Người Dạy Dỗ Thiên Hạ
Cố Thanh Sơn cầm kiếm đứng trên mây.
Ba ngàn kiếm tu Vạn Kiếm Cốc dàn phía tây, kiểu trận pháp rẽ quạt, mỗi người một kiếm, mỗi kiếm một hướng. Giao tranh từ sáng, hơn trăm người chết, chưa ai lui. Cố Thanh Sơn chém mười hai chiêu liên tục, kiếm ý tầng ba, hạ một Hóa Thần sơ kỳ của Thiên Đạo Điện. Máu bắn lên kiếm, hắn không lau.
Nhưng từ lúc linh lực Thiên Mệnh thứ hai bùng lên ở cánh bắc, hắn không chém thêm chiêu nào.
Hắn đứng yên, nhìn xa, nhìn bóng áo xám giữa đồng bằng phía bắc. Xa lắm, mắt thường không thấy. Nhưng kiếm ý tầng ba quét được. Quét, chạm, rồi dội ngược, kiểu sóng đập vào vách đá: linh lực từ bóng áo xám đó sâu hơn bất kỳ ai hắn từng gặp. Sâu hơn Diệp Hàn. Sâu hơn kiếm ý tầng năm mà hắn từng cảm nhận thoáng qua trong kiếm Kiếm Thần.
Không phải kiếm sĩ. Người đó không cầm kiếm. Nhưng kiếm ý trong cơ thể hắn thuần hơn kiếm sĩ, kiểu người hiểu kiếm đạo từ bản chất, không cần cầm kiếm mới thấy kiếm.
Thầy hắn.
Cố Thanh Sơn nhớ lại ba năm trước, đại hội Luận Kiếm. Diệp Hàn, đứa trẻ một mắt, ba trận một chiêu, kiếm sắt bình thường, kiếm ý cắt không gian. Hắn thua. Thua tâm phục khẩu phục, quỳ trên đài, hỏi một câu: "Ai dạy ngươi kiếm?"
Diệp Hàn không trả lời. Chỉ cười.
Bây giờ Cố Thanh Sơn biết. Người đó đang đứng giữa chiến trường, trường bào xám rách, tóc xổ, chân trần, gầy gò, kiểu người trồng rau lâu năm: vai hơi cong, tay lấm đất, lưng gầy. Nhưng linh lực Thiên Mệnh tỏa ra từ thân thể đó, kiểu mặt trời mọc: không ép ai nhìn, nhưng ai cũng biết.
– Kiếm Thần Diệp Hàn, hắn nói thầm, giọng khàn. Kiếm đạo vô song thiên hạ. Thầy hắn đang đứng kia.
Phó tướng Vạn Kiếm Cốc quay sang, mắt hỏi.
Cố Thanh Sơn nuốt nước bọt.
– Đáng sợ hơn.
Ở kinh thành, ngàn dặm xa, tin chiến trường truyền qua phi kỵ liên hoàn.
Lý Đình Phương, Thượng thư bộ Binh, bảy mươi tuổi, ba đời triều đình, đọc thư chiến báo bằng tay run. Không phải run vì sợ. Run vì kinh ngạc.
"Tạ Trường An trở lại. Tu vi: Thiên Mệnh. Chặn chiêu Điện Chủ bằng tay không."
Lão đặt thư xuống. Nhìn quạt gấp tre trên án thư, quạt mà Nữ Đế mang theo mỗi buổi triều. Quạt của thầy nàng cho. Lão biết. Cả triều đình biết Thiên Cơ Nữ có thầy. Nhưng không ai ngờ thầy nàng là thứ này.
Lý Đình Phương nhìn bản đồ chiến trường treo trên tường. Năm cánh quân. Năm chiến trường.
Cánh bắc: Kiếm Thần Diệp Hàn, đứng một mình mười ngày trước doanh trại Thiên Đạo Điện, kiếm gãy, tay không, ép mười vạn tu sĩ không dám tiến. Thầy hắn dạy kiếm.
Kinh thành: Nữ Đế Ninh Tiểu Nguyệt, mười sáu tuổi, điều binh bốn phía, cắt hậu cần Thiên Đạo Điện bằng quân phàm, không mất một tu sĩ. Thầy nàng dạy mưu.
Cánh đông: Ma Tôn A Cẩu, mười hai tuổi, thống nhất ma đạo, dẫn vạn ma tu. Huyết mạch Ma Thần dòng chính. Giết sứ giả cấp Đại Đế bằng một đấm. Thầy hắn dạy làm người.
