Một Kiếm Chấn Kinh Thành
Diệp Hàn rời Ẩn Sơn lúc trời chưa sáng.
Không nói thầy. Không nói ai. Kiếm cũ bên hông, ba cái bánh bao trong bọc vải (Hạ Linh nướng tối qua, hắn lấy một phần khi mọi người ngủ), ba lượng bạc, dành dụm từ bán nấm ở Vân Khê. Bước qua cổng tre, dưới bảng gỗ xiên xẹo, không ngoái lại.
Ninh Tiểu Nguyệt biết. Nàng thức từ lúc hắn ra khỏi giường, thiên cơ không ngủ sâu. Nàng nhìn qua khe cửa, nhìn bóng sư huynh đi xuống dốc, biến vào sương.
Đại hội Kiếm Đạo Thanh Vân. Kinh thành. Nàng kể cho hắn nghe tuần trước, từ tin tức mua ở Thanh Phong. 200 kiếm sĩ trẻ. Cố Thanh Sơn Vạn Kiếm Cốc. Lâm Phong Nhạc Thanh Vân Tông.
Nàng biết sư huynh sẽ đi. Không cần nói. Kiếm khách nghe tiếng kiếm, phải đến.
Sáng. Tạ Trường An tưới rau. Nhìn giường Diệp Hàn, trống.
Ninh Tiểu Nguyệt bước ra hiên.
— Sư huynh đi rồi.
— Ừ.
— Thầy biết?
— Ừ.
— Không cản?
Tạ Trường An tưới cải. Nước đổ đều.
— Kiếm cần gió. Gió ở trên núi chỉ đủ mài. Muốn sắc — phải ra đồng bằng.
— Sư huynh mới Luyện Khí tầng hai. Đại hội Thanh Vân có thiên tài Trúc Cơ tầng chín.
— Ừ.
— Thầy không lo?
Tạ Trường An dừng. Nhìn nàng.
— Lo. Nhưng kiếm hắn, không phải ta giữ được. Cây đến lúc phải ra khỏi đất.
Nàng im. Gật. Hiểu.
Để hắn đi.
· · ·
Kinh thành. Bảy ngày sau.
Diệp Hàn đứng trước Kiếm Đài Thanh Vân, đấu trường lộ thiên lớn nhất phía bắc đại lục, đá trắng, tròn, bán kính năm mươi trượng, khán đài bao quanh mười hai tầng. Hai trăm kiếm sĩ trẻ, áo đủ màu, kiếm đủ loại, từ khắp đại lục. Tu vi thấp nhất, Trúc Cơ tầng ba. Cao nhất, Trúc Cơ tầng chín.
Diệp Hàn, Luyện Khí tầng hai. Thấp nhất. Xa.
Quầy đăng ký. Quan chức, tu sĩ trung niên, Trúc Cơ, tóc búi, bút trúc, sổ dày.
— Tên?
— Diệp Hàn.
— Tông phái?
— Ẩn Sơn Tông.
Quan chức dừng bút. Nhìn lên.
— Ẩn... gì?
— Ẩn Sơn.
— Chưa nghe bao giờ.
— Không cần nghe.
Quan chức nhìn hắn, mười hai tuổi (trông mười bốn, gầy, cao hơn tuổi), mắt một, kiếm cũ, áo vải. Nhìn tu vi, Luyện Khí tầng hai.
— Cậu nhỏ... đại hội này tối thiểu Trúc Cơ. Luyện Khí không...
— Quy tắc đăng ký ghi: "Mọi kiếm sĩ đều được tham gia." Không ghi tối thiểu Trúc Cơ.
Quan chức mở sổ. Đọc. Đúng, không ghi.
— ...được rồi. Ẩn Sơn Tông. Diệp Hàn. Luyện Khí tầng hai.
Tiếng cười quanh quầy đăng ký. Mấy kiếm sĩ trẻ nghe — "Luyện Khí tầng hai?" — cười. Cười to.
Diệp Hàn không quay lại. Cầm thẻ đăng ký. Bước đi.
· · ·
Vòng loại. Ngày thứ nhất.
