Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 129: Máu Bạc
Chương 129

Máu Bạc

Hạ Linh chưa từng thấy máu màu này.

Mười sáu năm theo thầy, sáu năm luyện đan, bốn năm chữa bệnh khắp thiên hạ, nàng đã thấy máu đỏ sẫm của tu sĩ bị nội thương, máu đỏ tươi của phàm nhân bị kiếm cắt, máu đen của người nhiễm ma khí, máu vàng nhạt của yêu tộc già. Nhưng máu bạc, loãng, sánh nhẹ, lấp lánh dưới ánh đèn dầu như thủy ngân pha ánh trăng, nàng chưa thấy bao giờ.

Tiêu Cốt nằm trên giường. Tỉnh, nhưng im lặng. Mắt bạc nhìn nàng kiểu nhìn con thú bị thương nhìn người đến gần, nửa cảnh giác nửa mệt, kiểu nhìn không còn sức chống cự nhưng bản năng chưa tắt.

Hạ Linh rửa tay. Đeo túi thuốc. Ngồi xuống cạnh giường.

– Ta cần kiểm tra kinh mạch của ngươi. Phải chạm.

Thiếu niên nhìn nàng. Cân nhắc. Rồi gật, nhẹ.

Nàng đặt tay lên cổ tay hắn. Linh lực thăm dò dẫn qua da, qua thịt, vào kinh mạch.

Và dừng.

· · ·

Kinh mạch con người giống rễ cây. Hạ Linh biết điều đó từ năm mười một tuổi, khi thầy dạy nàng đọc mạch lần đầu. Rễ cây khỏe thì mỗi sợi có đường viền riêng, dài ngắn khác nhau, to nhỏ khác nhau, mọc theo hướng riêng. Mỗi người một hệ kinh mạch, không ai giống ai, như vân tay, như giọng nói.

Kinh mạch Tiêu Cốt không giống bất kỳ hệ kinh mạch nào nàng từng thấy.

Nàng hít vào. Thả linh lực thăm dò sâu hơn.

Bị cắt.

Không phải đứt. Không phải tắc. Cắt. Gọn. Chính xác. Kiểu cắt mà nàng liên tưởng đến kéo cắt cành, kiểu cắt khi ai đó biết rõ cắt ở đâu, giữ lại gì, bỏ đi gì.

Bảy mươi phần trăm kinh mạch gốc bị xén. Mười hai nhánh chính, tám bị cắt ngắn, chỉ giữ gốc ba bốn tấc, phần còn lại trơn, nhẵn, kiểu nhẵn khi vết cắt đã liền sẹo từ lâu, không phải mới.

Và ở chỗ cắt: phần ghép.

Ba nhánh kinh mạch lạ, mọc từ chỗ gốc bị xén, dài hơn nhánh gốc, rộng hơn, mạnh hơn, nhưng đồng nhất. Ba nhánh giống hệt nhau, cùng đường kính, cùng độ dày, cùng cấu trúc, kiểu giống khi ba cành cùng được ghép từ một giống.

Thiên phú gốc bị lấy đi. Thay bằng thiên phú chuẩn.

Nàng rút linh lực thăm dò ra. Chậm. Tay hơi run.

Tiêu Cốt nhìn nàng.

– Ngươi thấy rồi.

Không phải câu hỏi.

Hạ Linh nuốt. Gật.

– Kinh mạch ngươi bị cắt. Bảy mươi phần trăm nhánh gốc bị xén, ghép ba nhánh nhân tạo vào. Phần ghép mạnh hơn phần gốc, nhưng...

Nàng dừng. Tìm từ.

– Nhưng không phải của ngươi.

Tiêu Cốt gật. Mắt bạc không đổi. Kiểu mắt khi nghe ai đó xác nhận điều mình đã sống cùng mỗi ngày.

– Chiết cành. Ngươi gọi gì tùy ý. Thiên Viên Hội gọi là chiết cành.

– Giống cắt cành cây.

– Đúng. Cắt cành tự nhiên. Ghép cành chuẩn. Cành chuẩn khỏe hơn, nhanh hơn, chịu lực hơn. Nhưng cùng một giống.