Cánh nam: Yêu Hoàng Bạch Ly, mười ba tuổi, hoàng tộc bạch hồ, dẫn vạn yêu thú. Giả ngốc mười năm, bỏ mặt nạ một đêm, bốn trưởng lão quỳ. Thầy nàng cho nàng nhà.
Bạch Lộ Trấn: Dược Thần Hạ Linh, mười lăm tuổi, luyện đan cứu quân, cắt máu mình luyện Hồi Mệnh Đan. Mười năm thọ mệnh đổi một bình đan. Thầy nàng dạy y.
Huyền Thiên Thành (đã sụp): Sát Thần Lục Vô Ưu, mười bốn tuổi, một mình phá tháp chỉ huy, hạ bốn Hóa Thần chín Nguyên Anh. Sát khí có mắt: chọn lọc, không giết vô tội. Thầy hắn dạy dừng.
Sáu người. Sáu hướng. Sáu thiên tài vượt thời đại. Và tất cả gọi cùng một người: "Thầy."
Lý Đình Phương ngồi xuống ghế. Lưng thẳng cả đời, giờ hơi cong.
– Người trồng rau ở Ẩn Sơn, lão nói thầm, kiểu nói với chính mình. Lão ta... không phải nuôi quái vật. Lão ta đang dạy dỗ thiên hạ.
Ở cánh đông, tin truyền nhanh hơn gió.
Ma đạo không dùng phi kỵ. Dùng thần thức. A Cẩu đứng giữa vạn quân, mắt đỏ nhắm, ma khí cuộn quanh kiểu sương đen. Huyết mạch Ma Thần rung, kiểu chuông đồng ngàn năm bị gõ: thầy về. Hắn biết trước khi tin đến.
Cửu U Ma Tổ, ngàn tuổi, Hóa Thần trung kỳ, đứng sau A Cẩu. Lão nhìn Ma Tôn trẻ tuổi nhất lịch sử ma đạo run. Không phải run vì sợ. Run vì nhẹ nhõm.
– Ma Tôn?
A Cẩu mở mắt. Mắt đỏ, nhưng không có sát ý. Lần đầu tiên kể từ khi rời Ẩn Sơn, mắt hắn bình.
Qua thần thức, nhẹ, xa, kiểu gió thoảng nghìn dặm:
"...Thầy về rồi."
Ba chữ. Cửu U Ma Tổ nghe được (thần thức Ma Tôn bộc phát, không kiểm soát, tỏa ra xung quanh). Lão sững.
Ngàn năm qua, ma đạo có mười bảy đời Ma Tôn. Mỗi Ma Tôn đều giết tiền nhiệm mà lên. Mỗi Ma Tôn đều cô đơn, đều nghi ngờ, đều chết trên ngai. Không ai có thầy. Không ai gọi ai bằng "thầy" mà giọng như vậy: nhẹ, ấm, kiểu đứa trẻ tìm được đường về nhà.
Lão quay sang Huyết Ảnh, nói nhỏ:
– Ma đạo ngàn năm. Đây là đời Ma Tôn đầu tiên có người chờ ở nhà.
Huyết Ảnh, sáu trăm tuổi, không bình luận. Nhưng tay nắm kiếm lỏng đi một chút.
Cánh nam, yêu vực.
Bạch Ly ngồi trên lưng cáo bạc. Đuôi cáo vẫy. Vẫy liên tục từ lúc cảm nhận linh lực thầy, không dừng. Vẫy kiểu con thú nhỏ tìm được mùi nhà: bản năng, không kiểm soát, không cần kiểm soát.
Ngân Vĩ (Hóa Thần, ngàn tuổi, hồ tộc) đứng cạnh. Lão nhìn Yêu Hoàng mười ba tuổi vẫy đuôi. Nhìn ánh mắt hổ phách sáng, kiểu lần đầu sáng thật kể từ khi Ẩn Sơn bị đánh. Mười ngày qua, ánh mắt đó tối, lạnh, sắc, kiểu mắt kẻ giết không chớp. Bây giờ sáng lại.
– Yêu Hoàng.
Bạch Ly quay sang. Cười. Không phải cười giả ngốc. Cười thật.
– Thầy về rồi, Ngân Vĩ trưởng lão.
