Người Trồng Vườn Gặp Người Phá Vườn
Hứa Vạn Thọ đến Ẩn Sơn khi trời chưa sáng.
Hắn bước chậm. Không bay, không dùng thuật di chuyển, bước, kiểu bước khi người làm vườn đi thăm vườn. Mỗi bước một dặm, nhưng trông giống đi dạo, từ tốn, nhẹ nhàng, áo trắng không dính bụi, tóc bạc không rối.
Thiên Khuyết run theo mỗi bước.
Không phải run sợ. Run kiểu đất nhận ra chủ. Bốn ngàn năm, Thiên Viên Hội gieo, tưới, chăm, và hái. Thiên Khuyết là vườn của họ, và Viên Chủ là người trồng. Đất biết.
Tạ Trường An ngồi trước cửa phòng.
Không phải thiền. Ngồi, kiểu ngồi khi chờ khách mà biết khách sẽ đến. Kiếm Vạn Mầm đặt ngang đùi, ký hiệu trên thân kiếm đã tắt, mắt trái vẫn còn vệt máu khô, tay trái run nhẹ, kinh mạch đau âm ỉ sau khi dùng cửa sau.
Hắn nhìn về phía bắc. Cảm nhận bước chân Viên Chủ đến gần, từng dặm, từng dặm, đều, chậm, kiểu chậm khi không vội vì biết chắc không ai chạy được.
Thần Khôi nằm cạnh hắn. Đầu gối lên chân hắn, mắt đỏ nhìn phía bắc, rồi nhìn hắn, rồi nhìn phía bắc, kiểu nhìn khi biết có thứ đến mà không biết phải làm gì.
– Ổn. Tạ Trường An nói. Vỗ đầu Thần Khôi, nhẹ.
Thần Khôi liếm tay hắn. Tay run. Thần Khôi liếm thêm lần nữa, kiểu liếm khi chó biết chủ đau nhưng không biết cách chữa.
Hứa Vạn Thọ dừng trước chân núi Ẩn Sơn.
Ngọn núi nhỏ. Không cao, không hiểm, không có trận pháp đại tông, không có linh mạch bậc nhất. Sườn núi có ruộng bậc thang, vài luống rau, vài cây ăn quả. Đỉnh núi có mấy gian nhà gỗ, giản dị, mái ngói cũ, kiểu nhà mà phàm nhân ở.
Hắn nhìn lên.
– Hai mươi năm. Hắn nói, giọng nhẹ. Hai mươi năm ngươi trốn trong cái hang này, nuôi mấy đứa trẻ, trồng rau, nấu cháo. Ta tưởng ngươi đã chết. Hoặc đã quên.
Trên đỉnh núi, Tạ Trường An đứng dậy. Chậm. Kiếm Vạn Mầm trên tay, nặng hơn mọi khi, vì kinh mạch đã hao gần nửa sau cửa sau.
– Ta không trốn. Hắn nói. Giọng bằng, kiểu bằng khi nói thứ đã nghĩ hai mươi năm. Ta trồng.
Hứa Vạn Thọ cười. Nhẹ, thật, kiểu cười khi nghe đứa trẻ nói điều ngây thơ.
– Trồng. Hắn lặp lại. Ngươi trồng sáu đứa trẻ mà ta muốn hái. Ngươi gọi đó là trồng, ta gọi đó là cất hàng.
Hắn bước lên núi. Mỗi bước, uy áp dày thêm. Cỏ hai bên đường ngả, không gãy, ngả, kiểu cỏ cúi đầu. Luống rau rung, lá rung, rễ rung.
Tạ Trường An đứng trên bậc thềm. Không lùi. Không giơ kiếm. Đứng, vì lùi không có ý nghĩa trước kẻ mà lùi bao xa cũng không đủ.
Hứa Vạn Thọ dừng trước thềm. Mười bước. Nhìn Tạ Trường An.
Im lặng. Lâu. Hai người nhìn nhau, một đứng dưới thềm, một đứng trên thềm, và khoảng cách mười bước đó chứa hai mươi năm, bốn ngàn năm, một trăm lẻ tám vườn ươm.