Hạ Linh nhìn hắn. Rồi nhìn xuống tay hắn, nơi máu bạc vẫn rỉ nhẹ qua lớp băng ở vai.

– Máu bạc?

– Tác dụng phụ. Chiết cành thay đổi huyết dịch. Tất cả Liêm đều có máu bạc. Tất cả đều giống nhau.

Tất cả giống nhau.

Nàng đứng dậy. Đi ra bàn thuốc. Lấy kim thăm dò, loại mảnh, dùng để trích mẫu huyết dịch cho phân tích. Quay lại.

– Ta cần lấy máu.

Tiêu Cốt nhìn kim. Không phản ứng. Giơ tay. Kiểu giơ tay quen thuộc, kiểu giơ khi đã bị lấy máu nhiều lần, kiểu giơ không cần hỏi tại sao.

Hạ Linh trích. Một giọt máu bạc rơi vào đĩa sành. Sáng nhẹ. Đặc hơn máu đỏ. Khi chạm không khí, bề mặt hơi đông lại, tạo lớp mỏng ánh bạc.

Nàng mang ra bàn. Dùng linh lực soi.

· · ·

Hạ Linh mất hai canh giờ phân tích.

Tiêu Cốt ngủ lại. Hắn yếu, vết thương lưng sâu, mất máu nhiều, thuốc cầm máu nàng dùng giữ được mạng nhưng chưa đủ phục hồi. Nàng cần luyện đan riêng cho hắn, loại đan phù hợp huyết dịch bạc, chưa từng có tiền lệ.

Nhưng trước khi luyện đan, nàng cần hiểu.

Linh lực thăm dò xoay trong đĩa máu. Tách lớp. Phân tích cấu trúc.

Lớp đầu: huyết dịch gốc. Vẫn còn dấu vết đỏ nhạt, rất nhạt, kiểu nhạt khi máu đỏ bị pha loãng bởi thứ gì đó lạ. Máu gốc vẫn sống. Yếu, bị đè, nhưng sống.

Lớp hai: chất bạc. Chiếm tám mươi phần trăm huyết dịch. Cấu trúc tinh thể, đồng nhất, kiểu đồng nhất nhân tạo chứ không phải tự nhiên. Mỗi tinh thể giống hệt nhau, kích thước giống, hình dạng giống, cách xếp giống. Không một biến thể.

Như đan dược sản xuất hàng loạt.

Hạ Linh hiểu. Vì nàng là dược sư. Vì nàng biết sự khác nhau giữa viên đan luyện bằng tay (mỗi viên hơi khác, vì linh khí người luyện thay đổi theo từng lò) và viên đan luyện bằng trận pháp (giống hệt, đều tăm tắp, hiệu quả nhưng không có cá tính).

Chiết cành. Cắt đi phần tự nhiên, phần khiến mỗi người là duy nhất, phần có biến thể, có cá tính, có sai lệch. Thay bằng phần chuẩn, phần giống nhau, phần mạnh hơn nhưng trống rỗng hơn.

Nàng đặt đĩa máu xuống. Nhìn.

Rồi nhớ.

Lữ Y.

Đệ tử mới nàng cứu bốn tháng trước. Mười hai tuổi. Cơ thể hấp thụ độc thay vì đào thải. Bị dược phái Vạn Hoa bắt làm chuột thí nghiệm, cho uống bốn mươi bảy loại độc, chiết kháng thể từ máu. Họ không giết nó, vì nó còn có ích. Họ giữ nó sống, cho ăn, cho uống, cho ngủ, nhưng mỗi ngày lấy một ống máu.

Nàng nhớ mắt Lữ Y khi nàng tìm thấy: không sợ, không giận, không buồn. Trống. Kiểu trống khi quen bị dùng đến mức quên mình không phải vật.

Cùng một thứ. Lấy đi bản chất của người ta vì "hữu ích."

Vạn Hoa lấy kháng thể. Thiên Viên Hội lấy thiên phú. Tên khác, quy mô khác, nhưng gốc giống: coi người là nguyên liệu.

Nàng bật khóc.

