Nữ Đế Điều Binh
Ninh Tiểu Nguyệt đến kinh thành trong hai ngày.
Không đi kiệu. Không đi ngựa. Linh lực Luyện Khí ba phi thân, kiểu phi không giỏi: thấp, chậm, mệt. Nhưng đến. Mười sáu tuổi, quạt gấp tre gãy hai nan, áo bẩn (bụi đường ba ngày, máu khô từ trận chiến), tóc rối (lần đầu rối kể từ khi theo thầy), mắt đỏ (không khóc nữa, nhưng mắt chưa hết đỏ).
Nàng đứng trước cổng thành. Lính canh nhìn, nhận ra.
– Nương nương!
Quỳ. Cả đội lính canh quỳ. Nương nương biến mất năm ngày, triều đình loạn, thừa tướng tạm giữ, hoàng đế trẻ không quyết được gì.
Ninh Tiểu Nguyệt bước qua. Không nhìn.
– Triệu triều.
Đại điện.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trên ngai phụ chính, sau rèm vàng. Rèm mới (rèm cũ bị nàng xé trước khi rời kinh thành đi Ẩn Sơn năm ngày trước). Nhưng ngai vẫn ngai cũ, lạnh, cứng, kiểu ngai không dành cho mười sáu tuổi.
Triều thần vào. Hai mươi ba người. Thừa tướng Lý Doãn Trạch đi đầu, lưng thẳng, mắt sắc, sáu mươi ba tuổi. Sau lão: mười hai đại thần, ba tướng quân, bốn giám sát ngự sử, hai thị lang, Chu Vạn Trường (Trấn Bắc Đại tướng quân, vừa về kinh theo lệnh trước đó).
Im lặng. Mọi người nhìn rèm vàng. Chờ.
Ninh Tiểu Nguyệt mở quạt gấp tre. Gãy hai nan. Gõ lên bàn rồng. Tiếng nan tre kêu trong đại điện im ắng, kiểu gõ đếm: một, hai, ba.
– Ẩn Sơn bị Thiên Đạo Điện tấn công. Tạ Trường An mất tích.
Nàng nói thẳng. Không vòng vo. Không giấu. Giọng bình, kiểu giọng đọc chiếu chỉ: không cảm xúc, chỉ sự thật.
Triều thần xì xào. Thiên Đạo Điện. Cái tên ấy, hầu hết triều thần chỉ nghe qua, kiểu truyền thuyết, kiểu thứ không liên quan đến phàm nhân. Nhưng Ninh Tiểu Nguyệt đã gửi mật thư trước đó, giải thích: Thiên Đạo Điện kiểm soát thiên tài bốn ngàn năm, giết bất kỳ ai quá mạnh, duy trì cân bằng bằng sợ hãi.
Thừa tướng bước lên. Giọng trầm.
– Nương nương. Ẩn Sơn là tông phái tu luyện. Chuyện tu sĩ không phải chuyện triều đình. Hoàng triều không nên can thiệp.
Ninh Tiểu Nguyệt gõ quạt. Nhẹ.
– Thừa tướng. Nếu Thiên Đạo Điện thắng, thiên hạ quay về bốn ngàn năm trước: thiên tài bị giết, sức mạnh bị kiểm soát, phàm nhân sống dưới bóng tối mà không biết. Ngài nghĩ đó không phải chuyện triều đình?
Im lặng.
– Thiên Đạo Điện kiểm soát thiên tài. Nhưng thiên tài tạo ra thuốc chữa bệnh, tạo ra trận pháp bảo vệ thành trì, tạo ra lương thực trong hạn hán. Giết thiên tài là giết tương lai. Đó là chuyện triều đình.
Thừa tướng nhìn rèm vàng. Lâu. Rồi cúi đầu.
– Nương nương muốn gì?
– Tổng động viên.
Im lặng nặng hơn.
Tổng động viên. Hoàng triều chưa bao giờ tổng động viên trong ba mươi năm. Lần cuối là chiến tranh biên giới phía bắc, hai mươi vạn quân, ba năm, chết bốn vạn. Tổng động viên không phải chuyện nhỏ.
Đại thần phản đối. Giám sát ngự sử phản đối. Hai thị lang phản đối.
– Thiên Đạo Điện quá mạnh. Tu sĩ đánh nhau, phàm nhân can thiệp là chết.
– Ngân sách không đủ. Điều binh quy mô này cần sáu tháng chuẩn bị, không phải sáu ngày.
