Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 211: Chương 191: Kiếm Cắt Dây Xiềng
Chương 211

Chương 191: Kiếm Cắt Dây Xiềng

Thiên Khuyết. Cổng. Trưa ngày thứ chín.

Liêm thứ hai chém.

Kiếm khí hai màu lệch đen vạch ngang không gian, nặng, đặc, kiểu nặng khi hai nghìn năm chiết cành dồn vào một nhát. Đại Đế trung kỳ, kiếm tu sĩ, kiếm khí đè xuống cổng Thiên Khuyết như sông đổ vào thuyền nhỏ.

Diệp Hàn chặn.

Kiếm ý tầng bốn bùng trắng, sáng, gió cuộn quanh lưỡi kiếm cũ (kiếm hai mươi năm, bốn lần gãy bốn lần hàn, vẫn sắc, vẫn nghe). Hắn không chặn bằng lực (Nguyên Anh sơ kỳ chặn lực Đại Đế là tự sát). Hắn chặn bằng kiếm ý: tìm khe trong kiếm khí đối phương, len vào, rẽ, lệch.

Sóng kiếm khí chệch sang phải. Phá mười trượng tường đá cổng Thiên Khuyết. Đá vỡ. Bụi mù. Đất rung.

Diệp Hàn lùi nửa bước. Tay phải run nhẹ (cổ tay đau, vết thương tháo ghép Liêm thứ sáu chưa khỏi hẳn, kiếm sĩ đánh bằng tay đau thì tay run). Nhưng đứng.

Liêm thứ hai nhìn hắn. Mắt hai màu lệch đen, phẳng, không cảm xúc. Kiếm rút lại, chém tiếp. Nhanh hơn. Mạnh hơn.

Diệp Hàn thấy chiêu thứ hai đến. Kiếm ý tầng bốn đọc kiếm khí đối phương như đọc sách (kiếm ý tầng bốn là giác quan mở rộng, thấy mọi thứ trong tầm kiếm, thấy kinh mạch, thấy linh lực, thấy khe). Và hắn thấy: kiếm khí Liêm thứ hai mạnh, rất mạnh, Đại Đế trung kỳ, nhưng trong kiếm khí đó có vết nứt, rất nhỏ, mỏng như tóc, chạy dọc từ chuôi đến mũi, nơi mà phần ghép (tám mươi phần trăm) áp lên phần gốc (hai mươi phần trăm), và hai phần đó không hoàn toàn hòa.

Khe nằm đó.

Diệp Hàn nhắm khe. Kiếm cũ xuyên qua kiếm khí lệch đen, len vào vết nứt, và kiếm ý tầng bốn chạm phần gốc bên trong.

Liêm thứ hai rùng mình. Nhẹ. Rất nhẹ. Kiểu rùng mình khi thứ gì đó sâu bên trong bị chạm mà cơ thể phản ứng trước khi đầu hiểu. Rồi phẳng lại. Kiếm chém tiếp. Mạnh hơn. Giận? Không. Liêm không giận. Nhưng mạnh hơn, kiểu mạnh khi phần ghép đè phần gốc xuống sâu hơn sau khi bị chạm, như người đóng nắp xuống cái gì đó đang cố mở.

Chiêu thứ ba. Thứ tư. Thứ năm.

Mỗi chiêu, Diệp Hàn lùi. Nửa bước. Một bước. Cổng Thiên Khuyết sau lưng hắn rung, đá rơi, bụi bay, và mỗi chiêu, tay hắn run thêm, cổ tay đau thêm, kinh mạch rung thêm. Nguyên Anh sơ kỳ chặn Đại Đế trung kỳ, mỗi chiêu là trứng đỡ đá, trứng không vỡ vì trứng biết lăn, nhưng lăn bao lâu?

Tiêu Vân ngồi phía sau, kiếm hồn lờ mờ, "nhìn" trận đấu bằng kiếm khí. Cô không thấy bằng mắt (mù từ nhỏ, kiếm hồn là mắt cô). Cô thấy bằng rung động: kiếm ý sư huynh Diệp Hàn trắng, sáng, run nhưng không gãy, kiểu run khi sợi tơ chịu gió lớn mà tơ mảnh thì dai. Và kiếm khí Liêm thứ hai đen, nặng, mạnh, nhưng bên trong có vết nứt, và vết nứt đó rung mỗi khi kiếm ý sư huynh chạm.