Giọng vui. Kiểu vui của đứa trẻ mười ba tuổi, không phải kiểu vui của Yêu Hoàng cai quản vạn yêu.
Ngân Vĩ nhìn nàng. Ngàn năm qua, lão thấy mười bảy đời Yêu Hoàng. Mỗi đời đều cô đơn. Mỗi đời đều lạnh. Không ai vẫy đuôi. Không ai nói "thầy về rồi" bằng giọng này.
Lão nhìn xa, nhìn hướng bắc, nơi linh lực Thiên Mệnh tỏa.
Người đó. Người nuôi con gái dòng Cửu Vĩ. Người mà Bạch Nguyệt tin tưởng trước khi chết. Người đó... đang đứng trước mặt Điện Chủ.
Bạch Lộ Trấn, trại y tế.
Hạ Linh không nhìn xa. Nàng đang bắt mạch cho Lục Vô Ưu.
Linh lực Thiên Mệnh từ cánh bắc tỏa đến đây, nhẹ, kiểu gió ấm mùa xuân: không ép, chỉ chạm. Nàng cảm nhận được. Kinh mạch trong người nàng rung, kiểu dây đàn đáp lại tiếng gõ quen. Thầy.
Nhưng nàng không dừng bắt mạch.
Lục Vô Ưu nằm trên giường dã chiến. Mê man ba ngày, tỉnh nhờ Hồi Mệnh Đan, nhưng kinh mạch tay phải vỡ, chân trái gãy xương, nội thương chín tầng. Sát khí trong người hắn loạn, kiểu lửa cháy ngầm: không bùng, nhưng không tắt.
Nàng rút kim châm. Chậm, cẩn thận, kiểu tay người quen làm, không run. Tay vấy bột thuốc, móng tím (cắt máu luyện đan ba ngày trước, chưa lành).
– Sư muội.
Lục Vô Ưu mở mắt. Mắt xám, bình, không sát ý. Nhìn Hạ Linh.
– Thầy về rồi.
Hạ Linh gật. Không ngẩng.
– Con biết.
– Sao không đi?
Hạ Linh rút kim cuối cùng. Đặt xuống khay đồng. Nhìn Lục Vô Ưu.
– Sư huynh kinh mạch tay phải vỡ bảy đường. Chân trái gãy hai chỗ. Nội thương chín tầng. Nếu con đi bây giờ, sư huynh chết trong hai canh giờ.
Im.
– Thầy không cần con bắt mạch. Thầy cần con cứu người.
Lục Vô Ưu nhìn nàng. Lâu. Rồi cười. Nụ cười nhẹ, kiểu cười mà hắn hiếm khi cười: không phải cười vì vui, mà cười vì hiểu.
– Sư muội giống thầy.
Hạ Linh không trả lời. Nàng quay sang bệnh nhân tiếp theo. Tay ổn, mắt ổn, lưng thẳng.
Nhưng nước mắt vẫn chảy. Một dòng, từ mắt trái, xuống má, nhỏ trên tay áo. Không lau. Không dừng. Kiểu khóc của người vừa biết tin tốt nhất đời nhưng không có thời gian để vui.
Thầy. Con có thuốc. Thầy cứ đánh. Xong rồi về. Con chữa.
Chiến trường cánh bắc.
Tạ Trường An đứng giữa đồng bằng, nhìn chiến trường.
Không nhìn bằng mắt thường. Nhìn bằng năng lực, kiểu nhìn mà hắn dùng từ ngày đầu tiên: nhìn thấy thiên phú, nhìn thấy tiềm năng, nhìn thấy bản chất. Năng lực này, ở cảnh giới Kim Đan, chỉ nhìn được một người cách vài trượng. Ở cảnh giới Thiên Mệnh, nhìn được cả chiến trường.
Hắn nhìn.
Phía tây: Cố Thanh Sơn, kiếm ý tầng ba, tiềm năng tầng bốn. Kiểu kiếm sĩ sống vì kiếm, chết vì kiếm. Ba ngàn người sau lưng hắn cũng vậy. Hắn nhớ đứa trẻ này, năm xưa ở Luận Kiếm Hội, quỳ trước Diệp Hàn, mắt sáng rực: không phải hận, mà phục. Kiểu kiếm sĩ thật: thua kiếm thì phục kiếm.
