Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 155: Dương Khuynh Giải Rào Cản
Chương 155

Dương Khuynh Giải Rào Cản

Dương Khuynh nhìn thấy rào cản đại lục lần đầu tiên khi nàng mười tuổi.

Không phải nhìn bằng mắt. Mắt nàng bình thường, nâu, hơi cận vì đọc sách nhiều. Nàng nhìn bằng thứ khác: thiên phú Giải Luật, khả năng cảm nhận cấu trúc, quy tắc, hệ thống ẩn dưới mọi thứ. Trận pháp là mã. Cấm chế là ổ khóa. Và rào cản đại lục, thứ mà cả Thiên Khuyết gọi là "bầu trời," nàng nhìn thấy nó thật sự là gì: một cái lồng.

Lồng rất đẹp. Lồng rất cũ. Nhưng vẫn là lồng.

Nàng không nói ai. Mười tuổi, mồ côi, bị đuổi khỏi ba tông vì "nói bậy" khi chỉ ra lỗi trong trận pháp phòng thủ của trưởng lão. Rồi Ninh Tiểu Nguyệt tìm thấy nàng ở chợ, bán que tính, đếm bằng cách xếp que theo quy luật mà không ai hiểu. Ninh Tiểu Nguyệt hiểu. Mang nàng về Ẩn Sơn.

Bây giờ mười ba tuổi. Ba năm trên Ẩn Sơn. Ba năm ăn cháo thầy nấu, học cờ với sư tỉ Ninh Tiểu Nguyệt, học kiếm khí cảm ứng từ Tiêu Vân (dù nàng không luyện kiếm, nhưng Tiêu Vân dạy nàng "nghe" mà không cần mắt), và nhìn. Nhìn Ẩn Sơn, nhìn cây cối, nhìn quy tắc trong cách thầy trồng rau, trong cách cháo nhạt đúng vị, trong cách mười bốn người ngồi quanh bàn đá mỗi sáng.

Quy tắc nào cũng có khóa. Khóa nào cũng có chìa.

Nàng đứng ngoài rìa Ẩn Sơn, phía tây, nơi vết nứt trên trời gần nhất. Ninh Tiểu Nguyệt đứng cạnh, tay khoanh, mắt hẹp, canh.

– Sư tỉ.

– Ừ.

– Con nhìn thấy mạng lưới.

Ninh Tiểu Nguyệt không ngạc nhiên. Nàng biết Dương Khuynh nhìn thấy. Từ ngày đầu, nàng biết đệ tử này đặc biệt. Không đặc biệt kiểu Diệp Hàn (kiếm), hay A Cẩu (ma khí), hay chính nàng (thiên cơ). Đặc biệt kiểu khác: Dương Khuynh nhìn thấy thứ mà mọi người chỉ cảm nhận.

– Mô tả cho ta.

Dương Khuynh giơ tay, chỉ lên trời. Tay nhỏ, ngón dài, kiểu ngón khi quen cầm bút hơn cầm kiếm.

– Rào cản không phải bức tường. Là mạng. Triệu triệu sợi, nối nhau, đan nhau, kiểu đan khi dệt vải nhưng phức tạp hơn. Mỗi sợi là một quy tắc. "Linh khí không thoát ra ngoài." "Sinh vật không vượt qua." "Ánh sáng chiếu vào nhưng không chiếu ra." Triệu quy tắc. Đan thành lồng.

Nàng dừng. Nhìn kỹ hơn, mắt hấp háy, kiểu hấp háy khi thiên phú hoạt động mạnh.

– Nhưng mạng có lỗi. Không phải lỗi do hỏng. Lỗi do thiết kế. Người dệt mạng để lại điểm mở, kiểu mở khi thợ dệt cần chui vào sửa. Vết nứt trên trời, đó là điểm mở. Thiên Viên Hội dùng điểm mở để vào ra.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn vết nứt. Nhìn Dương Khuynh. Tính.

– Ngươi có thể mở rộng điểm mở đó không?

