Kiếm Quỷ
Luận Kiếm Đài dựng giữa thung lũng Bạch Phong, đá trắng xám, mười hai tầng khán đài uốn vòng cung, chỗ ngồi khắc thẳng vào vách núi. Gió thu thổi qua khe đá, mang theo mùi lá khô và linh khí loãng. Bốn trăm kiếm sĩ đăng ký. Hai nghìn người xem. Cờ hiệu bảy mươi hai tông phái bay phần phật trên đỉnh cột đá, Luận Kiếm Hội lần thứ bốn mươi bảy, đại hội kiếm đạo lớn nhất phía bắc đại lục Thiên Khuyết.
Trưởng lão chủ trì, Diệp Phong Tàng, Nguyên Anh tầng hai, tóc trắng, kiếm treo lưng, đứng trên đài cao, giọng truyền qua linh lực vang khắp thung lũng:
– Kiếm đạo không phân tông phái. Kiếm đạo không phân tuổi tác. Trên Luận Kiếm Đài — chỉ có kiếm. Các kiếm giả, rút kiếm.
Bốn trăm kiếm rút cùng lúc. Ánh thép, sáng, lóe, chói, như mặt hồ dưới nắng thu. Khán đài ồ lên. Hào hoa. Đẹp. Kiểu đẹp mà kiếm sĩ phía bắc tự hào cả đời, bước lên Luận Kiếm Đài, dù thắng dù thua, cũng đã là vinh quang.
Trong bốn trăm kiếm, có một kiếm không sáng.
· · ·
Góc đông nam, cuối hàng. Người mặc áo xám cũ, tay áo hơi ngắn (lớn rồi, áo cũ), kiếm sắt giắt lưng, không vỏ. Mắt trái bịt vải đen. Mắt phải, lạnh, sáng, nhìn thẳng phía trước nhưng không nhìn gì.
Tên đăng ký: Vô Danh.
Không tông phái. Không sư thừa. Không lai lịch.
Lão thư ký đăng ký nhíu mày khi ghi:
– Tu vi?
– Luyện Khí.
– Tầng mấy?
– Bốn.
Lão ngẩng lên. Nhìn. Thiếu niên mười ba tuổi, gầy, cao hơn so với tuổi, nhưng vẫn nhỏ giữa đám kiếm sĩ trưởng thành. Luyện Khí tầng bốn đăng ký Luận Kiếm Hội, nơi Trúc Cơ trung kỳ đã bị xem là yếu.
– Ngươi... chắc chứ?
Im lặng. Thiếu niên không trả lời. Mắt phải, nhìn lão. Không lạnh, không giận, không kiêu. Chỉ, bình. Bình đến mức lão không tìm được lý do để từ chối.
– Tùy ngươi. Chết trên đài không phải trách nhiệm ban tổ chức.
Thiếu niên gật. Bước đi.
Lão thư ký nhìn theo. Lắc đầu.
Luyện Khí tầng bốn. Kiếm sắt. Một mắt. Mười ba tuổi.
Chết sớm.
· · ·
Vòng một. Bảng Đông.
Đài số bảy, đá trắng, rộng mười trượng, không lan can. Rơi khỏi đài là thua. Bất tỉnh là thua. Nhận thua là thua. Chết, cũng thua, nhưng không ai muốn.
Đối thủ đầu tiên của Vô Danh: Trần Tú Lâm, Trúc Cơ tầng năm, Hồng Kiếm Phái, kiếm pháp mạnh mẽ, chú trọng công. Hai mươi bốn tuổi. Vai rộng, tay dày, kiếm nặng ba thước.
Trần Tú Lâm nhìn đối thủ. Nhíu mày.
– Luyện Khí?
Thiếu niên không trả lời. Rút kiếm. Kiếm sắt, xám, cùn, không linh quang, không hoa văn. Kiếm rẻ tiền nhất ở bất kỳ tiệm rèn nào.
Trần Tú Lâm cười khẽ. Không phải khinh thường, là thương hại. Kiểu thương hại của người mạnh nhìn kẻ yếu liều mạng.