Sư huynh đang tìm, cô nghĩ. Tìm cách vào sâu hơn. Nhưng khe nhỏ quá.

Chiêu thứ mười. Diệp Hàn lùi đến bậc cổng. Sau lưng hắn là sân Thiên Khuyết, là bàn ăn, là vườn rau, là mọi người. Không lùi nữa. Lùi nữa thì kiếm khí Đại Đế vào nhà.

Hắn dừng.

Liêm thứ hai nhìn hắn. Nhìn kiếm sĩ một mắt đứng ở bậc cổng, kiếm cũ, áo cũ, vai băng, tay run, Nguyên Anh sơ kỳ, yếu hơn cô hai cảnh giới, và hắn dừng. Không lùi. Đứng.

Kiếm sĩ giỏi đứng. Lục Vô Ưu nói đúng.

Liêm thứ hai chém. Chiêu mười một. Mạnh nhất. Kiếm khí hai màu lệch đen tụ thành vầng trăng đen, lớn, sáng tối, xé không gian về phía Diệp Hàn, về phía cổng, về phía nhà.

Diệp Hàn giơ kiếm.

Và ở khoảnh khắc đó, giữa kiếm khí Đại Đế đang đổ xuống và cổng Thiên Khuyết sau lưng, giữa đau và đứng, giữa yếu và không lùi, hắn nhớ.

Nhớ vách đá phía bắc Ẩn Sơn. Mười hai tuổi. Thầy ngồi bên cạnh, chân thõng, nhìn mây.

Gió có sợ vực không?

Hắn mười hai tuổi. Không hiểu.

Gió không sợ vực. Vì gió qua vực thì vẫn là gió. Vực không giữ được gió.

Kiếm ý tầng hai. Ngày đó. Gió qua vực.

Rồi nhớ tiếp. Mười bốn tuổi. Đại hội kiếm đạo. Cố Thanh Sơn đứng trước mặt, Trúc Cơ chín, mạnh hơn hắn ba tầng, và hắn chém. Một chiêu. Cố Thanh Sơn quỳ.

Kiếm không sợ mạnh. Kiếm sợ mất.

Kiếm ý tầng ba. Ngày đó. Kiếm không sợ mạnh.

Rồi nhớ tiếp. Hai mươi tuổi. Liêm thứ sáu đứng trước mặt, Hóa Thần, kiếm khí hai màu, mạnh hơn hắn nhiều cảnh giới. Và hắn chặn. Không bằng lực. Bằng khe. Kiếm ý tìm khe giữa gốc và ghép, len vào, rẽ.

Kiếm tìm khe. Kiếm qua khe. Kiếm cắt thứ không nên nối.

Kiếm ý tầng bốn. Ngày đó. Kiếm qua khe.

Và bây giờ. Hai mươi hai tuổi. Liêm thứ hai đứng trước mặt, Đại Đế trung kỳ, kiếm khí vầng trăng đen đang đổ xuống, và hắn không lùi, và khe nhỏ quá, và tay đau, và kiếm cũ, và sau lưng là nhà.

Hắn không nghĩ. Kiếm sĩ giác ngộ không phải bằng nghĩ. Bằng kiếm.

Gió qua vực. Kiếm không sợ mạnh. Kiếm tìm khe.

Và bây giờ: kiếm không phải để tìm khe.

Kiếm để cắt khe.

Kiếm ý bùng. Không phải tầng bốn. Thứ gì đó sâu hơn, sáng hơn, trắng hơn, kiểu sáng khi mặt trời lên mà mặt trời không chiếu, mặt trời cắt bóng tối. Kiếm ý lan từ kiếm cũ ra khắp không gian, và nó không tìm khe trong kiếm khí Liêm thứ hai nữa. Nó cắt kiếm khí Liêm thứ hai.

Không phải cắt bằng lực (Nguyên Anh không có lực cắt Đại Đế). Cắt bằng ý. Kiếm ý nhắm vào vết nứt giữa gốc và ghép, vết nứt mỏng như tóc, và cắt. Không phải cắt thịt. Cắt dây. Dây vô hình nối phần ghép với phần gốc, dây mà Dương Khuynh thấy bằng mắt, dây mà hai nghìn năm chiết cành đã buộc, và kiếm ý Diệp Hàn cắt dây đó.

