Chương 175: Liêm Thứ Sáu
Sáng sớm. Sân sau Ẩn Sơn, vách đá.
Diệp Hàn đứng trước vách đá. Tay phải cầm kiếm đá, nặng, thô, tự gọt từ đá núi phía bắc. Mắt nhìn vách, nhìn đá, nhìn vân trên đá chạy ngang dọc như mạch máu. Gió thổi qua, lạnh, kiểu lạnh đầu đông khi sương chưa tan mà mặt trời đã lên.
Tiêu Vân ngồi sau. Kiếm đá nhỏ hơn (cũng do Diệp Hàn gọt, kích thước vừa tay đứa trẻ mười ba tuổi) đặt trên đùi. Mắt mù, nhưng quay đúng hướng Diệp Hàn, vì kiếm khí cảm ứng, và ở khoảng cách này, cô "nhìn" rõ hơn người sáng mắt.
Hai tháng nay, mỗi sáng, Diệp Hàn dạy Tiêu Vân. Không phải kiếm chiêu. Không phải kiếm pháp. Dạy cách cảm. Bài nào cũng bắt đầu bằng gió, kết thúc bằng gió, và ở giữa vẫn là gió. Tiêu Vân từng hỏi: "Sư phụ, khi nào học chiêu thật?" Diệp Hàn đáp: "Khi nào ngươi biết gió thật, chiêu tự đến."
– Nhắm mắt.
Diệp Hàn nói. Cô không cần nhắm, mắt đã mù, nhưng hắn vẫn nói, vì đó là cách thầy dạy hắn.
– Cảm gió.
Tiêu Vân cười nhẹ, kiểu cười khi đệ tử nghe thầy lặp lại bài cũ mà không bao giờ chán.
– Sư phụ, gió vẫn giống hôm qua.
– Gió không bao giờ giống. Hôm qua gió từ đông, hôm nay gió từ tây. Hôm qua gió mang mùi nấm, hôm nay mang mùi sương. Nếu ngươi thấy giống, nghĩa là ngươi chưa cảm đủ sâu.
Tiêu Vân nghiêng đầu. Kiếm khí mỏng trải ra, quét quanh, cảm gió, cảm không khí, cảm rung động từng hạt bụi trong bán kính ba mươi trượng. Hai tháng trước, kiếm khí cô chỉ quét được mười trượng. Bây giờ ba mươi, và mỗi tuần lại rộng thêm, kiểu rộng khi cơ bắp quen tải và tải không còn là tải mà là thói quen.
– Gió từ tây, cô nói. Mang mùi... tro. Có ai đốt gì phía đông nam.
– Thần Khôi đốt lá khô sau vườn. Mùi tro cách đây hai trăm trượng. Ngươi cảm được vì kiếm khí ngươi đã rộng hơn trước.
Cô gật. Rồi đứng dậy. Cầm kiếm đá. Thế đứng không giống Diệp Hàn. Diệp Hàn đứng thẳng, thấp, nặng, trọng tâm dưới, kiểu đứng kiếm sĩ một mắt bù bằng cảm giác. Tiêu Vân đứng cao hơn, nhẹ hơn, trọng tâm giữa, kiểu đứng người mù cảm bằng cả thân thể, không chỉ tay. Hai thầy trò cùng thiếu mắt, nhưng thiếu khác nhau, và sự khác nhau đó tạo ra hai kiểu kiếm khác nhau, như hai cây cùng giống nhưng trồng hai nơi thì tán khác nhau.
– Chiêu cuối cùng.
Tiêu Vân nghiêng đầu.
– Chiêu nào?
– Chiêu thầy dạy ta. Trên vách đá này. Ngày ta mới đến Ẩn Sơn. Mười một tuổi, mù một mắt, cầm cành tre.
