Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 44: Trước Cơn Bão
Chương 44

Trước Cơn Bão

Diệp Hàn.

Vách đá phía Bắc. Ẩn Sơn.

Gió mạnh. Xuân nhưng trên cao vẫn lạnh, kiểu lạnh sắc, cắt da, khiến tóc bay ngang mà mắt không nhắm.

Diệp Hàn đứng trên mỏm đá nhô ra hư không. Dưới chân, vực, sâu, mây phủ, không thấy đáy. Kiếm sắt trong tay. Một mắt mở. Mắt kia, vải băng cũ, sờn.

Vung kiếm.

Không phải chiêu. Không phải thức. Chỉ, vung. Chậm. Rất chậm. Kiểu chậm mà mỗi li kiếm đi qua, không khí nén. Kiếm ý tầng ba phủ quanh, nhưng khác. Không sắc. Không lạnh. Là — nặng. Nặng kiểu thứ gì đó đang hình thành bên trong chiêu kiếm mà chưa ra.

Kiếm để giữ.

Lời thầy. Vài tuần trước. Hắn nghĩ mỗi ngày. Nghĩ khi luyện, nghĩ khi ăn, nghĩ khi ngủ.

Tầng ba, kiếm không sợ gì. Tầng bốn, kiếm sợ mất.

Con sợ mất thầy. Sợ đó, đúng.

Nhưng sợ, không đủ. Phải biến sợ thành kiếm.

Vung lần nữa. Kiếm chậm hơn, và nặng hơn. Gió quanh kiếm dừng. Một thoáng. Rồi tan.

Gần rồi. Nhưng chưa đến.

Hạ kiếm. Thở. Nhìn bầu trời, xanh, rộng, bình yên.

Rồi — cảm nhận.

Kiếm ý rung. Nhẹ. Kiểu rung khi có ai đang nhìn. Không gần, xa. Rất xa. Nhưng — .

Diệp Hàn quay đầu. Nhìn, phía Đông. Rừng tùng, đá, mây. Không có ai.

Nhưng kiếm ý biết.

Ai đó đang quan sát.

Hắn nắm chuôi kiếm. Chặt. Không đuổi, kẻ quan sát muốn hắn đuổi theo. Kiếm ý tầng ba cho hắn biết: bẫy. Hoặc — thử.

Quay lại. Luyện tiếp. Kiếm chậm hơn. Nặng hơn. Sợ hơn.

Gần rồi.

· · ·

Ninh Tiểu Nguyệt.

Kinh thành. Đêm.

Phòng trọ, bàn cờ đã tràn ra bàn thứ hai. Quân cờ nhiều hơn. Phức tạp hơn. Ba phe hoàng triều. Hai phe chính đạo. Ma đạo chia. Yêu vực lung lay.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi giữa. Mắt — sáng. Kiểu sáng mà chín tháng ở kinh thành mài cho nàng, sắc hơn, lạnh hơn, già hơn tuổi mười sáu.

Tay di quân. Nhanh. Chính xác. Hoàng đế bệnh nặng, tin từ ngự y viện: ho ra máu lần thứ ba trong tháng. Tối đa một năm. Tranh kế vị, không còn "sắp," là đang.

Nàng đã cài người vào cả ba phe. Phe Thái tử, một cung nữ biết đọc, báo tin hàng tuần. Phe Tam Hoàng tử, một thư lại thích cờ, thua nàng bảy ván rồi thành "bạn." Phe Thừa tướng, khó nhất. Lão sáu mươi hai năm kinh nghiệm, mật thám dày, khó lừa. Nàng chỉ đặt được một "mắt" — tiểu nhị quán trà trước phủ thừa tướng. Đủ biết ai ra vào. Chưa đủ biết nói gì.

Nhưng — đủ thấy thứ kỳ lạ.

Ba tuần trước, một người lạ vào phủ thừa tướng. Không qua cổng chính. Không qua cổng phụ. Từ mái. Tiểu nhị thấy bóng, đen, nhanh, kiểu bóng tu sĩ cấp cao. Vào. Ra. Mười lăm phút.

