Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 226: Viên Chủ Ăn Cháo
Chương 226

Viên Chủ Ăn Cháo

Chiều ngày thứ mười sáu.

Viên Chủ đến cổng Thiên Khuyết.

Không ai chào. Không ai chặn. Không ai rút kiếm. Vì Dương Khuynh cảm dây linh khí rung từ sáng: "Đang đến. Chậm. Một mình. Không mang kiếm." Và Ninh Tiểu Nguyệt gấp sổ, nói: "Để hắn vào."

Viên Chủ bước qua cổng. Bước chậm. Chậm kiểu chậm khi kẻ bốn nghìn năm bước vào nơi mà hắn từng muốn phá, từng chiết cành, từng coi là vườn ươm. Bây giờ bước vào bằng chân trần (giày đi mất đâu đó trong hư không, không nhớ, không quan tâm). Chân trần chạm đá sân Thiên Khuyết. Đá lạnh. Nhưng đá thật. Đá kiểu đá khi chạm bằng chân trần thì cảm rõ hơn chạm bằng giày, vì chân trần là chân không có gì bọc, chân trần trực tiếp, thật.

Sân Thiên Khuyết. Mười bảy người nhìn.

Nhìn Viên Chủ bước vào. Hứa Vạn Thọ. Kẻ bốn nghìn năm. Kẻ tạo hệ thống Thiên Viên Hội. Kẻ chiết cành triệu mầm. Kẻ mạnh nhất mà ai ở đây từng gặp. Bây giờ bước vào sân bằng chân trần, tay run, không mang kiếm, mắt nhìn quanh kiểu nhìn khi lần đầu đến một nơi mà không phải kẻ thù.

Diệp Hàn đứng cạnh cổng. Kiếm trong tay. Không rút. Nhưng cầm. Cầm kiểu cầm khi kiếm sĩ cảnh giác mà không tấn công, vì Viên Chủ vẫn mạnh hơn tất cả, vì kiếm sĩ không chủ quan. Nhưng Diệp Hàn nhìn chân trần Viên Chủ. Nhìn và buông tay kiếm. Buông nhẹ. Vì kẻ không mang giày không phải kẻ đến đánh.

A Cẩu ngồi bậc thềm. Ma khí rung nhẹ. Cảm Viên Chủ. Cảm cảm xúc Viên Chủ qua ma khí (ma khí cảm cảm xúc, luôn cảm). Và A Cẩu cảm: lạnh. Trống. Nhưng ở đáy lạnh, ở đáy trống, có thứ gì đó nhỏ bé, nhỏ kiểu nhỏ khi mầm vừa nứt vỏ, nhỏ đến mức gần như không cảm, nhưng có.

A Cẩu nhìn Thần Khôi. Truyền ma khí: Không đáng sợ.

Thần Khôi gật nhẹ. Mèo đen trên đùi cô bé kêu nhẹ, nhìn Viên Chủ, rồi quay đi ngủ tiếp.

Lục Vô Ưu đứng góc sân. Sát khí thu kín. Nhưng thu kiểu thu khi sẵn sàng bùng bất cứ lúc nào. Vũ Cảnh đứng cạnh, mắt nhìn Viên Chủ, nhìn kiểu nhìn khi sát thủ đánh giá mối đe dọa. Nhưng Lục Vô Ưu đặt tay lên vai Vũ Cảnh. Nhẹ. Nghĩa là: đợi.

Bạch Ly ngồi cạnh Bạch Tuyết. Đuôi cuốn chặt. Bạch Tuyết áp sát sư phụ (sợ, đuôi cuộn, bản năng hồ ly khi gặp kẻ mạnh). Bạch Ly không sợ. Mắt hổ phách nhìn Viên Chủ, nhìn bình, nhìn kiểu nhìn khi Yêu Hoàng đánh giá và quyết định: không cần đánh.

Hạ Linh đứng cạnh Lữ Y. Tay cầm kim bạc (kim cong, kim cũ, nhưng cầm). Không phải để đánh. Dược sĩ không đánh. Cầm vì bản năng, vì tay dược sĩ cầm dụng cụ khi lo lắng.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi bàn gỗ. Sổ đóng. Quạt gãy trên bàn. Nhìn Viên Chủ bằng mắt quân sư, mắt kiểu mắt khi tính toán tình huống, khi đánh giá xác suất. Nhưng quân sư không nói. Vì thầy đã nói "để hắn vào." Và quân sư tin thầy.

Viên Chủ đứng giữa sân. Nhìn quanh. Nhìn mười bảy người nhìn hắn. Nhìn mắt cảnh giác, mắt bình, mắt sợ, mắt tính toán, mắt buồn ngủ (mèo). Nhìn và không biết nói gì. Bốn nghìn năm, hắn nói "hái," nói "chiết," nói "vườn," nói lệnh. Bây giờ không có lệnh nào để nói. Không biết nói gì khi không ra lệnh.

