Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 69: Thiên Tài Từng Chết Trước Mặt Hắn
Chương 69

Thiên Tài Từng Chết Trước Mặt Hắn

Hai mươi năm trước. Thanh Minh Cốc. Tiếp nối.

Sáng hôm sau, Tạ Trường An chôn sư huynh.

Không ai giúp. Hai mươi sáu đồng môn đứng trong sân, mặt trắng, mắt tránh, không ai bước ra. Sư phụ ngồi trong phòng, uống trà, như đêm qua chưa từng xảy ra.

Tạ Trường An mười tám tuổi, Luyện Khí tầng năm, đào mộ bằng tay. Đất cấm địa cứng, đá lẫn rễ cây, hắn đào từ sáng đến trưa, tay rách, máu thấm vào đất. Đào xong, hắn bọc xác sư huynh bằng tấm áo ngoài, đặt xuống, lấp đất, dựng bia bằng tảng đá phẳng.

Không khắc chữ. Vì hắn không biết nên viết gì.

Hắn ngồi bên mộ. Lâu. Nhìn đất. Nhìn tay dính máu và đất.

Rồi đứng dậy. Đi vào phòng sư phụ.

· · ·

Sư phụ tên Chu Thiên Lý. Kim Đan, cảnh giới thấp, nhưng uyên bác, dạy hai mươi bảy đệ tử, lập tông ở rìa cấm địa, bảo "nơi yên tĩnh mới tu luyện được." Mọi người tin. Mọi người luôn tin sư phụ.

Tạ Trường An từng tin. Mười lăm năm, hắn tin sư phụ là người tốt, là thầy tốt, là kẻ chọn ở nơi heo hút vì yêu thanh bình.

Bây giờ hắn nhìn thấy.

Nhìn thấy rõ ràng, sắc bén, kiểu nhìn mà sư huynh từng bảo là thiên phú.

Sư phụ ngồi uống trà. Bình thản. Không buồn. Không sợ. Mắt lão bình, bình kiểu người đã làm xong việc cần làm.

Tạ Trường An đứng trước mặt lão. Tay dính máu, áo dính đất, mắt đỏ, nhưng giọng bình:

– Thầy giao sư huynh cho họ.

Không phải câu hỏi.

Chu Thiên Lý nhìn hắn. Đặt chén trà xuống. Thở ra.

– Ngươi nhìn thấy à.

– Thầy không ngạc nhiên đêm qua. Thầy biết trước. Thầy không cứu. Thầy GIAO sư huynh cho Thiên Đạo Điện.

Im lặng. Lâu.

Rồi sư phụ nói, giọng bình, không hối lỗi:

– Thiên đạo phải cân bằng. Thiên tài là biến số. Biến số không kiểm soát được thì phải loại bỏ. Đây là quy tắc thiên đạo. Ta chỉ tuân theo.

Tạ Trường An nhìn lão. Nhìn lâu. Nhìn kiểu mắt mà mười lăm năm trước không bao giờ có.

– Thiên mệnh.

– Đúng. Thiên mệnh.

– Thiên mệnh nào cho phép thầy giết đệ tử mình?

Chu Thiên Lý nhíu mày:

– Ta không giết. Ta chỉ không cản. Cố Hành Vân tự chọn từ chối Thiên Đạo Điện. Hắn tự chọn chết.

– Thầy nuôi hắn hai mươi năm. Dạy hắn kiếm. Khen hắn giỏi. Rồi giao hắn cho người muốn giết hắn.

– Đệ, ngươi không hiểu...

– Con hiểu.

Tạ Trường An nói, giọng nhẹ, nhưng mỗi chữ đều như đá rơi:

– Con hiểu rồi. Thầy lập tông ở rìa cấm địa, không phải vì yên tĩnh. Mà vì gần Thiên Đạo Điện. Thầy là nội gián. Nuôi thiên tài, báo cáo, giao nộp. Sư huynh không phải đệ tử đầu tiên. Trước sư huynh, còn ai?

Im lặng.

Chu Thiên Lý nhìn hắn. Mắt lão thay đổi, từ bình thản sang cẩn trọng. Lão không ngờ đứa đệ tử yếu nhất, đứa trồng rau nấu cháo, nhìn thấu hắn.

– Ngươi... thông minh hơn ta tưởng.

– Sư huynh nói đúng. Con biết nhìn.

– Vậy ngươi cũng phải hiểu: ngươi biết quá nhiều. Ta không thể để ngươi đi.

Tạ Trường An không lùi. Mười tám tuổi, Luyện Khí tầng năm, đứng trước Kim Đan, không lùi.

– Thầy muốn giết con?

– Ngươi vô dụng. Không có thiên phú. Không cần giết. Chỉ cần...