– Nhóc, ta sẽ nhẹ tay.
Trống đánh.
Trần Tú Lâm vung kiếm, Hồng Liệt Trảm, chiêu mở đầu, mạnh, nhanh, linh lực đỏ bọc lưỡi kiếm, chém từ trên xuống, gió kiếm xé không khí.
Thiếu niên bước. Một bước. Sang phải. Nhẹ, như gió thổi lá. Kiếm sắt, không vung, không chém, không đâm. Chỉ, đặt. Đặt mũi kiếm vào khoảng trống giữa cổ tay và chuôi kiếm Trần Tú Lâm. Nhẹ. Chính xác. Như kim châm huyệt.
Trần Tú Lâm, cảm. Không phải đau. Là, lạnh. Lạnh từ cổ tay chạy lên cánh tay, lên vai, lên gáy. Kiếm ý. Kiếm ý xuyên qua kiếm sắt, qua mũi kiếm, vào cổ tay. Không phải tấn công. Là, cảnh báo. Kiểu cảnh báo mà kiếm sĩ chân chính hiểu ngay: nếu ta muốn, ngươi đã chết.
Kiếm rơi. Trần Tú Lâm buông kiếm. Không phải bị ép. Tự buông. Bản năng kiếm sĩ, biết không nên cầm kiếm trước thứ này.
Im lặng.
Trống đánh. Kết thúc.
Một chiêu.
Khán đài gần đài bảy, xì xào. Nhỏ. Chưa ai để ý nhiều. Luyện Khí tầng bốn hạ Trúc Cơ tầng năm bằng một chiêu, lạ, nhưng bốn trăm người thi, ai mà theo dõi đài bảy?
Trần Tú Lâm đứng lên. Nhặt kiếm. Nhìn thiếu niên đang cất kiếm vào lưng, bình, như vừa gãi ngứa.
– Kiếm... ngươi... Gã nuốt nước bọt. Ai dạy?
Im lặng. Thiếu niên bước xuống đài. Không quay lại.
· · ·
Trận hai. Đối thủ: Lâm Chiêu, Trúc Cơ tầng sáu, Vân Sơn Kiếm Phái, kiếm pháp nhanh, chuyên đâm.
Một chiêu.
Kiếm sắt gạt kiếm linh. Mũi kiếm sắt dừng trước yết hầu Lâm Chiêu, cách một tấc. Lâm Chiêu nhận thua. Mắt, hoảng.
Trận ba. Đối thủ: Mã Hùng, Trúc Cơ tầng bảy, Thiết Kiếm Đường, kiếm nặng, đao pháp pha kiếm. Mạnh nhất bảng Đông ngoài nhóm hạt giống.
Một chiêu.
Mã Hùng vung kiếm, bốn mươi sáu cân, linh lực bọc, chém thẳng đứng, đá nứt dưới chân. Thiếu niên không tránh. Giơ kiếm, kiếm sắt chạm kiếm nặng. Keng. Kiếm sắt, không gãy. Kiếm nặng, bay. Bay khỏi tay Mã Hùng, xoay mười vòng trên không, cắm vào đá ngoài đài.
Bốn mươi sáu cân.
Bay.
Mã Hùng đứng chết trâu. Tay, run. Không phải vì sợ. Vì không hiểu. Luyện Khí tầng bốn, kiếm sắt, một chiêu hất kiếm bốn mươi sáu cân, bằng cách nào?
Kiếm ý.
Kiếm ý tầng ba, không cần lực. Không cần linh lực. Chỉ cần ý. Ý đi trước kiếm, kiếm đi trước người, người đi trước gió. Mã Hùng dùng lực, dùng pháp, dùng cơ bắp. Thiếu niên, dùng ý. Ý gặp lực, ý thắng. Như nước gặp đá, đá tưởng mạnh nhưng nước chảy qua, chảy dưới, chảy xung quanh, rồi mang đá đi.
Im lặng.
Lần này, không chỉ đài bảy. Cả bảng Đông dừng. Hai nghìn người, xoay. Nhìn.
Ai đó?
Vô Danh, Luyện Khí, ba trận, ba chiêu.