Tạ Trường An bước ra từ bếp.

Tay cầm bát cháo. Bát cháo trắng. Nóng. Hơi bay lên, bay nhẹ trong nắng chiều.

Gã bước đến trước mặt Viên Chủ. Đứng. Không nói. Đưa bát cháo ra.

Viên Chủ nhìn bát cháo. Nhìn bát sành cũ, bát mà Thiên Khuyết dùng mười hai năm, bát mẻ một chỗ ở miệng, bát kiểu bát khi phàm nhân dùng, không phải bát tu sĩ, không có linh lực, không có khắc phù, chỉ là bát sành. Trong bát, cháo trắng. Gạo. Nước. Muối. Hơi bay.

Nhìn tay Tạ Trường An cầm bát. Tay run (kinh mạch rạn). Tay lấm đất (vừa trồng cải). Tay kiểu tay khi kẻ trồng vườn cầm bát cháo đưa cho kẻ khác, tay mà đã đưa bát cháo này mười hai năm cho sáu đệ tử, cho mười hai đệ tử, cho bốn cựu Liêm, cho lão Trần bán muối, cho đứa trẻ đói đầu đường.

Nhìn mắt Tạ Trường An. Mắt bình. Không giận. Không thương hại. Không sợ. Không đề phòng. Mắt kiểu mắt khi người ta đưa bát cháo cho ai đó đói, đơn giản, bình thường, như thể việc đưa bát cháo cho kẻ bốn nghìn năm chiết cành triệu mầm là việc bình thường nhất trên đời.

– Cháo, Tạ Trường An nói. Một từ.

Viên Chủ nhìn bát cháo. Nhìn lâu. Nhìn kiểu nhìn khi bốn nghìn năm nhìn thứ chưa từng thấy (đã thấy, nhưng chưa từng được đưa cho). Tay run. Tay bốn nghìn năm cầm kiếm, cầm rễ, cầm linh lực, bây giờ tay run vì bát cháo. Vì bát cháo nặng hơn kiếm. Nặng kiểu nặng khi thứ đơn giản nhất lại nặng nhất vì chưa từng cầm.

Hắn đưa tay. Chậm. Run. Cầm bát.

Bát nóng. Nóng truyền qua sành, qua tay, qua cổ tay, qua cánh tay, vào ngực. Nóng kiểu nóng khi bốn nghìn năm lạnh mà lần đầu cầm thứ nóng, và nóng đó không phải linh lực, không phải chiết cành, chỉ là nhiệt, chỉ là cháo nóng truyền qua sành, đơn giản đến mức đau.

Viên Chủ cầm bát. Đứng giữa sân. Mười bảy người nhìn. Đèn cổng chưa sáng (còn nắng). Gió nhẹ. Hơi cháo bay.

Hắn nhìn cháo. Nhìn gạo trắng nát trong nước, nhìn váng mỡ mỏng trên mặt (mỡ gì? không biết, chưa bao giờ ăn mỡ), nhìn muối tan không thấy nhưng ngửi thấy nhạt. Nhìn kiểu nhìn khi bốn nghìn năm nhìn thứ mới mà thứ mới chỉ là cháo, và cháo là thứ đơn giản nhất trên đời, và đơn giản nhất lại khó hiểu nhất.

Hắn đưa bát lên miệng. Chạm. Miệng bát sành mẻ chạm môi. Cháo nóng chạm lưỡi.

Vị. Vị cháo.

Nhạt. Muối ít. Gạo thường. Nước nhiều. Cháo nghèo, cháo kiểu cháo khi nhà nghèo nấu, gạo ít nước nhiều muối vừa đủ. Không ngon. Không dở. Chỉ là cháo. Chỉ là gạo và nước và muối.

Nhưng nóng. Nóng chạm lưỡi, chạm cổ họng, chạm bụng. Nóng kiểu nóng khi bốn nghìn năm bụng trống (không phải đói, tu sĩ cảnh giới Viên Chủ không đói, nhưng trống, trống kiểu trống khi bụng chưa từng có thức ăn phàm, chưa từng có vị, chưa từng có nóng từ bên trong).

Cháo vào bụng. Ấm. Ấm kiểu ấm mà ngực nhói mấy ngày trước bây giờ có tên: ấm.

Hứa Vạn Thọ ăn cháo. Ăn chậm. Ăn từng thìa (không biết dùng thìa, uống từ bát, cháo dính cằm). Ăn vụng kiểu ăn khi bốn nghìn năm không ăn, miệng không quen, lưỡi không quen, tay cầm bát run, cháo đổ một ít ra áo.

