Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 6: Quái Vật Không Được Sinh Ra
Chương 6

Quái Vật Không Được Sinh Ra

Nó không có tên.

Làng Thạch Cổ gọi nó là A Cẩu — con chó. Không phải tên. Là cách gọi một thứ không đáng có tên.

Nó không biết mình tám tuổi. Không ai nói cho nó nghe. Nó chỉ biết: có mùa lạnh và mùa nóng. Mùa lạnh bị nhốt hầm. Mùa nóng bị buộc ngoài cột. Đếm được tám lần mùa lạnh, hoặc bảy, hoặc chín — nó không chắc, vì có mùa nó ngất đi, tỉnh dậy đã sang mùa khác.

Bây giờ nó nằm trên một cái giường.

Giường. Nó biết từ đó. Đã thấy người trong làng nằm trên giường qua khe cửa sổ. Nhưng chưa bao giờ nằm. Nó ngủ trên đất, trên rơm, trên nền hầm ẩm. Cái giường này mềm. Có chăn. Chăn mỏng, nhưng ấm hơn bất cứ thứ gì nó từng đắp.

Nó không dám cử động.

Nằm co, mặt quay vào tường, hai tay nắm chăn. Mắt mở. Lắng nghe.

Bên ngoài có tiếng. Tiếng bước chân. Tiếng nước rót. Tiếng gì đó — cành cây vung trong gió? Xa xa, tiếng gà. Mùi — mùi gỗ, mùi đất ẩm, mùi cháo. Không có mùi máu. Không có mùi dầu hỏa.

Cửa phòng mở.

Nó co chặt hơn. Bản năng. Khi cửa mở, nghĩa là có người vào. Có người vào, nghĩa là đau.

Tiếng bước chân nhẹ. Dừng lại. Rồi tiếng gì đó đặt xuống — nhẹ, chạm gỗ. Mùi cháo đậm hơn.

Rồi bước chân đi ra. Cửa khép.

Không đau.

Nó nằm thêm rất lâu. Rồi quay đầu. Nhìn.

Một bát cháo trắng đặt trên sàn, cạnh giường. Bát sành nâu. Cháo bốc hơi, mỏng.

Nó nhìn bát cháo. Nhìn cửa phòng. Nhìn bát cháo.

Không dám cầm.

· · ·

Tạ Trường An ngồi ở bàn đá ngoài sân, uống nước. Lưng hơi mỏi — hắn ngủ ở bàn đá đêm qua. Không phải lần đầu. Trước khi có Diệp Hàn, hắn thường ngủ ngoài sân những đêm trời đẹp. Bây giờ nhà hai phòng, bốn người, hắn nhường giường cho đứa trẻ mới, chuyện bình thường.

Diệp Hàn đang vung cành tre ở góc sân. Nhắm mắt. Bước chân nhẹ, đều, cành tre cắt ngang — không phải cắt gió, mà cắt theo hướng gió. Kiếm cảm của nó ổn định hơn mỗi ngày. Tạ Trường An nhìn, gật đầu nhẹ.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi dưới gốc cây, đọc sách — cuốn sách duy nhất nàng mang theo từ Hồng Lâu. Đọc chậm, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn quanh, ghi nhận mọi thứ. Hai tuần, nàng đã quen nhịp sống Ẩn Sơn. Dậy sớm, nhóm bếp, nấu cháo. Không ai bảo — nàng tự làm. Không phải vì nàng muốn phục vụ, mà vì nàng hiểu: trong một tập thể nhỏ, người nắm bếp là người nắm nhịp sinh hoạt.

Hắn nhìn về phía phòng mình. Đứa trẻ không ra.

Bát cháo hắn đặt vào lúc sáng sớm, giờ đã nguội.

— Nó không ăn.

Ninh Tiểu Nguyệt nói, không ngẩng đầu khỏi sách.

— Nó sợ. Bát cháo đặt trên sàn, cạnh giường, giống cách người ta cho chó ăn. Nó quen bị cho ăn thế — nhưng sau đó thường bị đánh. Nên nó không dám cầm.

Tạ Trường An nhìn nàng.

Nàng lật trang sách.

— Con đoán thôi.

Hắn đứng dậy, vào phòng. Lấy bát cháo nguội ra. Đổ đi. Nấu bát mới.

