Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 125: Vết Nứt Trên Trời
Chương 125

Vết Nứt Trên Trời

Đêm rằm tháng chín.

Trăng tròn. Sáng đến mức nhìn rõ từng chiếc lá trên ngọn cây. Trời trong, không mây, kiểu trời mà người tu luyện gọi là "thiên nhãn mở", khi linh khí đại lục chảy đều nhất, khi bầu trời gần nhất.

Gần nhất với cái gì, không ai biết. Cho đến đêm nay.

· · ·

Ẩn Sơn. Tạ Trường An đứng trên đỉnh núi.

Hắn đã lên đây mỗi đêm suốt chín tháng. Mỗi đêm nhìn lên, đợi vết nứt. Có đêm thấy, có đêm không. Nhưng mỗi lần thấy, vết nứt dài hơn, sáng hơn, lâu hơn.

Đêm nay, hắn không cần đợi.

Canh một. Vết nứt xuất hiện.

Không phải sợi tóc mỏng như những lần trước. Rộng bằng ngón tay, kéo dài từ chân trời phía tây đến gần đỉnh đầu, như ai đó cầm dao rạch ngang bầu trời. Ánh sáng bạc rỉ qua, không phải ánh trăng, lạnh hơn, sắc hơn, kiểu sáng không thuộc về nơi này.

Hắn nhìn. Tim đập nhanh hơn một nhịp.

Vết nứt không đóng.

Một phút. Hai phút. Năm phút.

Vẫn mở. Rộng thêm. Ánh sáng bạc đổ xuống, chiếu trên mặt đất, tạo thành một dải sáng kéo qua rừng, qua sông, qua ngọn núi xa.

Nửa canh giờ.

· · ·

Thiên hạ nhìn lên.

Kinh thành hoàng triều. Lý Thừa Phong đứng trên lầu cao nhất Ngự Thư Phòng, áo ngủ chưa kịp thay, mắt nhìn vết nứt trên trời. Bên cạnh, thái giám già run, quỳ, "Bệ hạ, thiên tượng dị biến, xin hạ chỉ..."

Lý Thừa Phong không nghe. Mắt dán vào vết nứt. Tay nắm chặt lan can, đốt ngón tay trắng bệch.

Tiểu Nguyệt nói gì? "Nếu trời nứt, đừng nhìn. Nhìn ta."

Hắn nhìn. Không nhìn Tiểu Nguyệt, vì nàng ở Ẩn Sơn. Hắn nhìn trời nứt, và lần đầu tiên trong ba năm trị vì, cảm thấy ngai vàng nhỏ bé.

· · ·

Ma vực. Huyết Ngục Thành.

Cửu U Ma Tổ mở mắt. Lão ta đang nhập định tầng sâu, hơi thở ba ngày một lần, khi sóng uy áp từ vết nứt xuyên qua trần đá, đánh vào thần thức.

Lão ta ngồi dậy. Chậm. Xương bốn trăm năm kêu răng rắc.

Bước ra ban công đá, nhìn lên.

Vết nứt.

Lão ta nhìn, rồi nhắm mắt. Không phải sợ. Mà nhớ. Bốn trăm năm trước, lão ta từng nghe thầy kể: "Đại lục Thiên Khuyết có trần. Trần có vết nứt cũ. Nếu ngày nào nứt lại, thiên hạ sẽ gặp thứ đáng sợ hơn ma đạo."

Lão ta mở mắt. Gọi.

– Truyền lệnh Ma Tôn. Nói với A Cẩu: trời nứt.

· · ·

Yêu vực. Cửu Vĩ Sơn.

Ngân Vĩ đứng trên đỉnh, chín đuôi cáo bạc xòe rộng, rung trong ánh sáng lạ từ vết nứt. Yêu lực trong người rung theo, kiểu rung bất tự chủ, kiểu rung khi bản năng thú nhận ra mối đe dọa ngoài tầm hiểu.

Bên cạnh, mười hai tộc trưởng quỳ. Không phải quỳ vì Ngân Vĩ. Quỳ vì sợ.

