Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 40: Thầy Lần Đầu Ra Tay
Chương 40

Thầy Lần Đầu Ra Tay

Sáng sớm. Cuối đông. Trời, xám, thấp, kiểu trời sắp có bão tuyết nhưng chưa đến.

Tạ Trường An ngồi xổm bên luống rau. Như mọi sáng. Nhổ cỏ dại, kiểm tra rễ cải, sờ đất xem độ ẩm. Tay trái băng lá thuốc (giấu trong tay áo), tay phải lấm đất. Bình thường.

Rồi, dừng.

Không phải dừng vì mệt, không phải dừng vì hết cỏ. Dừng, đột ngột. Lưng thẳng dậy. Đầu ngẩng. Mắt, nhìn về phía Đông.

Diệp Hàn đang luyện kiếm ở sân, cảm nhận được. Kiếm ý hắn, tĩnh, bình, phủ quanh thân, dao động. Nhẹ. Nhưng rõ. Kiểu dao động mà kiếm ý tầng ba phản ứng khi có thứ gì đó đang đến. Lớn. Mạnh. Rất mạnh.

Hắn quay nhìn thầy.

Tạ Trường An đứng thẳng. Lưng, thẳng hơn bình thường. Mắt, khác. Diệp Hàn nhìn thầy mỗi ngày suốt gần hai năm, chưa bao giờ thấy mắt thầy như vậy. Không phải sáng, không phải lạnh, không phải giận. Là, tĩnh. Tĩnh kiểu mặt hồ trước khi sóng thần đến, phẳng lì, sâu, và đợi.

– Thầy?

Tạ Trường An không quay lại. Nhìn phía Đông. Giọng, nhẹ, bình, nhưng có thứ gì đó bên dưới mà Diệp Hàn chưa bao giờ nghe.

– Vào trong. Tất cả.

· · ·

Đệ tử tụ ở sân. Nhanh. Không ai hỏi vì sao, giọng thầy đủ.

Lục Vô Ưu, đứng, mắt mở, sát khí cuộn trong kinh mạch. Hắn cảm nhận, không phải bằng sát khí, bằng bản năng. Thứ gì đó đang đến. Và thứ đó, mạnh hơn hắn nhiều.

A Cẩu, đứng dậy khỏi thềm. Ma khí gầm. Không tỏa ra, gầm bên trong. Kiểu huyết mạch cảm nhận nguy hiểm và muốn phản ứng. Mắt trái, lóe đỏ. Hắn ép xuống.

Bạch Ly, tai cáo dựng cứng. Đuôi cáo xù. Mắt hổ phách, không giả ngốc. Mặt nghiêm. Yêu lực sẵn sàng dưới da.

Hạ Linh, tay nắm túi thuốc. Tay trái (băng vải) run nhẹ, không phải sợ, là hàn khí phản ứng khi linh lực môi trường bất ổn.

Diệp Hàn, rút kiếm. Kiếm sắt. Kiếm ý bùng, tầng ba, Vô Cảm Kiếm, phủ quanh thân mười trượng. Và, cảm nhận.

Thứ đang đến, từ phía Đông, nhanh, rất nhanh. Linh lực, dày. Đặc. Nặng. Kiểu linh lực mà Diệp Hàn chỉ thoáng cảm nhận một lần, khi kiếm ý tầng hai nhìn vào thầy và thấy dưới Kim Đan có thứ tối sâu hơn. Nhưng lần này, không phải thầy. Là kẻ khác. Và kẻ đó, không giấu.

Nguyên Anh.

Không phải Nguyên Anh thấp. Nguyên Anh, đỉnh. Kiểu linh lực mà Trúc Cơ đỉnh như Triệu Thiết Sơn so ra chỉ bằng đốm lửa trước mặt trời. Kiểu linh lực mà cả năm tông liên minh cộng lại không đủ một phần mười.

Tim Diệp Hàn, chìm.