Lần này, hắn không đặt bát vào phòng. Hắn đặt bát trên bàn đá ngoài sân. Bốn bát — một cho hắn, một cho Diệp Hàn, một cho Ninh Tiểu Nguyệt, một bát thừa, không dành cho ai cụ thể, chỉ là có thừa.

Rồi hắn ngồi xuống, ăn. Bình thường. Không nhìn về phía phòng.

Diệp Hàn ngồi xuống, ăn. Im lặng, như mọi khi.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp sách, ngồi vào. Uống cháo chậm, lịch sự.

Ba người ăn. Không ai nhìn về phía cửa phòng.

Một lúc lâu.

Rồi cửa phòng hé ra. Khe hẹp. Một con mắt đen nhìn ra. Nhìn ba người ở bàn đá. Nhìn bát cháo thừa.

Tạ Trường An không quay đầu. Tiếp tục ăn.

Con mắt nhìn thêm một lúc. Rồi cửa khép lại.

Không ra.

Hắn không nói gì. Ăn xong, rửa bát, tưới rau. Bát cháo thừa vẫn để trên bàn.

Nửa canh giờ sau, hắn quay lại. Bát cháo đã hết. Bát đặt ngay ngắn trên bàn, sạch, như thể ai đó đã liếm hết từng hạt cháo rồi đặt lại đúng chỗ.

Hắn rửa bát. Không bình luận.

· · ·

Ba ngày.

Ba ngày, đứa trẻ không ra khỏi phòng ban ngày. Chỉ ra lúc ba người khác không ở gần — lúc thầy tưới rau phía sau, lúc Diệp Hàn luyện kiếm ngoài rìa rừng, lúc Ninh Tiểu Nguyệt đi suối giặt áo. Nó lẻn ra, ăn cháo thừa trên bàn, uống nước ở giếng, rồi chui lại vào phòng.

Tạ Trường An biết. Hắn để ý dấu chân nhỏ trên đất — chân trần, bé, mười ngón in rõ trên nền đất ẩm quanh giếng. Dấu chân đi ra, dừng ở bàn đá, đi ra giếng, quay về phòng. Không đi đâu khác. Không ra vườn. Không đến gần bất kỳ ai.

Hắn để mặc. Không ép. Đặt cháo trên bàn ba bữa mỗi ngày, bát thứ tư luôn thừa.

Ngày thứ hai, hắn đặt thêm thứ khác bên cạnh bát cháo: một bộ quần áo. Nhỏ, cũ, vải thô — hắn cắt từ trường bào cũ của mình, khâu tay, đường chỉ xấu, nhưng sạch. Đặt gấp gọn, không nói gì.

Sáng hôm sau, quần áo không còn trên bàn. Trong phòng, bộ áo rách đầy máu khô và mùi ma khí nằm gấp trên sàn.

Ngày thứ ba, hắn đặt thêm: một đôi dép cỏ. Nhỏ. Đan mới.

Không phải đôi dép Diệp Hàn để trước cửa — đôi đó vẫn nằm nguyên chỗ cũ, chưa ai động. Đây là đôi hắn đan thêm, kích thước nhỏ hơn, vừa chân trẻ tám tuổi.

Đến chiều, đôi dép mới vẫn nằm trên bàn. Nhưng đôi dép cỏ của Diệp Hàn trước cửa phòng — đã dịch sang bên. Như thể ai đó đã cầm lên, nhìn, rồi đặt lại, nhưng đặt lệch vài phân so với vị trí cũ.

Diệp Hàn nhìn thấy. Không nói gì. Nhưng tối đó, hắn bổ củi nhiều hơn bình thường.

· · ·

Ngày thứ tư, Tạ Trường An bắt đầu dựng thêm phòng.

Hắn chặt tre trong rừng, kéo về, dựng khung. Công việc chân tay — hắn quen. Ba năm sống một mình trên Ẩn Sơn, hắn tự tay dựng nhà, đào giếng, làm chuồng gà. Thêm một gian nữa không khó. Mất vài ngày.

Diệp Hàn phụ không ai bảo. Khiêng tre, giữ cột, đóng đinh. Không nói, chỉ làm.

Ninh Tiểu Nguyệt không phụ việc nặng — sức nàng không đủ. Nhưng nàng đo đạc, tính góc, chỉ hắn đặt cột chỗ nào cho mái không dột khi mưa xiên. Chính xác đến từng gang tay.

