Đồ Sát Ẩn Sơn
Tạ Trường An chiến đấu với Điện Chủ trên không.
Hóa Thần đối Thiên Mệnh. Chênh lệch ba cảnh giới. Kiểu kiến chống đại bàng, kiểu lửa chống biển, kiểu thứ không nên xảy ra.
Nhưng xảy ra.
Tạ Trường An đánh. Không bằng kiếm, không bằng pháp thuật, bằng linh lực thuần. Hai mươi năm phong ấn, linh lực trong người hắn nén, đặc, cứng, kiểu nước nén thành đá. Bây giờ mở hai lớp, linh lực Hóa Thần bùng ra, dữ, thô, không tinh xảo, nhưng mạnh.
Hắn đánh và bị đánh.
Chiêu một: Tạ Trường An phóng linh lực về phía Điện Chủ. Điện Chủ phẩy tay, tán. Dư chấn xé mặt đất bên dưới, rãnh dài mười trượng.
Chiêu hai: Điện Chủ phản công. Một ngón tay. Linh lực Thiên Mệnh nén thành một điểm, nhỏ, sáng, chạm ngực Tạ Trường An. Hắn bay lùi trăm trượng, máu phun, xương ngực rạn.
Chiêu ba: Tạ Trường An lao lại. Không tránh, không đỡ, lao thẳng. Tay trái đen nửa cẳng phóng ma khí tích tụ hai năm (ma khí A Cẩu ngấm vào), tay phải phóng linh lực Hóa Thần. Hai lực quấn nhau, đen trắng, kiểu rồng quấn rắn, chạm Điện Chủ.
Điện Chủ đỡ. Dễ. Nhưng lần này không phẩy tay. Giơ cả bàn tay. Nghĩa là chiêu này nặng hơn.
Tạ Trường An cười. Máu trên răng.
Được. Một bàn tay. Hơn sư huynh rồi.
Chiêu bốn. Chiêu năm. Chiêu sáu. Chiêu bảy.
Hắn đánh. Khạc máu. Đánh. Kinh mạch rạn thêm. Đánh. Tay trái mất cảm giác từ khuỷu. Đánh. Mắt mờ. Đánh.
Điện Chủ đỡ. Mỗi chiêu dễ hơn chiêu trước. Vì Tạ Trường An yếu đi. Mỗi chiêu, kinh mạch mục rạn thêm, linh lực rò rỉ kiểu bình nứt, phong ấn run, cơ thể hai mươi năm không chiến đấu phản bội chủ nhân.
Chiêu mười hai. Tạ Trường An quỳ một gối giữa không trung. Linh lực Hóa Thần nhấp nháy, kiểu đèn sắp tắt.
Điện Chủ nhìn xuống.
– Mười hai chiêu. Hơn sư huynh ngươi gấp đôi. Nhưng vẫn chưa đủ.
Tạ Trường An ngẩng đầu. Mắt đỏ, máu, mồ hôi. Nhưng cười.
– Ta chưa xong.
Phong ấn lớp ba. Lung lay. Rung.
Hắn nắm tay. Ép. Lớp ba mở.
Hóa Thần lên Động Hư.
Linh lực bùng lần hai. Mạnh hơn. Nhưng cơ thể trả giá: kinh mạch tay trái vỡ, đen lan từ cẳng lên vai, đau kiểu lửa cháy trong xương. Tay phải run không kiểm soát.
Hắn đánh tiếp.
Bên dưới, sáu đệ tử chiến đấu với bốn Đại Đế.
Diệp Hàn chặn sứ giả phía đông. Kiếm sắt bình thường, kiếm ý tầng bốn, Nguyên Anh sơ kỳ đối Đại Đế. Chênh lệch bốn cảnh giới.
Hắn không thắng được. Biết. Nhưng không cần thắng. Cần giữ.