Vầng trăng đen gặp kiếm ý trắng. Va. Không phải va kiểu lực chạm lực. Va kiểu nước gặp đê mà đê không chặn, đê tách nước thành hai dòng, và kiếm khí hai màu tách: phần đen (ghép) bay sang trái, phá mười cây cổ thụ, phần xám (gốc, yếu, nhỏ, hai mươi phần trăm) bay sang phải, tan trong gió.

Liêm thứ hai đứng sững.

Không phải sững vì bị thương (kiếm ý không cắt thân, cắt dây). Sững vì bên trong cô, ở nơi mà hai nghìn năm chiết cành đã đè, phần gốc (hai mươi phần trăm, chìm, yếu, gần chết) bỗng cảm: dây lỏng. Dây nối gốc với ghép lỏng. Không đứt hẳn (một kiếm không đứt dây hai nghìn năm), nhưng lỏng. Và phần gốc, lần đầu trong hai nghìn năm, thở.

Liêm thứ hai đưa tay lên ngực. Tay run. Lần đầu run. Mắt (hai màu lệch đen) chớp. Lệch đen nhạt hơn. Chốc lát. Rồi đen lại. Ghép đè gốc xuống. Nhưng gốc đã thở, và kẻ đã thở thì khó bịt miệng lại.

Diệp Hàn đứng. Kiếm hạ. Tay run nặng hơn (kiếm ý mới, lần đầu, kinh mạch chịu không nổi, máu rỉ khóe miệng). Mắt phải nhìn Liêm thứ hai. Và hắn hiểu. Hiểu không phải bằng đầu, bằng kiếm: kiếm vừa cắt dây, dây lỏng, gốc thở, nhưng chưa đứt, cần thêm.

– Kiếm, hắn nói. Giọng nhẹ, mệt, nhưng nói. Kiếm sĩ không giỏi nói, nhưng hôm nay hắn nói, vì hôm nay kiếm của hắn không phải kiếm giết. Kiếm không phải để giết.

Liêm thứ hai nhìn hắn. Mắt lệch đen. Tay vẫn đặt trên ngực (vẫn run).

– Kiếm để cắt dây xiềng, Diệp Hàn nói.

Im. Gió thổi. Bụi lắng. Và giữa cổng Thiên Khuyết đổ nát, kiếm sĩ một mắt đứng, máu khóe miệng, kiếm cũ, tay run, nhìn Liêm thứ hai, và Liêm thứ hai đứng, tay trên ngực, mắt lệch đen, và ở đâu đó bên trong hai nghìn năm chiết cành, có thứ gì đó thở mà không ai bảo nó thở.

Liêm thứ hai rút kiếm. Chém. Nhưng chiêu này yếu hơn chiêu trước. Yếu không phải vì cô yếu (Đại Đế trung kỳ không yếu sau một trận). Yếu vì bên trong cô, gốc đang thở, và gốc thở thì ghép mất một phần lực, kiểu mất khi kẻ kéo dây phải dùng lực giữ thứ đang cố thoát.

Diệp Hàn chặn. Kiếm ý mới cắt lần hai. Dây lỏng thêm.

Liêm thứ hai lùi nửa bước. Lần đầu lùi. Hai nghìn năm chiết cành, lần đầu lùi trước kiếm sĩ Nguyên Anh.

Cánh đồng cỏ phía nam. Cùng lúc.

Tạ Trường An lùi bước thứ mười hai.

Liêm thứ nhất mạnh. Mạnh hơn bất kỳ ai Tạ Trường An từng đối mặt (kể cả Điện Chủ, kể cả Viên Chủ, vì Liêm thứ nhất không giấu, không kìm, không nói chuyện, Liêm chém và chém và chém). Mỗi chiêu, linh lực Đại Đế đỉnh phong đè xuống cánh đồng, cỏ cháy thành vòng, đất sụt thành hố, và Tạ Trường An dẫn từng chiêu đi chỗ khác. Dẫn bằng linh lực Động Hư, xoáy quanh tay, cuốn chiêu, lệch, chệch, kiểu đá để nước chảy quanh.

Nhưng đá cũng mòn.