Xì xào, lớn hơn. Lan. Từ đài bảy ra khán đài, từ khán đài ra ngoài thung lũng, từ ngoài thung lũng ra quán trà ven đường. Ba trận. Ba chiêu. Luyện Khí hạ Trúc Cơ. Kiếm sắt hất kiếm linh. Thiếu niên một mắt.
Một mắt.
Có người nhớ. Ai đó, ở xa, ở kinh thành, ở Thanh Vân Tông, ở quán trà, từng nghe hai chữ.
Kiếm Quỷ.
· · ·
Bán kết. Chiều.
Nắng thu xuyên qua khe núi, rọi xiên xuống đài chính, đài đá trắng rộng nhất, ba mươi trượng, đánh bóng. Hai nghìn người ngồi kín mười hai tầng khán đài. Gió lặng. Mùi hương trầm, ban tổ chức đốt, nghi lễ trước trận bán kết.
Bốn kiếm sĩ còn lại. Hai trận bán kết.
Trận đầu: Cố Thanh Sơn, Vạn Kiếm Cốc, mười tám tuổi, Trúc Cơ đỉnh, kiếm mới, kiếm Phá Sơn, linh kiếm cấp trung thượng phẩm, nặng hơn Vạn Biến, sắc hơn, nhưng ít chiêu hơn. Gã đã đổi kiếm. Kiếm Vạn Biến gãy từ trận thua năm ngoái, gãy dưới tay thiếu niên một mắt ở Thanh Vân Tông. Gã treo kiếm gãy trên tường, nhìn mỗi ngày, luyện mỗi đêm, và rèn kiếm mới: không phải vạn chiêu nữa, mà nhất kiếm.
Một năm. Một kiếm. Một mục tiêu.
Gặp lại Kiếm Quỷ.
Khi "Vô Danh" bước lên đài, Cố Thanh Sơn đã biết. Ngay từ vòng một. Gã ngồi khán đài, nhìn. Ba trận. Ba chiêu. Kiếm sắt. Một mắt.
Gã, cười.
Không phải cười khinh. Không phải cười thương hại. Cười, vui. Kiểu vui của kiếm sĩ tìm được đối thủ đã chờ cả năm.
Ngươi đến rồi.
Hai người đứng trên đài. Gió thu, thổi, nhẹ, lạnh. Tóc bay.
Cố Thanh Sơn, cao, vai rộng, áo trắng Vạn Kiếm Cốc thêu kiếm vàng trên ngực, mặt nghiêm nhưng mắt sáng. Kiếm Phá Sơn rút, lưỡi dày, sáng bạc, linh quang ẩn, không phô.
Diệp Hàn, thấp hơn, gầy hơn, áo xám cũ, vải bịt mắt đã ngả vàng, kiếm sắt cùn. Đứng. Bình.
Hai nghìn người im.
Cố Thanh Sơn cất tiếng trước:
– Ta đợi ngươi một năm.
Im lặng.
– Kiếm Vạn Biến gãy dưới tay ngươi. Ta không giận. Ta kính. Nhưng ta không chấp nhận kiếm đạo của ta thua kiếm đạo của ngươi mà ta chưa hiểu tại sao.
Im lặng.
– Nên ta luyện lại. Một năm. Rèn kiếm mới. Không vạn chiêu nữa — chỉ một kiếm. Hôm nay — ta muốn hỏi ngươi: một kiếm có đủ không?
Diệp Hàn, nhìn. Mắt phải, lạnh, sáng, nhưng đâu đó trong tận đáy, gì đó. Không phải khinh. Không phải thương. Là, tôn trọng. Kiểu tôn trọng mà kiếm sĩ dành cho kẻ đã đứng dậy sau thất bại.
Và rồi, gã nói. Lần đầu Diệp Hàn nói trên Luận Kiếm Đài, tiếng nói đầu tiên kể từ khi bước vào thung lũng.
– Rút kiếm.
Hai từ. Đủ.
Cố Thanh Sơn, cười. Rộng. Rút kiếm.
Chiêu thứ nhất.
