Thiên Hạ Truy Nã
Tạ Trường An rời giường lúc canh tư.
Không phải vì ngủ không được. Hắn đã không ngủ từ ba đêm trước, kể từ khi cảm nhận uy áp của Đại Đế rò rỉ qua nghìn dặm, nhẹ như sương, nhưng đủ để hắn biết: lệnh đã ban.
Hắn ngồi bên bàn, thắp nến. Ánh lửa nhỏ, lung linh, soi lên bức tường gỗ nơi treo sáu miếng gỗ nhỏ, mỗi miếng khắc một tên. Diệp Hàn. Ninh Tiểu Nguyệt. A Cẩu. Bạch Ly. Lục Vô Ưu. Hạ Linh. Chữ hắn khắc, nét xấu, nhưng sâu.
Hắn nhìn sáu cái tên. Rồi đứng dậy.
Bên ngoài, trời chưa sáng. Ẩn Sơn im, chỉ có tiếng dế và tiếng lửa nhỏ từ lò đan phía sân sau. Lửa đó không tắt từ bảy ngày nay. Hạ Linh giữ, canh ba đổi củi, canh năm thêm dược liệu, lặp lại, không nghỉ.
Tạ Trường An đi qua sân. Dép cỏ chạm đất, nhẹ, không tiếng. Qua vườn rau, qua giếng nước, qua bàn ăn gỗ tùng mà Diệp Hàn đóng trước khi đi. Bảy cái ghế. Một cái chưa bao giờ có người ngồi lâu, vì Bạch Ly thích ngồi xổm trên ghế, đuôi cáo vắt qua lưng, và A Cẩu thường ngồi dưới đất cạnh bàn cho đến khi hắn bảo "Lên ghế".
Hắn dừng lại.
Nhìn bảy cái ghế. Đếm.
Rồi bước tiếp.
Lò đan nằm sau bức tường đá thấp, ba mặt che gió, mặt trước mở. Hạ Linh ngồi trước lò, chân xếp bằng, mắt nhắm, tay đặt lên thành lò. Linh lực Trúc Cơ tầng một chảy qua ngón tay, mỏng như sợi tơ, điều khiển ngọn lửa bên trong. Mồ hôi ướt trán, tóc dính cổ. Kinh mạch cổ tay phồng nhẹ, đỏ, dấu hiệu quá tải mà hắn đã dặn phải dừng nếu thấy.
Nàng không dừng.
Tạ Trường An đứng sau, im. Nhìn lưng nàng. Mỏng, gầy, hơi cong vì ngồi lâu. Mười lăm tuổi, mà lưng đã mang gánh nặng của kẻ tu luyện lớn gấp bội.
Hắn ngồi xuống cạnh lò. Không nói. Nhặt cành củi khô, bẻ nhỏ, chất vào đống dự trữ. Tay trái bẻ chậm hơn tay phải. Vết đen ma khí nằm dưới tay áo, từ ngón lên nửa cẳng tay, lạnh, đau âm ỉ, không bao giờ ngừng.
Hạ Linh mở mắt.
– Thầy.
Giọng khàn. Mắt đỏ vì thiếu ngủ, có quầng. Nhưng khi nhìn hắn, ánh mắt sáng lên, kiểu sáng của đứa trẻ thấy cha về nhà.
– Ngươi ngủ chưa?
– Dạ... con chợp mắt lúc canh ba.
Hắn nhìn nàng. Nàng cúi đầu.
– Nửa canh giờ.
– Chợp mắt nửa canh giờ không phải ngủ.
Hạ Linh cắn môi. Rồi nói nhỏ:
– Chuyển thứ bảy gần xong. Con muốn thử đẩy qua trước sáng.
Tạ Trường An im lặng. Nhìn lò đan. Lửa bên trong chuyển từ cam sang xanh nhạt, dấu hiệu đan dược đang qua giai đoạn kết tinh. Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan, chuyển thứ bảy trong chín. Đan dược cấp Nguyên Anh, đòi hỏi kinh mạch Nguyên Anh, mà cô gái Trúc Cơ tầng một đang luyện bằng thiên phú thuần túy và sự liều mạng.
– Kinh mạch cổ tay.
Nàng giấu tay sau lưng.
Hắn không nhìn. Không cần nhìn. Hắn đã biết từ ba ngày trước, khi nàng rót trà mà tay run nửa nhịp.
