Lần Đầu Gặp Thiên Đạo Điện
Tạ Trường An rời Ẩn Sơn lúc trời chưa sáng.
Hắn không nói cho ai biết. Chỉ để lại một tờ giấy trên bàn ăn, nét chữ quen thuộc, mực chưa khô: "Ta đi gặp người cũ. Không cần theo. Nếu ta không về trong bảy ngày, đừng tìm. Tiếp tục kế hoạch."
Trường bào xám, trâm gỗ, không vũ khí. Bước chân nhẹ trên đường đất xuống núi, sương sớm ướt gấu áo.
Hắn đi về phía đông nam. Hướng cấm địa.
Hành trình mất ba ngày.
Ba ngày đi bộ xuyên rừng thưa, qua hai thị trấn nhỏ mà hắn không dừng, vượt một dãy núi thấp mà dân bản địa gọi là Tuyệt Vọng Lĩnh vì chim không bay qua. Không phải vì gió mạnh. Mà vì linh khí ở đây lộn xộn, như bị xé nát từ rất lâu rồi không lành.
Càng gần cấm địa, cây cối càng thưa. Không phải rừng chết, mà là rừng ngừng lớn. Cây mọc đến một độ cao nhất định rồi dừng, cành không ra thêm lá, rễ không bám thêm đất. Như thể có thứ gì đó bảo chúng: đến đây là đủ.
Tạ Trường An nhận ra nơi này.
Hắn từng đi qua con đường này. Hai mươi năm trước. Lúc đó hắn mười tám, kinh mạch vừa bị hủy, máu khô trên cổ tay, bò từng bước về phía mộ sư huynh. Con đường lúc đó cũng vắng, cũng sương, cũng cây ngừng lớn.
Bây giờ hắn ba mươi lăm, đi bộ thẳng lưng, bước chân đều. Vẫn không có vũ khí. Vẫn chỉ là Kim Đan.
Nhưng khác.
Hai mươi năm trước, hắn đến đây vì tuyệt vọng. Hôm nay, hắn đến vì đã sẵn sàng.
Biên giới cấm địa hiện ra khi mặt trời lặn ngày thứ ba.
Không có tường thành, không có cổng. Chỉ có một đường ranh tự nhiên: bên này cỏ còn xanh, bên kia cỏ xám. Bên này trời còn sáng, bên kia trời tối hơn một tông, như mây đặc hơn dù không có mây. Linh khí từ bên kia rỉ ra, không ác ý, chỉ cũ, cũ như thứ đã tồn tại từ trước khi có người.
Tạ Trường An dừng bước. Đứng trên ranh giới. Nhìn vào vùng tối.
Rồi ngồi xuống.
Chờ.
Hắn không phải gọi. Hắn biết họ đang nhìn. Từ lúc hắn bước chân khỏi Ẩn Sơn, Thiên Đạo Điện đã biết. Họ luôn biết. Đó là việc họ làm tốt nhất: nhìn.
Chờ nửa canh giờ.
Rồi người đó đến.
Bạch Dạ Hành bước ra từ vùng tối, áo trắng, tóc trắng, mặt không tuổi. Bước chân không có tiếng, như bóng di chuyển trên mặt đất mà không chạm. Cảnh giới Thánh Cảnh, nhưng thu linh khí gọn đến mức ngay cả Tạ Trường An cũng phải tập trung mới cảm nhận được.
– Tạ tiên sinh.
Giọng bình, không thù địch, không thân thiện. Giọng của người làm việc.
Tạ Trường An đứng dậy, phủi lá khô trên áo.
– Bạch Dạ Hành.
– Ngài đến sớm hơn tôi nghĩ.
– Ngươi đợi lâu chưa?
Bạch Dạ Hành hơi nghiêng đầu. Câu hỏi bất ngờ, không phải kiểu câu hỏi mà một kẻ bị truy sát nên hỏi kẻ truy sát mình.
– Hai ngày.
– Vậy là ngươi biết ta sẽ đến trước cả ta.
Bạch Dạ Hành không trả lời. Nhưng ánh mắt hắn thay đổi, rất nhẹ. Đó là ánh mắt của người nhận ra đối thủ trước mặt không giống đối thủ trong hồ sơ.
– Đại trưởng lão muốn gặp ngài.
– Ta biết. Nên ta đến.
Bạch Dạ Hành quay lưng, bước vào vùng tối. Tạ Trường An đi theo. Không do dự. Bước qua ranh giới cấm địa như bước qua bậc cửa nhà mình.
Vùng tối không tối. Khi đã ở bên trong, mắt quen dần, Tạ Trường An nhận ra đây không phải bóng đêm mà là một loại ánh sáng khác: xám, đều, không có nguồn. Không mặt trời, không trăng, nhưng nhìn rõ mọi thứ. Đá, cây khô, nền đất nứt, và xa xa, phế tích.