Hắn nhìn vách đá. Nhớ. Năm đó, đứng đây, nhắm mắt, cành tre trong tay, thầy nói: "Đừng nghe. Cảm." Và gió thổi, và hắn cảm, và lần đầu trong đời, hắn hiểu: kiếm không phải tay. Kiếm là gió. Mười năm rồi. Vách đá này vẫn thế, gió vẫn thế, chỉ hắn khác. Và bây giờ, hắn đứng chỗ thầy đứng, nói lời thầy nói, dạy đệ tử mù hơn hắn.
– "Gió không sợ vực."
Giọng hắn thay đổi khi nói câu đó, nhẹ hơn, mềm hơn, kiểu mềm khi lặp lại lời thầy mà không biết giọng mình giống thầy. Tạ Trường An dạy hắn câu đó năm hắn mười hai, sau một tháng hắn không dám nhảy qua khe đá vì sợ. "Ngươi sợ rơi," thầy nói. "Gió có sợ rơi không? Gió thổi qua vực, không nhìn xuống, không hỏi đáy ở đâu. Gió chỉ thổi."
Tiêu Vân đứng yên. Kiếm đá trong tay, nặng, nhưng cô không thấy nặng. Vì kiếm khí đã quen, và tay đã quen, và thân thể đã quen.
– Gió không sợ vực, cô lặp lại. Nghĩa là gì?
– Nghĩa là: đừng sợ không nhìn thấy. Gió không có mắt. Gió vẫn qua vực. Vì gió không cần nhìn đáy vực để biết phải qua. Gió chỉ thổi.
– Kiếm cũng vậy?
– Kiếm cũng vậy. Ngươi mù. Ta mất một mắt. Chúng ta không nhìn thấy đáy vực. Nhưng chúng ta vẫn qua. Vì kiếm không cần mắt. Kiếm cần gió.
Tiêu Vân đứng trước vách đá. Nhắm mắt mù. Kiếm đá giơ lên.
Và gió thổi.
Gió từ tây, mang mùi tro, mang sương, mang lạnh. Gió quấn quanh kiếm đá, quấn quanh tay, quấn quanh cánh tay, quấn quanh cả thân người mười ba tuổi đứng trước vách đá. Kiếm khí bùng, không mạnh, không dữ, bùng kiểu bùng khi mầm nở, chậm, đều, tự nhiên, như thở ra sau khi nín thở quá lâu.
Kiếm đá chém xuống.
Vách đá rung. Không nứt. Nhưng rung, kiểu rung khi đá cảm được kiếm ý, và kiếm ý chạm đá không phải để phá mà để qua. Bụi rơi. Vân đá dịch nhẹ, như sợi tóc chẻ ra, mảnh đến mức mắt thường không thấy, nhưng kiếm khí thấy, và Diệp Hàn thấy.
Tiêu Vân hạ kiếm. Thở nhẹ. Mắt mù, mặt bình, nhưng tay run. Nhẹ. Kiểu run khi người mù lần đầu "nhìn thấy" gì đó bên kia vách đá mà không cần mắt.
Diệp Hàn nhìn cô. Nhìn kiếm đá. Nhìn vách đá rung. Và hắn biết, vì hắn đã qua ngưỡng này, bốn năm trước, trên chính vách đá này, lần đầu kiếm ý chạm đá mà đá không nứt mà rung.
– Ngươi chạm kiếm hồn rồi.
– Kiếm hồn?
– Kiếm ý là cảm. Kiếm hồn là thấu. Kiếm ý, ngươi cảm được gió. Kiếm hồn, ngươi thấu gió. Biết gió từ đâu đến, đi đâu, tại sao. Gió không sợ vực vì gió biết: vực không phải bức tường. Vực là đường đi xuống.
Tiêu Vân đứng yên. Tay nắm kiếm đá, run đã dừng. Cô cảm thấy thứ gì đó khác, bên kia vách đá, bên kia gió, bên kia kiếm ý. Không phải hình ảnh, vì cô không có mắt. Không phải âm thanh, vì đá không kêu. Là cảm giác, sâu, rõ, kiểu rõ khi sờ mặt nước mà biết dòng chảy bên dưới.