Tạ Trường An nhìn nàng đo đất bằng sợi dây, mắt nheo, miệng lẩm nhẩm tính. Hắn cảm nhận được — nhẹ, mỏng, gần như không có — một luồng linh khí cực nhỏ chạy qua đầu ngón tay nàng khi nàng tập trung. Luyện Khí tầng một. Tự ngộ. Không ai dạy, nàng tự cảm nhận linh khí trong không gian và học cách dẫn theo bản năng.

Thiên cơ không chỉ đọc người. Nó đọc cả quy luật trời đất.

Hắn không nói. Chưa phải lúc. Nàng còn chưa biết mình đang tu luyện.

Trong phòng, đứa trẻ nằm co trên giường, nghe tiếng búa, tiếng tre va nhau, tiếng bước chân. Mắt đen nhìn trần nhà.

Nó không hiểu họ đang làm gì. Nhưng nó nghe thấy — không phải tiếng la hét, không phải tiếng chửi. Là tiếng người làm việc. Bình thường. Đều. Đôi khi xen tiếng ai đó nói — giọng nhẹ, chậm, giống giọng người đã cõng nó trên lưng.

Nó nắm chăn chặt hơn.

· · ·

Đêm thứ năm.

Tạ Trường An ngủ ngoài sân, trên chiếc chiếu trải cạnh bàn đá — gian phòng mới chưa xong, còn thiếu mái. Đêm ấm, gió nhẹ, trăng non. Hắn quen ngủ ngoài trời. Ba năm cô độc trên Ẩn Sơn, hắn đã ngủ đủ kiểu.

Hắn đang nửa mê nửa tỉnh thì cảm thấy.

Không phải nghe. Không phải nhìn. Là cảm — linh thức của tu sĩ Kim Đan bắt được sự thay đổi trong không gian. Linh khí xung quanh đang bị hút. Nhanh. Mạnh. Như có lỗ hổng vô hình mở ra giữa đêm, nuốt mọi thứ.

Hắn mở mắt.

Trăng bị che. Không — trăng vẫn đó, nhưng ánh trăng mờ đi, như có màn sương đen phủ lên. Không khí nặng. Nặng hơn rìa ma vực. Nặng hơn làng Thạch Cổ. Ma khí — đặc, dày, đen, tràn ra từ trong nhà, từ phòng hắn, từ chỗ đứa trẻ đang ngủ.

Cây xung quanh — hắn nhìn thấy trong ánh trăng lờ mờ — lá đang rụng. Không phải rụng vì gió. Lá héo. Ngay trước mắt hắn, lá xanh chuyển vàng, khô, cong, rơi. Cỏ dưới chân ngả đen. Luống rau phía đông — cải, hành, rau muống — đang co lại, thân mềm gục xuống.

Bộc phát.

Hắn đứng dậy.

Cửa phòng Diệp Hàn bật mở. Diệp Hàn lao ra, cành tre trong tay, mắt phải sáng rực trong bóng tối. Bản năng chiến đấu — hắn cảm nhận được mối đe dọa trước khi hiểu đó là gì.

— Thầy!

— Đứng yên.

Giọng Tạ Trường An bình tĩnh. Không to. Diệp Hàn dừng lại, cành tre giơ ngang, toàn thân căng.

Ninh Tiểu Nguyệt bước ra từ gian bếp. Mắt nàng quét quanh — nhanh, sắc, ghi nhận tất cả. Ma khí đen. Cây héo. Nguồn: phòng thầy.

— Ma khí bộc phát.

Nàng lùi lại một bước. Không phải hèn — là bản năng sinh tồn. Nàng không có tu vi đủ mạnh để chống ma khí dày đặc thế này. Lùi lại là đúng.

Tạ Trường An bước vào phòng.

Ma khí ở trong phòng đặc như mực. Hắn cảm thấy nó chạm vào da — lạnh, tê, như nhúng tay vào nước đá. Vải áo trên ngực hắn ngả đen. Linh khí trong cơ thể hắn bị kéo, bị hút, như thứ gì đó đang cố nuốt lấy sức sống của hắn.

Kim Đan trong đan điền hắn xoay — phản xạ, tự bảo vệ. Hắn trấn áp phản xạ đó. Không chống. Để ma khí chạm.