– Hạ Linh.
– Dạ.
– Thầy phải đi.
Im lặng. Lửa lò đan reo nhẹ.
Hạ Linh nhìn hắn. Mắt mở to dần, rồi thu nhỏ, rồi ướt. Nàng không khóc. Chỉ ướt. Kiểu ướt của người hiểu trước khi nghe hết câu.
– Thầy... chúng ta phải chạy sao?
– Không. Thầy phải đi. Nhưng không phải chạy.
Nàng nhìn lò đan. Nhìn lại hắn. Tay nắm chặt vạt áo.
– Đệ tử đang về. Cả sáu đứa. Thầy biết.
– Biết.
– Sáu đứa về, thầy lại đi?
– Vì sáu đứa về, nên thầy phải đi.
Hạ Linh không hiểu. Mắt nàng bảo thế. Nhưng nàng không hỏi thêm. Không hỏi vì sao, không hỏi đi đâu, không hỏi bao lâu. Nàng đã sống với thầy đủ lâu để biết: khi Tạ Trường An nói "phải", nghĩa là hắn đã cân nhắc mọi cách khác, và không còn cách nào.
Tạ Trường An đặt tay lên đầu nàng. Nhẹ. Tay phải, vì tay trái đau.
– Con ở lại. Giữ Ẩn Sơn. Giữ vườn rau. Và luyện xong Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan.
Giọng hắn bình. Nhưng câu cuối nặng hơn hai câu trước. Nàng nghe ra.
– Khi thầy cần, ngươi phải luyện xong.
Hạ Linh gật. Nước mắt rơi, một giọt, rơi lên tay áo, thấm nhanh. Nàng lau bằng mu bàn tay, nhanh, như sợ thầy thấy.
Hắn thấy.
– Đệ tử về, nói chúng đọc thư thầy để trong phòng. Mỗi đứa một lá. Ngươi đã biết thư ngươi ở đâu.
Nàng gật. Lò đan. Thư của nàng là lò đan.
Tạ Trường An đứng dậy. Nhìn Ẩn Sơn lần nữa. Trời bắt đầu hửng, viền đông nhạt hơn phần còn lại, sương phủ mỏng trên luống cải. Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" xiên xẹo trước cổng, sơn tróc, gỗ mục, nhưng vẫn đứng.
Hắn mang theo gì? Trường bào xám, trâm gỗ, một bầu nước, ba viên đan Ôn Mạch mà Hạ Linh luyện tháng trước. Không kiếm, không pháp khí, không bản đồ. Một gã Kim Đan trường bào cũ, đi bộ xuống núi, trông như bất kỳ lữ khách nào trên đại lục.
– Thầy.
Hắn dừng bước. Không quay lại.
– Con sẽ luyện xong.
Giọng Hạ Linh run. Nhưng câu nói không run.
Tạ Trường An gật đầu nhẹ. Rồi bước đi.
· · ·
Hắn xuống núi bằng đường phía bắc, đường mòn ít người đi, xuyên rừng trúc, qua khe suối cạn, ra con đường đất nối Ẩn Sơn với thị trấn Vân Khê. Không dùng phi hành, không dùng thần thức. Đi bộ.
Không phải vì tiết kiệm linh lực. Mà vì hắn muốn đi chậm.
Muốn nghe tiếng chim. Muốn cảm giác đất dưới dép cỏ. Muốn nhìn nắng sớm xuyên qua tán trúc, rơi thành vệt sáng trên đường mòn, kiểu nắng mà hắn nhìn mỗi sáng suốt mấy năm qua nhưng chưa bao giờ để ý kỹ.
Bây giờ mới để ý. Cũng được.
Hắn đi ba canh giờ, ra khỏi rừng trúc, vào đường cái. Con đường rộng hơn, có dấu xe bò, có quán trà bỏ hoang bên lề. Mùa đông vừa qua, nắng xuân mới lên, nhưng không khí vẫn lạnh. Hắn kéo cổ áo cao hơn.
Bước thêm mười dặm, hắn dừng.
Không dừng vì mệt. Dừng vì cảm nhận được ba nguồn linh lực phía trước, núp trong rừng cây bên đường. Trúc Cơ. Hai tầng bốn, một tầng sáu. Sát khí loãng, loại sát khí của kẻ giết người vì tiền chứ không vì hận.