Phía đông: A Cẩu, huyết mạch Ma Thần, ma khí cuộn nhưng bình. Đứa trẻ câm mà hắn nhặt trong làng máu. Bây giờ, Ma Tôn. Vạn ma tu đi sau. Nhưng tay hắn vẫn nắm nửa củ khoai khô trong túi, kiểu đứa trẻ giữ đồ quý nhất. A Cẩu. Con lớn rồi. Nhưng vẫn giữ khoai. Tốt.
Cánh nam: Bạch Ly, đuôi vẫy. Hắn nhìn, cười nhẹ. Đuôi cáo vẫy kiểu con thú nhỏ, mười ba tuổi, mười ngàn yêu thú sau lưng, nhưng vẫn vẫy đuôi khi biết thầy về. Tiểu Ly. Không cần giả ngốc nữa. Nhưng vẫy đuôi thì cứ vẫy.
Kinh thành: Ninh Tiểu Nguyệt, viên cờ trắng trên bàn cờ rung. Hắn không nhìn thấy nàng (xa quá), nhưng biết. Kiểu thầy biết trò: nàng đang ngồi trước bàn cờ, mắt ướt, tính 91% thành 100%, quạt gấp tre rơi trên sàn. Tiểu Nguyệt. Lần này ta về thật. Không giả.
Bạch Lộ Trấn: Hạ Linh, đang bắt mạch. Không chạy đến. Đang cứu người. Hạ Linh. Đó mới là đệ tử ta dạy.
Cạnh Hạ Linh: Lục Vô Ưu, nằm, mê man, nhưng sát khí đang lắng. Sống. Vô Ưu. Ngươi làm tốt lắm.
Hắn nhìn xong. Sáu đệ tử. Sáu phương. Sáu cây đã thành rừng.
Hắn quay sang Diệp Hàn. Thằng bé vẫn quỳ, nước mắt khô, mắt một sáng, kiếm ý trong người lắng, bình, sâu. Kiếm ý mà hắn dạy: không sợ gì mới không dao động.
– Dậy đi, hắn nói. Quỳ hoài mỏi gối.
Diệp Hàn đứng dậy. Lau mặt bằng tay áo, nhanh, gọn.
– Thầy.
– Hm?
– Con... muốn hỏi. Thầy định làm gì bây giờ?
Tạ Trường An nhìn hướng bắc. Mây đen Thiên Đạo Điện cuộn trên trời, kiểu bóng tối sống: di chuyển, thở, chờ. Điện Chủ đang ở trong đó. Chờ.
Hắn quay lại nhìn Diệp Hàn.
– Ngươi nghĩ ta nên làm gì?
Diệp Hàn nhìn thầy. Lâu. Rồi nói, giọng bình:
– Đánh hắn.
Tạ Trường An cười.
– Đánh hắn.
Im.
– Nhưng trước đó, ta cần gặp mấy đứa. Lâu rồi không gặp. Nhớ.
Diệp Hàn nhìn thầy. Mắt một ướt lại. Nhưng lần này không phải buồn. Là vui. Kiểu vui của đứa trẻ nghe thầy nói "nhớ."
Tạ Trường An nhìn khắp chiến trường lần nữa. Nhìn xa. Nhìn bốn phương. Nhìn thiên hạ.
Rồi hắn nói. Giọng bình, nhẹ, kiểu giọng nói trên bàn ăn Ẩn Sơn. Nhưng lần này, linh lực Thiên Mệnh mang giọng đi xa, không phải ép, mà kiểu gió mang hương: ai cũng nghe, không cần nghe cũng nghe.
– Ngươi giết thiên tài. Ta nuôi thiên tài.
Im. Cả chiến trường im. Tu sĩ hai phía, vạn người, đứng giữa máu và lửa, dừng kiếm, dừng pháp, dừng tất cả. Nghe.
– Hãy xem cách nào đúng.
Giọng bình. Không hào hùng. Không thách thức. Kiểu giọng nói chuyện bình thường: trồng rau, tưới cây, ăn cháo, nói chuyện. Nhưng mỗi chữ nặng, kiểu đá ném xuống hồ, sóng lan, lan mãi, không dừng.
Điện Chủ đứng trong mây đen. Mắt bạc nhìn xuống.
Lần đầu tiên, ánh mắt đó có thứ không phải khinh thường.
Không phải sợ. Chưa đến mức sợ.
Nhưng gần.
Kiểu ánh mắt của kẻ sống bốn ngàn năm, lần đầu gặp kẻ khiến hắn phải nghĩ lại.