Nước mắt chảy.

Không phải vì cháo ngon. Cháo nhạt. Cháo nghèo.

Nước mắt chảy vì ấm. Vì bụng ấm. Vì bốn nghìn năm bụng trống mà lần đầu có thứ nóng chảy vào, và nóng đó đơn giản đến mức vỡ vỡ thứ gì đó ở ngực mà bốn nghìn năm gã xây. Vỡ kiểu vỡ khi tường dày vỡ từ bên trong bởi thứ nhỏ nhất: hơi nóng.

Hắn khóc. Đứng giữa sân. Bát cháo trong tay. Nước mắt chảy trên gò má gầy, chảy xuống cằm, chảy vào cháo, cháo lẫn nước mắt, mặn hơn một chút.

Không ai nói gì.

Mười bảy người nhìn Viên Chủ khóc. Nhìn kẻ bốn nghìn năm đứng giữa sân khóc vì bát cháo. Không ai nói. Không ai an ủi. Không ai sợ. Chỉ nhìn. Nhìn kiểu nhìn khi cả nhà nhìn kẻ lạ lần đầu khóc, và biết: kẻ lạ đang vỡ, và vỡ thì để vỡ, vì vỡ rồi mới xây lại.

Tạ Trường An đứng trước mặt Viên Chủ. Nhìn nước mắt. Nhìn bát cháo. Nhìn cháo lẫn nước mắt. Và gã, kẻ trồng vườn, kẻ nấu cháo, không nói gì. Không nói "không sao." Không nói "ta hiểu." Không nói gì. Vì kẻ bốn nghìn năm khóc vì bát cháo thì không có lời nào đủ.

Chỉ đứng. Đứng cạnh. Để kẻ bốn nghìn năm khóc xong.

Viên Chủ ăn hết bát cháo. Ăn giữa nước mắt. Ăn kiểu ăn khi vừa khóc vừa ăn vì không dừng được cả hai. Bát cạn. Cháo hết. Nước mắt chưa hết nhưng bớt.

Hắn nhìn bát cạn. Nhìn đáy bát sành mẻ. Nhìn và hỏi. Hỏi bằng giọng khàn đặc, giọng kiểu giọng khi bốn nghìn năm không khóc bây giờ khóc xong, cổ họng khàn.

– Ta bị chiết cành lúc bảy tuổi. Không ai cho ta cháo. Cho ta kiếm.

Tạ Trường An nghe. Nghe câu đó. Nghe giọng khàn. Và gã, kẻ trồng vườn, kẻ nấu cháo, kẻ nhặt sáu đứa trẻ bị bỏ rơi, nghe câu đó và biết: Viên Chủ cũng là đứa trẻ bị bỏ rơi. Đứa trẻ bảy tuổi. Đứa trẻ mà không ai cho cháo. Chỉ cho kiếm.

Gã nói. Nhẹ. Bình. Giọng kẻ trồng vườn.

– Bây giờ ta cho.

Viên Chủ nhìn Tạ Trường An. Nhìn lâu. Mắt ướt. Nhìn kiểu nhìn khi bốn nghìn năm nhìn thứ không hiểu được.

– Ngươi nghĩ điều này thay đổi gì? Viên Chủ hỏi. Giọng khàn.

Tạ Trường An lắc đầu nhẹ.

– Không thay đổi gì. Chỉ là bát cháo.

Im lặng. Gió thổi qua sân. Đèn cổng chập chờn (nắng tắt, đèn bắt đầu sáng, Liêm thứ nhất đã thay đèn chiều nay).

Viên Chủ nhìn bát cạn trong tay. Nhìn và hỏi, nhỏ hơn, khàn hơn:

– Còn không?

Tạ Trường An nhìn Viên Chủ hỏi "còn không." Nhìn kẻ bốn nghìn năm hỏi cháo kiểu hỏi khi bụng vẫn trống, khi bát cháo đầu tiên không đủ, khi bốn nghìn năm đói mà một bát không lấp.

Gã cười nhẹ. Mệt. Nhưng cười.

– Có. Trong nồi. Tự múc.

Và kẻ bốn nghìn năm chiết cành, kẻ tạo hệ thống Thiên Viên Hội, kẻ mạnh nhất hư không, bước vào bếp Thiên Khuyết. Bước chân trần. Tay cầm bát sành mẻ. Nước mắt chưa khô. Bước vào bếp kiểu bước khi không biết bếp là gì nhưng biết cháo ở trong đó.

Tự múc. Tay run. Muôi lớn. Cháo đổ một ít ra ngoài nồi, rơi xuống bếp đá, trắng nhẹ. Hắn múc vụng kiểu múc khi bốn nghìn năm cầm kiếm chiết cành triệu mầm mà không biết cầm muôi múc cháo. Múc rồi. Bát đầy. Nóng. Hơi bay.