Kinh mạch hao. Mỗi chiêu, hao thêm. Hao kiểu hao khi đường ống cũ bơm nước quá mạnh, thành ống rạn, nứt, rỉ. Tay trái tê (tê từ trước, ma khí cũ, bây giờ tê hơn). Ngực đau (đau bên trong, kinh mạch vùng ngực rạn, không vỡ, nhưng rạn, kiểu rạn khi thủy tinh bị gõ mà chưa bể). Và hắn biết: không dẫn được bao nhiêu chiêu nữa. Mười? Mười lăm? Hai mươi? Không nhiều.

Liêm thứ nhất đứng trước mặt. Cao, rộng, mắt hai bên sáng (gốc+ghép hòa, không khe). Hắn nhìn Tạ Trường An sau mười hai chiêu, và mắt hắn (mắt Liêm hoàn hảo, bốn nghìn năm) có thêm thứ gì đó: nhận ra. Nhận ra kẻ trước mặt không chặn được lâu. Nhận ra kẻ trước mặt đang hao. Nhận ra chỉ cần thêm chiêu, và kẻ trước mặt sẽ gãy.

– Ngươi yếu hơn ta, Liêm thứ nhất nói. Giọng trầm. Phát biểu sự thật, không phải khiêu khích.

– Đúng, Tạ Trường An nói. Bình. Thở hơi nặng (hao, mệt, nhưng giọng vẫn bình, kẻ trồng vườn bình khi mệt). Ta yếu hơn.

– Sao không tránh?

Tạ Trường An nhìn Liêm thứ nhất. Nhìn mắt (sáng, hai bên, hòa, không khe). Nhìn và đọc: không có phần gốc muốn thoát. Không có run. Không có dao động. Liêm hoàn hảo. Bốn nghìn năm đã mài hắn thành kiếm không hỏi.

Nhưng hắn hỏi. Hắn vừa hỏi "sao không tránh." Liêm không hỏi. Liêm nghe lệnh. Liêm chém. Liêm không hỏi vì sao mục tiêu không tránh.

Tạ Trường An mỉm cười. Nhẹ. Kiểu cười khi thầy thấy mầm nhú mà mầm không biết mình đang nhú.

– Vì ta đứng ở đây, hắn nói. Nếu ta tránh, ngươi vào nhà ta. Nhà ta có đệ tử.

Liêm thứ nhất im. Nhìn. Lâu.

– Ngươi biết ta mạnh hơn. Biết ta sẽ qua. Vậy đứng ở đây để làm gì?

– Để ngươi phải mất thời gian qua ta, Tạ Trường An nói. Mỗi chiêu ngươi dùng cho ta là một chiêu ngươi không dùng cho đệ tử ta.

Liêm thứ nhất nhìn hắn. Nhìn gã áo cũ, tay run nhẹ, mồ hôi trán, kinh mạch đang rạn bên trong, Động Hư trung kỳ đánh Đại Đế đỉnh phong, yếu hơn nhiều, biết yếu hơn, và vẫn đứng. Không phải vì dũng cảm (dũng cảm là không sợ, gã này sợ, Liêm thứ nhất thấy gã sợ, thấy ở tay run, ở mồ hôi, ở kinh mạch rung). Đứng vì thứ khác. Thứ mà Liêm thứ nhất không có tên gọi, vì bốn nghìn năm chiết cành đã xóa tên gọi đó khỏi đầu hắn.

Và ở đâu đó sâu bên trong (sâu hơn bốn nghìn năm, sâu hơn gốc, sâu hơn ghép), thứ gì đó rung. Lần thứ ba. Nhẹ hơn hai lần trước. Nhưng rung.

Liêm thứ nhất giơ tay. Chiêu mười ba.

Tạ Trường An chặn. Dẫn. Lệch. Lùi một bước. Đất sụt. Cỏ cháy. Kinh mạch rạn thêm.

Và trận đấu tiếp tục. Ở cánh đồng, Tạ Trường An lùi và lùi, đá mòn trong sông, nhưng sông chưa qua. Ở cổng, Diệp Hàn đứng và đứng, kiếm ý cắt dây, dây lỏng thêm mỗi chiêu, và Liêm thứ hai lùi thêm mỗi chiêu. Hai trận đấu. Hai cách đánh. Thầy dẫn nước. Trò cắt dây. Cùng mục tiêu: giữ nhà.

Chiêu thứ ba mươi.

