Bàn Cờ Khởi Động
Ninh Tiểu Nguyệt bày bàn cờ trước mặt Tạ Trường An.
Không phải bàn cờ vây. Là bản đồ. Bản đồ chiến trường vẽ trên lụa, mực đen, chi tiết đến từng con suối, từng đồi cỏ, từng doanh trại. Nàng vẽ trong mười ngày, khi thầy mất tích, khi thiên hạ loạn, khi Nữ Đế phải điều binh mà không biết thầy còn sống hay đã chết. Vẽ bằng tay run (mười ngày trước, tay nàng run). Bây giờ tay không run nữa.
Trên bản đồ, sáu viên cờ.
Viên đen hình kiếm: Diệp Hàn, cánh bắc. Viên đen hình quạt: Ninh Tiểu Nguyệt, kinh thành. Viên đen hình mặt trăng: A Cẩu, cánh đông. Viên trắng hình hồ ly: Bạch Ly, cánh nam. Viên xanh hình lá: Hạ Linh, Bạch Lộ Trấn. Viên đỏ hình lưỡi dao: Lục Vô Ưu, trại y tế (đang hồi phục).
Và giữa bàn cờ, một viên sỏi xám. Không hình gì. Chỉ là viên sỏi, kiểu sỏi nhặt bên suối. Viên sỏi mà Tạ Trường An đẽo ở chương bảy mươi tư, đêm đó, trên Ẩn Sơn, khi hắn lần đầu bày bàn cờ trước mặt đệ tử: "Quân cờ này là ta."
Ninh Tiểu Nguyệt đặt viên sỏi xám vào giữa bản đồ. Ở bình nguyên trung tâm. Giữa bốn cánh quân. Nơi nguy hiểm nhất.
– Đây là kế hoạch, nàng nói, giọng bình, kiểu giọng trình bày chiến lược: rõ, gọn, không thừa. Nàng đã tập giọng này mười ngày. Giọng Nữ Đế. Giọng Thiên Cơ.
Tạ Trường An ngồi đối diện. Chân xếp bằng, tay đặt trên gối, nhìn bản đồ. Kiểu nhìn mà hắn nhìn vườn rau: bình, chậm, thấy hết.
– Cánh bắc: sư huynh Diệp Hàn. Kiếm ý tầng bốn, chạm tầng năm thoáng. Nhiệm vụ: cắt cánh bắc, chặn viện quân Thiên Đạo Điện từ cứ điểm phía tây bắc. Không đánh lớn, giữ thế. Kiếm Thần đứng đó, không ai dám qua.
Nàng chỉ viên cờ hình kiếm. Di chuyển lên vị trí mới: giữa đèo Tuyết Sơn, nơi hẹp nhất, một kiếm cắt cả đèo.
– Cánh đông: A Cẩu. Ma đạo vạn người. Nhiệm vụ: đánh trực diện cánh đông Thiên Đạo Điện. Ma khí áp chế, phá trận pháp bảo hộ. Đẩy họ về phía trung tâm, dồn về bình nguyên.
Viên cờ hình mặt trăng tiến về phía tây.
– Cánh nam: Bạch Ly. Yêu tộc vạn thú. Nhiệm vụ: cắt đường rút của Thiên Đạo Điện. Nếu Điện Chủ thua, đám tàn binh sẽ chạy về nam. Bạch Ly chặn. Không cho thoát.
Viên cờ hình hồ ly đóng ở các ngã rẽ phía nam.
– Hậu cần: Hạ Linh. Giữ trại y tế, luyện đan dự trữ, chuẩn bị cho hậu chiến. Nàng sẽ không ra trận. Nhưng nàng là lý do chúng ta dám đánh: có Dược Thần, thương vong không chết, kinh mạch vỡ chữa được, đan dược đủ dùng.
Viên cờ xanh giữ nguyên vị trí.
– Sát Thần Lục Vô Ưu: đang hồi phục. Nếu kịp, hắn sẽ phá hệ thống liên lạc còn lại của Thiên Đạo Điện. Nếu không kịp, bỏ qua. Sát Thần đã làm đủ.
Viên cờ đỏ nằm ở trại y tế, mờ hơn các viên khác.