Kiếm chém. Sứ giả đỡ bằng một tay. Dư lực đẩy Diệp Hàn bay, lưng đập cây tùng, cây gãy, hắn lăn, đứng dậy, lao lại. Kiếm chém. Bị đẩy. Đứng. Lao. Chém. Bị đẩy.
Mười lần. Hai mươi lần. Ba mươi lần.
Máu từ miệng, từ vai, từ đùi trái (vết chém xuyên qua kiếm ý). Kiếm sắt nứt, cán lỏng. Nhưng hắn lao.
Sứ giả nhìn Diệp Hàn, kiểu nhìn con kiến đâm đầu vào đá.
– Kiếm Quỷ. Thú vị. Nhưng ngươi chỉ là Nguyên Anh.
Diệp Hàn không trả lời. Rút kiếm. Lao.
Lục Vô Ưu chặn phía tây. Sát khí đối linh lực Đại Đế, kiểu dao đối búa: sắc nhưng nhẹ. Hắn bị đánh bật lần một, lần hai, lần ba. Mỗi lần đứng dậy, lau máu, lao lại.
Sát khí hắn thay đổi. Không phóng ra nữa. Thu vào. Quấn quanh cơ thể, kiểu giáp, kiểu da thứ hai. Sứ giả đánh, sát khí đỡ, hắn bị đẩy nhưng không vỡ. Kiểu đỡ của người không cần thắng, chỉ cần không chết.
Hạ Linh chạy tới, nhét Hồi Khí Đan vào miệng hắn khi hắn nằm trên đất. Hắn nuốt, đứng, lao lại.
A Cẩu đứng phía nam. Ma khí đối diện sứ giả thứ ba.
Sứ giả thứ ba khác ba người kia. Gầy, nhỏ, giọng nhẹ. Nhưng linh lực nặng nhất, đặc nhất. Hắn nhìn A Cẩu, kiểu nhìn mẫu vật.
– Huyết mạch Ma Thần. Thú vị. Bao lâu rồi không có Ma Tôn?
A Cẩu không trả lời. Ma khí bùng. Đen. Dày. Huyết mạch trong ngực nhịp mạnh, rễ đen mọc dưới da, lan trên cổ, lên mặt. Mắt chuyển: đen sang đỏ. Nhạt, rồi đậm.
Ma Thần thức dậy.
Không phải A Cẩu chọn. Huyết mạch tự bùng, kiểu phản xạ, kiểu con thú bị dồn vào góc: cắn. Ma khí phun ra kiểu lũ, không kiểm soát, không hướng, nuốt ánh sáng quanh A Cẩu, biến ngày thành đêm.
Sứ giả thứ ba lùi nửa bước. Lần đầu. Không phải sợ. Là cẩn thận.
A Cẩu gào. Không thành tiếng (hắn câm). Nhưng thần thức phóng ra, kiểu gào trong đầu mọi người, đau, giận, kiểu đứa trẻ mười hai tuổi lần đầu biết thế giới không công bằng.
Ma khí đánh sứ giả. Mạnh. Nhưng Đại Đế vẫn là Đại Đế. Sứ giả đỡ, đẩy ma khí sang hai bên, dư lực chém xuống đất. Mặt đất nứt, rãnh chạy về phía Ẩn Sơn.
A Cẩu bị đẩy lùi. Lưng đập vào cổng Ẩn Sơn. Bảng tên gỗ rung trên đầu hắn.
Hắn trượt xuống. Ngồi dưới bảng tên, mắt đỏ, ma khí cuộn loạn quanh người. Mất kiểm soát. Lần đầu tiên kể từ ngày thầy nắm tay hắn trong đêm, dạy hắn kiểm soát bằng ý muốn bảo vệ.
Bây giờ hắn muốn giết. Không muốn bảo vệ. Muốn giết.
Bạch Ly nhảy tới. Đuôi cáo quấn quanh lưng A Cẩu, kiểu đêm trên mái nhìn trăng, kiểu mọi đêm hai đứa trẻ ngồi cạnh nhau.
– Đệ đệ.
Giọng nhẹ. Không giả ngốc. Giọng thật.
