao nhiêu lần, nhìn kinh mạch bao nhiêu lần, nhưng không bao giờ cảm nhận được thứ A Cẩu nói. Vì nàng dùng y thuật. A Cẩu dùng bản năng. Ma khí cảm nhận ma khí, cảm nhận bóng tối, cảm nhận thứ nấp sâu nhất.

Và A Cẩu nói: thầy không yếu. Từ đầu.

Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Lâu. Mắt sáng, rồi mềm, rồi buồn.

– Ngươi... từ đầu đã biết.

A Cẩu gật. Một cái. Nhẹ. Ma khí lắng.

Tạ Trường An cười. Nụ cười buồn. Nụ cười kiểu người trồng rau hai mươi năm, nuôi sáu đứa trẻ, giấu mọi thứ, mà đứa câm nhất, nhỏ nhất khi đến, lại là đứa nghe rõ nhất.

– Đứa trẻ câm lại là đứa nghe rõ nhất.

A Cẩu không phản ứng. Chỉ nhìn thầy. Mắt đen, bình, sâu. Ma khí trong người hắn, lần đầu, không cuộn, không rung, không nấp. Nó nằm yên, phẳng, như hồ nước mùa thu. Huyết mạch Ma Thần, thứ mà cả ma đạo run sợ, bây giờ lắng lại vì đứa trẻ chứa nó đang nhìn thầy bằng ánh mắt không có tên nào đủ gọi.

Hạ Linh khóc. Không che. Nước mắt chảy trên má, rơi xuống túi thuốc trên đùi, thấm vải. Nàng không lau. Cứ để. Vì nàng nghĩ đến cha. Cha nàng cũng chết mà không ai cứu. Cha nàng cũng bị quên. Và thầy đã ôm nỗi đau giống cha nàng suốt hai mươi mấy năm, một mình, trên ngọn núi này, trồng rau, nấu cháo, và giấu.

Lục Vô Ưu đứng tựa vách, không nhúc nhích. Mặt không đổi. Sát khí không bùng. Nhưng hắn nhìn thầy bằng mắt mà hắn vẫn đang học đặt tên cho thứ cảm xúc bên trong.

Ba trăm người chết một đêm. Hắn hiểu thứ đó. Hắn sinh ra đã mang sát khí thiên sinh, đã giết mà không chọn. Nhưng ba trăm người bị giết không phải vì bản năng, mà vì quyết định. Có ai đó ngồi đâu đó, quyết định "giết", và ba trăm mạng tắt. Kiểu giết đó lạnh hơn sát khí thiên sinh.

Lục Vô Ưu rút tay khỏi túi. Nắm chặt. Đặt lên ngực trái. Lễ cổ sát thủ. Không phải lễ thầy, mà lễ ba trăm người đã chết trên ngọn núi hắn đang đứng.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Chậm. Quạt gấp gõ nhẹ lên đùi, một tiếng, gọn.

– Thầy. Bữa cơm sáng xong rồi. Sự thật phần một xong rồi.

Nàng nhìn thầy. Mắt sáng, sắc, không khóc, không run.

– Phần hai là gì? Thầy không phải Kim Đan. Vậy thầy là gì?

Câu hỏi treo giữa sân, giữa nắng sớm, giữa sáu đệ tử và một ông thầy trồng rau.

Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn Diệp Hàn. Nhìn A Cẩu, Bạch Ly, Hạ Linh, Lục Vô Ưu.

Sáu đứa trẻ hắn nhặt về. Sáu đứa đã lớn. Đã mạnh. Đã đủ sức nghe.

Hắn đứng dậy. Phủi lá khỏi trường bào.

– Ngồi lại. Phần hai dài hơn.

Sáu đệ tử ngồi. Chờ.

Gió thổi. Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" kẽo kẹt trên cổng. Vườn rau phía sau xanh mướt. Nắng sớm vàng.

Và Tạ Trường An, người trồng rau, bắt đầu kể phần hai của sự thật.

Phần mà cả thiên hạ sẽ rung chuyển nếu biết.

Ch.78/233
2.343 từ