Hắn mạnh nhất trong đệ tử. Luyện Khí tầng bốn. Kiếm ý tầng ba. Hạ Trúc Cơ đỉnh ba chiêu. Nhưng, Nguyên Anh đỉnh. Cách ba cấp bậc. Kiếm ý tầng ba không có ý nghĩa trước Nguyên Anh đỉnh. Như cành tre chạm vào núi.

Không đủ.

Hắn nhìn sư đệ sư muội, Lục Vô Ưu mặt trắng hơn bình thường. Bạch Ly đuôi cáo xù cứng. A Cẩu tay nắm chặt. Hạ Linh mắt rộng.

Tất cả, không đủ.

Tạ Trường An, bước ra.

Đi ngang qua đệ tử. Chậm. Bình. Mặt, không biểu cảm. Tay, buông hai bên. Áo xám cũ bay nhẹ trong gió. Chân, bước đều, kiểu người đi tưới rau, không phải người đi nghênh địch.

– Thầy!

Diệp Hàn gọi. Giọng, gấp. Lần đầu, giọng hắn gấp khi nói với thầy.

Tạ Trường An không quay lại.

– Đứng yên. Thầy đi trồng cái gì đó.

Bước tiếp. Ra cổng. Xuống đường mòn.

Diệp Hàn, chạy theo. Không nghe lời. Lần đầu, không nghe lời thầy. Kiếm trong tay, chân nhanh, kiếm ý bùng, dù biết không đủ, dù biết Nguyên Anh đỉnh vượt xa tầm hắn, dù biết —

Nhưng con không thể đứng nhìn thầy đi một mình.

Bốn đệ tử còn lại, nhìn nhau. Rồi, cùng chạy. Lục Vô Ưu đầu tiên (bước dài, nhanh, sát khí tỏa không kiểm soát). A Cẩu thứ hai (ma khí bùng nhẹ, bước ngắn nhưng nhanh). Bạch Ly thứ ba (chân nhẹ, yêu lực phủ quanh). Hạ Linh cuối cùng (chân yếu nhất, nhưng chạy, túi thuốc đập lưng, tay nắm chặt).

· · ·

Đường mòn phía Đông, giữa chừng núi.

Trương Vô Tâm đứng đó.

Tu sĩ. Nam. Trung niên, nhưng kiểu trung niên của Nguyên Anh, nghĩa là có thể năm mươi hoặc hai trăm. Mặt, sạch, gọn, không xấu không đẹp, kiểu mặt người ta quên ngay sau khi nhìn. Tóc đen búi gọn, trâm ngọc xanh. Áo, trắng, sạch, kiểu áo tông môn lớn cấp cho đệ tử cấp cao. Thanh Vân Tông, phù hiệu mây xanh trên ngực trái.

Đứng giữa đường. Tay chắp sau lưng. Mắt, nhắm. Như đang nghe gì đó.

Linh lực, không giấu. Tỏa ra, nhẹ nhàng, tự nhiên, kiểu người mạnh đến mức không cần giấu. Nguyên Anh đỉnh, không khí xung quanh hắn nặng. Không nặng kiểu sát khí Lục Vô Ưu. Nặng kiểu, trọng lực tăng. Cây cối hai bên đường, cong nhẹ, hướng về phía hắn. Tuyết rơi, chậm hơn trong bán kính mười trượng. Vạn vật cúi xuống trước cảnh giới.

Tạ Trường An bước đến. Dừng. Cách mười bước.

Trương Vô Tâm mở mắt. Mắt, xám. Tĩnh. Kiểu mắt người đã giết nhiều mà không cần nhớ.

– Tạ Trường An?

– Ừ.

– Kim Đan?

– Ừ.

Trương Vô Tâm nhìn. Kỹ. Quét, linh lực. Cảm nhận, đúng, Kim Đan. Cảnh giới ba trên chín. Thấp. Yếu. Bình thường.

Nhíu mày.