– Hoàng triều: năm vạn quân phong tỏa vòng ngoài. Không đánh trực tiếp (quân phàm đánh tu sĩ là tự sát). Nhưng cắt hậu cần, chặn lương thảo, kiểm soát dân thường. Việc này, triều đình làm tốt hơn tu sĩ.
Nàng dừng. Nhìn viên sỏi xám ở giữa.
– Và thầy.
Im.
– Thầy ở giữa. Bình nguyên trung tâm. Đối diện Điện Chủ. Một mình.
Tạ Trường An nhìn viên sỏi. Rồi nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.
– Ngươi đặt ta vào giữa bàn cờ.
Không phải câu hỏi. Nhận xét.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu mắt đã tính hết, đã cân nhắc hết, đã đau lòng hết, nhưng vẫn quyết.
– Lần này, thầy không được đứng ngoài.
Im.
Tạ Trường An không trả lời ngay. Hắn nhìn bản đồ. Nhìn sáu viên cờ xung quanh viên sỏi. Sáu đệ tử. Sáu quân cờ. Sáu người hắn nuôi, dạy, yêu thương. Và viên sỏi xám ở giữa: hắn.
Mười sáu năm, hắn đứng ngoài bàn cờ. Bày cờ, di quân, tính toán, nhưng không bao giờ đặt mình vào thế nguy. Không phải vì sợ chết. Vì niềm tin: "Ta không cần tự mình mạnh, chỉ cần nuôi đúng người."
Niềm tin đó đúng. Sáu đệ tử chứng minh.
Nhưng cũng sai. Vì có những trận mà người bày cờ phải tự đánh. Có những kẻ mà chỉ mình hắn đối diện được. Điện Chủ là kẻ đó.
Hắn nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Nhìn sâu. Nhìn bằng năng lực, kiểu nhìn mà hắn nhìn từng đệ tử ngày đầu tiên: nhìn thiên phú, nhìn tiềm năng, nhìn bản chất.
Và thấy: Ninh Tiểu Nguyệt không phải đang bày cờ cho thầy. Nàng đang bảo vệ thầy bằng cách duy nhất nàng biết, đặt thầy vào vị trí mạnh nhất thay vì để thầy tự chọn vị trí nguy nhất. Nàng biết nếu không có kế hoạch, thầy sẽ đi một mình. Đi kiểu trước đây: im, lặng, hy sinh, không nói ai. Nàng bày cờ để thầy đi trong thế có người chặn hậu.
Con bé này. Dùng thiên cơ bảo vệ ta.
Hắn cười. Nhẹ. Ấm.
– Ngươi đặt ta vào nơi hợp lý nhất. Đó là cách ta dạy ngươi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Mắt ướt. Nhanh. Lau ngay.
– Vậy thầy đồng ý?
– Đồng ý.
Im. Nàng thở ra. Nhẹ. Kiểu thở của người nín thở từ lúc bắt đầu trình bày, bây giờ mới thở. Nữ Đế bày cờ bằng lý trí, nhưng trình bày bằng tim: sợ thầy từ chối, sợ thầy lại đi một mình, sợ thầy lại suýt chết.
– Thầy. Con đã đặt thầy vào thế nguy hiểm nhất. Thầy có giận không?
Tạ Trường An nhìn bản đồ. Nhìn viên sỏi xám giữa bốn cánh quân. Nhìn sáu viên cờ xung quanh, kiểu sáu bức tường: bảo vệ từ mọi phía, để thầy chỉ phải đánh một hướng.
– Không giận. Ngươi không đặt ta vào thế nguy. Ngươi đặt ta vào thế có người chặn hậu. Khác.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Lâu. Rồi cười. Nụ cười mà chỉ thầy thấy: không phải Nữ Đế, không phải Thiên Cơ, mà Tiểu Nguyệt, mười sáu tuổi, đệ tử Ẩn Sơn.
– Con sợ.
– Sợ gì?
– Sợ thắng.
Tạ Trường An không hiểu ngay. Nhìn nàng.
– Tất cả quân cờ trên bàn, nàng nói, giọng nhỏ, kiểu giọng nói với thầy (không phải giọng Nữ Đế), đều là người con yêu thương. Sư huynh Diệp Hàn. A Cẩu. Tiểu Ly. Hạ Linh. Lục Vô Ưu. Và thầy.