– Ngươi gầy đi. Hứa Vạn Thọ nói. Lần cuối ta thấy ngươi, ngươi còn trẻ. Giám Sát Viên số bảy. Sắc bén nhất trong mười hai người.
– Và ngươi vẫn vậy. Tạ Trường An nói. Hiền. Ấm. Giống người trồng hoa.
– Ta là người trồng hoa.
– Ngươi là người hái hoa.
Hứa Vạn Thọ nghiêng đầu. Nhìn Tạ Trường An, lâu, kiểu nhìn khi đánh giá cây đã lớn bao nhiêu.
– Ngươi biết tại sao ta để ngươi sống hai mươi năm không?
– Vì ngươi không biết ta ở đây.
– Sai. Hắn mỉm cười. Ta biết. Từ năm thứ ba.
Tạ Trường An chớp mắt. Lần đầu trong cuộc đối thoại, mắt hắn dao động. Năm thứ ba nghĩa là mười bảy năm. Mười bảy năm Viên Chủ biết hắn ở Ẩn Sơn mà không đến.
– Tại sao?
– Vì ngươi đang trồng. Hứa Vạn Thọ nói. Và ta muốn xem ngươi trồng được gì.
Gió thổi qua Ẩn Sơn. Lá rau bay, nhẹ, xoay, rơi.
– Sáu mầm. Hắn nói. Sáu mầm, mỗi mầm đặc biệt theo cách khác nhau. Mầm kiếm thuần khiết đến mức Kiếm Tôn cũng ghen. Mầm Thiên Cơ hiếm nhất ngàn năm. Mầm Ma Thần trăm đời không xuất. Mầm yêu hồ chín đuôi tiềm năng. Mầm Dược Thần vượt thế hệ. Mầm sát khí thiên phú.
Hắn đếm, từng ngón, nhẹ nhàng, kiểu đếm hoa trong vườn.
– Ngươi nuôi giỏi lắm. Giám Sát Viên nuôi mầm giỏi hơn người trồng. Vì ngươi hiểu mầm. Vì ngươi từng được dạy cách hiểu mầm. Bởi ta.
– Không phải nuôi. Tạ Trường An nói. Là sống cùng.
– Nuôi, sống cùng, trồng, chăm. Hứa Vạn Thọ phẩy tay. Ngươi gọi tên nào cũng được. Kết quả giống nhau: sáu mầm chín. Và mầm chín thì hái. Đó là lý do ta đến.
Tạ Trường An nắm chặt kiếm. Kiếm Vạn Mầm rung, nhẹ, vì chủ nhân nắm chặt, và kiếm cảm nhận: chủ đang sợ, nhưng không phải sợ cho mình.
– Ngươi sẽ không hái học trò của ta. Hắn nói. Giọng vẫn bằng, nhưng tay nắm kiếm trắng đốt.
Hứa Vạn Thọ nhìn hắn. Nhìn tay trắng, nhìn mắt bằng, nhìn kiếm rung.
– Động Hư trung kỳ. Hắn nói. Phong ấn mười sáu năm, mới mở, kinh mạch tổn thương, cửa sau vừa dùng, hao gần nửa. Ngươi đánh ta được bao lâu? Một chiêu? Nửa chiêu?
Tạ Trường An không đáp. Vì đáp án là: không đầy một chiêu.
– Nhưng ngươi vẫn cầm kiếm. Hứa Vạn Thọ nói, và giọng hắn lần đầu có gì đó khác. Không phải ngạc nhiên. Buồn. Kiểu buồn khi người làm vườn thấy cây mình trồng tự mọc gai.
– Vì đó là thứ ta biết làm.
– Cầm kiếm?
– Đứng giữa.
Im lặng.
Hứa Vạn Thọ bước thêm một bước. Uy áp bùng, nặng, đặc, và Tạ Trường An cảm nhận: đây không phải tu sĩ, đây là thứ nằm ngoài hệ cảnh giới, thứ mà bốn ngàn năm tưới tắm mầm từ một trăm lẻ tám thế giới đã nuôi thành. Không phải Động Hư, không phải Thánh Cảnh, không phải Đại Đế. Là thứ sau Đại Đế. Thứ mà Thiên Khuyết không có tên gọi.