Ngân Vĩ nhìn vết nứt. Ngàn năm sống, nàng chưa từng thấy. Nhưng trong huyết mạch, ký ức tổ tiên rung lên, kiểu rung khi lịch sử đang lặp lại.

Bốn ngàn năm trước, trời cũng nứt.

Nàng quay xuống. Giọng lạnh, đều.

– Báo Yêu Hoàng. Bạch Ly cần biết.

· · ·

Chính đạo. Thanh Vân Tông.

Trần Khải Minh đứng trước sảnh lớn, mắt nhìn trời. Quanh ông, trưởng lão, đệ tử, hàng trăm người đổ ra sân, ngẩng đầu.

Vết nứt kéo dài, ánh sáng bạc chiếu xuống ngọn Thanh Vân, đổ bóng lạ trên mặt đất. Bóng không đúng hướng, không đúng hình, kiểu bóng của thứ không thuộc nơi này.

Trần Khải Minh nắm tay. Lão ta biết. Lão ta biết nhiều hơn hầu hết mọi người, vì Thanh Vân Tông giữ sử liệu bốn ngàn năm. Lão ta đã đọc bản ghi đó, bản ghi mà chỉ chưởng môn mới được xem, viết bằng máu trên da thú, kể về lần cuối trời nứt.

Lần đó, Thiên Khuyết mất một phần ba dân số.

· · ·

Ẩn Sơn.

Vết nứt kéo dài nửa canh giờ. Rồi bắt đầu khép.

Nhưng trước khi khép hoàn toàn, có thứ rơi xuống.

Nhỏ. Sáng. Như ngôi sao băng, nhưng không phải sao băng, vì sao băng rơi nhanh và tắt. Vật này rơi chậm, xoay, phát ra ánh sáng bạc nhạt, kiểu sáng giống ánh sáng từ vết nứt.

Rơi về phía tây. Xa. Rất xa. Hoang mạc phía tây, nơi không ai sống, nơi linh khí loãng, nơi chỉ có cát và đá.

Sóng chấn lan ra khi vật chạm đất. Nhẹ, nhưng đủ để mọi tu sĩ trên Nguyên Anh cảm nhận. Như tiếng chuông ngân rất xa, rất sâu, rung trong xương hơn trong tai.

Vết nứt khép lại. Bầu trời trở về bình thường. Trăng tròn. Sao sáng. Như chưa có gì xảy ra.

Nhưng đã xảy ra.

· · ·

Tạ Trường An đứng trên đỉnh núi. Không động.

Phía sau hắn, từng đệ tử thức dậy, chạy ra sân, nhìn lên. Diệp Hàn tay đã đặt lên chuôi kiếm. A Cẩu ma khí cuộn quanh người, mắt đỏ nhạt, bản năng phòng vệ. Bạch Ly đuôi cáo dựng đứng, mắt thú, tai vểnh. Hạ Linh ôm túi thuốc, mặt trắng. Lục Vô Ưu đứng im, sát khí thu gọn, nhưng tay nắm thành nắm đấm. Ninh Tiểu Nguyệt đứng cạnh cổng, mắt Thiên Cơ quét bầu trời, tính toán.

Đệ tử mới sợ, co cụm. Tiêu Vân cầm kiếm gỗ, dù không nhìn thấy gì, nhưng hắn cảm nhận được sóng chấn qua kiếm, và sóng đó khiến hắn run.

Điện Chủ.

Ông già đứng sau Tạ Trường An. Mặt tái. Kiểu tái không phải vì lạnh, mà vì nhớ. Nhớ bốn ngàn năm trước. Nhớ lần cuối trời nứt.

Tay ông run. Run thật, không giấu được.

Tạ Trường An quay lại. Nhìn ông già.

– Ngươi biết đó là gì.

Không phải câu hỏi.

Điện Chủ gật. Chậm.

– Đã bắt đầu.

Giọng khàn. Run.

– Cái gì bắt đầu?