A Cẩu mắt đỏ nhìn Bạch Ly. Run. Rồi mắt chuyển: đỏ sang đen. Chậm. Ma khí thu bớt. Không hết. Nhưng bớt.
Hắn gật. Đứng dậy. Ma khí vẫn loạn, nhưng có hướng. Hướng ra. Hướng sứ giả.
Bạch Ly và Ninh Tiểu Nguyệt chặn phía bắc. Sứ giả thứ tư.
Ninh Tiểu Nguyệt giăng trận pháp lần hai. Lần này không bùa giấy. Nàng dùng cờ vây. Nghĩa đen: hai mươi viên cờ đen trắng bày trên mặt đất, mỗi viên khắc ký hiệu, nàng học từ ghi chép cổ trong thư viện hoàng cung. Không phải trận pháp mạnh. Nhưng trận pháp mê, kiểu trận pháp làm chậm, làm rối, mua thời gian.
Sứ giả thứ tư bước vào, và dừng. Không bị thương. Nhưng phương hướng sai. Bước tiếp, lệch. Bước nữa, lệch thêm. Trận pháp xoay, viên cờ di chuyển, Ninh Tiểu Nguyệt gõ quạt gấp tre lên viên cờ, mỗi nhịp gõ đổi vị trí.
Sứ giả thứ tư cười.
– Thú vị. Nhưng ta là Đại Đế.
Linh lực bùng. Viên cờ nứt. Trận pháp vỡ. Ninh Tiểu Nguyệt bị đẩy lùi, quạt gấp tre gãy hai nan, nàng khạc máu.
Bạch Ly lao vào. Yêu lực bùng, ba đuôi xòe, chín đuôi hiện thoáng (lần thứ hai trong đời). Nàng dùng yêu lực đỡ đòn cho Ninh Tiểu Nguyệt, nhưng sứ giả thứ tư mạnh hơn. Yêu lực vỡ. Bạch Ly bị đánh bật, va vào Hạ Linh đang chạy tới, cả hai ngã.
Bạch Ly nằm trên đất. Máu từ miệng, từ tai. Ba đuôi rũ. Tai cáo mềm. Mắt vàng kim mờ.
Hạ Linh ôm Bạch Ly. Tay run, lấy đan dược, nhét vào miệng sư muội. Bạch Ly nuốt, ho, mắt mở.
– Sư tỷ...
Giọng yếu. Nhõng nhẽo. Kiểu giọng giả ngốc nhưng lần này không giả.
– Tiểu Ly không sao.
Máu chảy từ tai.
Trên cao, Tạ Trường An mở phong ấn lớp ba xong, lên Động Hư.
Đánh Điện Chủ. Mạnh hơn. Mỗi chiêu nặng hơn, sâu hơn. Nhưng cơ thể sụp nhanh hơn: kinh mạch tay trái vỡ, mất cảm giác toàn bộ, treo lủng lẳng. Tay phải run, linh lực rò từ ngón. Mắt trái mờ.
Chiêu hai mươi. Chiêu hai mươi lăm. Chiêu ba mươi.
Mỗi chiêu, hắn yếu đi. Mỗi chiêu, Điện Chủ mạnh lên (không phải mạnh lên, là bắt đầu dùng nhiều hơn).
Chiêu ba mươi lăm. Tạ Trường An quỳ cả hai gối giữa không trung. Linh lực Động Hư nhấp nháy, sắp tắt. Kinh mạch toàn thân rạn nứt, máu rỉ từ lỗ tai, mũi, khóe mắt.
Điện Chủ đứng trước mặt hắn. Nhìn xuống. Kiểu nhìn thầy nhìn trò.
– Ba mươi lăm chiêu. Gấp sáu sư huynh ngươi. Ta thừa nhận.
Im.
– Nhưng không đủ.
Điện Chủ giơ tay. Không đánh Tạ Trường An.
Đánh xuống.
Đánh Ẩn Sơn.