Diệp Hàn chém. Kiếm ý mới (kiếm cắt dây xiềng, hắn chưa đặt tên, kiếm sĩ không giỏi đặt tên, chỉ biết cắt) vạch ngang kiếm khí Liêm thứ hai lần thứ sáu. Mỗi lần, dây giữa gốc và ghép lỏng thêm. Mỗi lần, mắt Liêm thứ hai lệch đen nhạt hơn, chốc lát, rồi đen lại, nhưng thời gian nhạt dài hơn, kiểu dài khi nắp đóng mà thứ bên dưới mạnh hơn mỗi lần.

Liêm thứ hai chém. Mạnh. Kiếm khí vầng trăng đen (lần này nhỏ hơn lần đầu, yếu hơn, vì gốc đang thở đang kéo lực, ghép phải chia lực giữ gốc và đánh). Diệp Hàn chặn. Chân lùi. Lưng chạm cổng. Không lùi nữa. Kiếm ý bùng, cắt, dây lỏng thêm.

Và lần này, dây đứt.

Không phải đứt hết (hai nghìn năm chiết cành, một trận đấu không đứt hết). Nhưng đứt một sợi. Sợi chính. Sợi nối phần ghép với phần gốc ở kinh mạch trung tâm, sợi mà Viên Chủ buộc hai nghìn năm trước khi chiết cành cô, sợi đầu tiên, sợi neo, và sợi đó đứt.

Liêm thứ hai ngã.

Ngã từ từ, kiểu ngã khi cây bị cắt gốc mà cây chưa đổ, chậm, nghiêng, và cô quỳ một đầu gối trên đất, tay chống kiếm, mắt (hai màu, bây giờ lệch đen nhạt hơn, gần bằng, gốc đang trồi, ghép đang chìm) nhìn Diệp Hàn, và ở trong mắt đó, lần đầu trong hai nghìn năm, có thứ gì đó: hoang mang.

Không phải hoang mang Liêm. Hoang mang người. Hoang mang kiểu khi ai đó tỉnh dậy sau giấc ngủ rất dài mà không biết mình ở đâu, mình là ai, vì sao cầm kiếm, vì sao đánh gã trẻ tuổi trước mặt.

– Ngươi, Liêm thứ hai nói. Giọng khác. Không phẳng nữa. Có rung. Nhẹ. Ngươi làm gì?

– Cắt dây, Diệp Hàn nói. Bình. Mệt. Máu khóe miệng. Tay run. Nhưng bình, kiểu bình khi kiếm sĩ nói sự thật.

– Dây?

– Dây xiềng ngươi.

Liêm thứ hai nhìn tay mình. Tay cầm kiếm, tay hai nghìn năm cầm kiếm, tay đã chém bao nhiêu người, bao nhiêu vườn, tay Liêm, và bây giờ tay đó run, run kiểu run khi tay người run, không phải tay Liêm run.

Cô đưa tay lên mặt. Sờ. Mặt người. Mặt phụ nữ. Mặt mà cô quên, hai nghìn năm, quên mình có mặt, vì Liêm không cần mặt, Liêm cần kiếm.

Mắt ướt. Nhẹ. Một giọt. Giọt đầu tiên trong hai nghìn năm. Rơi xuống đất Thiên Khuyết. Thấm.

Tiêu Vân khóc.

Cô ngồi phía sau, kiếm hồn run, "nhìn" sư huynh đánh Liêm thứ hai ba mươi chiêu, "nhìn" kiếm ý sư huynh thay đổi, từ tìm khe sang cắt dây, từ len sang tách, từ phòng thủ sang giải phóng, và cô "nhìn" kiếm ý đó bằng kiếm hồn, cảm bằng rung động xuyên thân thể, và kiếm ý đó đẹp.

Đẹp kiểu đẹp khi kiếm không giết. Kiếm cắt dây. Kiếm giải phóng. Kiếm làm thứ mà kiếm nên làm từ đầu: cắt thứ không nên nối, cắt xiềng, cắt dây, cắt thứ trói người thành Liêm.

Tiêu Vân mù. Cô không nhìn bằng mắt từ ngày sinh. Nhưng cô nhìn bằng kiếm hồn, và kiếm hồn cô cảm kiếm ý sư huynh rõ hơn bất kỳ ai, vì kiếm hồn và kiếm ý cùng tần số, cùng rung, và bây giờ kiếm ý sư huynh rung theo nhịp mới, nhịp không giết, nhịp cắt dây, và kiếm hồn cô rung theo, rung đến mức nước mắt chảy, nước mắt không vì buồn, vì đẹp.