Kiếm Vạn Mầm kêu. Không phải rung. Kêu. Kiểu kêu khi kiếm biết chủ sắp chết.
– Ta không đến để giết ngươi. Hứa Vạn Thọ nói. Ta đến để hái. Ngươi muốn cản thì cản. Nhưng cản xong, ngươi sẽ chết, và ta vẫn hái.
Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn lâu. Và trong đầu hắn, hai mươi năm chạy qua. Sáu đứa trẻ, sáu bữa ăn đầu tiên, sáu đôi mắt lần đầu có chỗ ngồi. Diệp Hàn cầm đũa. Ninh Tiểu Nguyệt mở quạt. A Cẩu ngồi vào bàn. Bạch Ly giả ngốc. Hạ Linh nấu thuốc. Lục Vô Ưu rút tay khỏi túi.
Rồi thế hệ hai. Tiêu Vân cầm kiếm. Dương Khuynh mở khóa. Vũ Cảnh cầm dao mổ. Bạch Tuyết cười. Lữ Y chạy. Tiêu Cốt học cầm đũa.
Mười hai người. Mười hai mầm mà Viên Chủ muốn hái.
Hắn không thể cản. Không đủ mạnh. Nhưng hắn có thể làm thứ khác.
– Ngươi muốn hái. Tạ Trường An nói, chậm. Nhưng ngươi đã chờ mười bảy năm. Không phải vì tò mò. Vì ngươi cũng không chắc.
Hứa Vạn Thọ nhíu mày. Nhẹ. Lần đầu trong cuộc đối thoại, hắn nhíu mày.
– Ngươi để ta trồng không phải vì muốn xem. Ngươi để ta trồng vì ngươi muốn biết: trồng có tốt hơn hái không.
Im lặng. Gió ngừng. Cả Ẩn Sơn ngừng, kiểu ngừng khi câu hỏi quá lớn.
– Ta đã thấy ngươi hái. Tạ Trường An nói tiếp. Hai mươi năm trước, khi ta còn là Giám Sát Viên, ta đã thấy. Vườn 47. Ngươi hái sạch. Mười vạn mầm, một đêm. Ta nhìn. Và ta bỏ đi.
Hắn nhìn xuống kiếm Vạn Mầm. Ký hiệu vòng tròn trên thân kiếm, khắc hai mươi năm trước, bằng tay hắn, đêm hắn bỏ Thiên Viên Hội.
– Nhưng ngươi chưa thấy ta trồng. Hắn nhìn lên, nhìn Viên Chủ. Cho ta ra ngoài.
Hứa Vạn Thọ nhìn hắn. Lâu. Mắt hắn, lần đầu trong cuộc đối thoại, không hiền. Không ấm. Sắc. Kiểu sắc khi người trồng vườn nghe ai đó đề nghị thứ vượt ngoài dự tính.
– Ra ngoài?
– Cho ta ra khỏi Thiên Khuyết. Tạ Trường An nói. Ra ngoài rào cản. Đi xem các vườn ươm khác. Nếu ta sai, nếu trồng không tốt hơn hái, ta sẽ tự quay về, và ngươi hái gì thì hái.
– Ngươi đang mặc cả.
– Ta đang xin.
Hứa Vạn Thọ cười. Lần này, cười khác. Không nhẹ, không ấm. Cười kiểu cười khi nghe điều thú vị thật sự.
– Giám Sát Viên số bảy. Hắn nói. Ngươi lúc nào cũng thế. Không thể đánh thì đàm. Không thể đàm thì xin. Không thể xin thì lừa. Ngươi nghĩ ta không biết ngươi muốn gì?
– Ta muốn gì?
– Ngươi muốn thời gian. Hứa Vạn Thọ nói. Ra ngoài nghĩa là ta không hái trong lúc ngươi đi. Ngươi đi lâu nghĩa là đệ tử ngươi có thêm thời gian lớn. Ngươi đang mua thời gian bằng mạng mình.