Chiêu của Thiên Mệnh rơi xuống Ẩn Sơn kiểu trời sập.
Không gian nứt. Mặt đất vỡ. Nhà gỗ nơi sáu đệ tử ngủ sụp trong một nhịp thở: mái đổ, tường vỡ, dầm gãy. Sân luyện nơi Diệp Hàn tập kiếm mỗi sáng nứt đôi, rãnh sâu ba thước. Vườn rau nơi Tạ Trường An tưới hai mươi năm bị linh lực quét: cải xanh cháy, đậu non tàn, dưa leo vỡ nát. Đất vườn đen kiểu đất chết.
Bếp nơi Hạ Linh nấu cháo sụp. Nồi cháo đổ. Bát trên kệ rơi, vỡ. Bảy chén trà (chén gốm nâu của thầy, chén nhỏ của Diệp Hàn, chén không nứt của Lục Vô Ưu) rơi, vỡ, kiểu vỡ không kêu vì tiếng nổ quá to.
Phòng luyện đan của Hạ Linh sụp. Đan lô gãy. Hàng trăm viên đan dược lăn trên đất, trộn bụi, hỏng. Sổ ghi chép bay, trang giấy cháy trong linh lực tàn.
Gốc cây nơi Lục Vô Ưu ngồi hàng đêm gãy đổ. Luống hoa nơi Bạch Ly hay nằm phơi bụng bị san phẳng. Góc phòng nơi A Cẩu ngồi ôm gối mỗi tối sập, gối rơi trên đống gạch vỡ.
Ẩn Sơn. Hai năm xây dựng. Sập trong một chiêu.
Sứ giả thứ nhất nhìn bảng tên gỗ xiên xẹo trước cổng. "Ẩn Sơn Tông." Chữ khắc nguệch ngoạc, móng cáo, xiên, xấu.
Rút kiếm. Chém.
Bảng tên gỗ vỡ làm đôi. Nửa trên rơi xuống đất, chữ "Ẩn" ngửa lên trời. Nửa dưới bay, lăn, dừng trước chân Diệp Hàn.
Diệp Hàn nhìn xuống. Nửa bảng tên dưới chân. Chữ "Tông" nứt, gỗ vỡ, mảnh vụn.
Hắn quỳ. Không phải vì kiệt sức (dù kiệt sức). Không phải vì thua (dù thua). Quỳ vì bảng tên. Tấm gỗ Bạch Ly khắc ngày khai tông, bằng móng cáo vì không có dao, xiên xẹo vì nàng mới mười tuổi, xấu vì chưa ai dạy nàng khắc chữ. Bảng tên duy nhất của Ẩn Sơn.
Vỡ.
Tạ Trường An nhìn xuống.
Hắn quỳ giữa không trung, linh lực sắp tắt, kinh mạch rạn nứt toàn thân. Nhưng hắn nhìn xuống, và thấy.
Thấy Ẩn Sơn cháy. Nhà gỗ sụp. Sân nứt. Vườn rau đen. Bếp đổ. Bảng tên vỡ.
Thấy Diệp Hàn quỳ, nắm mảnh bảng tên, máu nhỏ trên gỗ.
Thấy Bạch Ly nằm trên đất, máu từ tai, Hạ Linh ôm.
Thấy A Cẩu mắt đỏ, ma khí loạn, kiểu đứa trẻ mất nhà lần hai.
Thấy Ninh Tiểu Nguyệt khạc máu, quạt gấp gãy, mắt đỏ nhưng không khóc (chưa).
Thấy Lục Vô Ưu đứng ở rìa, sát khí dày kiểu tường, không giết ai. Chỉ đứng. Và run.
Hắn thấy. Và gào.
Gào không thành tiếng. Linh lực Động Hư bùng lần cuối, phong ấn lớp bốn rung mạnh, Tạ Trường An muốn mở, muốn lên Thánh Cảnh, muốn đánh, muốn giết Điện Chủ, muốn bảo vệ nhà.