Hai trăm kiếm sĩ, chia bốn đài, mỗi đài năm mươi người, thắng đấu loại trực tiếp. Mười sáu người vào vòng trong.
Đài bốn. Diệp Hàn.
Trận một, đối thủ: Vương Chí, Trúc Cơ tầng ba, Bích Ngọc Kiếm Phái. Kiếm dài, chiêu rộng, linh lực đầy.
Vương Chí nhìn Diệp Hàn. Cười.
— Luyện Khí? Đăng ký nhầm chỗ à?
Diệp Hàn rút kiếm. Kiếm cũ. Thép thường.
Vương Chí xông lên, chiêu mở, kiếm chém ngang, linh lực Trúc Cơ phủ lưỡi kiếm, sáng trắng.
Diệp Hàn nghiêng người. Kiếm đâm thẳng. Kiếm ý, tỏa, mỏng, lạnh. Chạm cổ. Dừng.
Một chiêu.
Vương Chí, mắt mở to. Kiếm vẫn giơ giữa chừng. Cổ, lạnh. Kiếm cũ cách da một tấc.
— T-thua...
Diệp Hàn thu kiếm. Bước xuống.
Khán đài, xì xào nhẹ. "Nhanh thật." "Nhưng Trúc Cơ tầng ba yếu." "Xem tiếp."
Trận hai, Trần Lâm, Trúc Cơ tầng năm, Huyền Thiên Kiếm Phái. Nhanh hơn. Mạnh hơn.
Hai chiêu. Diệp Hàn thắng. Kiếm ý cắt qua phòng ngự Trần Lâm như cắt giấy.
Trận ba, Lý Hải, Trúc Cơ tầng sáu, Thái Sơn Kiếm Phái. Kiếm nặng, lực mạnh.
Một chiêu. Kiếm ý xuyên qua kiếm khí, chạm vai, Lý Hải bay lùi ba trượng. Kiếm rơi.
Khán đài, im hơn. Không cười nữa.
"Luyện Khí tầng hai... hạ Trúc Cơ tầng sáu bằng một chiêu?"
"Kiếm ý. Thằng nhỏ có kiếm ý."
"Kiếm ý ở Luyện Khí? Ai dạy hắn?"
Trận bốn. Trận năm. Trúc Cơ tầng sáu. Trúc Cơ tầng bảy.
Một chiêu. Hai chiêu. Thắng. Thắng.
Năm trận. Năm thắng. Không quá hai chiêu.
Diệp Hàn ngồi góc đấu trường, uống nước (nước suối mang theo từ Ẩn Sơn, chai tre). Kiếm cũ đặt ngang đùi. Mắt nhắm. Kiếm ý, bình. Không dao động.
Quanh hắn, hai trăm ánh mắt. Không ai cười nữa.
"Kiếm giả một mắt."
"Ẩn Sơn Tông."
"Chưa nghe bao giờ."
"Nhưng sẽ nhớ."
· · ·
Vòng bán kết. Ngày thứ hai.
Mười sáu người. Một đài. Khán đài, đầy. Không chỉ kiếm sĩ trẻ, mà trưởng lão các tông phái lớn cũng ngồi. Thanh Vân Tông, chủ nhà, ba trưởng lão Nguyên Anh ngồi hàng đầu. Vạn Kiếm Cốc, Huyền Thiên, Thái Sơn, đều có đại biểu.
Diệp Hàn hạ thêm ba đối thủ. Trúc Cơ tầng bảy. Trúc Cơ tầng tám. Trúc Cơ tầng tám.
Mỗi trận, không quá ba chiêu. Kiếm ý sắc hơn mỗi trận. Như kiếm đang mài chính nó.
Trưởng lão Thanh Vân, mắt nheo, ngón tay gõ tay ghế:
— Luyện Khí tầng hai. Kiếm ý tầng hai. Hạ tám đối thủ Trúc Cơ. Mười hai tuổi. Quay sang trưởng lão bên cạnh. Lâm Phong Nhạc nhà ngươi kiếm ý tầng ba. Vậy thằng nhỏ này...