Thưởng kim khách. Nhanh thật.
Hắn tiếp tục bước. Không chậm lại, không nhanh hơn.
Ba bóng người nhảy ra.
Gã đi đầu cao lớn, mặt sẹo, kiếm đeo ngang lưng. Hai gã còn lại nhỏ hơn, một cầm thương, một cầm phù lục. Cả ba mặc áo nâu, kiểu thợ săn thưởng kim hạng trung, không tông phái, chuyên nhận việc vặt.
– Tạ Trường An?
Gã mặt sẹo hỏi. Giọng thận trọng hơn vẻ mặt.
Tạ Trường An nhìn ba người. Không trả lời.
– Trường bào xám, trâm gỗ, Kim Đan, từ hướng Ẩn Sơn. Đúng rồi.
Gã mặt sẹo rút kiếm. Hai gã kia dàn trận, tam giác, chặn hai bên.
– Ba viên Thiên Nguyên Đan. Xin lỗi, không phải chuyện cá nhân.
Tạ Trường An nhìn kiếm trong tay gã. Kiếm sắt, mài vội, lưỡi không đều. Rồi nhìn mắt gã. Sợ. Gã sợ. Cả ba đều sợ. Nhưng ba viên Thiên Nguyên Đan đủ để mua cả mạng sống lẫn nỗi sợ.
– Ngươi biết ta nuôi đệ tử gì không?
Giọng hắn bình. Nhẹ. Kiểu giọng hỏi thời tiết.
Gã mặt sẹo nuốt nước bọt. Biết. Kiếm Quỷ, Ma Tôn, Sát Thần. Biết hết. Nhưng đệ tử mạnh không có nghĩa thầy mạnh. Và thiên hạ đồn Tạ Trường An chỉ là Kim Đan.
– Biết. Nhưng thầy không phải trò.
Gã xông lên.
Tạ Trường An thở ra.
Một bước. Hai bước. Ba bước.
Gã mặt sẹo chém xuống. Kiếm sắt cắt gió, nhanh, chuẩn, kiểu chém của kẻ đã giết hơn ba mươi người. Hai gã kia đâm thương và phóng phù lục cùng lúc, phối hợp nhuần nhuyễn.
Tạ Trường An nghiêng người.
Kiếm sượt qua vai, cắt một sợi tóc. Thương đâm trúng không khí. Phù lục nổ cách mặt hắn ba tấc, sức nổ đẩy tóc bay, hắn không chớp mắt.
Rồi hắn giơ tay.
Tay phải. Chạm ngực gã mặt sẹo. Nhẹ. Như đặt tay lên vai bạn.
Gã bay.
Không bay kiểu bị đánh. Bay kiểu bị một lực vô hình nhấc khỏi mặt đất, đẩy ngang mười trượng, đập vào thân cây, trượt xuống, nằm im. Không chết. Ngất.
Hai gã còn lại đứng sững. Mặt trắng.
Tạ Trường An nhìn hai người. Mắt bình. Không giận, không khinh, không đe dọa. Chỉ bình. Và cái bình đó đáng sợ hơn bất kỳ sát khí nào.
– Đi đi.
Hai gã chạy. Không quay lại. Không nhặt đồng bọn.
Tạ Trường An nhìn gã mặt sẹo nằm dưới gốc cây. Ngất, thở đều, xương ngực có lẽ gãy vài cái nhưng không chết. Hắn bước đến, ngồi xuống, kiểm tra mạch. Ổn.
Rồi hắn lấy bầu nước, đặt cạnh gã. Để khi tỉnh có cái uống.
Đứng dậy. Đi tiếp.
· · ·
Chiều.
Hắn ngồi trên mỏm đá bên sông, chân buông, ăn bánh lúa mạch mà Hạ Linh nhét vào tay áo lúc nào không biết. Bánh cứng, vị nhạt, nhưng hắn ăn chậm, nhai kỹ, kiểu ăn của người biết bữa sau không chắc có.
Sông chảy. Rộng, đục, mùa xuân nước lên. Bờ bên kia là rừng, xa hơn là dãy núi xanh mờ. Hắn nhìn dòng nước, nghĩ.
Kế hoạch không phức tạp. Đơn giản đến mức Ninh Tiểu Nguyệt sẽ gọi là "thô" nếu nghe.
