Một Kiếm Ép Một Châu
Trung Châu.
Trung tâm chính đạo. Thành trì lớn nhất đại lục. Tường đá cao mười trượng, trận pháp phủ bốn mặt, cổng thành bằng sắt đen, hai tượng kỳ lân đá chầu hai bên. Bên trong, liên minh chính đạo đặt tổng đàn, mười hai đại tông phái chia nhau mười hai khu, chợ tu sĩ, đấu trường, tàng kinh các, dược phương, tất cả dưới một mái. Ba vạn tu sĩ thường trú, Nguyên Anh hơn hai mươi vị, Hóa Thần ba vị.
Nơi an toàn nhất đại lục.
Cho đến hôm nay.
· · ·
Diệp Hàn đến Trung Châu lúc trưa.
Hắn đi mười ngày kể từ khi rời Ẩn Sơn lần hai. Mười ngày lùng sục, mười ngày đi qua mọi tông phái nhỏ trên đường, hỏi một câu duy nhất: "Tạ Trường An. Biết ở đâu không?"
Không ai biết.
Hoặc biết mà không nói. Hoặc không biết thật. Với Diệp Hàn, cả hai giống nhau.
Hắn đi đến nơi cuối cùng có thể có câu trả lời: Trung Châu. Tổng đàn chính đạo. Nơi mọi tin tức, mọi thông tin, mọi chiếu truy sát đều đi qua. Nếu có ai biết thầy hắn ở đâu, nơi này biết.
Hắn đứng trước cổng thành. Một mình, áo xám bụi đường, tóc rối, băng mắt trái bẩn, kiếm gãy đeo lưng, dép cỏ mòn. Mười bốn tuổi, gầy, trông như thiếu niên lang thang, không đáng để lính canh nhìn lần hai.
Nhưng lính canh nhìn lần hai.
Vì kiếm ý.
Kiếm ý tỏa ra từ thiếu niên, nhẹ, đều, không hung, nhưng có. Có kiểu mà không khí quanh hắn khác đi, trong hơn, sắc hơn, như thể ánh nắng gần hắn bị cắt thành vệt thay vì tỏa đều. Lính canh Trúc Cơ cảm nhận: huyệt thái dương nhói, như ai ấn kim vào.
– Đứng lại. Xưng danh.
Diệp Hàn nhìn lên. Tường thành cao. Cổng sắt đóng. Hai hàng lính, mười người mỗi bên, giáp sáng, kiếm rút. Phía sau, trận pháp phòng thủ phát quang nhẹ.
– Mở cửa. Ta tìm người.
– Xưng danh trước.
– Diệp Hàn. Ẩn Sơn Tông.
Lính canh đổi sắc mặt. Tên này họ biết. Kiếm Quỷ. Kẻ một kiếm hạ thánh tử Thanh Vân. Kẻ phá cổng Hàn Kiếm Tông tìm người. Kẻ đang bị Thiên Đạo Điện treo thưởng một viên Thiên Nguyên Đan.
– Kiếm Quỷ, ngươi bị truy nã. Không được vào Trung Châu.
– Ta không đến đánh. Ta tìm thầy.
– Tạ Trường An cũng bị truy nã. Trung Châu không chứa tội phạm.
Diệp Hàn nhìn lính canh. Rồi nhìn tường thành. Rồi nhìn lại lính canh.
– Ta hỏi lần cuối. Mở cửa.
Lính canh siết kiếm.
– Không.
Diệp Hàn không nói thêm.
Hắn rút kiếm.
Kiếm gãy. Nửa lưỡi. Sắt thường, không phải linh khí, không phải thần binh. Một nửa thanh kiếm mà bất kỳ thợ rèn nào cũng ném vào đống phế liệu.
Nhưng khi hắn rút, thế giới thay đổi.
Kiếm ý bùng.
Không phải bùng kiểu từ từ, kiểu kiếm ý tỏa ra dần, lan rộng, uy áp từng lớp. Bùng kiểu nổ. Một khoảnh khắc, không khí quanh Diệp Hàn bình thường. Khoảnh khắc sau, kiếm ý VÚT lên trời, cắt đôi mây, một vệt trắng kéo dài từ mặt đất đến tầng mây, thẳng, sắc, như ai dùng kiếm chẻ bầu trời.