– Sư phụ, cô nói. Kiếm sư phụ là kiếm ý tầng bốn. Kiếm con là gì?
– Không biết. Thầy nói: kiếm của ngươi không giống kiếm ta. Kiếm ý ta tầng bốn nhìn thấu. Kiếm hồn ngươi không phải nhìn thấu. Là cảm thấu.
– Cảm thấu.
– Kiếm ý cần mắt. Ta có một mắt, đủ. Kiếm hồn không cần mắt. Ngươi không có mắt, nên ngươi đi xa hơn ta.
Hắn nói câu đó bình thản, kiểu bình thản khi sư phụ nhận ra đệ tử sẽ vượt mình mà không buồn, chỉ vui. Vì đó là ý nghĩa của truyền thừa: học trò đi xa hơn thầy. Diệp Hàn mười chín tuổi, dạy trò mười ba tuổi, và biết cô sẽ đi xa hơn hắn, và điều đó không làm hắn nhỏ đi. Ngược lại. Nó làm hắn lớn lên, vì thầy không đo bằng kiếm mình, thầy đo bằng kiếm trò.
Trưa nắng nhạt. Bàn đá ngoài sân, bát cháo bốc hơi.
Diệp Hàn ngồi ăn chậm, vì kiếm sĩ một mắt ăn chậm để cảm từng muỗng, thói quen luyện kiếm thấm vào cả bữa ăn. Tiêu Vân ngồi cạnh, ăn cẩn thận, kiểu ăn khi mù phải dùng kiếm khí để biết bát ở đâu, muỗng ở đâu, miệng bát nóng bao nhiêu. Thần Khôi ngồi giữa, ăn nhanh, ăn thêm, ăn bát Dương Khuynh không ăn hết, vì mười tuổi và đang lớn, và mầm sinh linh trong người đốt năng lượng nhanh hơn người thường.
A Cẩu ngồi cuối bàn, bát cháo nguội trước mặt, hắn không cần ăn nhiều vì ma khí nuôi thân, nhưng vẫn ăn vì bàn ăn là nghi thức của nhóm, và Ma Chủ Thiếu Niên đã học: không ăn cùng bàn là không thuộc cùng nhóm.
Tạ Trường An ngồi đầu bàn, bát cháo đã ăn nửa, đặt xuống, nhìn.
Nhìn Diệp Hàn dạy Tiêu Vân cách cầm muỗng bằng kiếm khí. Nhìn cách hắn nói, cách hắn dạy, cách hắn lặp lại lời thầy mà không biết mình đang lặp. "Đừng nghe, cảm." "Gió không sợ vực." Những câu hắn nói với Diệp Hàn mười năm trước, bây giờ Diệp Hàn nói với Tiêu Vân, và Tiêu Vân sẽ nói với người khác, và người khác sẽ nói với người khác nữa.
Mầm tự trồng mầm.
Hắn cười nhẹ, kiểu cười khi kẻ trồng vườn thấy cây tự gieo hạt.
– Tiêu Vân.
Cô gái quay đầu, mắt mù hướng đúng thầy.
– Ngươi cảm được gió rồi. Bây giờ ta muốn ngươi cảm thứ khác.
– Thứ gì ạ?
– Người.
Tiêu Vân nghiêng đầu. Kiếm khí quét nhẹ quanh bàn, cảm từng người ngồi đây: Diệp Hàn bên trái, kiếm khí sắc, lạnh, quen thuộc. Thần Khôi bên phải, mầm sinh linh ấm, rối, kiểu ấm khi đứa trẻ câm điếc không kiểm soát được cảm xúc toả ra. A Cẩu cuối bàn, ma khí trầm, nặng, kiểu nặng khi người mười bốn tuổi mang linh hồn già hơn tuổi.