Cố Thanh Sơn vung, không vạn chiêu, không hoa mỹ. Một đường thẳng. Kiếm Phá Sơn chém xuống, nhanh, nặng, linh lực nén vào một điểm, gió kiếm xé đá dưới chân. Đơn giản. Nhưng đơn giản đến mức đẹp. Kiểu đẹp của người đã bỏ hết trang sức, chỉ giữ bản chất.
Diệp Hàn gạt. Kiếm sắt chạm kiếm linh, keng. Tia lửa. Chân, lùi một bước. Lần đầu lùi.
Khán đài, ồ.
Chiêu thứ hai.
Cố Thanh Sơn xoay, kiếm quét ngang, thấp, nhắm chân. Diệp Hàn nhảy, cao, nhẹ, kiếm chém xuống từ trên. Cố Thanh Sơn đỡ, kiếm giao, keng keng keng, ba tiếng liền.
Chiêu thứ ba. Thứ tư.
Nhanh hơn. Mạnh hơn. Cố Thanh Sơn như người khác, kiếm thuật một năm trước là vạn chiêu biến ảo, hoa mỹ nhưng rỗng. Kiếm thuật bây giờ, gọn, sắc, mỗi chiêu có gốc. Gã đã hiểu, sau thất bại, rằng vạn chiêu mà không có gốc thì gió thổi bay. Nên gã về gốc: kiếm là chém.
Diệp Hàn cảm. Kiếm ý tầng ba, cảm. Cảm kiếm Cố Thanh Sơn không còn là bụi, mà thành sỏi. Cứng hơn. Chắc hơn. Sỏi thì gió không thổi bay được, phải mài.
Chiêu thứ năm. Thứ sáu.
Kiếm giao giữa đài, tia lửa, gió, đá nứt. Hai nghìn người nín thở. Không ai nói. Không ai dám nói. Kiếm sắt và kiếm linh đối nhau, kiếm linh sáng, kiếm sắt tối, nhưng kiếm sắt không gãy. Không gãy vì kiếm ý giữ. Kiếm ý bọc kiếm sắt, mỏng, trong suốt, cứng hơn thép, cứng hơn linh kim. Kiếm ý tầng ba, vô hình giáp.
Chiêu thứ bảy.
Cố Thanh Sơn, dồn hết. Kiếm Phá Sơn sáng, linh quang bùng, bạc trắng, chói. Gã hét, không phải hét giận, hét giải phóng. Một năm tu luyện, một năm nhìn kiếm gãy trên tường, một năm tự hỏi kiếm là gì, tất cả nén vào chiêu này. Chém xuống.
Diệp Hàn, đứng.
Không tránh. Không gạt. Đứng.
Kiếm sắt giơ, ngang, bình, nhẹ. Không lực. Không linh lực. Chỉ, ý.
Kiếm ý tầng ba, và, gì đó. Gì đó sâu hơn. Gì đó mà ngay cả Diệp Hàn cũng chưa gọi tên được, nhưng nó ở đó, dưới tầng ba, chờ. Chưa giác ngộ hoàn toàn. Nhưng, chạm.
Kiếm Phá Sơn gặp kiếm sắt.
Không có tiếng.
Không có tia lửa.
Không có gió.
Kiếm Phá Sơn, dừng. Dừng cách kiếm sắt một ly. Lưỡi kiếm, run. Run nhẹ, run mảnh, như dây đàn bị gảy sai nốt. Linh quang, tắt. Từ từ. Từ mũi kiếm, tắt về thân kiếm, tắt về chuôi. Như nến bị thổi, không phải gió, mà kiếm ý.
Cố Thanh Sơn cảm. Cảm rõ hơn ai hết, vì gã đang cầm kiếm, vì kiếm là cánh tay nối dài, và cánh tay đang nói với gã rằng, dừng lại, không đánh được, không phải vì yếu, mà vì kiếm đạo đối phương sâu hơn ngươi ít nhất một cảnh giới mà ngươi chưa thấy.
Gã hạ kiếm.
Chậm. Tự hạ. Không ai ép. Không bị thương.
Rồi, quỳ.