Uy áp đè xuống.
Cả Trung Châu cảm nhận.
Ba vạn tu sĩ trong thành đồng loạt ngẩng đầu. Có kẻ đang tu luyện, bất ổn, linh lực loạn. Có kẻ đang ăn cơm, đũa rơi, bát vỡ. Có kẻ đang ngủ, bật dậy, toàn thân mồ hôi. Kiếm ý này không tấn công. Kiếm ý này ép. Ép bằng ý chí thuần túy, bằng quyết tâm không lay chuyển, bằng thứ mà ba vạn tu sĩ nhận ra cùng lúc:
Kẻ này sẵn sàng chết ở đây.
Nhưng trước khi chết, hắn sẽ phá.
Lính canh quỳ sụp. Toàn bộ. Hai mươi người, đầu gối chạm đất, không phải bị thương, không phải bị ép, vì cơ thể tự quỳ trước kiếm ý mạnh hơn cảnh giới. Trận pháp trên tường thành rung, ánh sáng chập chờn, vết nứt chạy dọc đá.
Trong thành, hỗn loạn.
Trưởng lão liên minh chính đạo tụ lại ở tổng đàn. Vương Uy Viễn, trưởng lão Thanh Phong, Nguyên Anh đỉnh phong, đứng trước. Bên cạnh lão, Trần Khải Minh tông chủ Thanh Vân, bốn trưởng lão Nguyên Anh khác, ba Hóa Thần ngồi phía sau, mắt nhắm, thần thức mở, đánh giá.
– Kiếm ý tầng ba, đỉnh. Gần tầng bốn.
Hóa Thần đầu tiên mở mắt. Già, tóc bạc, mặt bình, nhưng lông mày hơi nhíu.
– Cậu ta mười bốn tuổi.
Im lặng.
– Mười bốn tuổi, kiếm ý gần tầng bốn, uy áp đè ba vạn tu sĩ. Trong lịch sử kiếm đạo đại lục, chưa có tiền lệ.
Vương Uy Viễn nuốt nước bọt. Lão nhớ hai năm trước, báo cáo thám tử: "Tông chủ Ẩn Sơn, Kim Đan, trồng rau, nuôi trẻ." Lão cười khẩy lúc đó.
Không ai cười bây giờ.
– Mở cửa hay đánh?
Trưởng lão Thanh Vân hỏi.
– Đánh? Đánh cũng thắng. Nhưng cậu ta sẽ kéo nửa Trung Châu đi theo trước khi chết.
Hóa Thần thứ hai lên tiếng. Giọng trầm, chậm.
– Kiếm ý này... không phải kiếm ý giết. Là kiếm ý tìm. Cậu ta không muốn đánh. Cậu ta muốn vào.
– Vào để tìm Tạ Trường An.
– Tạ Trường An không ở đây.
– Cậu ta không biết. Hoặc không tin.
Bên ngoài, kiếm ý vẫn ép. Không tăng, không giảm, đều, kiên, như gió thổi qua vực, không ngừng.
Rồi một giọng nói vang trên tường thành.
– Kiếm Quỷ.
Bạch Dạ Hành.
Sứ giả Thiên Đạo Điện đứng trên đỉnh tường thành, áo đen, mũ trùm, uy áp Thánh Cảnh tỏa nhẹ. Hắn nhìn xuống Diệp Hàn. Thiếu niên một mắt, kiếm gãy, kiếm ý chẻ trời.
– Kiếm Quỷ, ngươi mạnh. Nhưng chưa đủ chống Thiên Đạo Điện.
Diệp Hàn ngẩng đầu. Nhìn Bạch Dạ Hành. Mắt phải sáng, sáng đến mức Bạch Dạ Hành nheo lại.
– Ta không chống thiên đạo. Ta chỉ tìm thầy.
– Thầy ngươi bị truy sát. Ngươi là đồng phạm. Buông kiếm, ta tha.
Diệp Hàn không đáp. Kiếm ý tăng.
Không tăng từ từ. Tăng một bậc. Như ai vặn van nước, đang nhỏ giọt thì mở hết.