– Kiếm đẹp quá, cô nói. Giọng nhẹ. Run. Nước mắt. Không ai nghe (trận đấu ồn, gió thổi, đất rung). Nhưng cô nói. Vì kiếm hồn cần nói, vì đẹp quá mà không nói thì kiếm hồn vỡ.

Dương Khuynh ngồi cạnh, nắm tay Thần Khôi, mắt to nhìn trận đấu. Nhưng cô không nhìn kiếm. Cô nhìn hệ thống. Nhìn dây linh khí nối Liêm thứ hai với Viên Chủ (dây sáng, xích kiểm soát, ch189 cô phát hiện). Và cô thấy: dây đang rung. Rung mạnh. Kiểu rung khi sợi dây bị cắt một đầu mà đầu kia vẫn nối, và sợi dây giật, giật về phía trung tâm, về phía Viên Chủ, như sợi dây câu bị cá giật mà người câu cảm được.

– Dây, cô nói. Giọng nhẹ. Dây giữa Liêm thứ hai và Viên Chủ đang rung. Rất mạnh.

Ninh Tiểu Nguyệt nghe. Ghi. Mắt sáng. Quân sư cảm: sư huynh Diệp Hàn vừa cắt thứ gì đó quan trọng, và Viên Chủ ở xa cảm được. Tốt hay xấu? Chưa biết. Ghi trước.

A Cẩu ngồi bậc thềm. Ma khí quét. Cảm Liêm thứ hai: chiết cành bên trong cô đang lỏng, gốc đang trồi, ghép đang mất chỗ bám. Và hắn cảm thứ khác: từ xa, rất xa, từ trung tâm Thiên Viên Hội, có xung động chạy dọc dây linh khí về phía Liêm thứ hai, xung động kiểu xung khi chủ nhân giật dây, bảo Liêm nghe lệnh, bảo ghép đè gốc, bảo quên, bảo chém.

Thần thức A Cẩu truyền cho Ninh Tiểu Nguyệt: Viên Chủ đang cố kiểm soát Liêm thứ hai từ xa. Giật dây. Bảo đè gốc xuống.

Ninh Tiểu Nguyệt ghi. Nhíu mày. Nếu Viên Chủ kiểm soát được từ xa, sư huynh Diệp Hàn vừa cắt sẽ bị vá. Cần nhanh hơn. Cần cắt thêm. Hoặc cần ai đó cắt dây từ đầu kia.

Cô nhìn sang Dương Khuynh. Nhìn cô bé mười ba tuổi đang nhìn dây bằng mắt mà không ai nhìn được.

– Dương Khuynh, cô nói. Nhìn dây. Dây đi từ Liêm thứ hai về đâu? Có nút nào? Có chỗ yếu nào trên dây?

Dương Khuynh nhìn. Nhìn kỹ. Mắt to, sợ nhẹ (linh áp Đại Đế vẫn đè, cô bé mười ba tuổi ngồi giữa trận đánh mà nhìn hệ thống cũng phải can đảm), nhưng nhìn.

– Dây đi về trung tâm, cô nói. Chậm. Cẩn thận. Nhưng không thẳng. Dây qua một trạm trung chuyển. Gần đây. Rất gần. Khoảng... hai mươi dặm phía đông. Trạm nhỏ. Yếu. Kiểu yếu khi trạm cũ bốn nghìn năm mà không ai sửa.

Ninh Tiểu Nguyệt mắt sáng hơn. Trạm trung chuyển. Nút. Nếu phá nút, dây đứt, Viên Chủ mất kiểm soát Liêm thứ hai.

– A Cẩu, cô nói. Hai mươi dặm phía đông. Trạm trung chuyển. Cảm được không?

A Cẩu quét. Ma khí lan về phía đông. Hai mươi dặm. Tìm. Và cảm: có. Trạm nhỏ, dưới đất, trụ đá cũ, linh khí chảy qua, yếu, mục.

Thần thức truyền: Có. Yếu. Phá được.

– Bạch Ly, Ninh Tiểu Nguyệt quay sang. Nhanh. Hai mươi dặm phía đông. Phá trạm trung chuyển. Dây nối Liêm thứ hai với Viên Chủ.

Bạch Ly đứng dậy. Mắt hổ phách sáng. Yêu áp bùng nhẹ.