Hắn bưng bát ra sân. Ngồi xuống.

Ngồi đâu? Không biết. Hắn nhìn quanh. Bàn gỗ tùng đầy người. Ghế dài có Tiêu Vân. Bậc thềm có A Cẩu và Thần Khôi. Góc sân có Lục Vô Ưu và Vũ Cảnh. Không có chỗ trống cho kẻ bốn nghìn năm.

Liêm thứ nhất đứng dậy. Nhường ghế. Ghế gỗ tùng cũ mà Liêm thứ nhất tự kéo ra từ kho. Nhường kiểu nhường khi kẻ bốn nghìn năm nhường cho kẻ bốn nghìn năm, vì Liêm thứ nhất hiểu Viên Chủ hơn ai, vì Liêm thứ nhất cũng từng không biết ngồi đâu.

Viên Chủ nhìn ghế. Nhìn Liêm thứ nhất đứng nhường. Nhìn kiểu nhìn khi kẻ tạo ra Liêm nhìn Liêm nhường ghế. Bốn nghìn năm, Liêm là công cụ. Công cụ không nhường ghế. Nhưng Liêm thứ nhất không phải Liêm nữa. Liêm thứ nhất là người, là kẻ biết trồng cải (vụng), biết treo đèn (chậm), biết ăn cháo (run), biết nhường ghế (tự nhiên).

Viên Chủ ngồi xuống. Ghế gỗ. Cứng. Nhưng có chỗ.

Ăn bát thứ hai. Chậm hơn bát đầu. Không khóc nữa (nước mắt hết rồi, bốn nghìn năm không khóc thì nước mắt ít). Ăn kiểu ăn khi bắt đầu quen vị, quen nóng, quen bát sành mẻ chạm môi. Ăn kiểu ăn khi không vội. Không vội kiểu không vội khi không có vườn nào để hái, không có mầm nào để chiết, không có gì để làm ngoài ăn cháo.

Mười bảy người nhìn Viên Chủ ăn bát thứ hai. Nhìn rồi quay lại việc mình. Diệp Hàn quay lại dạy Tiêu Vân. Ninh Tiểu Nguyệt mở sổ. A Cẩu nắm tay Thần Khôi. Bạch Ly vỗ đuôi Bạch Tuyết. Hạ Linh cất kim. Lục Vô Ưu đứng im.

Bình thường. Kẻ bốn nghìn năm ngồi giữa sân ăn cháo và mọi người xung quanh bình thường. Bình thường kiểu bình thường khi nhà có thêm một người mà nhà vẫn là nhà. Chật hơn. Kỳ hơn. Nhưng nhà.

Viên Chủ ăn xong bát thứ hai. Đặt bát xuống ghế. Nhìn quanh. Nhìn mười bảy người không nhìn hắn nữa (đã quay lại việc). Nhìn và cảm: thứ gì đó lạ. Thứ mà hắn không có tên. Thứ kiểu thứ khi bốn nghìn năm một mình mà bây giờ ngồi giữa mười bảy người, và mười bảy người đó không sợ, không quỳ, không hái, không bị hái, chỉ sống, và sống đó bao quanh hắn kiểu không khí bao quanh, có mà không thấy, nhưng thở được.

Hắn không biết tên thứ đó. Nhưng bụng ấm. Và bụng ấm thì ngực bớt nhói.

Tạ Trường An ngồi bậc thềm bếp. Nhìn Viên Chủ đặt bát. Nhìn kẻ bốn nghìn năm ngồi giữa nhà hắn bằng mặt bình thản kiểu bình thản khi bão qua rồi. Và gã nghĩ: bốn nghìn năm, không ai cho hắn cháo. Không ai cho hắn ghế. Không ai cho hắn ngồi giữa người mà không phải chiến đấu hay ra lệnh.

Bây giờ thì có.

Đèn cổng sáng. Liêm thứ nhất thay đèn xong, đứng cạnh cổng, nhìn Viên Chủ ngồi trong sân. Nhìn kẻ tạo ra mình ngồi ăn cháo. Nhìn và gật nhẹ. Gật kiểu gật khi hiểu. Vì Liêm thứ nhất cũng từng ăn bát cháo đầu tiên ở đây, cũng từng khóc, cũng từng hỏi "còn không," cũng từng tự múc bát thứ hai.

Đêm. Thiên Khuyết. Đèn vàng. Cháo nguội trong nồi. Kẻ bốn nghìn năm ngồi giữa sân, bát cạn, chân trần, mắt khô, bụng ấm.

Lần đầu trong bốn nghìn năm, Hứa Vạn Thọ no.

Ch.226/233
2.472 từ