Không nhiều. Vài giọt. Kiểu khóc mà nàng đã học kiềm chế từ năm mười một tuổi khi thầy chữa hàn mạch, kiểu khóc khi cố giữ bình tĩnh vì bệnh nhân cần bác sĩ chứ không cần người khóc. Nhưng vài giọt đó rơi trên mặt bàn, cạnh đĩa máu bạc, và nàng lau đi bằng mu tay.

Đừng khóc. Làm việc.

Nàng quay lại. Mở tủ thuốc. Lấy ra bộ dụng cụ thăm dò kinh mạch chi tiết, loại nàng chỉ dùng cho ca phức tạp nhất.

Quay lại giường Tiêu Cốt. Đánh thức.

– Cần kiểm tra thêm. Chạm sâu hơn. Sẽ đau.

Tiêu Cốt nhìn nàng. Thấy mắt đỏ. Không hỏi.

Gật.

· · ·

Nàng khám thêm một canh giờ.

Kết quả: phần ghép ổn định, đã tích hợp vào hệ kinh mạch ít nhất năm năm, không thải loại, không xung đột. Phần ghép mạnh, rất mạnh, cung cấp sức chiến đấu gấp ba bốn lần thiên phú gốc.

Nhưng phần gốc đã chết.

Bảy mươi phần trăm kinh mạch tự nhiên bị cắt, sẹo liền, rễ gốc co lại, teo, ngừng phát triển. Thiên phú gốc mất, không phải bị khóa như hàn mạch của nàng ngày xưa, mà bị cắt đi vĩnh viễn. Hàn mạch còn rễ sống bên dưới, chỉ cần thông thì rễ mọc lại. Chiết cành cắt đứt rễ, không có gì mọc lại.

Không chữa được.

Nàng ngồi lại. Nhìn Tiêu Cốt.

– Thiên phú gốc... đã mất. Con không thể phục hồi.

Tiêu Cốt không ngạc nhiên. Gật, nhẹ, kiểu gật khi đã biết từ lâu.

– Ta biết.

– Nhưng phần ghép...

Nàng dừng. Nghĩ. Tay xoay kim thăm dò giữa các ngón, thói quen khi suy nghĩ.

– Phần ghép, con có thể tháo ra.

Tiêu Cốt chớp mắt. Lần đầu, mắt bạc dao động.

– Tháo ra?

– Ba nhánh ghép kết nối vào gốc bằng ba điểm nối. Nếu con dùng linh lực cắt đúng ba điểm, phần ghép sẽ tách ra. Cơ thể ngươi sẽ đẩy nó ra tự nhiên trong vài ngày.

Im lặng. Dài.

– Tháo ra rồi... ta còn gì?

– Ba mươi phần trăm kinh mạch gốc. Yếu. Rất yếu. Từ Nguyên Anh sẽ rơi về Trúc Cơ, có thể thấp hơn. Sát khí sẽ giảm chín phần mười.

Nàng nói thật. Không nhẹ nhàng hóa, không che giấu. Vì Tiêu Cốt không cần nàng nhẹ nhàng. Hắn cần sự thật.

– Nhưng...

– Nhưng gì?

Hạ Linh nhìn hắn. Nhìn mắt bạc, nhìn tay nắm chăn, nhìn thân thể mười bảy tuổi mang vết sẹo chiết cành năm năm.

– Nhưng sẽ là chính ngươi. Phần còn lại, dù yếu, là của ngươi. Thiên phú gốc mất rồi, nhưng rễ gốc vẫn còn ba mươi phần trăm. Rễ đó sống. Rễ đó là ngươi.

Im lặng rất lâu. Đèn dầu leo lét. Gió khuya thổi qua cửa sổ.

Tiêu Cốt nhìn tay mình. Bàn tay mà hắn không biết còn bao nhiêu phần thuộc về hắn.

– Ta không nhớ thiên phú gốc. Bị chiết cành năm mười hai tuổi. Năm năm rồi. Ta chỉ biết sát khí lạnh. Chỉ biết cắt.

Giọng khàn. Nhẹ.

– Nếu tháo ra... ta có thể tìm lại không?