– Có thể. Nhưng sư tỉ, mở rộng nghĩa là Liêm vào dễ hơn. Nghĩa là Viên Chủ vào dễ hơn.

– Ta biết. Câu hỏi khác: ngươi có thể đóng điểm mở không?

Dương Khuynh im. Nghĩ. Lâu. Kiểu nghĩ khi nhìn ổ khóa và tính xem khóa lại bằng cách nào.

– Không. Đóng cần người dệt gốc, hoặc ai đó hiểu toàn bộ mạng. Con chỉ nhìn thấy một phần. Giống nhìn một mảnh bản đồ.

– Vậy ngươi thấy gì về Mạng Viên?

Dương Khuynh ngồi xuống. Lấy que vẽ trên đất. Vẽ nhanh, kiểu vẽ khi tay không theo kịp đầu.

– Mạng Viên là mạng nhỏ trong mạng lớn. Rào cản đại lục là lồng. Mạng Viên là dây xích nối mười hai Liêm. Hai mạng khác nhau, nhưng dùng chung ngôn ngữ. Kiểu khác nhau nhưng cùng người viết.

Nàng vẽ mười hai chấm trên đất. Nối bằng đường. Mạng hình sao, mỗi Liêm là một đỉnh, đường nối là linh lực chia sẻ.

– Nếu cắt đường nối, Liêm mất sức mạnh chia sẻ. Trung Liêm mạnh bằng Kim Đan đỉnh thay vì Hóa Thần. Hạ Liêm mạnh bằng Trúc Cơ. Thượng Liêm vẫn mạnh, nhưng không có tín hiệu phối hợp, không có đường truyền lệnh.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn bản vẽ. Mắt sáng, kiểu sáng khi nhìn thấy ván cờ mà quân trắng có cơ hội.

– Cắt bằng cách nào?

– Cần đến gần nút. Dương Khuynh chỉ vào giao điểm trên bản vẽ, nơi các đường nối chập nhau. Nút ở giữa vết nứt. Gần lắm. Nguy hiểm lắm.

– Nguy hiểm thế nào?

– Nút phát ra uy áp Thiên Viên Hội. Ai dưới Hóa Thần đến gần sẽ bất tỉnh. Con dưới Luyện Khí. Con sẽ... Nàng dừng. Nghĩ. Rồi nói thật. Con không biết con sẽ sao.

Ninh Tiểu Nguyệt im. Lâu. Nàng tính: để Dương Khuynh đến nút, cần người hộ tống, cần che chắn uy áp, cần thời gian cho Dương Khuynh giải mã. Thời gian bao lâu?

– Bao lâu để cắt?

– Nếu con nhìn đúng, nếu con không bất tỉnh, nếu không ai cản... Dương Khuynh đếm bằng ngón tay, kiểu đếm khi tính biến số. Một khắc. Có thể hai.

Ninh Tiểu Nguyệt gật.

– Ta sẽ nói thầy. Ta sẽ nói sư huynh. Nhưng Dương Khuynh.

– Dạ.

– Ngươi không phải đi. Đây không phải lệnh. Ngươi chọn.

Dương Khuynh nhìn sư tỉ. Nhớ ngày đầu lên Ẩn Sơn. Nhớ bát cháo. Nhớ thầy nói: "Ẩn Sơn không giữ ai. Ai muốn đi thì đi. Ai muốn ở thì ở."

– Con chọn đi.

– Tại sao?

– Vì ổ khóa nào cũng có chìa. Và con là chìa.

Đêm.

Dương Khuynh ngồi ngoài sân, một mình, nhìn vết nứt trên trời. Ánh bạc rọi xuống, lạnh, đẹp.

Nàng giơ tay. Chạm vào không khí. Và nhìn.