Một tuần sau, Thái tử đột ngột thay đổi chiến lược. Từ "giữ thủ chờ thời" sang "tấn công phe Tam Hoàng tử trực tiếp." Kiểu thay đổi mà — không hợp lý. Thái tử không đủ thông minh để nghĩ ra. Ai đó mách.

Ba ngày trước, ma đạo phía nam đột ngột ngừng nội chiến. Cả hai phe, phe theo Ma Chủ và phe chống, cùng lúc dừng. Như có ai ra lệnh.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn bàn cờ. Nhíu mày. Sâu.

Có bàn tay khác.

Ai đó, cũng đang giật dây. Cũng đang bày cờ. Cũng, có hệ thống.

Nhưng ai?

Nàng không biết. Lần đầu — không biết. Lần đầu gặp kẻ mà nàng không đọc được nước đi.

Tay — nắm. Quân cờ trong lòng bàn tay. Trắng. Nhỏ.

Kẻ này... mạnh hơn con. Ít nhất ở kinh thành, mạnh hơn.

Con cần thêm thời gian.

Nhưng — có không?

· · ·

A Cẩu.

Ma vực. Huyết Nguyệt Cốc. Đêm.

Giấc mơ, lại.

Bóng tối. Rộng. Sâu. Vạn quân quỳ. Trời đỏ. Đất đỏ. Mắt — đỏ. Mắt của kẻ ngồi trên ngai xương, nhìn A Cẩu.

"Ngươi lại đến."

Giọng Ma Thần. Rõ hơn tháng trước. Gần hơn. Kiểu gần mà A Cẩu cảm nhận — không còn ở xa. Đang ở — ngay sau lưng.

"Ngươi sợ ta."

A Cẩu, im. Đứng giữa bóng tối. Nhỏ. Gầy. Mười bốn tuổi.

"Tốt. Sợ nghĩa là ngươi biết ta mạnh. Nhưng sợ cũng nghĩa là, ngươi chưa nhận."

"Nhận lấy sức mạnh. Ngươi là ta. Ta là ngươi. Ngàn năm trước, ta cũng bắt đầu như ngươi. Nhỏ. Sợ. Cô đơn."

A Cẩu mở miệng. Không phải nói — truyền thần thức. Trong giấc mơ, thần thức hắn mạnh hơn (gần huyết mạch gốc).

"Ta không cô đơn."

Im lặng. Ma Thần — cười. Kiểu cười mà A Cẩu nghe — buồn.

"Chưa. Nhưng sẽ."

Tỉnh.

A Cẩu mở mắt. Đêm. Phòng trong Huyết Nguyệt Cốc, đá đen, lạnh, mùi máu cũ. Mồ hôi ướt trán. Tay — run. Ma khí cuộn trong kinh mạch, nóng, muốn bùng.

Ép xuống. Hít. Thở. Bốn nhịp. Sáu nhịp. Kiểm soát.

Rồi, nhắm mắt. Tập trung. Thần thức tụ, hướng Bắc. Xa. Rất xa. Vượt nghìn dặm.

Thầy.

Mờ. Yếu. Quá xa, thần thức tan sau vài trăm dặm, kiểu gọi vào gió mà gió không mang tới.

Nhưng đêm nay — cố hơn. Ép mạnh hơn. Ma khí hỗ trợ, không kháng, lần đầu hợp tác với thần thức. Như dòng sông đen mang lời đi xa hơn.

Và —

Thầy... con nghe thấy tiếng nó. Nó gần hơn rồi.

Ẩn Sơn. Tạ Trường An đang ngồi trước bàn cờ, dừng. Tay cầm quân cờ, đặt xuống.

Nhận được.

Lần đầu, nhận được thần thức A Cẩu từ ma vực.

Im lặng. Lâu.

Rồi, gửi ngược. Linh lực Kim Đan mỏng, nhẹ, theo tần số ma khí mà A Cẩu mở:

"Thầy nghe rồi. Nó không phải ngươi. Nhớ điều đó."

A Cẩu, ở ma vực, nghìn dặm — nhận. Mờ. Nhưng nhận. Tay — bớt run.