Rời Ẩn Sơn. Kéo sự chú ý Thiên Đạo Điện vào mình. Để đệ tử có thời gian lớn mạnh, có thời gian chuẩn bị, có thời gian trở thành thứ mà thiên hạ không thể cản.
Hắn là mồi nhử.
Và hắn biết mình là mồi nhử giỏi. Vì Thiên Đạo Điện không chỉ muốn giết hắn. Chúng muốn hiểu hắn. Muốn biết gã Kim Đan trồng rau bằng cách nào tạo ra sáu biến số. Muốn biết hắn có liên quan đến cấm địa ba mươi năm trước không. Muốn biết hắn giấu gì dưới lớp Kim Đan.
Sự tò mò. Đó là thứ giữ hắn sống lâu hơn ba viên Thiên Nguyên Đan muốn.
Nhưng không phải chỉ vì vậy hắn rời đi.
Hắn cần đến một nơi. Nơi hắn đã rời ba mươi năm trước, thề không quay lại. Nơi có thứ hắn cần lấy trước khi đối đầu Thiên Đạo Điện. Thứ hắn đã để lại, vì lúc đó hắn không đủ mạnh để mang, và vì mang nó nghĩa là chấp nhận một sự thật mà hắn trốn chạy suốt ba thập niên.
Cấm địa.
Hắn nhìn tay trái. Kéo tay áo lên. Vết đen chạy từ đầu ngón lên nửa cẳng tay, như rễ cây mọc ngược, đen sâu vào da, vào thịt, vào kinh mạch. Ma khí của A Cẩu, tích tụ từ ba lần nắm tay, không hồi phục, không thể tẩy. Đau nhức, lạnh, như thể có thứ gì đó sống dưới da đang cố chui ra.
Tay phải cũng không khá hơn. Kinh mạch ngón tê liệt từ trận đánh với Trương Vô Tâm, sát khí cũ của Lục Vô Ưu ngấm trong sẹo, thỉnh thoảng co giật.
Cái giá.
Hắn kéo tay áo xuống. Ăn nốt miếng bánh.
Thầy thuốc bệnh nặng nhất không phải bệnh của thân. Là bệnh của lòng. Ta trốn ba mươi năm, giờ phải quay lại.
Nhưng trước đó, ta cần chúng nó đủ mạnh. Vì nếu ta không trở về, chúng phải sống được mà không cần ta.
Và nếu ta trở về, ta cần viên đan đó.
Cửu Chuyển Hoàn Nguyên Đan.
Hắn nhìn về phía nam. Ẩn Sơn ở đó, sau rừng, sau núi, nơi cô gái mười lăm tuổi đang giữ lửa lò đan, luyện viên đan mà kinh mạch nàng không chịu nổi, vì thầy bảo "phải luyện xong".
Hạ Linh. Con sẽ đau. Thầy biết. Thầy xin lỗi.
Hắn đứng dậy. Quay lưng lại phía nam. Bước về phía bắc.
· · ·
Đêm. Rừng.
Hắn dựng lều tạm bằng cành cây và lá, kiểu lều mà hắn dạy đệ tử dựng hồi mới lên Ẩn Sơn, khi mái nhà chưa xong và cả bảy người ngủ ngoài trời. Lửa nhỏ, đủ sáng, đủ ấm. Hắn ngồi bên lửa, lưng dựa gốc cây, nhắm mắt nhưng không ngủ.
Thần thức hắn mở nhẹ. Phạm vi hẹp, ba mươi trượng, không để lộ. Đủ để biết xung quanh không có ai.
Nhưng hắn biết sẽ có.
Ba viên Thiên Nguyên Đan. Tin đã lan ba ngày. Thưởng kim khách, sát thủ, tông phái nhỏ muốn đổi đời, tu sĩ rảnh rỗi muốn thử vận may. Và cả Thiên Đạo Điện, đang theo dõi hắn bằng mạng lưới mà hắn biết tồn tại nhưng không biết rõ quy mô.
Tốt. Theo ta. Xa đệ tử ta ra.
Hắn mở mắt. Nhìn lửa.
Và nghĩ đến sáu đứa trẻ.