— Sẽ gặp Cố Thanh Sơn ở chung kết. Trưởng lão Vạn Kiếm Cốc nói, giọng trầm. Cố Thanh Sơn Trúc Cơ tầng chín. Kiếm chiêu Vạn Kiếm, ba mươi sáu biến. Không ai dưới Nguyên Anh phá được.
— Chờ xem.
· · ·
Chung kết.
Kiếm Đài Thanh Vân, đá trắng rửa sạch, vết máu vòng loại đã lau. Nắng đông rọi xuống, lạnh, sáng. Khán đài, mười hai tầng, đầy. Nghìn người. Kiếm sĩ, trưởng lão, thương nhân, dân thường, tất cả nhìn xuống đài.
Hai người đứng đối diện.
Cố Thanh Sơn, mười bảy tuổi, bào trắng viền bạc, Vạn Kiếm Cốc. Cao, thẳng, mặt đẹp, mắt sáng, kiểu người sinh ra đã biết mình giỏi. Kiếm — "Vạn Biến", linh kiếm cấp trung, lưỡi mỏng như lá, sáng ngời linh quang. Trúc Cơ tầng chín. Thiên tài kiếm đạo hàng đầu đại lục trẻ tuổi.
Diệp Hàn, mười hai tuổi, áo vải, mắt một, kiếm cũ. Luyện Khí tầng hai. Ẩn Sơn Tông.
Chênh lệch, vực thẳm.
Cố Thanh Sơn nhìn Diệp Hàn. Không cười nhạo, gã không cười nhạo ai. Mắt, nghiêm. Gã đã xem trận của Diệp Hàn. Tám trận. Tám thắng. Kiếm ý.
— Ngươi có kiếm ý.
Không phải câu hỏi.
Diệp Hàn nhìn lại. Một mắt. Lạnh.
— Ừ.
— Ai dạy ngươi?
— Thầy ta.
— Thầy ngươi giỏi.
— Ừ.
Cố Thanh Sơn rút kiếm. Vạn Biến, lưỡi kiếm mỏng, sáng, linh quang chảy dọc sống kiếm như nước. Đẹp. Kiếm đẹp nhất đại hội.
Diệp Hàn rút kiếm cũ. Thép thường. Lưỡi hơi cong. Chuôi bọc da bong.
Nghìn người nhìn. Im.
Trọng tài, trưởng lão Nguyên Anh Thanh Vân, giơ tay.
— Bắt đầu.
· · ·
Cố Thanh Sơn không vội.
Bước một, kiếm giơ ngang, ngang tầm mắt. Vạn Kiếm Cốc khai cuộc chuẩn, phòng ngự trước, dụ đối thủ ra chiêu, rồi phản.
Diệp Hàn cũng không vội. Đứng. Kiếm cũ buông thõng bên hông. Mắt nhắm.
Nghe.
Gió trên Kiếm Đài, lạnh, mạnh, mang theo linh khí dày đặc (kinh thành linh khí đậm hơn Ẩn Sơn gấp ba). Gió qua kiếm Cố Thanh Sơn, rẽ, đổi hướng, gợn. Kiếm ý Diệp Hàn cảm nhận: linh lực Trúc Cơ tầng chín phủ quanh Cố Thanh Sơn, dày, đặc, ổn định. Mạnh. Mạnh hơn bất kỳ đối thủ nào hắn từng gặp.
Mạnh hơn nhiều.
Cố Thanh Sơn xông lên.
Chiêu đầu — "Vạn Kiếm Quy Nhất." Kiếm mỏng chém xuống, nhưng giữa đường — tách. Linh lực phân thành ba luồng kiếm khí, ba hướng, ba góc. Trên, dưới, ngang. Cùng lúc.
Diệp Hàn lùi. Kiếm cũ gạt, chỉ chắn được luồng trên. Luồng ngang cắt tay áo, máu rỉ. Luồng dưới, hắn nhảy, tránh.
Chiêu hai — "Vạn Kiếm Phân Thân." Cố Thanh Sơn xoay kiếm, linh lực bùng, kiếm quang tỏa ra mọi hướng, không phải ba, mà chín luồng. Chín hướng kiếm khí, bao vây, cắt không gian quanh Diệp Hàn thành lồng.