– Ngươi nuôi sáu đệ tử. Kiếm Quỷ. Thiên Cơ Nữ. Ma Chủ. Yêu Hồ. Dược Nữ. Sát Thần.

– Ừ.

– Thanh Vân Tông nhận thư từ Thanh Phong. Nói Ẩn Sơn, bất thường. Ta đến xem.

– Xem rồi.

Trương Vô Tâm, nhìn. Lâu hơn. Linh lực quét lần hai, sâu hơn. Kim Đan... đúng là Kim Đan. Không có dấu hiệu giấu cảnh giới (kiểu phong ấn hay ngụy trang mà tu sĩ cấp cao thường dùng). Không có Nguyên Anh ẩn. Không có bí mật tu vi rõ ràng. Chỉ, Kim Đan.

Nhưng, có thứ gì đó. Dưới Kim Đan. Sâu hơn. Tối hơn. Không phải cảnh giới. Là, gì đó khác. Trương Vô Tâm, Nguyên Anh đỉnh, tu luyện trăm năm, không đọc được.

– Ngươi không phải Kim Đan bình thường.

Tạ Trường An, nhìn. Bình.

– Ta trồng rau.

Trương Vô Tâm, im. Rồi, thở nhẹ. Tay rời sau lưng. Đặt trước ngực, kết ấn.

– Ta không đến gây sự. Nhưng Thanh Vân Tông cần, xem. Nếu ngươi yếu như Kim Đan, ta sẽ báo về. Nếu ngươi mạnh hơn, ta cũng sẽ báo về. Dù cách nào, ta phải xem.

Linh lực, bùng.

Nguyên Anh đỉnh toàn lực. Không khí, nứt. Không phải nứt vật lý, nứt kiểu không gian rung, kiểu linh lực đặc đến mức ánh sáng cong. Tuyết trong bán kính hai mươi trượng, bốc hơi. Không tan. Bốc hơi. Cây cối, cong nặng hơn, lá rụng, cành gãy. Đá dưới chân Trương Vô Tâm, rạn.

Diệp Hàn, đứng sau thầy hai mươi bước, quỳ. Không tự nguyện. Chân mềm. Kiếm ý tầng ba, rung. Như ngọn nến trong bão. Hắn cắn răng, chống kiếm đứng dậy. Nhưng, sợ. Lần đầu, Diệp Hàn sợ. Không sợ chết. Sợ, không đủ. Không đủ bảo vệ thầy.

Bốn đệ tử phía sau, Lục Vô Ưu sát khí bùng phản xạ (chống được, nhưng chân lùi nửa bước). A Cẩu ma khí gầm (chống được, huyết mạch phản kháng tự nhiên). Bạch Ly yêu lực chắn (chân run nhưng đứng). Hạ Linh, ngã. Gối chạm đất. Yếu nhất. Nhưng, không buông túi thuốc.

Trương Vô Tâm nhìn, thấy sáu người. Thấy đệ tử. Gật nhẹ, "Đúng. Không tầm thường." Rồi nhìn lại Tạ Trường An.

Tạ Trường An, đứng. Không quỳ. Không lùi. Không run. Linh lực Nguyên Anh đỉnh ép xuống, và hắn, Kim Đan, đứng.

Trương Vô Tâm, nhíu mày sâu hơn.

Không thể.

Nguyên Anh đỉnh toàn lực, Kim Đan phải quỳ. Phải. Không có ngoại lệ. Chênh lệch cảnh giới, vật lý, không phải ý chí. Như ném đá lên trời, đá phải rơi.

Nhưng gã, đứng.

– Thú vị. Trương Vô Tâm nói, giọng nhẹ hơn. Rồi, ra tay.

Nhanh. Rất nhanh. Nguyên Anh đỉnh, một chưởng. Không hoa mỹ, không chiêu thức phức tạp. Chỉ, linh lực ngưng tụ thành chưởng, đánh thẳng. Kiểu đánh của người mạnh đến mức không cần chiêu. Một chưởng, đủ phá một ngọn núi nhỏ.