Mạng lưới hiện ra dưới thiên phú nàng: hàng triệu sợi, đan xen, chặt, đẹp, kiểu đẹp khi nhìn bản thiết kế của kẻ thiên tài. Người dệt mạng này, dù là ai, giỏi. Rất giỏi. Mạng đã giữ Thiên Khuyết bốn ngàn năm, giữ triệu triệu sinh linh bên trong, giữ mọi thứ ổn định.

Nhưng nàng nhìn thấy: mạng đang mỏi. Bốn ngàn năm không ai bảo trì. Sợi cũ đứt, sợi mới không có. Vết nứt là vết rách tự nhiên, mạng tự nứt vì già, vì mỏi, vì không ai sửa.

Thiên Viên Hội không sửa mạng. Họ dùng vết nứt. Dùng điểm yếu của lồng để vào ra. Vì với họ, lồng không cần hoàn hảo. Lồng chỉ cần giữ đủ lâu để mầm chín, rồi hái.

Dương Khuynh hạ tay. Thở ra. Lạnh, hơi thở thành sương.

Nàng sợ. Mười ba tuổi, Luyện Khí, yếu nhất Ẩn Sơn về tu vi. Nếu đến gần nút Mạng Viên, nàng có thể chết. Không phải "có thể" theo cách mà sư tỉ Ninh Tiểu Nguyệt tính xác suất. "Có thể" theo cách mà đứa trẻ mười ba tuổi biết mình yếu và thế giới mạnh.

Nhưng nàng nhìn thấy chìa. Không ai khác nhìn thấy. Nếu nàng không đi, ai đi?

Bước chân sau lưng. Nàng quay lại. Tạ Trường An đứng đó, tay cầm chén nước ấm.

– Lạnh. Uống đi.

Nàng nhận. Uống. Ấm.

– Thầy.

– Ừ.

– Con nhìn thấy rào cản. Con nhìn thấy Mạng Viên. Con có thể cắt. Nhưng con sợ.

Tạ Trường An ngồi xuống cạnh nàng. Nhìn trời. Vết nứt sáng bạc, đẹp, nguy hiểm.

– Sợ là đúng.

– Thầy có sợ không?

– Sợ.

– Sợ gì?

Ông im. Lâu. Rồi nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ khi nói thật mà không muốn nặng.

– Sợ không bảo vệ được các ngươi.

Dương Khuynh nhìn thầy. Ông trồng rau. Ông nấu cháo. Ông dạy cầm đũa. Ông là Tạ Trường An, kẻ mà thiên hạ gọi Tạ tiên sinh, kẻ nuôi sáu quái vật, kẻ mà Thiên Đạo Điện sợ, kẻ mà Viên Chủ gọi "giám sát viên giỏi nhất."

Và ông sợ không bảo vệ được mười bốn đứa trẻ.

Nàng đặt chén xuống. Đứng dậy. Quay mặt về phía vết nứt.

– Thầy. Con sẽ cắt Mạng Viên. Không phải vì con không sợ. Vì con nhìn thấy, và nếu con không làm, sẽ không ai làm.

Tạ Trường An nhìn đệ tử. Mười ba tuổi. Mồ côi. Bị đuổi ba lần. Bây giờ đứng dưới bầu trời đang vỡ, nói sẽ cắt dây xích của kẻ mạnh nhất thế giới.

Ông đặt tay lên đầu nàng. Nhẹ, kiểu nhẹ khi đặt tay lên đầu mỗi đứa trẻ mà ông nhặt về.

– Đừng sợ. Thầy sẽ đứng phía trước. Không ai chạm được con.

Nàng cúi đầu. Tay nắm chặt vạt áo thầy. Rồi thả ra. Hít sâu.

– Thầy.

– Ừ.

– Cháo thầy nhạt. Nhưng ấm.

Ông cười. Đứng dậy. Dẫn nàng về bếp. Nấu thêm cháo.

Sáu tháng đã hết. Bầu trời đang mở. Và ở Ẩn Sơn, mười bốn đứa trẻ đã sẵn sàng.

Hoặc gần sẵn sàng. Đủ để đứng.

Ch.155/233
1.459 từ