Diệp Hàn lùi thêm. Kiếm ý tỏa, chắn hai luồng. Ba luồng trượt qua. Bốn luồng, cắt. Vai trái, đùi phải, lưng, máu.
Khán đài, hít hơi.
"Chênh lệch quá lớn."
"Trúc Cơ chín. Ba mươi sáu chiêu Vạn Kiếm. Thằng nhỏ không có cơ hội."
Chiêu ba đến mười, Cố Thanh Sơn ép. Mỗi chiêu biến ảo hơn, kiếm quang tách ba, tách chín, tách mười hai. Mỗi luồng có ý riêng, có hướng riêng, như đang đánh nhau với mười hai kiếm sĩ cùng lúc.
Diệp Hàn lùi. Chắn. Đỡ. Lùi. Máu trên áo, nhiều hơn. Tay kiếm, run? Không. Vững. Nhưng kiếm ý — dao động.
Mạnh quá. Gã mạnh quá.
Kiếm ý đang loạn.
Vì sợ?
Chiêu mười một, Cố Thanh Sơn chém dọc. Kiếm quang tách mười tám luồng, kỷ lục cá nhân. Diệp Hàn đỡ, kiếm cũ rung bần bật, tay tê, chân trượt lùi ba bước. Kiếm ý, vỡ. Lớp kiếm ý phủ quanh lưỡi kiếm, nứt, tan, rời.
Vỡ rồi.
Khán đài, tiếng thở hắt. "Xong rồi."
Cố Thanh Sơn dừng. Nhìn Diệp Hàn, máu, mồ hôi, kiếm ý vỡ, nhưng vẫn đứng. Mắt, vẫn mở. Một mắt phải, sáng.
— Xin lỗi. Gã nói, chân thành. Chênh lệch quá lớn. Ngươi giỏi, nhưng Luyện Khí không chống được Trúc Cơ chín.
Diệp Hàn nhìn gã. Nhìn kiếm Vạn Biến, sáng, đẹp, mạnh. Nhìn kiếm cũ trong tay mình, thép thường, lưỡi cong, chuôi bọc da bong.
Thầy nói gì?
Gió thổi qua đài. Lạnh. Mạnh.
"Gió có sợ vực không?"
Không.
"Kiếm ý cũng vậy. Không sợ gì, mới không dao động."
Hắn nhắm mắt.
Ta đang sợ. Sợ gã mạnh hơn. Sợ thua. Sợ Ẩn Sơn bị cười.
Nhưng gió không sợ vực.
Gió qua vực, vẫn thổi.
Kiếm ý không sợ gì.
Kể cả, không sợ thua.
Mắt nhắm. Thế giới tối. Không thấy Cố Thanh Sơn. Không thấy khán đài. Không thấy kiếm Vạn Biến sáng ngời.
Chỉ nghe.
Nghe gió. Gió trên Kiếm Đài, qua vai, qua lưng, qua tay, qua mũi kiếm cũ. Gió không sợ. Gió chỉ thổi.
Kiếm ý — thay đổi.
Không phải phục hồi. Không phải lắp lại. Mà — khác. Kiếm ý tầng hai vỡ rồi, và từ trong mảnh vỡ, thứ gì đó mới mọc ra. Như hạt giống phải nứt vỏ mới nảy mầm.
Kiếm ý tầng ba.
Không phải mỏng nữa. Không phải rộng nữa. Mà — sâu. Sâu như vực dưới vách đá phía bắc Ẩn Sơn. Sâu như mắt thầy khi nhìn đệ tử. Sâu, và bình. Bình tuyệt đối. Không dao động. Không vì sợ, không vì giận, không vì gì cả.
Bình.
Diệp Hàn mở mắt. Mắt phải, sáng. Không phải sáng lạnh như trước. Sáng trong. Trong đến mức, cả Kiếm Đài phản chiếu trong đó.