– Mô tả? Cô hỏi. Ngắn. Yêu Hoàng hỏi kiểu yêu hoàng: cần biết gì để phá, nói nhanh.

– Trụ đá dưới đất, Dương Khuynh nói. Sâu ba trượng. Linh khí chảy qua. Phá trụ thì dây đứt.

Bạch Ly gật. Biến mất. Nhanh. Yêu Hoàng bảy đuôi, tốc độ ngang Hóa Thần, hai mươi dặm không quá mười phút.

Năm phút.

Diệp Hàn đánh chiêu thứ ba mươi lăm. Tay phải không run nữa (không phải hết run, run quá thành tê, tê quá thành không cảm, kiếm sĩ đánh khi tay tê là đánh bằng kiếm ý, không bằng tay). Kiếm ý cắt dây lần thứ chín. Dây lỏng gần đứt.

Liêm thứ hai đánh yếu hơn nữa. Mắt nhạt hơn nữa. Gốc trồi cao hơn nữa. Và bên trong cô, cuộc giằng co giữa ghép và gốc đang nghiêng: ghép mạnh hơn (hai nghìn năm), nhưng gốc có thứ mà ghép không có. Gốc có ký ức. Ký ức mờ, xa, kiểu ký ức khi ai đó nhớ mùi mà không nhớ tên, nhớ ấm mà không nhớ nguồn, và ký ức đó kéo gốc lên, kéo mạnh, vì kiếm sĩ trẻ trước mặt vừa cắt dây, và cắt dây thì ký ức thoát.

Rồi dây giật.

Viên Chủ giật dây từ xa. Mạnh. Ghép trong Liêm thứ hai bùng lên, đè gốc xuống, nắp đóng, mắt đen lại, kiếm khí bùng mạnh, Liêm mode, và Liêm thứ hai chém. Chiêu mạnh. Mạnh nhất từ đầu trận. Kiếm khí hai màu nhưng gần hết đen (ghép chiếm hoàn toàn, gốc bị đè tận đáy).

Diệp Hàn chặn. Kiếm ý cắt. Nhưng chiêu này mạnh quá, kiếm ý bị đẩy, kiếm cũ rung, tay tê, và kiếm sĩ lùi. Lùi qua cổng. Vào sân. Sóng kiếm khí theo vào, phá bàn đá, phá ghế, bát cháo sáng nay vỡ.

Mọi người cảm: sóng kiếm khí Đại Đế vào sân, mạnh, đen, nặng, và Lục Vô Ưu bước ra. Sát khí bùng. Sát khí Nguyên Anh trung kỳ không chặn kiếm khí Đại Đế, nhưng lệch, bẻ, và sóng kiếm khí chệch, phá tường thay vì phá người. Tiêu Cốt rút kiếm, chặn mảnh vụn bay. Nguyệt Vô Hà đứng chắn trước Lữ Y (yếu, nhưng đứng, Nguyên Anh sơ kỳ vẫn là Nguyên Anh).

Bạch Ly đến trạm trung chuyển.

Cô đào. Yêu lực đào đất như nước, ba trượng, tìm trụ đá. Trụ cũ, mục, bốn nghìn năm không ai sửa, linh khí chảy yếu. Cô nhìn trụ. Không cần kỹ thuật. Không cần kiếm ý cắt dây. Cần phá.

Yêu lực bùng. Một đấm. Trụ vỡ.

Đơn giản. Thô. Kiểu thô khi Yêu Hoàng phá thứ cần phá thì phá, không hỏi.

Trụ vỡ. Linh khí tản. Dây đứt.

Và ở Thiên Khuyết, Liêm thứ hai đang chém chiêu thứ ba mươi bảy thì dừng. Dừng giữa chiêu. Kiếm dừng giữa không trung. Mắt (hai màu) chớp. Chớp lần một, lệch đen. Chớp lần hai, bằng nhau. Chớp lần ba, lệch nâu. Gốc trồi. Ghép mất dây, mất trạm, mất kiểm soát từ xa, và ghép không đè được gốc nữa, vì ghép mạnh nhờ dây, dây đứt thì ghép chỉ còn hai nghìn năm quán tính, và quán tính thì thua ký ức, vì ký ức có lý do sống, quán tính thì không.