Phế tích của Thanh Minh Cốc.
Tông môn cũ của hắn.
Tường đã đổ, cổng đã mục, đá phủ rêu xám. Nhưng nền móng vẫn còn, vạch ra hình dáng của một tông môn từng lớn, từng đông, từng có người cười nói. Sân luyện kiếm vẫn phẳng, đá không nứt, như thể thời gian bỏ qua nơi đó.
Tạ Trường An nhìn. Lâu. Im lặng.
Hắn nhìn thấy bậc thềm nơi sư huynh từng ngồi đọc kiếm phổ. Nhìn thấy giếng nước nơi hắn từng gánh nước mỗi sáng. Nhìn thấy vệt cháy đen trên tường, vết tích của đêm mọi thứ sụp đổ.
Hai mươi năm. Nơi này không thay đổi. Chỉ có hắn thay đổi.
– Tạ Trường An.
Giọng nói đến từ phía sau phế tích. Trầm, khô, cũ, như đá cọ vào đá. Không to nhưng vang, kiểu vang của tiếng nói được linh lực khuếch đại tự nhiên, không cố ý nhưng không thể không nghe.
Một bóng người bước ra.
Già. Rất già. Tóc bạc trắng, mỏng, bay theo gió không có. Mặt nhăn nheo, da như vỏ cây cổ thụ. Mắt đục, kiểu mắt người mù, nhưng nhìn thấu hơn mọi đôi mắt sáng. Lưng hơi còng, tay chống gậy trúc, bước chậm, từng bước nặng nề.
Nhưng uy áp.
Không phải uy áp cố ý. Uy áp tồn tại như trọng lực tồn tại, tự nhiên, không ép, nhưng mọi thứ trong phạm vi mười trượng đều nặng hơn. Cỏ xám rạp xuống, đá nứt thêm, không khí đặc lại.
Đại Đế.
Đại trưởng lão Huyền Minh. Cảnh giới thứ tám trong chín bậc. Người mà cả thiên hạ chỉ biết tên nhưng không ai từng thấy mặt. Người đứng sau Thiên Đạo Điện kể từ khi tổ chức này bước ra ánh sáng.
Tạ Trường An đứng yên. Không quỳ. Không cúi đầu. Không lùi.
– Hai mươi năm, Huyền Minh nói, nhìn hắn từ đầu đến chân. Ngươi sống sót.
– Ngạc nhiên?
– Không.
Dừng.
– Thất vọng. Lẽ ra ngươi nên chết.
Tạ Trường An nhìn lão. Mắt hắn bình, kiểu bình mà đệ tử hắn quen thuộc: bình khi trồng rau, bình khi nấu cháo, bình khi đối diện Nguyên Anh đỉnh. Nhưng bên dưới cái bình đó, có thứ gì đó cứng hơn đá, sắc hơn kiếm.
– Ta không có thói quen chiều lòng người khác.
Huyền Minh nhìn hắn. Lâu. Rồi hơi cười, nếu đó gọi là cười: miệng cong lên một đường mỏng, không vui, không buồn, chỉ là phản xạ của người đã sống quá lâu.
– Ngồi.
Lão chỉ bậc thềm phế tích. Đúng bậc thềm sư huynh từng ngồi. Tạ Trường An nhìn bậc thềm đó, mắt chớp một cái rất nhanh, rồi ngồi. Không phải vì Huyền Minh bảo. Mà vì hắn muốn ngồi ở đó.
Huyền Minh ngồi đối diện, gậy trúc đặt ngang đầu gối.
Hai người nhìn nhau qua khoảng sân luyện kiếm đã phủ rêu xám.
– Ngươi đến đây vì gì? Huyền Minh hỏi.
– Để hiểu.
– Hiểu gì?
– Thiên Đạo Điện giết thiên tài. Ta muốn biết vì sao.
Huyền Minh im lặng một lúc. Rồi nói, giọng chậm, nặng, kiểu giọng của người kể chuyện cũ:
– Ngươi hỏi vì sao. Câu hỏi đó, ta từng hỏi Điện Chủ khi ta mới gia nhập, hơn ba trăm năm trước. Điện Chủ trả lời ta bằng một câu chuyện.
Dừng.
– Bốn ngàn năm trước, một thiên tài xuất hiện. Thiên phú vô song, tu vi tăng như mọc cánh, hai trăm tuổi đã chạm Thiên Mệnh. Thiên hạ ngưỡng mộ. Thiên hạ tôn sùng. Rồi thiên tài đó muốn thay đổi thế giới theo ý mình. Chiến tranh nổ ra. Ba châu thành tro. Một phần tư dân số đại lục chết trong năm mươi năm.
Huyền Minh nhìn Tạ Trường An.