Tạ Trường An không đáp. Vì Viên Chủ nói đúng.
– Nhưng. Hứa Vạn Thọ ngừng. Nhìn Ẩn Sơn. Nhìn luống rau, nhìn nhà gỗ, nhìn Thần Khôi đang đứng sau chân chủ, mắt đỏ nhìn hắn, không sợ, không sủa, chỉ đứng.
Hắn nhìn lâu.
– Nhưng ta cũng muốn biết. Hắn nói. Bốn ngàn năm ta trồng và hái. Chưa ai hỏi ta: trồng có tốt hơn hái không. Chưa ai dám hỏi. Vì câu hỏi đó nguy hiểm hơn bất kỳ thanh kiếm nào.
Hắn quay lại nhìn Tạ Trường An.
– Đi. Hắn nói. Ra ngoài. Xem. Nhưng ta đi cùng.
– Ngươi đi cùng.
– Ngươi xem vườn đã chết. Ta xem vườn đang sống. Cùng đường, khác mắt. Khi xong, ngươi trả lời ta một câu hỏi.
– Câu gì?
– Ta sẽ hỏi khi đến lúc.
Tạ Trường An nhìn Viên Chủ. Kẻ mà hắn bỏ đi hai mươi năm trước. Kẻ hái mười vạn mầm một đêm. Kẻ nuôi một trăm lẻ tám vườn ươm bốn ngàn năm. Kẻ mà hắn không bao giờ có thể đánh thắng.
Và kẻ đó vừa nói "ta cũng muốn biết."
Hắn gật.
– Cho ta mang theo một người.
– Ai?
– Tiêu Cốt. Liêm mười một.
Hứa Vạn Thọ nhíu mày. Nhẹ. Tiêu Cốt, Hạ Liêm, kẻ phản, kẻ vừa chọn đứng bên Ẩn Sơn khi Mạng Viên đứt.
– Liêm phản. Hắn nói.
– Liêm tự do.
Im lặng.
– Được. Hứa Vạn Thọ nói. Một Liêm phản, một Giám Sát Viên phản, và ta. Đoàn du ngoạn kỳ lạ nhất trong bốn ngàn năm.
Hắn quay người. Bước xuống thềm. Uy áp thu lại, gọn, nhẹ, như gió ngừng thổi.
– Tập hợp ở vết nứt bắc. Trước bình minh. Hắn nói, không quay đầu.
Hắn bước đi.
Tạ Trường An đứng trên thềm, nhìn bóng trắng xa dần. Kiếm Vạn Mầm trên tay, nặng, và nhẹ. Nặng vì kinh mạch hao. Nhẹ vì hắn vừa làm được thứ mà hai mươi năm hắn không biết có làm được không.
Không phải thắng. Không phải thua. Mở đường.
Thần Khôi sủa. Nhỏ. Kiểu sủa khi chó muốn đi theo.
– Không. Tạ Trường An ngồi xuống. Vỗ đầu Thần Khôi. Ở nhà. Trông các em.
Thần Khôi liếm tay hắn. Rồi nằm xuống cạnh. Không đi. Nhưng không vui.
Hắn nhìn về phía nam. Ẩn Sơn yên. Sáu mặt trận đã dừng, không phải vì thắng, vì Mạng Viên đứt và Liêm đã tản. Đệ tử sẽ về. Bị thương, mệt, nhưng sống.
Và hắn sẽ không ở đây khi chúng về.
Lần đầu tiên trong hai mươi năm, Tạ Trường An rời Ẩn Sơn.
Hắn đứng dậy. Cầm kiếm. Bước xuống thềm, qua luống rau, qua bậc đá, qua cổng gỗ cũ mà hai mươi năm trước hắn bước vào, cõng theo đứa trẻ mù một mắt.
Gió thổi. Cổng gỗ kêu cọt kẹt. Thần Khôi sủa một tiếng, dài, buồn, rồi nằm xuống trước cổng, canh.
Tạ Trường An không quay đầu.
Vì quay đầu thì sẽ không đi được.