Diệp Hàn, nhìn.

Hắn nhìn rõ. Kiếm ý tầng ba cho hắn thị giác vượt xa người thường, hắn thấy chưởng lực đến, thấy không khí nén, thấy tuyết bốc hơi dọc đường đi. Nhanh. Mạnh. Chết chắc.

Và thầy, giơ tay.

Tay phải. Không nắm. Không kết ấn. Không tụ linh lực (Diệp Hàn không cảm nhận linh lực từ thầy, không có gì, Kim Đan bình thường, không bùng, không tỏa). Chỉ, giơ tay. Nhẹ. Chậm. Kiểu gạt lá rơi trước mặt.

Chưởng lực Nguyên Anh đỉnh, chạm.

Và —

Diệp Hàn không thấy gì.

Không. Hắn thấy, nhưng không hiểu. Kiếm ý tầng ba cho hắn nhìn mọi thứ, nhưng thứ xảy ra trước mắt hắn vượt ngoài hiểu biết. Không có linh lực bùng nổ. Không có kỹ thuật chiến đấu. Không có phong ấn, không có pháp thuật, không có, gì cả.

Chỉ, tay thầy chạm chưởng lực.

Rồi, chưởng lực tan.

Không phải bị phá. Không phải bị đỡ. Tan. Như sương gặp nắng. Như sóng chạm bãi cát, lan ra, mỏng dần, biến mất.

Và Trương Vô Tâm, bay.

Ngược. Nhanh. Xuyên qua không khí, ba mươi trượng, năm mươi trượng, bảy mươi trượng, đâm xuyên tảng đá thứ nhất (rầm, đá vỡ, bụi bay), xuyên tảng đá thứ hai (rầm, mảnh đá văng), đâm vào tảng đá thứ ba, dừng. Nằm. Lưng dính đá. Đá nứt hình mạng nhện quanh thân.

Im lặng.

Tuyết, rơi lại. Chậm. Phủ lên mảnh đá vỡ, phủ lên đường mòn, phủ lên vai Tạ Trường An.

Tạ Trường An, hạ tay. Bình. Mặt, không biểu cảm. Như vừa gạt con muỗi.

Quay lại. Đi ngang qua đệ tử.

– Về ăn cháo.

· · ·

Không ai cử động.

Diệp Hàn, đứng. Kiếm trong tay. Miệng, hé. Mắt, tròn. Hắn, Kiếm Quỷ, kiếm ý tầng ba, hạ Trúc Cơ đỉnh ba chiêu, đứng đông cứng.

Chuyện gì vừa xảy ra?

Thầy... giơ tay. Nguyên Anh đỉnh... bay.

Không có linh lực. Không có kỹ thuật. Không có, gì.

Thầy mạnh thế nào?

Hắn nhìn thầy, lưng áo xám, bước chậm, đi về phía bếp. Bình thường. Như không có gì. Như vừa rồi không phải Nguyên Anh đỉnh bị đánh bay xuyên ba tảng đá.

Con theo thầy gần hai năm. Con nhìn thầy mỗi ngày. Con dùng kiếm ý tầng hai nhìn vào thầy và thấy dưới Kim Đan có thứ tối sâu hơn.

Nhưng con chưa bao giờ, chưa bao giờ, biết thầy mạnh thế nào.

Lục Vô Ưu, đứng. Mắt đỏ nhạt, rộng. Sát khí đã rút về kinh mạch từ lúc nào. Hắn, người quen với giết, với sức mạnh, với việc đè bẹp kẻ khác, lần đầu thấy thứ vượt ngoài hiểu biết.

A Cẩu, đứng. Ma khí, im. Không phải im vì kiểm soát. Im vì, huyết mạch Ma Thần cũng sợ. Lần đầu, ma khí trong người A Cẩu không phản ứng.