– Thiên tài đó không ác. Hắn tin mình đúng. Hắn tin thế giới cần thay đổi. Và hắn có sức mạnh để thay đổi. Đó mới là điều đáng sợ nhất: thiên tài tin mình đúng, VÀ đủ mạnh để hành động.
Im lặng.
– Sau đó, những người sống sót lập ra Thiên Đạo Điện. Mục đích duy nhất: không để lịch sử lặp lại. Thiên tài phải bị kiểm soát. Không phải vì ghét. Mà vì thiên tài tự do là biến số. Biến số đủ lớn sẽ phá hủy mọi thứ.
Tạ Trường An nghe. Không ngắt lời. Không phản đối. Nghe hết.
Rồi nói.
– Ta nghe rồi. Bây giờ ta hỏi: bốn ngàn năm, Thiên Đạo Điện giết bao nhiêu thiên tài?
Huyền Minh không trả lời.
– Ta đoán, hàng nghìn. Mỗi thế hệ, vài chục. Thiên tài kiếm đạo, thiên tài trận pháp, thiên tài luyện đan, thiên tài chính trị. Ngươi giết hết những ai đủ mạnh để trở thành biến số.
Dừng.
– Và kết quả? Bốn ngàn năm, đại lục có tiến bộ không? Có hòa bình không?
Im lặng. Gió xám thổi qua phế tích, mang theo mùi đá cũ.
– Vẫn chiến tranh. Vẫn loạn. Vẫn chết. Chỉ khác là thiên tài chết trước khi kịp thay đổi gì. Ngươi không bảo vệ thiên hạ. Ngươi bảo vệ trật tự của ngươi. Trật tự mà Thiên Đạo Điện đứng đầu.
Huyền Minh nhìn hắn. Mắt đục, nhưng sắc.
– Ngươi nghĩ ta không biết? Huyền Minh nói, giọng trầm hơn. Ta sống ba trăm năm. Ta thấy thiên tài bị giết. Ta cũng thấy thiên tài được thả tự do rồi giết hàng vạn người. Ngươi chỉ thấy một mặt. Ta thấy cả hai.
– Ta cũng thấy cả hai.
Tạ Trường An nhìn thẳng.
– Sư huynh ta, Cố Hành Vân. Thiên tài kiếm đạo. Hai mươi lăm tuổi chạm Thánh Cảnh. Ngươi biết hắn muốn gì không? Hắn muốn mở một trường dạy kiếm cho trẻ mồ côi. Hắn không muốn thống trị ai. Không muốn chiến tranh. Hắn chỉ muốn dạy kiếm.
Dừng.
– Ngươi giết hắn.
Im lặng. Nặng.
– Hắn là biến số, Huyền Minh nói, giọng không dao động. Biến số không phân biệt thiện ác. Chỉ phân biệt mạnh yếu. Hắn đủ mạnh để trở thành nguy hiểm, dù hắn không muốn.
– Thì ngươi giết hắn vì thứ hắn CÓ THỂ làm, không phải thứ hắn MUỐN làm.
– Đúng.
– Đó là bất công.
– Đúng.
Huyền Minh gật đầu, không do dự.
– Bất công. Nhưng an toàn. Và ta chọn an toàn cho hàng triệu người hơn công bằng cho một người.
Tạ Trường An nhìn lão. Lâu. Rồi cười. Nụ cười nhẹ, kiểu cười khi hiểu đối thủ nhưng không đồng ý.
– Ngươi sai ở chỗ: ngươi chỉ có một cách. Giết. Kiểm soát. Loại bỏ. Bốn ngàn năm một cách, và ngươi nghĩ đó là cách duy nhất.
Dừng.
– Ta có cách khác. Ta nuôi. Ta dạy. Ta cho chúng ăn cháo trước khi cho chúng kiếm. Ta dạy chúng bảo vệ trước khi dạy chúng giết. Ta cho chúng gia đình trước khi cho chúng quyền lực. Và kết quả?
Hắn nhìn Huyền Minh.
– Sáu đứa trẻ bị thiên hạ gọi là quái vật. Mỗi đứa đủ mạnh để lật một phương. Nhưng không đứa nào mất kiểm soát. Không đứa nào giết bừa. Không đứa nào trở thành biến số mà ngươi sợ. Vì chúng có LÒNG. Thứ Thiên Đạo Điện không bao giờ tính đến.
Im lặng. Dài.
Gió xám ngừng thổi. Phế tích Thanh Minh Cốc đứng im trong ánh sáng không nguồn, cũ, mệt, nhưng vẫn đứng.
Huyền Minh nhìn Tạ Trường An. Nhìn lâu. Mắt đục, nhưng bên trong có thứ gì đó dao động, rất nhẹ, kiểu dao động của mặt hồ cổ bị ném viên sỏi đầu tiên sau trăm năm.