Cố Thanh Sơn, sững. Mắt co lại. Gã cảm. Kiếm ý từ thằng nhỏ đối diện, khác. Khác hẳn. Mạnh hơn. Không, không phải mạnh hơn. Mà sâu hơn. Sâu đến mức kiếm Vạn Biến trong tay gã — rung. Linh kiếm cấp trung, đang sợ.
Kiếm ý tầng ba?
Không thể. Luyện Khí tầng hai. Không thể.
Nhưng kiếm ta, đang rung.
Diệp Hàn bước tới. Một bước.
Rồi, vung kiếm.
Một chiêu. Không phải chiêu thức. Không phải pháp lực. Không phải kỹ thuật. Chỉ — ý. Thuần kiếm ý. Kiếm cũ vẽ một đường thẳng trong không khí, đơn giản, ngắn, không hoa mỹ. Nhưng đường thẳng đó — cắt. Cắt không khí, cắt linh lực, cắt kiếm quang, cắt mọi thứ.
Kiếm ý tầng ba, Vô Cảm Kiếm. Kiếm không cảm xúc. Kiếm bình. Kiếm chỉ cắt.
Kiếm quang Cố Thanh Sơn, mười tám luồng, đang vây, bị xẻ đôi. Tất cả. Cùng lúc. Mười tám luồng, chia thành ba mươi sáu mảnh, tan.
Và kiếm Vạn Biến, lưỡi kiếm mỏng, linh kiếm cấp trung, đẹp nhất đại hội — nứt. Vết nứt chạy dọc từ mũi đến chuôi. Chậm. Rõ ràng. Tiếng nứt, trong, sắc, vang khắp Kiếm Đài.
Rắc.
Gãy. Hai mảnh. Rơi xuống đá trắng. Keng. Keng.
Im lặng.
Nghìn người. Im.
Cố Thanh Sơn nhìn kiếm gãy trên đất. Nhìn tay mình, trống. Rồi nhìn Diệp Hàn.
Thằng nhỏ mười hai tuổi, mắt một, kiếm cũ, đứng trước mặt gã. Mắt phải sáng trong. Kiếm ý, bình. Như gió qua vực. Không gợn.
— Kiếm ý tầng ba. Cố Thanh Sơn nói. Giọng, run. Không phải sợ. Là kinh ngạc. Là thứ kinh ngạc sâu nhất mà một kiếm sĩ có thể cảm, khi gặp kiếm thật. Luyện Khí tầng hai. Kiếm ý tầng ba.
Gã nhìn Diệp Hàn. Lâu.
Rồi, quỳ. Một đầu gối chạm đá trắng.
Không phải quỳ vì thua. Quỳ vì, kính phục. Kiếm sĩ quỳ trước kiếm. Lễ cổ Vạn Kiếm Cốc, khi gặp kiếm đạo cao hơn mình, quỳ, không nhục.
— Ai dạy ngươi?
Diệp Hàn nhìn gã. Im. Lâu.
Rồi, nói. Hai từ:
— Thầy ta.
Thu kiếm. Vào bao. Quay lưng. Bước xuống đài.
Không ngoái lại.
· · ·
Kiếm Đài bùng nổ.
Tiếng, ầm, ào, rung, nghìn người nói cùng lúc. Hét. Gọi. Bàn tán. La.
— Kiếm ý tầng ba! Luyện Khí tầng hai! Kiếm ý tầng ba!
— Kiếm Vạn Biến, linh kiếm cấp trung, bị gãy!
— Cố Thanh Sơn quỳ! Cố Thanh Sơn quỳ!
— Ai? Ai dạy hắn? Ẩn Sơn, Ẩn Sơn Tông, ở đâu?
— Ai là thầy hắn?
Câu hỏi đó, bay qua khán đài, qua quảng trường, qua kinh thành. Nhanh hơn gió. Dính hơn máu.
Ai là thầy hắn?
Trưởng lão Thanh Vân Tông đứng trên khán đài tầng cao nhất. Mắt nheo, sáu mươi năm tu luyện, Nguyên Anh tầng ba, nhìn thiên tài nhiều. Nhưng hôm nay, mắt mở to. Lần đầu trong hai mươi năm.