Bạch Ly, đứng. Mắt hổ phách, sáng. Không phải sáng vì sợ. Sáng vì, kinh ngạc. Đuôi cáo đã rủ xuống. Rồi, vẫy. Chậm. Kiểu vẫy khi thở phào.

Hạ Linh, quỳ trên đất (chưa đứng dậy được). Mắt ướt. Không phải khóc vì sợ, khóc vì, nhẹ. Thầy an toàn. Tất cả an toàn.

– Thầy... Hạ Linh gọi, giọng run. Thầy mạnh vậy sao?

Tạ Trường An, không quay lại. Bước tiếp. Vào bếp.

Không trả lời.

· · ·

Trương Vô Tâm, tỉnh.

Nằm trên đá. Lưng, đau. Xương, rạn (không gãy, Nguyên Anh đỉnh thân thể cường hóa, nhưng, rạn). Miệng, vị máu. Mắt xám, mở. Nhìn trời.

Chuyện gì vừa xảy ra?

Ta, Nguyên Anh đỉnh. Một chưởng phá núi. Ta đánh. Gã, giơ tay.

Và ta, bay.

Không có linh lực. Ta quét rõ, Kim Đan. Gã không dùng linh lực. Không dùng pháp thuật. Không dùng cơ thể. Chỉ, giơ tay.

Vậy, cái gì đánh ta?

Hắn ngồi dậy. Chậm. Đau. Nhìn tay, run. Nguyên Anh đỉnh, tu luyện trăm năm, chiến đấu không biết bao nhiêu trận, tay hắn chưa bao giờ run.

Kim Đan mà mạnh vậy sao?

Hắn nhìn về Ẩn Sơn, trên đỉnh, mấy căn nhà gỗ, khói bếp bay. Bóng người đi vào bếp. Bình thường. Như không có gì.

Không.

Hắn không phải Kim Đan.

Ta quét cảnh giới, đúng là Kim Đan. Không giả. Không giấu. Kim Đan thật. Nhưng, có thứ gì đó bên dưới. Thứ mà Kim Đan không giải thích. Thứ mà Nguyên Anh đỉnh của ta, không đọc được.

Hắn là cái gì?

Trương Vô Tâm đứng dậy. Chân, vẫn vững (Nguyên Anh đỉnh hồi phục nhanh). Phủi bụi đá. Nhìn lại Ẩn Sơn, lâu.

Rồi, quay lưng. Bước đi. Không quay lại.

Hắn đã xem. Và hắn, không dám xem thêm.

Thanh Vân Tông cần biết. Nhưng ta không biết nói gì.

Hắn không phải Kim Đan. Hắn không phải Nguyên Anh. Hắn không phải, bất kỳ cảnh giới nào ta biết.

Hắn là, gì?

· · ·

Bếp. Cháo gạo tẻ nấu gừng. Mùi, ấm. Khói, bay.

Tạ Trường An đứng trước bếp. Một mình. Khuấy cháo. Chậm. Đều.

Tay phải, cầm muôi. Ổn.

Tay trái, run.

Nhẹ. Rất nhẹ. Giấu trong tay áo. Nhưng, run. Kiểu run không phải vì sợ, không phải vì lạnh. Run vì, gắng. Vì vừa rồi, dù trông nhẹ nhàng, dù trông bình thản, dù trông như gạt lá, không nhẹ. Không nhẹ chút nào.

Ta không mạnh vô hạn.

Ta có thứ mà cảnh giới không giải thích. Nhưng thứ đó, có giá.

Và ta vừa trả.

Hắn nhìn tay trái, trong tay áo, run, đen (ma khí cũ), tê (thêm sau vừa rồi). Nắm, thả. Nắm, thả. Cố kiểm soát.

Được. Không sao. Sẽ ổn.

Sẽ phải ổn.