Tạ Trường An nhìn Thần Khôi. Đứa trẻ câm điếc đang ăn cháo, vô tư, kiểu vô tư khi mười tuổi và cháo ngon và trời không nóng không lạnh.
– Thần Khôi truyền cảm xúc. Hắn nói. Nhưng Thần Khôi không kiểm soát được hướng. Hắn truyền tất cả, mọi hướng, và mệt nhanh. Cần ai đó nhận, lọc, và truyền lại chính xác.
– Con ạ? Tiêu Vân hỏi.
– Kiếm hồn ngươi cảm thấu. Gió, đá, người, cảm xúc. Nếu ngươi luyện thêm, ngươi có thể nhận cảm xúc từ Thần Khôi, lọc, và truyền đi bằng kiếm khí. Kiếm khí có hướng, có tầm, có chính xác. Cảm xúc không có. Nhưng cảm xúc chạy theo kiếm khí thì có.
Im lặng quanh bàn. Thần Khôi không nghe, vẫn ăn. A Cẩu dừng muỗng, nhìn thầy. Diệp Hàn dừng ăn, nhíu mày, suy nghĩ.
Tiêu Vân suy nghĩ. Kiếm khí mỏng quét quanh, cảm Thần Khôi ngồi cạnh, cảm đứa trẻ câm điếc đang ăn cháo, cảm cảm xúc bên trong hắn: yên bình, no, hơi buồn ngủ, và dưới sâu hơn, nỗi nhớ mơ hồ mà đứa trẻ mười tuổi không biết gọi tên, nhớ tiếng mà hắn chưa bao giờ nghe, nhớ lời mà hắn chưa bao giờ nói.
– Con cảm được Thần Khôi, cô nói. Hắn đang no, buồn ngủ, và... nhớ gì đó. Con không biết nhớ gì.
Thần Khôi không nghe, nhưng ngáp. Đúng thời điểm. Rồi dụi mắt, kiểu dụi mắt khi buồn ngủ mà cháo chưa hết.
A Cẩu bật cười. Lần đầu trong lâu, Ma Chủ Thiếu Niên cười bằng giọng, không phải thần thức. Tiếng cười ngắn, khàn, nhưng có. Diệp Hàn nhìn A Cẩu cười, hơi ngạc nhiên, vì hắn hiếm khi nghe A Cẩu dùng giọng.
– Bước đầu, Tạ Trường An nói. Cảm gần thì dễ. Cần cảm xa. Xuyên rào cản Thiên Khuyết. Xuyên hư không giữa các vườn. Đến bảy vườn ươm ngoài kia.
– Bảy vườn? Diệp Hàn hỏi.
– Bên ngoài Thiên Khuyết có một trăm lẻ tám vườn ươm, Tạ Trường An nói. Bảy vườn có Hạt Giống, nghĩa là có người đang chờ. Cần liên lạc với họ. Nhưng ta không ra ngoài được nữa, và họ không vào đây được.
Hắn nhìn ba đệ tử trước mặt. Tiêu Vân, Thần Khôi, A Cẩu. Ba người, ba khả năng, ba mảnh ghép.
– Thần Khôi truyền cảm xúc. Tiêu Vân nhận, lọc, truyền bằng kiếm khí. A Cẩu khuếch đại bằng ma khí, đẩy xa hơn tầm kiếm khí cho phép. Ba người phối hợp, có thể truyền tín hiệu ra ngoài Thiên Khuyết.
– Bao lâu ạ?
– Luyện mỗi ngày. Bắt đầu từ khoảng cách mười trượng, rồi trăm trượng, rồi nghìn trượng. Khi nào cảm được ngoài rào cản Thiên Khuyết, sẵn sàng.
Tiêu Vân gật chậm, kiểu gật khi mù không cần nhìn để biết mình đang gật đúng hướng, vì kiếm hồn biết hướng thầy.
– Con hiểu. Gió không sợ vực. Cảm xúc cũng không sợ khoảng cách.