Im lặng. Gió lạnh thổi qua. Mùi kim loại nhạt vẫn còn trong không khí, kiểu mùi hắn đã ngửi lần đầu trên đỉnh núi nhiều tháng trước, giờ nồng hơn, rõ hơn.

Điện Chủ nhìn bầu trời nơi vết nứt vừa khép. Mắt ông già sâu, tối, đầy thứ gì đó nặng hơn sợ hãi.

– Thu hoạch.

· · ·

Hai người ngồi xuống tảng đá. Đêm khuya. Gió lạnh. Đệ tử ở dưới vẫn chưa ngủ lại, tiếng nói lao xao, nhưng trên đỉnh núi, chỉ có hai người.

Điện Chủ kể. Chậm. Giọng khàn, kiểu giọng khi mở hòm ký ức đã khóa bốn ngàn năm.

– Mỗi vườn ươm có chu kỳ. Khi thiên tài trong vườn đủ chín, khi có người chạm đến cảnh giới cao nhất mà vườn cho phép, bên ngoài sẽ "mở vườn." Gửi người xuống. Hái.

– Hái?

– Lấy đi. Thiên tài mạnh nhất. Biến thành nguồn lực. Công cụ. Lính. Vật phẩm. Tùy mục đích.

Tạ Trường An im. Chờ.

– Lần cuối Thiên Khuyết bị hái: bốn ngàn năm trước. Ta hai mươi tuổi. Chưa phải Điện Chủ. Chưa phải gì cả. Chỉ là đứa trẻ trên một ngọn núi nhỏ, có cha, có mẹ, có sư phụ, có sư huynh.

Ông già dừng. Tay nắm đầu gối, đốt ngón tay trắng.

– Trời nứt. Giống đêm nay. Rồi họ xuống. Hái. Hái thiên tài mạnh nhất. Cha ta, sư phụ ta, sư huynh ta. Tất cả. Ai chống cự thì chết. Ai không đủ mạnh thì bỏ lại. Ta không đủ mạnh. Ta bị bỏ lại.

Im lặng rất lâu.

– Ta lập Thiên Đạo Điện vì lần đó. Kiểm soát thiên tài, giết mầm quá mạnh, giữ Thiên Khuyết ở mức "không đáng hái." Bốn ngàn năm. Ta giết thiên tài vì sợ. Sợ nếu Thiên Khuyết quá mạnh, bên ngoài sẽ mở vườn lần nữa.

Tạ Trường An nhìn ông già. Nhìn bàn tay run. Nhìn mắt tối. Nhìn bốn ngàn năm sợ hãi nén trong một thân xác già.

– Bốn ngàn năm trước, chính là lúc Thiên Đạo Điện được lập.

Điện Chủ gật.

– Ta lập Thiên Đạo Điện vì ta mất tất cả.

Im lặng.

Gió thổi. Lạnh. Mùi kim loại nhạt dần.

Tạ Trường An nhìn bầu trời. Vết nứt đã đóng. Trăng vẫn tròn. Sao vẫn sáng. Nhưng hắn biết, bên kia vòm trời, có thứ đang nhìn xuống. Nhìn vườn ươm. Đánh giá mùa màng.

– Bao lâu nữa?

Điện Chủ nhắm mắt. Tính. Mở mắt.

– Một năm. Có thể ít hơn.

Một năm.

Hắn ngồi im. Lâu.

Rồi đứng dậy. Phủi đất. Bước xuống núi. Không quay lại.

Đi thẳng vào bếp.

Nhóm lửa. Vo gạo. Đổ nước. Đặt nồi lên bếp.

Nấu cháo.

Tay hắn nắm muỗng khuấy cháo, chậm, đều, kiểu khuấy mười bảy năm chưa đổi. Lửa bếp ấm trên mặt. Mùi gạo dần bốc lên. Quen thuộc. Bình thường.

Nhưng tay hắn, nắm muỗng, run nhẹ.

Rất nhẹ. Gần như không thấy.

Nhưng run.

Ch.125/233
1.556 từ