Bước chân. Nhiều. Gấp. Đệ tử chạy vào bếp, Diệp Hàn đầu tiên, kiếm chưa buông, mắt, nhìn thầy. Nhìn kỹ. Nhìn từ đầu đến chân. Tìm vết thương.

Tạ Trường An quay lại. Mặt, bình. Cười nhẹ.

– Cháo sắp cháy. Ai rửa bát?

Không ai trả lời. Tất cả, nhìn thầy. Im. Kiểu im mà trước đây chỉ dành cho lần đầu thấy thầy cứu A Cẩu, lần đầu thấy thầy nắm tay giữa ma khí. Nhưng lần này, khác. Lần này, kính. Sợ. Và, đau.

Thầy mạnh đến vậy. Nhưng thầy sống như người trồng rau. Thầy giấu. Thầy chịu. Thầy trả giá, cho chúng con.

Bạch Ly, bước tới. Cầm tay áo thầy, nhẹ. Kéo. Không giả ngốc. Không nghiêng đầu. Mắt hổ phách, ướt.

– Thầy. Ngồi. Con rửa bát.

Tạ Trường An, nhìn nàng. Mắt, mềm. Ngồi xuống.

– Ừ.

· · ·

Đêm.

Diệp Hàn gác trước phòng thầy.

Ngồi, lưng tựa cửa gỗ. Kiếm ngang đùi. Mắt mở. Không ngủ. Gió đông thổi tuyết bay ngang. Lạnh. Nhưng, không đi.

Hắn chưa gác trước phòng thầy từ... lâu rồi. Từ ngày đầu tiên, ngày hắn mới lên Ẩn Sơn, chưa tin ai, ngủ ngoài cửa phòng thầy vì thói quen sống sót đường phố. Rồi thầy kéo chăn đắp. Rồi hắn có phòng riêng. Rồi hắn không gác nữa.

Nhưng hôm nay, gác lại.

Không phải vì không tin. Vì, sợ mất.

Thầy mạnh. Mạnh lắm. Mạnh đến mức Nguyên Anh đỉnh bay xuyên ba tảng đá.

Nhưng tay thầy run. Con thấy. Khi thầy khuấy cháo, tay trái giấu trong áo, nhưng tay phải cầm muôi hơi lệch. Vì tay trái, đang run.

Thầy không vô hạn.

Và nếu thầy không vô hạn, thì con phải mạnh hơn.

Kiếm sắt lạnh trên đùi. Hắn nắm chuôi. Chặt.

Lần sau, không cần thầy ra tay. Con đủ mạnh.

Con hứa.

Cửa phòng, mở.

Nhẹ. Chậm. Tạ Trường An đứng trong khung cửa, áo ngủ, tóc xõa, mắt, biết. Biết hắn ở đây. Biết hắn gác. Biết hắn không ngủ.

Nhìn xuống Diệp Hàn. Nhìn kiếm. Nhìn mắt, mắt hắn, một mắt, sáng, cứng.

Quay vào. Lấy chăn. Quay ra.

Kéo chăn đắp lên vai Diệp Hàn. Nhẹ. Như hai năm trước, đêm đầu tiên, khi đứa trẻ ăn mày một mắt ngủ ngoài cửa phòng người lạ duy nhất cho nó ăn.

– Ngủ đi, Diệp Hàn. Thầy vẫn ở đây.

Diệp Hàn, không trả lời. Nắm chặt kiếm hơn. Chăn trùm vai, ấm. Gió thổi. Tuyết rơi.

Hắn không ngủ.

Nhưng, mắt ướt.

Thầy.

Con sẽ mạnh hơn. Con hứa.

Để thầy không bao giờ phải ra tay nữa.

Đêm dài. Tuyết phủ chăn. Hai bóng người, một ngồi, một đứng trong khung cửa, trên đỉnh Ẩn Sơn, giữa mùa đông.

Như hai năm trước.

Và khác, tất cả.

Ch.40/50
2.929 từ