Tạ Trường An nhìn cô. Mười ba tuổi, mù, kiếm hồn, đệ tử của đệ tử, cháu kiếm. Và hắn nhớ: mười năm trước, trên vách đá này, hắn nói với Diệp Hàn: "Đừng nghe, cảm." Diệp Hàn nghe, cảm, và thành Kiếm Quỷ. Diệp Hàn nói với Tiêu Vân: "Gió không sợ vực." Tiêu Vân nghe, cảm, và chạm kiếm hồn.
Truyền thừa. Vòng tròn. Mầm tự trồng mầm.
Chiều muộn. Sân trước Ẩn Sơn.
Dương Khuynh ngồi trên bậc cửa. Mắt nhìn không khí, nhìn "quy tắc," nhìn sợi dây vô hình nối mọi thứ. Bên cạnh, cuốn sổ nhỏ, ghi chép bằng chữ trẻ con nhưng gọn gàng: quan sát quy tắc mỗi ngày, không bỏ ngày nào, kể cả ngày mưa, kể cả ngày ốm.
Tạ Trường An ngồi xuống cạnh. Cô bé không giật, vì cô nhìn thấy "sợi quy tắc" của thầy đến trước khi thầy đến, giống như nghe tiếng bước chân nhưng bằng mắt khác.
– Sợi mới hôm qua. Hắn nói. Ngươi còn thấy không?
Dương Khuynh gật chậm.
– Bảy sợi. Nối từ thầy đi ra ngoài rào cản, ra nhiều hướng. Mờ, nhưng có. Hôm qua sáu, hôm nay bảy, sợi mới hướng tây nam, mỏng nhất trong bảy sợi.
– Ngươi thấy sợi nối, ta thấy mầm sáng, Tạ Trường An nói. Cùng một thứ, hai cách nhìn. Sợi nối ngươi thấy là mối liên kết giữa ta và bảy vườn bên ngoài. Mầm sáng ta thấy là Hạt Giống trong mỗi vườn đang nảy.
Dương Khuynh nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu sáng khi đứa trẻ mười tuổi nghe người lớn nói điều hợp với thứ mình thấy mà không ai tin.
– Thầy, con thấy thêm thứ khác.
– Thứ gì?
– Rào cản.
Cô bé chỉ lên trời. Bầu trời Thiên Khuyết trông bình thường với mắt thường, xanh, mây, gió, không khác bất kỳ bầu trời nào. Nhưng Dương Khuynh không nhìn bằng mắt thường.
– Rào cản Thiên Khuyết có... lỗ. Không phải lỗ thật. Là chỗ quy tắc mỏng hơn. Nhiều chỗ. Như vải cũ, mỏng chỗ khuỷu tay.
– Mỏng hơn trước khi thầy đi?
Dương Khuynh gật.
– Nhiều hơn. Và mỗi ngày mỏng thêm. Giọng cô bé bình, kiểu bình khi đứa trẻ nói thứ đáng sợ mà không biết đáng sợ. Hồi thầy đi, rào cản dày, đều, ít chỗ mỏng. Bây giờ mỏng nhiều chỗ, và chỗ mỏng nhất mỏng hơn nhiều. Như vải sắp rách.
Tạ Trường An nhìn trời. Rào cản. Mỏng dần. Mỗi ngày.
Chu kỳ. Thu hoạch. Viên Chủ nói một năm. Nhưng rào cản mỏng nhanh hơn dự tính.
Rào cản mỏng dần vì chu kỳ đến gần. Khi rào cản vỡ, Viên Chủ vào, hái, và Thiên Khuyết thành Vườn 47 tiếp theo. Tất cả đệ tử, tất cả mầm, tất cả những gì hắn trồng mười năm, bị nhổ sạch.
– Bao lâu? Hắn hỏi.
– Con không biết tính.
Dương Khuynh nhíu mày, nhẩm, tay vẽ vẽ trên mặt đá, kiểu tính khi đứa trẻ không biết toán nhưng biết nhìn và so sánh.