– Ẩn Sơn là tông phái nhỏ. Vì một tông phái nhỏ mà kéo cả hoàng triều vào chiến tranh?
Ninh Tiểu Nguyệt nghe. Gõ quạt. Đợi hết. Rồi nói.
– Ai nói ta đối đầu?
Im.
Nàng cười. Nụ cười kiểu nụ cười nàng cười khi mười bốn tuổi trong lầu đỏ, nhìn chủ lầu bằng ánh mắt thú vị, kiểu cười trước bàn cờ đã biết trước mười nước: không vui, không ác, là biết.
– Ta không đánh. Ta bao vây.
Nàng đứng dậy. Bước ra sau rèm vàng. Lần đầu tiên bước ra.
Triều thần nhìn. Mười sáu tuổi. Nhỏ, gầy, tóc rối, áo bẩn, quạt gãy. Không giống nương nương. Giống đứa trẻ vừa trốn khỏi chiến trường.
Nhưng mắt. Mắt không phải mắt đứa trẻ. Mắt sắc, lạnh, tính, kiểu mắt nhìn bàn cờ và thấy mọi nước, kiểu mắt thầy nàng nhìn thiên hạ: không sợ, không khinh, chỉ thấy.
Nàng trải bản đồ trên sàn đại điện. Bản đồ lớn, vẽ tay, mực chưa khô (nàng vẽ trên đường đi kinh thành, hai ngày, mỗi đêm vẽ, nhớ lại mọi thông tin thu thập hai năm qua).
– Thiên Đạo Điện mạnh. Điện Chủ cảnh giới Thiên Mệnh. Bốn sứ giả Đại Đế. Hàng trăm tu sĩ cấp cao. Không ai đánh trực diện được.
Nàng chỉ bản đồ.
– Nhưng Thiên Đạo Điện không phải quỷ. Chúng cần hậu cần. Cần lương thực (tu sĩ cũng ăn). Cần tài nguyên (linh thạch, dược liệu, vũ khí). Cần đường di chuyển. Cần thông tin.
Ngón tay nàng vẽ vòng tròn trên bản đồ.
– Hoàng triều không đánh tu sĩ. Hoàng triều cắt hậu cần. Phong tỏa lộ tuyến thương mại: không linh thạch nào, không dược liệu nào, không lương thực nào đến tay Thiên Đạo Điện. Mười hai vạn quân rải dọc các tuyến đường chính. Không cần đánh. Chỉ cần chặn.
Chu Vạn Trường đứng dậy. Trấn Bắc Đại tướng quân, sáu mươi hai tuổi, Nguyên Anh một, mười hai vạn quân biên. Lão nhìn bản đồ. Lâu.
– Khả thi.
Hai chữ. Nặng. Lão nhìn Ninh Tiểu Nguyệt.
– Nhưng cần thêm. Cắt hậu cần không đủ giết Thiên Đạo Điện. Chỉ làm chậm.
– Đúng. Làm chậm đủ rồi.
Ninh Tiểu Nguyệt gõ quạt lên bản đồ.
– Ta không cần giết Thiên Đạo Điện. Ta cần mua thời gian. Mua cho đồng minh tập hợp. Mua cho Kiếm Quỷ, Ma Tôn, Yêu Hoàng, Sát Thần, Dược Thần đến được nơi cần đến. Mua cho thầy ta trở về.
Im.
– Thầy ta chưa chết.
Nàng nói. Nhẹ. Nhưng chắc. Kiểu chắc của người đã tính thiên cơ.
– Thiên cơ tính: Tạ Trường An sống. Xác suất 91%. Bị nhốt trong hư không, không phải bị giết. Điện Chủ muốn hắn nhìn đệ tử sụp, muốn hắn đau, không muốn hắn chết. Kẻ muốn dạy bài học không giết người.
Thừa tướng nhìn nàng. Mắt lão sáng, kiểu mắt mưu sĩ già nhận ra mưu sĩ trẻ: nể, sợ, hơi thích.
– Nương nương tính kỹ.
– Thầy ta dạy: mưu kế che mắt không che lòng. Nhưng che mắt cũng đủ khi đối thủ không nhìn kỹ.
Triều đình thông qua. Không đồng thuận hoàn toàn (ba giám sát phản đối, hai thị lang bỏ phiếu trắng). Nhưng đủ. Thừa tướng gật. Chu Vạn Trường gật. Hoàng đế trẻ (mười bảy tuổi, Lý Thừa Phong, ngồi trên ngai cao nhưng nhìn Ninh Tiểu Nguyệt nhiều hơn nhìn triều thần) gật.