Tường thành nứt. Dài. Vết nứt chạy từ chân tường lên đỉnh, ba mươi trượng, đá vỡ rơi, bụi bay. Trận pháp phòng thủ lóe sáng rồi tắt ở đoạn nứt, mạch pháp đứt. Hai tượng kỳ lân chấn động, một con nứt mũi.
Bạch Dạ Hành nhíu mày.
Uy áp Thánh Cảnh bùng. Đè xuống, nặng, kiểu uy áp mà Nguyên Anh phải quỳ. Kiểu uy áp mà Bạch Dạ Hành dùng ở mọi nơi trên đại lục, chưa ai chống được.
Kiếm ý Diệp Hàn chạm uy áp Thánh Cảnh.
Như kiếm chém nước. Không xuyên, nhưng không gãy. Kiếm ý sắc, uy áp nặng, hai lực đối nhau, không khí giữa hai người rung, bụi bay, gió xoáy.
Bạch Dạ Hành nhìn thiếu niên. Kiếm ý ngang Nguyên Anh đỉnh phong. Mười bốn tuổi. Kiếm gãy. Đang chống Thánh Cảnh bằng ý chí.
Không phải bằng cảnh giới. Bằng ý chí.
Kiếm ý tầng ba, gần bốn, vượt cảnh giới bản thân. Vì cậu ta không kiếm vì giết. Kiếm vì tìm.
Tìm thầy.
Bạch Dạ Hành ép mạnh hơn. Uy áp Thánh Cảnh đổ xuống, đất dưới chân Diệp Hàn lún, dép cỏ nứt, đá rạn, máu rỉ khóe miệng thiếu niên.
Diệp Hàn không lùi.
Mắt phải sáng hơn. Kiếm gãy rung. Nửa lưỡi thép phát quang, kiếm ý ngưng tụ trên lưỡi thép, sáng, trắng, sắc.
Rồi hắn chém.
Một kiếm.
Kiếm ý vút lên, chẻ uy áp Thánh Cảnh thành hai nửa, bay thẳng lên trời, cao hơn tường thành, cao hơn mây, vệt trắng rạch bầu trời từ đất lên mây, từ mây lên tầng xanh, và biến mất.
Bạch Dạ Hành lùi nửa bước.
Thánh Cảnh lùi nửa bước trước Nguyên Anh đỉnh phong.
Cả Trung Châu thấy.
Ba vạn tu sĩ thấy. Hai mươi Nguyên Anh thấy. Ba Hóa Thần thấy. Tường thành nứt, đất lún, lính canh quỳ, sứ giả Thiên Đạo Điện lùi nửa bước.
Và thiếu niên một mắt đứng trước cổng, kiếm gãy, máu khóe miệng, lưng ướt đẫm mồ hôi. Hắn đã dốc hết. Hắn biết. Bạch Dạ Hành biết. Trưởng lão trong thành biết. Chiêu đó là tất cả. Nếu Bạch Dạ Hành ép thêm, hắn ngã.
Nhưng không ai ép thêm.
Vì cái nửa bước đó đã đủ.
Thánh Cảnh lùi trước kiếm ý. Không phải vì yếu hơn. Vì nhận ra. Nhận ra rằng thiếu niên này sẽ chết ở đây, nhưng trước khi chết, kiếm ý sẽ phá hủy trận pháp, phá nứt tường thành, và kéo theo hàng trăm tu sĩ. Không xứng đáng. Ba viên Thiên Nguyên Đan không xứng đáng.
Và Bạch Dạ Hành nhìn mắt thiếu niên, nhìn thấy thứ hắn đã từng thấy ở thầy cậu ta: không sợ.
Tạ Trường An nói "muốn ngừng ta, phải giết ta."
Đệ tử hắn cũng vậy.
Bạch Dạ Hành lùi. Uy áp thu.
– Cho vào.
Hắn nói. Giọng bình.
Vương Uy Viễn trên tường thành, mặt phức tạp, nhưng gật. Không phải vì đồng ý. Vì hiểu rằng nếu không mở, hôm nay sẽ đổ máu, và máu đó không đáng.
Cổng mở.
Sắt đen chậm rãi tách ra, hai cánh, nặng, tiếng kẽo kẹt vang trong im lặng. Lính canh vẫn quỳ, không dám đứng.