Liêm thứ hai đứng. Kiếm rơi. Kiếm rơi xuống đất, cắm, rung, và cô đứng giữa sân Thiên Khuyết, tay buông, mắt (bây giờ nâu nhiều hơn đen, gốc chiếm hơn phần nửa), và cô nhìn quanh. Nhìn sân đổ nát. Nhìn bàn vỡ. Nhìn bát cháo vỡ. Nhìn kiếm sĩ một mắt đứng trước mặt, máu khóe miệng, tay tê, kiếm cũ, và nhìn mọi người phía sau: Lục Vô Ưu sát khí thu, Tiêu Cốt kiếm rút, Hạ Linh túi thuốc mở, Ninh Tiểu Nguyệt sổ mở, A Cẩu mắt đỏ, Thần Khôi đèn dầu, Dương Khuynh mắt to, Tiêu Vân kiếm hồn lờ mờ nước mắt, Bạch Tuyết bảy đuôi run, Lữ Y da xám, Nguyệt Vô Hà mắt nâu, Cố Phong kiếm rút.

Nhìn nhà.

Và cô không biết đây là đâu. Không biết mình là ai. Không biết vì sao tay cầm kiếm vừa nãy. Nhưng cô biết, ở đâu đó rất sâu, rất cũ, trước hai nghìn năm chiết cành, cô từng biết thứ này. Thứ mà cô nhìn. Nhà. Bàn ăn. Bát cháo. Người.

Mắt nâu (gốc) ướt. Giọt thứ hai rơi. Giọt thứ ba. Và cô quỳ. Quỳ giữa sân Thiên Khuyết, tay buông, kiếm cắm cạnh, và khóc. Không biết vì sao khóc. Vì hai nghìn năm quên mà bây giờ nhớ, nhớ không ra gì cụ thể, chỉ nhớ cảm giác: nhà. Và nhớ cảm giác nhà thì khóc.

Diệp Hàn nhìn cô. Nhìn Liêm thứ hai quỳ khóc giữa sân. Và hắn hiểu. Không phải hiểu bằng đầu (kiếm sĩ không giỏi hiểu bằng đầu). Hiểu bằng kiếm: kiếm vừa cắt dây, dây đứt, người thoát, và người thoát thì khóc, vì tự do đến sau hai nghìn năm thì khóc là phản ứng đúng.

Hắn cất kiếm. Quay lại nhìn cánh đồng phía nam. Thầy vẫn đang đánh Liêm thứ nhất. Thầy vẫn đang lùi. Thầy vẫn đang giữ.

– Thầy, hắn nói. Nhẹ. Con xong rồi.

Gió thổi. Cánh đồng. Xa. Không biết thầy có nghe không.

Hắn bước ra cổng. Về phía thầy. Về phía Liêm thứ nhất. Kiếm bên hông. Kiếm ý mới. Kiếm cắt dây xiềng.

Nhưng Liêm thứ nhất không có dây để cắt. Gốc và ghép hòa. Không khe. Không dây. Bốn nghìn năm.

Diệp Hàn bước. Bước vì kiếm sĩ bước khi thầy cần. Không vì thắng. Vì đứng cùng.

Hạ Linh chạy đến Liêm thứ hai. Dược sĩ chạy đến bệnh nhân, không chạy đến kẻ thù. Cô ngồi xuống cạnh cô ấy (cô ấy? Liêm thứ hai? Hay người phụ nữ quỳ khóc giữa sân?). Kiểm mạch. Mạch loạn (gốc và ghép giằng xé, kinh mạch rối, linh lực xung đột). Nhưng sống.

– Tên, Hạ Linh nói. Nhẹ. Ấm. Giọng dược sĩ nói với bệnh nhân. Ngươi có nhớ tên không?

Liêm thứ hai nhìn cô. Mắt nâu ướt. Miệng mở. Đóng. Mở.

– Không, cô nói. Giọng khàn. Run. Không nhớ.

Hạ Linh gật. Bình. Kiểu bình khi dược sĩ nói: được, chưa nhớ thì chưa nhớ, sẽ nhớ.

– Được, cô nói. Từ từ. Không vội.

Và ở cánh đồng, Tạ Trường An vẫn đang lùi trước Liêm thứ nhất. Chiêu thứ hai mươi. Kinh mạch rạn thêm. Đất sụt thêm. Nhưng hắn vẫn dẫn. Vẫn lệch. Vẫn đứng.

Vì đệ tử đang đến. Và thầy chỉ cần đứng đủ lâu.

Ch.211/233
4.527 từ