– Nếu mỏng đều như thế này... chín tháng. Mười tháng. Không quá mười.
Chín tháng. Tạ Trường An nhìn trời. Chín tháng. Ngắn hơn một năm mà Viên Chủ nói.
Viên Chủ nói dối? Hay rào cản yếu hơn dự tính? Hay chính sự tồn tại của Hạt Giống trong các vườn khiến hệ thống mất ổn định, và rào cản vỡ nhanh hơn? Hắn không biết. Nhưng hắn biết: chín tháng không đủ dài. Chín tháng để luyện bộ ba Tiêu Vân, Thần Khôi, A Cẩu. Chín tháng để liên lạc bảy vườn. Chín tháng để chuẩn bị đối đầu Viên Chủ.
Hắn đứng dậy.
– Ngươi theo dõi rào cản mỗi ngày. Ghi lại. Nếu mỏng nhanh hơn, báo ta ngay.
Dương Khuynh gật. Mở sổ, ghi. Chữ trẻ con, gọn, rõ: "Ngày X: rào cản mỏng 3% so với hôm qua. 7 sợi nối vẫn còn. Chỗ mỏng nhất: phía tây bắc. Mỏng nhanh hơn tuần trước."
Tạ Trường An nhìn cô bé ghi. Mười tuổi. Thiên phú nhìn quy tắc. Đứa trẻ duy nhất trong Thiên Khuyết có thể nhìn thấy rào cản đang vỡ dần. Và hắn tự hỏi: nếu Viên Chủ biết có đứa trẻ như thế, liệu Dương Khuynh sẽ bị "thu hoạch" đầu tiên?
Chín tháng. Không phải một năm.
Hắn cần nhanh hơn.
Đêm xuống. Vườn rau phía tây Ẩn Sơn.
Tạ Trường An trồng thêm một luống. Luống thứ tư trong tuần. Cải mới, hạt mới, đất mới xới. Trồng rau là thói quen cũ nhất của hắn, cũ hơn cả dạy kiếm, cũ hơn cả nuôi đệ tử. Khi mọi thứ phức tạp, hắn trồng rau. Khi không biết phải làm gì, hắn xới đất. Vì đất không hỏi tại sao, và hạt không hỏi bao giờ, đất và hạt chỉ cần nước, cần ánh sáng, cần thời gian.
Diệp Hàn đứng sau. Kiếm đá trên lưng, nặng, tối, ánh trăng chiếu lên đá không sáng mà hút ánh sáng vào.
– Thầy nói con cần kiếm nhẹ hơn.
Tạ Trường An nhổ cỏ, không quay.
– Đúng.
– Kiếm đá nặng. Kiếm sắt gãy. Kiếm gì nhẹ hơn?
– Không phải kiếm. Là kiểu vung kiếm.
Hắn đứng dậy. Phủi đất trên tay, quay nhìn Diệp Hàn. Nhìn kiếm đá trên lưng, nặng, thô, mạnh. Nhìn đệ tử mười chín tuổi, kiếm ý tầng bốn, mạnh nhất Thiên Khuyết nếu không tính hắn, nhưng vẫn vung kiếm nặng, vung kiểu đánh, kiểu chặt, kiểu phá.
– Kiếm ý tầng bốn ngươi nhìn thấu. Nhưng ngươi vẫn vung nặng. Vì ngươi nghĩ: kiếm phải mạnh. Mạnh mới cắt được.
– Không phải sao?
– Gió mạnh không?
Diệp Hàn im. Hắn biết câu trả lời, nhưng không biết thầy muốn dẫn đến đâu, vì thầy luôn hỏi những câu mà câu trả lời không phải đáp án.
– Gió nhẹ. Nhẹ nhất thiên hạ. Nhưng gió mài đá, gió xé núi, gió chảy qua vực mà vực không chặn được. Vì gió không đánh vào vật. Gió qua vật.