Nắm chặt nửa củ khoai khô trong túi áo (của Bạch Ly, từ mấy tháng trước, đã khô cong).

Thầy nghe rồi.

Được.

· · ·

Bạch Ly.

Ranh giới yêu vực. Rừng Thanh Nguyệt Lâm. Ban ngày.

Ngân Vĩ đứng dưới cây cổ thụ, hồ ly bạc, hình người, tóc bạc dài, mắt vàng, mặt đẹp lạnh. Hóa Thần ngàn năm, nhưng trước Bạch Ly, bà ta cúi.

– Tiểu chủ. Có chuyện.

Bạch Ly ngồi trên cành cây, chân đung đưa, mặt ngây, mắt tròn. Giả ngốc hoàn hảo.

– Chuyện gì ạ~

Ngân Vĩ nhìn, biết giả, không nói. Quen rồi.

– Thợ săn yêu thú hoạt động lại. Mạnh hơn trước. Có tổ chức, linh khí trận, bẫy cấm chế, trang bị cấp Trúc Cơ đỉnh trở lên. Không phải thợ săn rời rạc. Là hệ thống.

Bạch Ly, vẫn đung đưa chân. Nhưng mắt — đổi. Hổ phách sắc. Lạnh. Kiểu lạnh mà Ngân Vĩ, ngàn năm, cũng thấy.

– Tổ chức nào?

– Chưa rõ. Nhưng, có dấu hiệu liên quan chính đạo. Linh khí trận dùng kỹ thuật của các đại tông. Bẫy cấm chế, kiểu Thanh Phong hoặc tương tự.

Im lặng.

Bạch Ly nhớ. Cha mẹ nàng, bạch hồ đời thứ mười bảy. Bị giết. Bởi thợ săn. Nàng mười một năm chưa biết, ai.

"Ai giết cha mẹ ta, ta nhớ hết."

Lời nàng nói đêm hóa hình. Lời — không quên.

Nhưng, nhớ lời thầy. Dùng trí, không dùng bản năng.

– Tìm cho ta danh sách. Ai tài trợ. Ai cung cấp trận pháp. Ai chỉ huy. Đừng đánh — chưa.

Ngân Vĩ, gật. Mắt vàng sáng. Kiểu sáng mà Hóa Thần ngàn năm nhìn tiểu chủ chưa đầy hai mươi tuổi ra lệnh — phục.

– Vâng, tiểu chủ.

Bạch Ly nhảy xuống cành. Đáp nhẹ. Mặt, trở lại ngây.

– Thôi~ Về ăn cơm đi~ Đói rồi~

Đuôi cáo vẫy. Chạy. Ngân Vĩ nhìn theo, cười. Nhẹ. Buồn.

Giống mẹ ngươi quá.

· · ·

Hạ Linh.

Ẩn Sơn. Phòng riêng. Đêm.

Ba cuốn sách cha, Hạ Duy, xếp trên bàn. Gáy sờn. Mực cũ. Giấy vàng.

Hạ Linh đã đọc hàng trăm lần. Thuộc lòng công thức. Thuộc lòng ghi chú bên lề. Thuộc lòng cả nét chữ cha, nghiêng phải, hơi run (cha viết lúc bệnh nặng).

Nhưng đêm nay, thấy thứ mới.

Trang 247. Cuốn thứ ba. Góc dưới, mực nhạt hơn phần còn lại. Kiểu mực cố tình viết nhạt — giấu.

Hạ Linh, cúi sát. Đèn dầu gần hơn. Đọc.

Chữ nhỏ. Rất nhỏ. Nét run, cha viết lúc rất yếu.

"Hồi Thiên Đan. Cấp: Nguyên Anh. Nguyên liệu: Thiên Hồi Thảo (cực hiếm), Hắc Liên Tử, Tử Kim Dung + 12 vị phụ. Công dụng: phục hồi nội thương sâu, kể cả tổn thương do dị lực (ma khí, tà khí, linh lực nghịch). Chữa được thứ mà đan dược thường không chữa."