Diệp Hàn. Đang trên đường về, kiếm ý bùng, chắc đã chém vài thứ trên đường. Thằng bé ít lời, nếu biết thầy đi, sẽ không khóc, không la, chỉ rút kiếm và đi tìm. Tìm đến khi tìm được hoặc kiệt sức.
Ninh Tiểu Nguyệt. Đã bỏ hoàng cung. Hắn biết, vì nàng bỏ, triều đình sẽ rung. Nhưng nàng không quan tâm. Dưới lớp Thiên Cơ Nữ lạnh lùng, nàng vẫn là con bé mười bốn tuổi bị bán vào kỹ viện, và Ẩn Sơn là nơi đầu tiên nàng được gọi là "người" thay vì "hàng".
A Cẩu. Đứa trẻ câm, bây giờ là Ma Tôn, ngồi trên ngai mà tay vẫn giữ viên đan Hạ Linh cho và nửa củ khoai Bạch Ly bẻ. Hắn sợ nhất cho A Cẩu. Vì khi mất kiểm soát, ma khí sẽ nuốt. Và Ma Thần trong huyết mạch đang chờ đúng khoảnh khắc đó.
Bạch Ly. Con hồ ly giả ngốc, bây giờ là Yêu Hoàng, chín đuôi đã thức. Nàng sẽ về nhà, sẽ nằm trên giường hắn, sẽ cuộn tròn, sẽ không giả ngốc nữa. Và khi không giả ngốc, Bạch Ly đáng sợ hơn bất kỳ yêu thú nào.
Lục Vô Ưu. Sát Thần. Đang đi đâu đó, để lại một lối cỏ chết. Hắn biết Vô Ưu đã kiểm soát sát khí, nhưng kiểm soát là chọn. Và khi thầy mất tích, hắn sẽ chọn không kiểm soát.
Hạ Linh. Ở lại. Một mình. Giữ lửa. Luyện đan. Cô gái duy nhất không bùng nổ, vì nàng có nhiệm vụ. Và Hạ Linh sống bằng nhiệm vụ.
Sáu đứa trẻ.
Khi ta ở đó, chúng là đệ tử. Ăn cháo, luyện công, cãi nhau, giành chỗ ngồi.
Khi ta không ở đó, chúng là quái vật. Và thiên hạ sẽ biết.
Đó là lý do ta phải đi. Vì nếu ta ở, chúng sẽ đánh nhau với Thiên Đạo Điện ngay bây giờ. Vì ta. Và chúng sẽ chết.
Chúng cần thời gian. Cần mạnh hơn. Cần đủ mạnh để khi bão thật sự đến, chúng không cần ta che.
Và ta cần viên đan. Cần thứ ở cấm địa. Cần đối diện ba mươi năm trước.
Lửa cháy. Rừng im. Gió thổi qua tán cây, mang mùi đất ẩm và lá mục.
Tạ Trường An nhắm mắt.
Sáu đứa. Sáu quái vật. Sáu đứa trẻ mà ta nhặt từ rãnh nước, từ kỹ viện, từ giàn thiêu, từ rừng rậm, từ đống xác, từ căn lều bán thuốc.
Chúng sẽ đau. Chúng sẽ giận. Chúng sẽ lật thiên hạ để tìm ta.
Tốt.
Vì khi chúng tìm ta, chúng sẽ mạnh hơn.
Và khi ta về, ta sẽ có thứ để bảo vệ chúng.
Hắn nằm xuống. Nhìn trời qua kẽ lá. Sao thưa, trăng khuyết, gió nhẹ.
Lần đầu tiên trong hai năm, Ẩn Sơn không có hắn.
Hắn nhìn sao. Và nhớ bảy cái ghế.
Ta sẽ về.
Nhưng trước đó, ta phải đi thật xa.
Xa đến mức chúng không tìm được.
Xa đến mức Thiên Đạo Điện chỉ nhìn thấy ta.
Xa đến mức khi ta về, mọi thứ đã khác.
Mắt hắn nhắm.
Và trong bóng tối, trên ngọn núi nhỏ phía nam, ngọn lửa lò đan vẫn cháy. Hạ Linh ngồi trước lò, mắt ướt, tay đặt lên thành lò, kinh mạch đỏ, đau, nhưng không buông.
Thầy bảo luyện xong.
Nàng sẽ luyện xong.
Gió thổi qua Ẩn Sơn. Bảng tên xiên xẹo lắc lư.
Nhưng không rơi.