— Kiếm Quỷ.
Trưởng lão bên cạnh quay sang.
— Gì?
— Thằng nhỏ đó. Một mắt. Kiếm cũ. Kiếm ý tầng ba ở Luyện Khí. Giọng trưởng lão, trầm, chậm. Kiếm Quỷ. Chỉ quỷ mới làm được chuyện đó.
— Ẩn Sơn Tông... chưa nghe bao giờ.
— Tìm cho ta. Trưởng lão đứng dậy. Mắt, sáng, sắc, lạnh. Tìm Ẩn Sơn Tông. Tìm thầy hắn là ai.
Đêm đó, chim ưng bay. Tám con. Tám hướng. Mang theo cùng một câu hỏi, cùng một cái tên:
Kiếm Quỷ. Ẩn Sơn Tông.
Ai là thầy hắn?
· · ·
Diệp Hàn rời kinh thành trước bình minh. Như lúc đến, một mình, kiếm bên hông, không ngoái lại.
Bảy ngày đường về. Ăn bánh bao nguội (hết từ ngày thứ ba, sau đó ăn bánh mua dọc đường). Ngủ bên đường. Không nói chuyện với ai. Kiếm ý tầng ba phủ quanh người, bình, sâu, tĩnh. Chim bay ngang, đổi hướng, tránh hắn. Không phải sợ. Là kính.
Về đến Ẩn Sơn khi chiều muộn. Bước qua cổng tre. Bảng gỗ xiên xẹo.
Bạch Ly nhảy ra:
— Sư huynh! Sư huynh về rồi! Đi đâu lâu vậy!
— ...
— Sư huynh có mua kẹo cho Tiểu Ly không?
— Không.
— Sư huynh keo nhất Ẩn Sơn!
Hạ Linh chạy ra, nhìn áo hắn. Máu khô. Mắt tròn.
— Sư huynh! Máu! Bị thương! Để muội...
— Khỏi rồi.
— Chưa khỏi! Ngồi xuống! Thuốc!
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi hiên nhà. Nhìn sư huynh. Nhìn áo máu khô. Nhìn mắt, sáng hơn. Sâu hơn.
Thắng rồi.
Nàng không hỏi. Chỉ gật. Nhẹ.
A Cẩu ngồi thềm. Nhìn sư huynh. Đẩy bát nước về phía hắn. Nhẹ.
Lục Vô Ưu gốc cây. Mắt mở. Nhìn. Kiếm ý tầng ba, gã cảm. Khác. Mạnh hơn trước. Sắc hơn. Và, bình hơn. Gã gật. Nửa cái.
Tạ Trường An từ trong bếp bước ra. Tay cầm bát cháo, nóng, bốc hơi, gừng.
Nhìn Diệp Hàn. Nhìn áo máu. Nhìn mắt.
— Về rồi.
— Dạ. Con về rồi.
— Đói không?
— ...đói.
Tạ Trường An đưa bát cháo. Diệp Hàn nhận. Ngồi bàn đá. Ăn.
Cháo nóng. Gừng. Vị Ẩn Sơn. Vị nhà.
Thầy ngồi cạnh. Không hỏi thắng thua. Không hỏi đại hội. Không hỏi gì.
Chỉ ngồi. Cạnh nhau. Gió chiều. Bảng gỗ đung đưa.
Lâu.
Rồi thầy nói, nhẹ, như nói với cải trong vườn:
— Kiếm ý tầng ba.
Không phải câu hỏi.
Diệp Hàn dừng ăn. Nhìn thầy. Thầy nhìn vườn rau.
— Thầy biết con sẽ đạt?
— Ta biết ngươi sẽ cần đạt. Khi nào, không biết.
— Con sợ. Trên đài. Sợ gã mạnh hơn.
— Rồi sao?
— Rồi... con nhắm mắt. Nghe gió. Gió không sợ vực.
Tạ Trường An mỉm cười. Nhẹ.
— Tốt.
Diệp Hàn ăn cháo. Nóng. Mặn. Ngon.
Thầy ta.
Hai từ đó, đủ rồi.