– Qua vật. Diệp Hàn lặp lại, chậm, kiểu chậm khi kiếm tu nhai từng chữ thầy nói để tìm nghĩa sâu hơn nghĩa bề mặt.
– Kiếm nặng đánh vào Liêm, Liêm chịu được. Vì Liêm mạnh hơn kiếm, và đánh là va chạm, va chạm thì bên mạnh hơn thắng. Tạ Trường An nói. Kiếm nhẹ qua Liêm, Liêm không chặn được. Vì không biết chặn gì. Gió qua khe cửa, cửa có chặn được gió không? Không. Vì gió không đánh vào cửa. Gió tìm khe.
Diệp Hàn nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu sáng khi kiếm tu nghe điều đúng mà chưa hiểu trọn vẹn, nhưng biết: sẽ hiểu, vì thầy đã chỉ hướng.
– Con cần luyện.
– Bỏ kiếm đá.
– Bỏ?
– Cầm cành tre.
Im lặng giữa vườn rau. Trăng trên đầu. Gió qua luống cải mới trồng, nhẹ, mang mùi đất ẩm.
Cành tre. Như ngày đầu. Mười năm trước, mười một tuổi, mù một mắt, cầm cành tre, đứng trên vách đá, sợ, run, không hiểu kiếm là gì. Bây giờ mười chín tuổi, kiếm ý tầng bốn, Kiếm Quỷ Thiên Khuyết, và thầy bảo cầm cành tre.
Diệp Hàn nhìn thầy. Rồi tháo kiếm đá. Chậm. Tháo dây buộc, tháo đai lưng, hai tay nâng kiếm đá xuống. Đặt xuống đất, cạnh luống cải. Nặng. Đá chạm đất, vang, tiếng vang trầm lan qua vườn rau, qua đất ẩm, qua rễ cải mới nhú.
Hắn đi đến góc sân. Nhặt cành tre. Cành tre khô, nhẹ, dài bằng cánh tay, mỏng hơn ngón tay. Nhẹ hơn bất kỳ kiếm nào hắn từng cầm, nhẹ đến mức tay hắn không quen, vì bốn năm cầm kiếm đá, tay đã quen nặng, và nhẹ trở thành lạ.
Cầm cành tre. Giơ lên. Ánh trăng chiếu qua tre, bóng tre rơi trên đất.
Và gió thổi. Qua cành tre. Qua tay. Qua vách đá phía xa.
Diệp Hàn đứng giữa vườn rau, cầm cành tre, mắt nhìn gió, và lần đầu trong bốn năm, hắn cười. Không phải cười vui. Cười kiểu cười khi hiểu: mười năm đi vòng, cuối cùng về lại cành tre. Không phải lùi. Là cao hơn. Cành tre vẫn là cành tre, nhưng tay cầm nó không còn là tay mười một tuổi, và gió qua nó không còn là gió cũ. Mọi thứ giống mà khác. Mọi thứ cũ mà mới.
Tạ Trường An nhìn con trai cầm cành tre. Nhìn nụ cười. Và hắn nghĩ: đây là truyền thừa. Không phải dạy chiêu mới. Là đưa đệ tử về lại bài đầu tiên, ở tầm cao mới, và để đệ tử tự đi tiếp. Buông kiếm nặng, cầm kiếm nhẹ, không phải yếu đi, là mạnh lên. Vì gió nhẹ hơn đá, mà gió đi xa hơn đá.
Gió thổi qua vườn rau. Cành tre rung nhẹ trong tay Diệp Hàn.
Và trên vách đá phía sân sau, vết kiếm đá buổi sáng của Tiêu Vân vẫn còn, mới, sắc, rõ. Bên cạnh, vết kiếm ý mười năm trước của Diệp Hàn đã mờ, gần như hoà vào đá. Hai vết kiếm, hai thế hệ, một bài dạy.
Gió không sợ vực.