Một đầu gối chạm đài đá. Kịch. Tiếng vang trong im lặng tuyệt đối.
Hai nghìn người, đá.
Cố Thanh Sơn, Vạn Kiếm Cốc, Trúc Cơ đỉnh, thiên tài kiếm đạo phía tây, quỳ trước thiếu niên Luyện Khí, một mắt, kiếm sắt.
– Kiếm đạo ta thua. Giọng Cố Thanh Sơn vang. Không run. Không buồn. Rõ ràng, bình tĩnh, như tuyên bố sự thật đã biết từ lâu nhưng giờ mới được xác nhận. Lần trước ta thua vì chưa hiểu. Lần này ta thua vì đã hiểu. Ngươi — đi trước ta xa lắm.
Gã ngẩng lên. Nhìn Diệp Hàn. Mắt, sáng. Không oán. Không hận. Là, biết ơn.
– Nhưng ta sẽ đuổi theo.
Diệp Hàn nhìn gã. Lâu. Mắt phải, lạnh, nhưng ở đáy, gì đó dịch chuyển. Nhẹ. Không ai thấy.
Rồi, gật. Nhẹ. Một cái gật đầu.
Đủ.
Cố Thanh Sơn đứng dậy. Bước xuống đài. Lưng, thẳng. Kiếm, cất. Thua, nhưng không gục.
Khán đài, vỡ. Ồn. Hai nghìn người cùng lúc:
"Kiếm quỷ!"
"Ai đó? Hắn là ai?"
"Vô Danh, một mắt, kiếm sắt, Luyện Khí!"
"Giống... giống Kiếm Quỷ Ẩn Sơn..."
"Kiếm Quỷ! Là Kiếm Quỷ!"
Diệp Hàn đứng giữa đài. Gió thu thổi áo xám, bay, lạnh. Hai nghìn tiếng hét, gã nghe, nhưng không nhìn. Nhìn thẳng. Nhìn xa. Nhìn qua đám đông, qua thung lũng, qua núi, qua mây, nhìn về.
Ẩn Sơn.
Thầy.
· · ·
Chung kết. Hoàng hôn.
Nắng cuối rọi đài đá, vàng, đỏ, dài. Bóng hai người kéo trên đá trắng, một dài, một ngắn.
Đối thủ: Tiêu Lạc Hà. "Kiếm Cuồng." Trúc Cơ đỉnh. Mười chín tuổi. Nổi danh nhất phía bắc ba năm liền, kiếm pháp cuồng dã, không theo phổ, không theo chiêu, mỗi kiếm mỗi khác, mỗi kiếm mỗi điên. Tóc xõa, mắt sáng quá mức bình thường, luôn cười, cười thật, cười vì kiếm, vì đánh nhau, vì sống.
Gã nhìn Diệp Hàn. Cười rộng.
– Cuối cùng! Cuối cùng có người đáng đánh!
Diệp Hàn rút kiếm.
Tiêu Lạc Hà rút kiếm.
– Ta hỏi ngươi một câu. Tiêu Lạc Hà cười. Ngươi yêu kiếm không?
Im lặng.
– Im là yêu. Tốt. Đánh thôi!
Gã lao, nhanh, cuồng, kiếm chém loạn xạ nhưng mỗi nhát đều có ý. Kiếm Cuồng không phải điên, là tự do. Kiếm không bị nhốt trong chiêu thức, mỗi kiếm sinh ra trong khoảnh khắc, chết trong khoảnh khắc, không lặp. Gió kiếm loạn, bụi đá bay, áo bay, tóc bay.
Diệp Hàn đỡ. Gạt. Tránh. Không phản. Ba chiêu, năm chiêu, bảy chiêu, chỉ đỡ.
Tiêu Lạc Hà cau mày.
– Sao không đánh lại?
Diệp Hàn không trả lời. Nhưng, kiếm ý tỏa ra. Chậm. Từ từ. Như sương. Phủ đài. Phủ không gian giữa hai người. Kiếm ý tầng ba, bình, sâu, lạnh.