Nhưng Điện Chủ nhanh hơn.
Một chiêu. Xé không gian.
Không gian trước mặt Tạ Trường An nứt, kiểu kính vỡ, kiểu vải rách, vết nứt đen, sâu, hút. Linh lực Thiên Mệnh ép vết nứt mở rộng, nuốt.
Tạ Trường An bị hút. Không kháng được. Linh lực Động Hư tắt, phong ấn đóng lại (cơ thể tự bảo vệ), tu vi rơi về Kim Đan. Kim Đan trước hư không nứt: kiểu lá trước bão.
Hắn bị kéo vào vết nứt. Chân, chân, eo, ngực. Vết nứt nuốt hắn kiểu đầm lầy nuốt người.
Trước khi biến mất, hắn nhìn lại.
Nhìn Ẩn Sơn. Nhìn đống đổ nát. Nhìn sáu đệ tử. Nhìn vườn rau cháy. Nhìn bảng tên vỡ.
Mắt hắn gặp mắt Diệp Hàn. Đệ tử đầu tiên. Đứa trẻ hắn cõng về. Đang quỳ, nắm mảnh gỗ, máu trên mặt, mắt phải nhìn thầy.
Hắn muốn nói gì đó. Muốn nói "đứng dậy." Muốn nói "đừng tìm thầy." Muốn nói "ăn cháo đi." Muốn nói "lần này thầy xin lỗi."
Nhưng vết nứt nuốt hắn. Không kịp. Không thành tiếng. Chỉ có ánh mắt.
Rồi vết nứt đóng lại. Không gian liền. Trời trống. Chỗ Tạ Trường An đứng chỉ còn trâm gỗ gãy rơi xuống đất, cắm trên luống cải cháy.
Diệp Hàn lao tới.
Nhảy lên. Tay nắm không khí. Nắm chỗ thầy vừa đứng. Nắm không. Không bắt được. Không chạm được. Không gian liền, nhẵn, kiểu chưa từng có ai đứng đó.
– THẦY!
Tiếng gào. Lần đầu tiên Diệp Hàn gào. Hai năm theo thầy, hắn chưa bao giờ gào. Chưa bao giờ nói to hơn năm từ. Nhưng bây giờ hắn gào, và tiếng gào mang kiếm ý, kiếm ý tầng bốn cuồng bạo xé trời, chém không gian, cố chém vết nứt đã đóng.
Không mở được. Không gian không phải thứ kiếm chém được.
Hắn rơi. Rơi từ trên cao xuống đống đổ nát Ẩn Sơn. Đập đất. Nằm. Rồi đứng dậy. Nhìn trời. Trống.
Điện Chủ nhìn xuống. Bốn sứ giả thu kiếm.
– Không cần giết.
Giọng nhẹ. Bình thản. Kiểu giọng của người đã làm chuyện này ngàn lần.
– Để chúng sống. Sống mà nhìn thầy biến mất. Đó mới là bài học.
Bốn sứ giả cúi đầu. Bóng đen phủ trời tan, chậm, kiểu sương tan trong nắng, chỉ là nắng lúc này không ấm.
Thiên Đạo Điện rút đi. Năm bóng đen bay về phía bắc, nhanh, im, biến mất ở chân trời trong mười nhịp thở.
Trời sáng lại. Bình minh muộn. Nắng chiếu xuống Ẩn Sơn.
Nhưng Ẩn Sơn không còn gì để chiếu.
Đống đổ nát. Tro. Bụi. Gỗ cháy. Đá vỡ. Đất đen.
Diệp Hàn quỳ giữa sân (nếu còn gọi là sân). Tay nắm mảnh bảng tên vỡ, chữ "Sơn" trên gỗ, máu hắn nhỏ lên, thấm vào vân gỗ. Kiếm cắm trên đất bên cạnh, nghiêng, rung, kiểu kiếm cũng run.
Hắn quỳ, và không đứng dậy.