– Ngươi giỏi hơn ta nghĩ, lão nói.
Dừng.
– Nhưng Điện Chủ không nghĩ vậy. Lệnh truy sát vẫn giữ.
Tạ Trường An đứng dậy. Phủi bụi áo. Nhìn bậc thềm mình vừa ngồi, bậc thềm sư huynh từng ngồi.
– Ta biết. Nên ta đến để nói rõ một điều.
Hắn nhìn Huyền Minh. Mắt sáng, không phải sáng vì linh lực, sáng vì ý chí. Kiểu sáng mà đệ tử hắn quen thuộc: mắt thầy khi đã quyết, không ai can được.
– Ta sẽ không dừng. Ta sẽ tiếp tục nuôi. Tiếp tục dạy. Tiếp tục tạo ra những thứ mà ngươi gọi là biến số. Và nếu Thiên Đạo Điện giết thêm một thiên tài nào, ta sẽ đến. Không phải để nói chuyện.
Im lặng.
Rồi Tạ Trường An quay lưng. Bước đi. Không nhanh, không chậm. Bước đều, trường bào xám phất trong gió xám.
Huyền Minh ngồi yên. Nhìn theo bóng lưng gầy gò đó đi qua sân luyện kiếm rêu phong, qua cổng phế tích, qua ranh giới cấm địa, đi vào ánh sáng bên kia.
Bạch Dạ Hành đứng cạnh, im lặng từ đầu. Bây giờ mới mở miệng.
– Đại trưởng lão, người này không đơn giản là Kim Đan.
Huyền Minh gật.
– Ta biết.
Im lặng. Lão nhìn bậc thềm Tạ Trường An vừa ngồi. Nhìn lâu.
– Hai mươi năm trước, ta từng gặp một ánh mắt giống vậy.
Bạch Dạ Hành nhíu mày.
– Thuộc về ai?
Huyền Minh không trả lời ngay. Lão đứng dậy, chống gậy, lưng còng hơn khi ngồi. Bước chậm về phía phế tích, nơi bức tường còn vệt cháy đen.
– Thuộc về kẻ mà Điện Chủ đích thân ra tay giết.
Bạch Dạ Hành sững. Điện Chủ đích thân? Trong ba trăm năm phục vụ, Bạch Dạ Hành chưa bao giờ nghe Điện Chủ đích thân ra tay. Chưa bao giờ. Tất cả đều ủy thác cho đại trưởng lão hoặc sứ giả.
– Cố Hành Vân? Bạch Dạ Hành hỏi.
Huyền Minh lắc đầu. Rất nhẹ.
– Không phải Cố Hành Vân. Cố Hành Vân do sứ giả giết.
Dừng.
– Kẻ mà Điện Chủ đích thân giết, là người MÀ Cố Hành Vân và Tạ Trường An đều gọi bằng một tiếng.
Lão không nói thêm. Quay lưng, bước vào bóng tối phế tích, gậy trúc gõ đá lách cách, âm thanh vang trong im lặng.
Bạch Dạ Hành đứng một mình ở sân. Nhìn hướng Tạ Trường An đi. Nhìn hướng Huyền Minh đi. Hai hướng ngược nhau.
Gió xám thổi qua cấm địa. Phế tích Thanh Minh Cốc đứng im, như đã đứng hai mươi năm, như sẽ đứng thêm hai mươi năm nữa.
Nhưng có thứ gì đó đã thay đổi. Bạch Dạ Hành cảm nhận được. Không phải linh khí. Không phải uy áp. Mà là không khí. Không khí trong cấm địa, lần đầu tiên sau hai mươi năm, lay động.
Vì người đàn ông áo xám vừa bước qua.
Ngoài cấm địa, Tạ Trường An đi về phía Ẩn Sơn. Trời tối. Sao lên. Hắn đi bộ, một mình, trên con đường hắn từng bò hai mươi năm trước.
Hắn nghĩ về Huyền Minh. Về câu trả lời của lão. Về bốn ngàn năm giết thiên tài. Về "bất công nhưng an toàn."
Bất công nhưng an toàn.
Hắn lắc đầu, nhẹ.
Sư huynh. Ngươi muốn mở trường dạy kiếm cho trẻ mồ côi. Ngươi không muốn chiến tranh. Ngươi chỉ muốn dạy.
Ta cũng vậy.
Nhưng ta sẽ không chết như ngươi.
Vì ta có sáu đứa trẻ nói: không cho phép thầy chết.
Hắn cười. Một mình. Trong đêm. Trên con đường vắng.
Rồi bước tiếp.
Ba ngày nữa, hắn sẽ về đến Ẩn Sơn. Cháo vẫn nóng. Rau vẫn xanh. Bảng tên vẫn xiên xẹo.
Và sáu đứa trẻ vẫn đợi.