Tiêu Lạc Hà cảm. Tay, nặng. Kiếm, nặng hơn. Không phải vì kiếm thay đổi. Vì không gian thay đổi. Kiếm ý đè, không đè thân, đè ý. Đè ý kiếm. Ý kiếm Tiêu Lạc Hà, tự do, cuồng, loạn, bị kiếm ý đối phương nén. Như nước sôi gặp băng. Vẫn nóng. Nhưng không sôi được nữa.
Mạnh.
Kiếm Quỷ, mạnh thật.
Tiêu Lạc Hà cắn răng. Linh lực bùng, dồn hết vào kiếm, phá áp lực kiếm ý, chém tới. Chiêu cuối. Tất cả.
Diệp Hàn bước. Một bước. Tới.
Kiếm sắt, chạm cổ Tiêu Lạc Hà.
Nhẹ. Lạnh. Không đau. Dừng.
Cách da, nửa phân. Hơi lạnh của kiếm ý, khiến Tiêu Lạc Hà dựng tóc gáy. Gã đứng yên. Kiếm giơ giữa chừng. Mắt, tròn.
Nhanh. Nhanh quá. Ta không thấy.
Gã bước. Chỉ bước. Và kiếm đã ở cổ ta.
Im lặng.
Hoàng hôn đỏ rực. Hai bóng trên đài, đối diện. Kiếm chạm cổ. Gió thu thổi tóc hai người. Đẹp, kiểu đẹp lạnh, đẹp buồn, đẹp như tranh mực trên lụa.
Tiêu Lạc Hà, hạ kiếm. Chậm.
Rồi, cười. To. Ngửa đầu cười. Cười đến khán đài rung.
– Ha! Thua! Thua rồi! Sướng!
Gã chỉ Diệp Hàn, mắt sáng rực:
– Ngươi — quỷ thật! Kiếm đạo ngươi — quỷ thật! Ta thua tâm phục khẩu phục!
Diệp Hàn hạ kiếm. Cất.
Trưởng lão Diệp Phong Tàng đứng dậy. Nhìn thiếu niên giữa đài, áo xám, kiếm sắt, một mắt. Giọng vang khắp thung lũng:
– Luận Kiếm Hội lần thứ bốn mươi bảy — quán quân — Vô Danh.
Dừng.
– Ai biết lai lịch kiếm giả?
Im lặng. Rồi, tiếng. Từ khán đài. Từ góc, ai đó, không rõ ai, giọng run:
– Kiếm Quỷ. Là Kiếm Quỷ. Ẩn Sơn Tông. Diệp Hàn.
Kiếm Quỷ.
Hai nghìn người, lặng. Rồi, sóng. Tiếng nói cuộn như sóng, lan, vỡ, tràn ra ngoài thung lũng.
"Kiếm Quỷ Diệp Hàn!"
"Luyện Khí hạ Trúc Cơ đỉnh!"
"Kiếm sắt thắng kiếm linh!"
"Mười ba tuổi!"
"Ẩn Sơn Tông, tông phái nhỏ, ai biết?"
"Thầy hắn là ai? Tạ Trường An?"
"Kim Đan! Gã Kim Đan trồng rau đó!"
Diệp Hàn không nghe. Đã bước xuống đài. Lưng, thẳng. Kiếm, giắt lưng. Đi.
Cố Thanh Sơn đứng dưới đài. Chờ. Khi Diệp Hàn đi ngang, cất tiếng:
– Thầy ngươi... cho ta gặp được không?
Diệp Hàn dừng. Không quay.
– Thầy ta không gặp người ngoài.
– Vậy... nói giúp ta một câu.
Im lặng.
– Nói giúp: Cố Thanh Sơn Vạn Kiếm Cốc xin bái kiến. Không phải đấu. Là — xin học.
Diệp Hàn đứng. Lâu.
Rồi, gật. Nhẹ.
Bước đi.
· · ·
Đêm.
Ngoài thành Bạch Phong, đồi cỏ, gió thu lạnh. Trăng, tròn, sáng, treo giữa trời xanh đen. Sao dày.
Diệp Hàn ngồi trên đỉnh đồi. Một mình. Cỏ khô dưới chân, vàng, giòn. Kiếm sắt đặt ngang đùi. Gió thổi vải bịt mắt, bay, nhẹ, tung.