Chu Thiên Lý giơ tay.

Linh lực bùng. Không mạnh so với thiên hạ, nhưng với Luyện Khí tầng năm, đó là vực thẳm.

Hắn phế tu vi Tạ Trường An.

Hủy kinh mạch. Toàn bộ. Từng đường kinh, từng huyệt, linh lực của sư phụ chạy qua cơ thể đệ tử như lửa, đốt cháy mọi mạch lạc đã xây dựng mười lăm năm. Đau. Đau kiểu xương bị nghiền, máu bị đun sôi, mọi tế bào đều gào thét.

Tạ Trường An ngã. Ngã trên sàn phòng sư phụ, co quắp, miệng há, không thét được vì thanh quản cũng bị linh lực xé.

Chu Thiên Lý nhìn xuống:

– Ngươi sống cũng được. Chết cũng được. Phế nhân không ai để ý. Thiên Đạo Điện không cần biết ngươi tồn tại.

Lão bước qua xác đệ tử. Đi ra ngoài. Đóng cửa.

Tạ Trường An nằm trên sàn. Mắt mở, nhìn trần nhà, nhưng không thấy gì. Cơ thể cháy, kinh mạch vỡ, linh lực tan, như bình sứ bị búa đập, mỗi mảnh cắt vào thịt.

Hắn nằm đó. Một ngày. Hai ngày.

Không ai đến. Hai mươi sáu đồng môn, không ai mở cửa phòng sư phụ để xem đệ sư yếu nhất còn sống hay không. Sư phụ đã ra lệnh: không ai được vào.

Ngày thứ ba, hắn bò.

Bò ra khỏi phòng. Bò qua sân. Bò đến mộ sư huynh.

Nằm bên mộ. Tay chạm bia đá. Đất lạnh, sương ướt, cơ thể đau đến mức hắn không phân biệt được đâu là kinh mạch đâu là xương.

Và trong khoảnh khắc đó, khi hắn nằm giữa đất ẩm và đá lạnh, khi ý thức mờ dần, hắn cảm nhận được thứ gì đó.

Dưới mặt đất. Sâu. Sâu hơn mộ sư huynh, sâu hơn rễ cây, sâu hơn đá gốc. Có thứ gì đó đang thở. Cấm địa Thanh Minh không phải chỉ là vùng đất nguy hiểm. Nó là di tích. Di tích của một thời đại cổ xưa hơn cả Thiên Đạo Điện.

Và thứ đó chạm vào hắn.

Không phải hắn tìm nó. Nó tìm hắn. Kinh mạch hắn đã vỡ, cơ thể hắn là bình rỗng, không còn gì để cản. Nó tràn vào, lạnh, sâu, cổ xưa, và nó viết lại một phần hắn.

Khi Tạ Trường An tỉnh dậy, trời đã sáng. Hắn nằm bên mộ sư huynh, mắt mở, và lần đầu tiên trong đời, hắn NHÌN THẤY.

Nhìn thấy kinh mạch mình, vỡ nát nhưng đang tự chắp vá, chậm, đau, nhưng đang chắp. Nhìn thấy dòng linh lực tàn dư trong đất, trong cỏ, trong rễ cây. Nhìn thấy... tiềm năng. Tiềm năng ẩn trong mọi thứ sống.

Nhưng hắn cũng cảm nhận: mỗi lần nhìn, có thứ gì đó trong hắn mòn đi. Như ngọn nến cháy sáng hơn nhưng cũng tan nhanh hơn.

Cái giá.

Hắn ngồi dậy. Đau, nhưng ngồi được. Cơ thể vỡ nhưng chưa chết.

Hắn nhìn bia mộ sư huynh. Nhìn tảng đá phẳng không chữ.

Và hắn thề.

Không thề to, không thề trước trời đất, không thề kiểu anh hùng trong sách. Chỉ nói nhỏ, giọng khàn, môi nứt:

– Sư huynh. Đệ sẽ nuôi dưỡng thiên tài. Đệ sẽ bảo vệ họ. Dù phải đối đầu cả thiên đạo.

Rồi hắn đứng. Loạng choạng, ngã, đứng lại. Bước đi. Bước ra khỏi Thanh Minh Cốc. Không ngoái lại.

Mười tám tuổi. Phế nhân. Kinh mạch vỡ. Năng lực mới mà hắn chưa hiểu. Lời thề mà hắn chưa biết giữ bằng cách nào.

Nhưng hắn bước.

· · ·

Hiện tại. Ẩn Sơn.

Tạ Trường An kể cho Diệp Hàn nghe.

