Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 142: Thần Khôi Nói
Chương 142

Thần Khôi Nói

Đêm hôm đó, ma khí tràn qua Ẩn Sơn.

Không phải tấn công. Là sóng cảm xúc không kiểm soát được, từ một nguồn duy nhất: Thần Khôi.

Cậu bé câm điếc ngồi co ro ở góc căn phòng nhỏ, mắt mở to, tay bấu vào áo, và ma khí từ người cậu tỏa ra như sương mù đen, len lỏi qua khe cửa, xuyên qua vách đá, thẩm vào từng ngóc ngách của Ẩn Sơn.

A Cẩu thức dậy đầu tiên. Nghe thấy — không phải tiếng động, mà là cảm giác của ai đó đang sợ hãi đến mức không còn kiểm soát được bản thân.

Cô đến phòng Thần Khôi. Cậu bé nhìn cô, mắt đỏ hoe, môi mím chặt. Không kêu, không khóc. Không thể kêu, không thể khóc. Nhưng toàn thân cậu đang run.

A Cẩu ngồi xuống bên cạnh. Không nói gì. Không làm gì ngăn ma khí. Chỉ ngồi.

Rồi cô đưa tay ra, chạm nhẹ vào tay Thần Khôi. Và truyền ký ức. Không phải ký ức của cô. Là ký ức của những con chó. Những con chó nhỏ không có giọng nói nhưng vẫn được hiểu. Ký ức về việc không thể nói mà vẫn có thể ở bên.

Thần Khôi nhìn A Cẩu. Lần đầu tiên kể từ khi đến Ẩn Sơn, cậu nhìn thẳng vào mắt cô.

Rồi cậu mở miệng. Không phải âm thanh đầy đủ. Chỉ hai âm tiết, khó khăn, méo mó:

— Ở... lại.

Ma khí ngừng. Ẩn Sơn trở lại im lặng. Điện Chủ đứng ở hành lang, nhìn qua khe cửa, không bước vào. Tiêu Vân đứng phía sau, tay vịn vào vai ông để định hướng.

A Cẩu giữ tay Thần Khôi thêm một lúc. Rồi gật.

— Ở lại.

Ch.142/233
287 từ