Gã nhìn trăng.
Không nghĩ kiếm. Không nghĩ đại hội. Không nghĩ danh hiệu.
Nghĩ, bát cháo.
Bát cháo trắng, nóng, gừng. Năm trước. Không, hai năm trước. Vệ đường. Đói. Sắp chết. Mắt, đã mất một. Tay, bẩn, móng đen. Không tin ai. Không tin gì.
Rồi, bàn tay. Bàn tay lấm đất. Bát cháo. Nóng.
"Ăn đi."
Hai từ.
Gã nắm kiếm sắt. Không phải nắm chiến đấu. Nắm, nhớ. Kiếm này cũng là thầy chọn, kiếm sắt, thép thường, không linh quang. "Kiếm đạo không bắt đầu từ kiếm." Thầy nói vậy. Gã không hiểu lúc đó. Hiểu sau. Kiếm đạo bắt đầu từ, người cầm kiếm. Và người cầm kiếm, bắt đầu từ bát cháo.
Gã nhìn kiếm. Sắt. Cùn. Xước. Dưới ánh trăng, sáng. Không phải sáng linh quang. Sáng, trăng. Bình thường. Đẹp.
Rồi, mỉm cười.
Nhẹ. Mỏng. Một bên miệng nhếch lên, giữ nửa nhịp thở, rồi hạ. Ai nhìn cũng không thấy. Nhưng, có. Lần đầu Diệp Hàn mỉm cười từ khi rời Ẩn Sơn, bảy tháng trước.
Thầy.
Con mạnh rồi.
Nhưng con muốn về ăn cháo.
Gã đứng dậy. Cất kiếm. Kéo áo, lạnh. Bước xuống đồi. Hướng nam.
Về nhà.
· · ·
Tin lan, nhanh hơn gió thu.
Ba ngày, phía bắc biết. Bảy ngày, kinh thành biết. Nửa tháng, cả đại lục Thiên Khuyết biết.
"Kiếm Quỷ Diệp Hàn. Mười ba tuổi. Luyện Khí tầng bốn. Kiếm ý tầng ba. Kiếm sắt bình thường. Quán quân Luận Kiếm Hội lần thứ bốn mươi bảy. Hạ Cố Thanh Sơn Trúc Cơ đỉnh bảy chiêu. Hạ Kiếm Cuồng Tiêu Lạc Hà một chiêu."
"Không theo bất kỳ kiếm phổ nào. Kiếm pháp như từ hư không mọc ra."
"Ẩn Sơn Tông. Tạ Trường An. Kim Đan."
Và, ở một thành phố phía nam, trên đường về Ẩn Sơn, trong quán trà nhỏ ven đường, một thiếu nữ mười lăm tuổi, mặc y phục thường dân, ngồi góc, nhấp trà, nghe hai thương nhân bàn tán về "Kiếm Quỷ vô địch Luận Kiếm Đài."
Ninh Tiểu Nguyệt đặt chén trà xuống. Cười khẽ. Mắt, cong, nhưng không ấm. Tính.
Sư huynh. Sư huynh à.
Luôn không biết kín đáo.
Nàng mở cuốn sổ nhỏ giấu trong tay áo. Viết, nhanh, nhỏ, nét chữ sắc:
"Kiếm Quỷ, danh tiếng lan toàn đại lục. Lợi: uy danh chắn kẻ yếu. Hại: kẻ mạnh sẽ tìm đến. Thiên Đạo Điện sẽ biết."
"Cần nhanh hơn."
Gấp sổ. Đứng dậy. Trả tiền trà.
Bước ra ngoài. Nắng thu. Gió.
Nàng nhìn về hướng bắc, nơi sư huynh vừa đánh xong. Rồi nhìn về hướng nam, nơi kinh thành đang chờ.
Sư huynh giữ kiếm. Con giữ thiên hạ.
Vậy mới đủ.
Nàng bước đi. Nhỏ. Mỏng. Lẫn vào đám đông.
Như chưa từng có ai.