Không kể cho ai khác. Chỉ Diệp Hàn. Vì Diệp Hàn là đệ tử đầu tiên. Là "sư huynh" mới. Và vì Diệp Hàn đã nghe được chuyện ở chương trước, đã biết thầy đang chết, nên thầy quyết định để hắn biết thêm.

Hai người ngồi trên vách đá phía sau Ẩn Sơn. Nơi Diệp Hàn từng giác ngộ kiếm ý tầng hai. Gió thổi, mạnh, lạnh, nhưng không ai để ý.

Tạ Trường An kể. Chậm, ít, không kể chi tiết. Chỉ kể đủ.

Có sư huynh. Rất giỏi. Bị giết. Thầy chứng kiến. Thầy bị phế. Thầy có năng lực mới. Thầy thề.

Diệp Hàn nghe. Im lặng. Mắt nhìn thẳng, không nhìn thầy, nhìn vực sâu bên dưới.

Khi Tạ Trường An kể xong, Diệp Hàn hỏi, giọng nhẹ:

– Kiếm pháp thầy dạy con... là của sư bá?

Sư bá. Hắn gọi Cố Hành Vân bằng sư bá. Vì nếu thầy gọi Cố Hành Vân bằng sư huynh, thì với Diệp Hàn, đó là sư bá.

Tạ Trường An gật.

– Kiếm phổ ngươi mang về từ Thanh Vân Sơn. Chữ viết đó là của sư huynh ta. Hắn viết trước khi chết. Gửi vào tín vật Thanh Vân, hy vọng ai đó tìm thấy. Ba mươi năm không ai mở.

Im lặng.

– Ngươi mở.

Diệp Hàn nhìn kiếm trên đùi. Thanh kiếm thường, thép thường, nhưng hắn đã dùng nó chém gãy Ngọc Hoàng Kiếm, ép Bạch Dạ Hành lùi nửa bước. Kiếm pháp hắn dùng, mỗi chiêu, mỗi ý, mỗi nét, đều bắt nguồn từ thầy dạy. Và thầy dạy bằng kiếm pháp của sư huynh đã chết.

– Thầy.

– Hm.

– Con không chỉ kế thừa kiếm. Con kế thừa NGƯỜI.

Tạ Trường An nhìn hắn. Mắt hắn sáng, một mắt, nhưng sáng hơn bất kỳ lúc nào.

– Sư bá muốn thầy nhìn thấy. Thầy nhìn thấy con. Con cầm kiếm sư bá. Vòng tròn đã đóng.

Hắn quay lại nhìn thầy. Mắt đỏ, nhưng không khóc. Kiếm Quỷ đã khóc lần cuối hôm qua. Không khóc nữa.

– Con hiểu. Kiếm này, con sẽ không phụ.

Hắn quỳ.

Một gối, kiếm ngang trước ngực, đầu cúi. Lễ của đệ tử với sư phụ. Lễ mà hắn chưa từng làm, vì hắn không phải loại quỳ. Nhưng hôm nay hắn quỳ, vì bây giờ hắn hiểu thầy đã hy sinh bao nhiêu để hắn cầm được thanh kiếm này.

Tạ Trường An nhìn đệ tử quỳ. Nhìn lưng hắn, gầy, lạnh, nhưng thẳng. Nhìn thanh kiếm ngang ngực, thép thường, nhưng kiếm ý bùng tầng ba, gần bốn.

Hắn giơ tay. Đặt lên đỉnh đầu Diệp Hàn. Như Cố Hành Vân từng đặt tay lên đầu hắn, bên luống cải, hai mươi năm trước.

– Đứng dậy.

Diệp Hàn đứng.

Hai người đứng trên vách đá, gió thổi, trăng lên. Không nói gì thêm.

Tạ Trường An quay lưng, bước đi. Xuống núi. Về nhà.

Diệp Hàn nhìn theo. Nhìn lưng thầy.

Và lần đầu tiên, hắn thấy lưng thầy gầy đến mức nào. Mỏng. Như tờ giấy. Như tấm bình phong che gió cho sáu đứa trẻ, mỏng đến mức gió thổi mạnh hơn một chút là rách.

Thầy.

Lưng thầy gầy quá.

Nhưng chúng con sẽ lớn. Sẽ thành tường. Thành núi. Thành kiếm.

Để thầy không cần che gió nữa.

Kiếm ý bùng. Mạnh hơn lúc nãy. Mạnh hơn bất kỳ lúc nào.

Vách đá rung. Đá rơi. Gió rít.

Diệp Hàn rút kiếm. Chém.

Một nhát. Vào hư không. Vào bóng tối. Vào thiên đạo.

Kiếm ý tầng ba, chạm ngưỡng tầng bốn.

Chưa đến. Nhưng gần.

Rất gần.

Ch.69/233
1.849 từ