Im.
– Nếu thắng, có thể mất người. Nếu thua, chắc chắn mất người. Con sợ cả hai.
Im.
– Lần đầu tiên, con sợ thắng.
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn đứa trẻ mười sáu tuổi gánh thiên hạ trên vai, bày cờ bằng trí tuệ vượt thời đại, nhưng sợ mất người thương bằng trái tim mười sáu tuổi. Nhìn mâu thuẫn đó: mạnh quá và yếu quá cùng lúc.
Hắn giơ tay. Vỗ đầu nàng. Nhẹ. Kiểu vỗ đầu đứa trẻ trên Ẩn Sơn: ấm, chậm, vững.
– Tiểu Nguyệt.
– Dạ.
– Sợ là đúng. Sợ mất người là đúng. Nhưng vì sợ nên phải bày cờ giỏi hơn. Không phải bày cờ để thắng, mà bày cờ để ai cũng về.
Nàng nhìn thầy. Mắt ướt. Không lau lần này.
– Thầy cũng phải về.
– Ừ.
Im.
– Hứa.
Tạ Trường An cười. Kiểu cười mà hắn cười trên Ẩn Sơn: nhẹ, ấm, kiểu cha nhìn con.
– Ta hứa. Về nhà nấu cháo.
Bàn cờ khởi động.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng trước bàn cờ, nhìn sáu viên cờ bắt đầu di chuyển. Thư phát đi. Lệnh ban. Quân di chuyển. Chiến trường chuyển mình, kiểu bàn cờ sống: mỗi viên cờ là người, mỗi nước đi là máu.
Viên cờ hình kiếm: Diệp Hàn rời đồng bằng, hướng đèo Tuyết Sơn. Kiếm ý tầng bốn quét trước, kiểu sóng cắt không gian. Ai đứng trong đèo đều cảm nhận: lạnh.
Viên cờ hình mặt trăng: A Cẩu dẫn vạn ma tu, tiến về phía tây. Ma khí cuộn kiểu đám mây đen thấp, che mặt đất, nuốt ánh sáng. Tu sĩ Thiên Đạo Điện cánh đông run, kiểu run trước bão: biết sắp đến, không tránh được.
Viên cờ hình hồ ly: Bạch Ly điều vạn yêu thú, phủ kín các ngã rẽ phía nam. Cáo bạc phi trên trời, dưới đất là sói, là rắn, là chim, là mọi loài yêu thú mà Yêu Hoàng gọi được. Đường rút Thiên Đạo Điện bị cắt. Bẫy đóng.
Viên cờ xanh: Hạ Linh tăng tốc luyện đan. Mười lò lửa cháy, mỗi lò trăm viên, kiểu dự trữ cho trận cuối cùng. Tay nàng không dừng. Mắt nàng không nhắm. Dược Thần không ngủ đêm trước trận.
Viên cờ đỏ: Lục Vô Ưu mở mắt trong trại y tế. Mắt xám, bình, kiểu mắt sát thần: tính toán, đánh giá, chuẩn bị. Chân gãy, nhưng tay phải đang phục hồi. Sát khí trong người lắng, kiểu lửa gom lại: chờ bùng.
Và viên sỏi xám.
Tạ Trường An rời kinh thành. Hướng bắc. Hướng bình nguyên. Hướng Điện Chủ.
Đi bộ. Chân trần. Trường bào xám bay trong gió. Một mình.
Nhưng không cô đơn. Xung quanh hắn, sáu viên cờ đang di chuyển. Sáu đệ tử đang chiến đấu. Sáu quái vật mà hắn nuôi, dạy, yêu thương, bây giờ chặn hậu cho hắn. Để hắn chỉ phải đánh một người.
Mầm đã thành cây. Cây đã thành rừng. Bây giờ, đến lượt người trồng cây.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng trước bàn cờ. Nhìn viên sỏi xám di chuyển về phía bắc. Tay nắm quạt gấp tre, chặt.
Thầy. Về nhà.
Mắt nàng khô. Lưng thẳng. Giọng bình.
Nữ Đế quay sang cận vệ:
– Truyền lệnh. Tất cả các cánh quân. Bắt đầu.
Bàn cờ khởi động.