A Cẩu ngồi giữa đống gạch vỡ. Nơi từng là phòng hắn. Gối rách dưới đống đổ nát, hắn kéo ra, ôm. Ma khí gào, không thành tiếng, nhưng rung chuyển cả ngọn núi. Đất rung. Đá rung. Cây tùng còn sống trên đỉnh rung. Ma khí phun ra kiểu đứa trẻ khóc: không kiểm soát, không hướng, chỉ đau.
Mắt hắn đỏ. Rồi đen. Rồi đỏ. Rồi đen. Huyết mạch Ma Thần nhịp loạn trong ngực, Ma Thần cười trong đầu hắn (giọng xa, cũ, quen), nhưng A Cẩu không nghe. Hắn chỉ nghe tiếng thầy nói "ăn cháo đi" hôm qua tối, và bây giờ bếp sụp, nồi cháo đổ, thầy mất.
Hạ Linh ôm Bạch Ly. Ngồi trên đất, giữa đống đổ nát phòng luyện đan. Đan lô gãy. Sổ ghi chép cháy. Viên đan lăn lóc trên đất, bẩn. Bạch Ly nằm trong lòng nàng, máu từ tai, ba đuôi rũ, mắt nhắm. Thở. Còn thở.
Hạ Linh khóc. Không gào, không nức nở. Nước mắt chảy im, rơi trên tóc bạc Bạch Ly, rơi trên đất vỡ. Tay nàng run, ôm sư muội, ôm chặt, kiểu ôm thứ duy nhất còn sống.
Đan dược rơi trên đất. Nàng không nhặt. Lần đầu tiên Hạ Linh không nhặt đan dược.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng ở rìa đống đổ nát. Lưng thẳng. Quạt gấp tre gãy hai nan, cầm trong tay phải. Tay trái nắm chặt bên hông, trắng bệch, móng cắn vào lòng bàn tay, máu rỉ.
Mặt nàng không biểu cảm. Bình tĩnh. Lạnh. Kiểu bình tĩnh của mười sáu tuổi đã quen giấu mọi thứ sau nụ cười.
Nhưng nước mắt chảy. Một giọt. Hai giọt. Chảy trên má, rơi trên áo, kiểu nước mắt không xin phép chủ nhân. Lần thứ hai nàng khóc. Lần đầu khi thầy trở về sau hai mươi ngày (nước mắt vui). Lần này, nước mắt khác.
Nàng không lau. Không nhìn ai. Nhìn chỗ thầy biến mất trên trời. Trống. Nắng. Không có gì.
Lục Vô Ưu đứng ở góc xa nhất. Xa đống đổ nát, xa mọi người. Sát khí dày đặc quanh người, nặng, nhưng không giết ai. Không lan ra. Cuộn quanh hắn, kiểu chăn, kiểu tường, kiểu thứ hắn dựng lên để giữ mình không sụp.
Hắn đứng. Và run.
Không run vì sợ. Run vì muốn giết. Muốn giết Điện Chủ. Muốn giết bốn sứ giả. Muốn giết bất kỳ thứ gì liên quan Thiên Đạo Điện. Sát khí muốn phóng, muốn xé, muốn giết. Nhưng hắn giữ. Giữ bằng hơi thở bốn nhịp vào sáu nhịp ra, kiểu thầy dạy. Giữ vì nếu không giữ, sát khí sẽ nuốt hắn, và hắn sẽ thành thứ thầy không muốn.
Hắn run. Và đứng.
Nắng chiếu xuống Ẩn Sơn.
Trâm gỗ gãy cắm trên luống cải cháy. Trâm gỗ mà Tạ Trường An dùng búi tóc hai mươi năm, cũ, sờn, mùi đất vườn.
Gió thổi. Nhẹ. Lạnh. Mang theo tro và bụi.
Sáu đệ tử. Ẩn Sơn đổ nát. Thầy mất tích.
Không ai nói. Không ai đứng dậy. Không ai bỏ đi.
Họ ở đây. Trên đống đổ nát. Ở nơi từng là nhà.