Bên cạnh, ghi chú bằng mực khác (viết sau, nét chữ vững hơn, cha viết lúc khỏe hơn):

"Đan này cứu được. Nhưng người luyện phải chịu phản lực, hàn khí nhập thể, kinh mạch tổn thương vĩnh viễn. Chỉ luyện khi sẵn sàng mất một phần chính mình."

Hạ Linh đọc. Đọc lại. Đọc lần ba.

Rồi, ngẩng lên. Nhìn ra cửa sổ. Phòng thầy, đèn vẫn sáng (thầy chưa ngủ, hay không ngủ được). Bóng thầy ngồi bên bàn, tay trái đặt trên đùi. Đen. Tĩnh mạch đen. Không hồi phục.

Thầy.

Tay trái thầy, ma khí tích tụ từ A Cẩu, sát khí từ Lục sư huynh, và thứ gì đó từ trận với Trương Vô Tâm. Đan dược thường không chữa được, đó là dị lực, không phải nội thương bình thường.

Nhưng Hồi Thiên Đan, chữa được.

Chữa được.

Tay, nắm chặt sách. Giấy nhăn dưới ngón.

Cấp Nguyên Anh. Con, Trúc Cơ tầng một. Chênh hai cấp. Không ai luyện vượt cấp, không có tiền lệ.

Nhưng Thanh Tâm Đan, cũng không có tiền lệ. Con cũng luyện được.

Phản lực: hàn khí nhập thể. Kinh mạch tổn thương vĩnh viễn.

Nhìn tay trái mình, băng vải. Hàn mạch còn hai mươi phần trăm. Kinh mạch đã rạn một lần (từ lần luyện đan quá sức). Nếu phản lực thêm, tay trái có thể mất.

Mất tay trái.

Đổi, tay trái thầy.

Hạ Linh nhắm mắt. Hít sâu. Mở mắt.

Đáng.

Cất sách. Lấy giấy. Bắt đầu tính, nguyên liệu, thời gian, quy trình. Chữ viết nhanh, gọn, không run.

Con sẽ luyện.

Thầy không biết. Chưa cần biết.

Khi nào xong, thầy sẽ biết.

· · ·

Lục Vô Ưu.

Đường mòn phía Đông. Rừng cây lá rộng. Chiều.

Lục Vô Ưu đi bộ. Chân trần. Áo xám cũ. Mắt đỏ nhạt, nhưng dịu. Không sát. Dịu kiểu người đang nghĩ.

Tiếng hét, phía trước.

Hắn dừng. Nghe. Ba giọng, trẻ, hoảng. Một giọng, gầm, thú.

Chạy tới.

Bãi trống rừng, ba tu sĩ trẻ (Luyện Khí, áo đệ tử tông nhỏ nào đó) bị ba con linh lang vây. Linh lang, sói linh thú cấp thấp, nhưng ba con đàn, răng nanh, linh lực bùng. Tu sĩ trẻ, run, kiếm giơ, chân lùi.

Lục Vô Ưu, bước tới.

Sát khí — tỏa. Nhẹ. Kiểm soát. Không bùng. Chỉ — tỏa. Kiểu tỏa mà linh lang, thú, bản năng nhạy — cảm nhận.

Ba con sói — đông cứng. Tai cụp. Đuôi kẹp. Run.

Lục Vô Ưu, nhìn chúng. Mắt đỏ gặp mắt vàng.

– Đi.

Một chữ. Nhẹ. Sát khí hướng — ra xa. Không hướng giết. Hướng đuổi.

Ba con linh lang, chạy. Nhanh. Không ngoái lại.

Tu sĩ trẻ — ngã. Chân mềm. Nhìn Lục Vô Ưu, mắt tròn, miệng há.

– Đại... đại hiệp!

– Đừng gọi thế.

Lục Vô Ưu quay lưng. Bước đi.

Tu sĩ trẻ nhất, quỳ.

– Ân nhân!

Lục Vô Ưu, dừng. Không quay lại. Im lâu. Rồi, nói, giọng nhẹ, hơi lạ (kiểu giọng người không quen nói thứ mình đang nói):

– Đừng quỳ. Ta chỉ... đang tập trồng cây.