Lệnh ban:
Một: Điều năm vạn quân từ biên giới phía đông về trung nguyên. Phong tỏa bốn tuyến đường thương mại chính.
Hai: Cấm mọi giao dịch linh thạch, dược liệu cấp cao không có ấn triều đình. Ai vi phạm xử tội phản quốc.
Ba: Lập "Hộ Đạo Đoàn" (đội hộ tống tu sĩ thân thiện với hoàng triều) do Chu Vạn Trường chỉ huy. Nhiệm vụ: hộ tống đồng minh Ẩn Sơn di chuyển an toàn.
Bốn: Mật lệnh gửi các thành trì biên giới: cho phép ma đạo (quân A Cẩu) đi qua không gây hấn. Cho phép yêu tộc (quân Bạch Ly) đi qua không chặn.
Năm: Chiếu thư gửi các tông phái lớn: "Thiên Đạo Điện đe dọa sự ổn định đại lục. Hoàng triều kêu gọi chính đạo liên minh."
Lệnh ban xong, triều thần giải tán. Đại điện trống.
Đêm.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi một mình trong cung. Phòng nhỏ, đèn dầu, bàn gỗ. Trên bàn: bàn cờ.
Nàng bày cờ. Thế "thiên hạ đại loạn." Quân đen (Thiên Đạo Điện) nhiều, mạnh, chiếm thế. Quân trắng (Ẩn Sơn và đồng minh) ít, yếu, tản.
Nàng đặt một viên cờ trắng ở giữa bàn. Viên cờ nhỏ, cũ, sứt một góc (viên cờ nàng mang theo từ Ẩn Sơn, viên cờ thầy dùng dạy nàng chơi ngày đầu tiên).
Đánh dấu: "Thầy."
Nàng nhìn viên cờ. Lâu. Ngón tay chạm. Nhẹ. Kiểu chạm thứ quý.
– Thầy. Con sẽ không để thiên hạ quên Ẩn Sơn.
Giọng nhỏ. Nhẹ. Trong phòng trống. Không ai nghe.
– Con sẽ bày thế. Thế lớn nhất con từng bày. Thiên hạ là bàn cờ, quân cờ là vạn người, nhưng quân quan trọng nhất chỉ có một.
Nàng nhìn viên cờ trắng ở giữa.
– Thầy phải về. Con tính rồi. 91%. Thầy sẽ về.
Nước mắt. Không chảy. Nàng nuốt. Quen rồi. Mười sáu tuổi, đã quen nuốt nước mắt từ mười hai.
Nàng lấy giấy. Viết thư. Mực nhanh, chữ gọn, kiểu viết chiếu chỉ: không thừa, không thiếu.
Diệp Hàn. Đừng chết. Thiên hạ cần Kiếm Thần sống. Dừng lại. Về Ẩn Sơn. Đợi.
Gấp thư. Đóng ấn. Giao thị vệ.
– Tìm Kiếm Quỷ. Đưa tận tay. Nếu hắn không nhận, đọc to.
Thị vệ cúi đầu. Đi.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi lại. Một mình. Bàn cờ. Đèn dầu.
Nàng gấp quạt tre gãy nan. Đặt lên bàn, cạnh bàn cờ. Quạt thầy tặng, nan tre, cũ, sờn. Gãy hai nan sau trận chiến Ẩn Sơn. Nàng không sửa. Để nguyên. Kiểu để vết sẹo: không xóa, nhớ.
Tay nắm chặt dưới bàn. Trắng bệch. Móng cắn lòng bàn tay, vết cũ chưa lành, thêm vết mới.
Bên ngoài, quân đội hoàng triều bắt đầu di chuyển. Năm vạn quân, đêm, đuốc sáng dọc đường cái, kiểu sông lửa chảy trong bóng tối. Tiếng ngựa, tiếng xe, tiếng giáp sắt kêu. Hoàng triều, thế lực phàm nhân lớn nhất đại lục, lần đầu tiên tham gia cuộc chiến của tu sĩ.
Vì một tông phái nhỏ trên ngọn núi hẻo lánh.
Vì một người trồng rau.
Vì thầy.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trên ngai phụ chính. Rèm vàng che. Đèn cung sáng. Lạnh lùng. Hoàn hảo. Mười sáu tuổi điều binh thiên hạ.
Tay nắm chặt dưới bàn. Trắng bệch.
Thầy. Về nhà ăn cơm.