Hạ Linh muốn nói có. Muốn nói chắc chắn. Muốn nói như thầy nói: mầm sẽ mọc, rễ sẽ dài, chỉ cần đất và nước.

Nhưng nàng là dược sư. Nàng nói sự thật.

– Con không biết. Chưa có tiền lệ. Có thể tìm lại. Có thể không.

Tiêu Cốt gật. Nhắm mắt. Im.

Nàng đắp chăn lại cho hắn. Đứng dậy. Thu dọn dụng cụ.

· · ·

Nàng tìm thầy trong bếp.

Tạ Trường An đang rửa nồi cháo sáng. Tay dính nước, xoáy giẻ lau trong nồi, chậm, đều, kiểu rửa nồi mười bảy năm chưa đổi.

– Thầy.

Hắn quay lại. Nhìn mặt nàng. Biết ngay có chuyện, vì mắt nàng đỏ dù đã lau, vì vai nàng hơi co, kiểu co khi mang tin nặng.

– Nói đi.

Nàng kể. Gọn, rõ, kiểu kể khi báo cáo ca bệnh. Máu bạc, kinh mạch bị xén, phần ghép nhân tạo, chiết cành, bảy mươi phần trăm thiên phú gốc mất vĩnh viễn, phần ghép có thể tháo.

Tạ Trường An nghe. Mặt không đổi. Nhưng tay hắn ngừng rửa nồi.

– Tháo ra nghĩa là gì?

– Yếu đi. Rất nhiều. Nguyên Anh rơi về Trúc Cơ hoặc thấp hơn. Sát khí giảm chín phần mười. Nhưng... là chính mình.

Im lặng. Hắn nhìn nàng.

– Ngươi làm được?

– Phần tháo, con làm được. Phần sau đó, con không chắc. Rễ gốc còn ba mươi phần trăm, sống, nhưng có mọc lại hay không... con không biết.

Tạ Trường An gật. Đặt nồi xuống. Lau tay.

– Không ép hắn chọn. Để hắn tự quyết.

Nàng gật. Biết thầy sẽ nói vậy. Vì thầy luôn nói vậy. Vì đó là cách thầy đối xử với mọi đệ tử: cho lựa chọn, không chọn hộ.

– Thầy.

– Ừ.

– Lữ Y... bị cho uống bốn mươi bảy loại độc để chiết kháng thể. Tiêu Cốt bị cắt thiên phú để ghép thiên phú chuẩn. Cùng một thứ. Lấy đi bản chất của người ta vì "hữu ích."

Tạ Trường An nhìn nàng. Lâu.

– Ừ.

Chỉ "ừ." Nhưng trong tiếng "ừ" đó, Hạ Linh nghe được thứ mà nàng cần: thầy biết. Thầy hiểu. Thầy đã thấy trước nàng, từ lâu, có lẽ từ hai mươi năm trước, rằng thiên hạ có đầy người coi mầm sống là nguyên liệu.

– Về nghỉ đi. Ngày mai luyện đan cho hắn.

– Loại nào?

– Ngươi tự biết.

Nàng mỉm cười. Nhẹ. Kiểu cười khi thầy tin nàng, và nàng biết nàng xứng đáng.

Bước ra.

Đi ngang phòng Tiêu Cốt. Dừng. Nhìn qua cửa sổ.

Thiếu niên nằm im. Mắt nhắm. Tay nắm chăn. Ngực phập phồng nhẹ.

Hạ Linh nhìn. Rồi nhìn tay mình. Tay đã cầm kim, cầm bút, cầm đan lô, cầm mạch người. Tay mười sáu năm học chữa bệnh. Tay từng run khi luyện đan đầu tiên, từng cứng khi cứu ba trăm hộ ở Thanh Hà, từng ấm khi nắm tay Lục Vô Ưu băng bó.

Con chưa biết có chữa được không. Nhưng con sẽ thử.

Nàng quay đi. Về phòng. Mở tủ thuốc.

Bắt đầu tính công thức đan dược cho máu bạc.

Đêm dài. Đèn dầu cháy đến sáng.

Ch.129/233
2.179 từ