Diệp Hàn bước vào.
Lưng thẳng, bước đều, kiếm gãy thu, kiếm ý thu. Máu khóe miệng chưa lau, mồ hôi ướt áo, chân hơi run. Hắn đã dốc hết. Nhưng không ai ngoài hắn biết.
Thiên hạ chỉ thấy: thiếu niên một mắt, kiếm gãy, bước vào Trung Châu, và cả chính đạo mở cửa.
Kiếm Quỷ Diệp Hàn, một kiếm ép một châu.
Hắn đi qua phố chính. Hai bên, tu sĩ đứng nhìn, im, không ai chặn. Có người sợ. Có người nể. Có người ghét. Nhưng không ai chặn.
Hắn đến tổng đàn liên minh. Bước vào. Nhìn quanh. Nhìn mọi khuôn mặt.
Không có thầy.
Hắn biết. Hắn biết từ trước khi đến. Thầy không ở Trung Châu. Thầy không ở bất kỳ đâu mà hắn có thể tìm.
Nhưng hắn vẫn đến. Vì hắn phải đến. Vì nếu không đến, hắn không thể đi bước tiếp theo.
Hắn quay ra. Bước đi. Qua cổng, qua lính canh, qua vết nứt trên tường mà kiếm ý hắn để lại. Ra ngoài thành. Đứng trên đường đất, nhìn trời.
Thầy bảo đừng tìm.
Con đã tìm. Không thấy.
Bây giờ con sẽ mạnh hơn. Đủ mạnh để lần sau, không ai dám giấu thầy.
Hắn bước đi. Không về Ẩn Sơn. Về Thanh Vân. Về vách đá nơi hắn giác ngộ kiếm ý tầng hai.
Hắn cần tầng bốn.
Kiếm ý tầng bốn. Để lần sau, không phải Thánh Cảnh lùi nửa bước.
Mà Thánh Cảnh quỳ.
· · ·
Tin lan nhanh hơn gió.
Trung Châu có ba vạn tu sĩ. Ba vạn miệng. Ba vạn chim truyền tin. Ba vạn lá thư.
Trước tối, cả đại lục biết.
"Kiếm Quỷ Diệp Hàn, một kiếm ép một châu."
"Mười bốn tuổi. Kiếm gãy. Kiếm ý ngang Nguyên Anh đỉnh phong."
"Thánh Cảnh Bạch Dạ Hành lùi nửa bước."
"Liên minh chính đạo mở cổng."
"Hắn vào, nhìn quanh, rồi đi."
"Hắn chỉ tìm thầy."
Chỉ tìm thầy.
Hai chữ đó vang hơn kiếm ý. Vì kiếm ý chỉ đáng sợ. Nhưng hai chữ "tìm thầy" khiến người ta nghĩ đến điều khác.
Kẻ nào dạy ra đệ tử sẵn sàng một mình ép cả Trung Châu chỉ để tìm?
Tạ Trường An.
Gã Kim Đan trồng rau.
Gã có gì?
Không ai trả lời. Vì không ai hiểu. Thiên hạ hiểu sức mạnh, hiểu quyền lực, hiểu lợi ích. Nhưng không hiểu vì sao một thiếu niên mười bốn tuổi sẵn sàng chết trước cổng thành, không vì vinh quang, không vì báo thù, chỉ vì hai chữ "tìm thầy".
Và ở đâu đó trong đêm, Cố Thanh Sơn ngồi trước bức tường treo thanh kiếm gãy, nghe tin, cười.
– Một kiếm ép một châu.
Hắn nhìn kiếm gãy của mình trên tường. Kiếm mà Diệp Hàn gãy ở Luận Kiếm Hội.
– Kiếm Quỷ, ngươi tìm thầy.
Hắn đứng dậy.
– Ta cũng muốn gặp thầy ngươi.
– Để hỏi kiếm đạo.
Cố Thanh Sơn bước ra. Kiếm mới trên lưng. Hướng đông. Hướng Ẩn Sơn.
Ta muốn hỏi: kiếm đạo mà ông dạy, nó là gì?
Vì kiếm đó khiến đệ tử ông sẵn sàng chết.
Và kiếm đó khiến ta, kẻ thua, cũng muốn học.