Tu sĩ trẻ không hiểu.

Nhưng Lục Vô Ưu, mỉm cười. Nhẹ. Thật.

Bước tiếp. Chân trần trên lá khô. Nắng chiều xuyên cây, vàng.

Sát khí giết. Nhưng hôm nay, ta nuôi sống.

Thầy. Con hiểu rồi.

· · ·

Tạ Trường An.

Ẩn Sơn. Đêm.

Phòng riêng. Đèn dầu cháy thấp. Bàn cờ, đã dày hơn tuần trước. Thêm quân. Thêm đường. Thêm mũi tên.

Tạ Trường An ngồi. Nhìn. Tay phải cầm quân, trắng, nhỏ, đặt xuống. Di chuyển.

Hoàng triều, sắp loạn. Mũi tên từ ba phe chĩa vào nhau. NTN ở giữa, giấu.

Ma đạo, chia. A Cẩu ở trung tâm — không muốn. Nhưng huyết mạch không cho hắn chọn.

Yêu vực, bất ổn. Bạch Ly chưa sẵn sàng. Nhưng yêu vực cần nàng.

Chính đạo, nhìn. Thanh Vân chưa động (Trần Khải Minh giữ). Thanh Phong — chờ. Hàn Kiếm Tông, dò.

Và, phía trên tất cả, dấu hỏi. Thiên Đạo Điện. Hai giám thị ẩn trú đâu đó gần Ẩn Sơn. Hắn không thấy. Nhưng — biết.

Tất cả đang hội tụ.

Về một điểm.

Ẩn Sơn.

Hắn đứng dậy. Đi ra ngoài.

Đêm xuân. Trăng tròn. Hoa đào ven suối, nở. Trắng hồng dưới trăng. Cánh hoa rơi trên mặt nước, trôi chậm. Đẹp. Bình yên. Kiểu bình yên mà hắn biết — không còn lâu.

Nhìn bảng tên "Ẩn Sơn Tông" trước cổng, gỗ, Bạch Ly khắc ngày khai tông, xấu, xiên xẹo (chữ nàng hồi đó còn tệ). Nhưng, vẫn đứng. Hai năm rồi. Gió mưa bao lần. Vẫn đứng.

Thời gian ngắn quá.

Mới ngày nào Diệp Hàn cầm cành tre, Bạch Ly giả ngốc, A Cẩu không nói, Hạ Linh ho ra máu, Lục Vô Ưu giết cỏ khi ngồi.

Mới ngày nào.

Bây giờ, Kiếm Quỷ, Thiên Cơ Nữ, Ma Chủ, Yêu Hồ, Dược Nữ, Sát Thần.

Thiên hạ sợ chúng.

Ta, nhớ chúng cầm đũa run.

Quay vào. Nằm xuống. Không ngủ.

· · ·

Sáng.

Hạ Linh thức dậy, sớm, như mọi ngày. Nhưng khi ra vườn, thấy thầy.

Tạ Trường An đã dậy từ khi nào. Đang cuốc đất. Luống mới, dài, rộng hơn luống cũ. Cải, hành, rau muống, đậu. Nhiều. Nhiều hơn bình thường.

– Thầy? Sao trồng nhiều vậy?

Tạ Trường An, không ngẩng lên. Tay cuốc, đều, chậm, kiểu người trồng rau cả đời.

– Dự trữ.

Dừng. Tay — dừng.

– Phòng khi... không kịp trồng.

Hạ Linh, nhìn thầy. Nhìn lưng áo xám. Nhìn tay trái trong tay áo (giấu). Nhìn luống rau dài, dài như trồng cho nhiều tháng.

Thầy biết gì đó.

Thầy biết, bão đến.

Không hỏi. Cúi xuống. Lấy cuốc nhỏ. Cuốc cạnh thầy. Im lặng.

Hai thầy trò trồng rau. Nắng sớm. Chim hót. Gió nhẹ mang mùi đất mới, mùi hoa đào, mùi xuân cuối.

Bình thường.

Lần cuối — bình thường.

Ch.44/50
2.528 từ