Đứa trẻ nằm trên giường.

Không — không nằm. Co quắp. Hai tay ôm đầu, đầu gối kéo lên ngực, toàn thân cong lại như con tôm. Run. Run dữ dội, giường gỗ rung theo. Mắt nhắm chặt. Miệng mở — không ra tiếng, nhưng cổ họng co thắt, gân cổ nổi, như thể nó đang hét bằng tất cả sức lực mà không tạo ra âm thanh nào.

Ác mộng. Hoặc hơn cả ác mộng — huyết mạch Ma Thần đang thức tỉnh.

Ma khí phụt ra từ ngực nó. Đen. Xoáy. Giống lỗ đen mà hắn đã nhìn thấy ở làng Thạch Cổ, nhưng lần này không cần dùng năng lực đặc biệt để thấy — mắt thường cũng nhìn được. Sợi đen chạy theo mạch máu trên cổ, trên tay, lồi lên dưới da như giun. Sẹo bỏng trên hai cánh tay lóe đỏ, như bị đốt lại từ bên trong.

Xung quanh giường, gỗ đen. Chăn mục. Tường nhà — vách tre — khô giòn, nứt.

Tạ Trường An ngồi xuống cạnh giường.

Hắn biết hắn có thể làm gì. Dùng linh lực Kim Đan phong ấn tạm — đè ma khí xuống, nhốt lại. Hoặc dùng trận pháp trấn áp — hắn biết vài trận pháp cơ bản, đủ để khóa huyết mạch ma trong người đứa trẻ. Cách nào cũng nhanh. Cách nào cũng hiệu quả.

Và cách nào cũng sai.

Phong ấn nghĩa là nhốt. Nhốt ma khí bên trong, không cho nó thoát ra. Đứa trẻ đã bị nhốt tám năm — trong hầm, trên cọc, trong dây thừng. Hắn không muốn nhốt nó thêm lần nào nữa, dù là nhốt bên trong chính nó.

Hắn đưa tay ra.

Nắm tay đứa trẻ.

Ma khí chạm vào da hắn.

Đau. Không phải đau nhẹ — đau thật. Như ai đó dí than đỏ vào lòng bàn tay. Ma khí xâm thực thịt, ăn vào mạch máu, lan lên cổ tay. Da hắn chuyển đen, phồng rộp. Kim Đan trong đan điền xoay điên cuồng, cố đẩy ma khí ra, nhưng hắn kìm nó lại.

Không chống. Không đẩy. Chỉ giữ.

Hắn nắm chặt bàn tay nhỏ bé. Bàn tay đầy sẹo, xương xẩu, lạnh ngắt. Ma khí từ tay đứa trẻ chui vào tay hắn, đau như xát muối vào vết thương hở.

— Không phải lỗi của ngươi.

Giọng hắn nhẹ. Đều. Như mọi khi. Như đang nói chuyện bình thường, không phải đang bị ma khí ăn mòn bàn tay.

Đứa trẻ vẫn run. Vẫn co quắp. Vẫn hét không thành tiếng.

Hắn nói lại.

— Không phải lỗi của ngươi.

Bên ngoài, Diệp Hàn đứng ở cửa phòng, cành tre giơ ngang, mắt nhìn vào bóng tối bên trong. Hắn nhìn thấy — main ngồi cạnh giường, tay nắm tay đứa trẻ, ma khí đen quấn quanh hai người. Tay main — đang đen dần.

Diệp Hàn bước tới một bước.

— Đứng yên.

Giọng main. Bình tĩnh. Diệp Hàn dừng. Nắm cành tre chặt đến trắng tay.

Ninh Tiểu Nguyệt đứng sau Diệp Hàn, mắt nhìn vào phòng. Nàng thấy ma khí đang ăn tay main. Thấy da hắn phồng rộp. Thấy hắn không buông.

Nàng cắn môi.

Thầy đang bị thương. Thầy biết. Thầy vẫn không buông.

Nàng không hiểu. Hai năm trong Hồng Lâu, nàng học được: không ai chịu đau vì người khác mà không có lý do. Mọi hy sinh đều có giá. Mọi lòng tốt đều có mục đích.

Nhưng gã tu sĩ áo xám đang ngồi trong bóng tối, để ma khí ăn tay mình, chỉ vì không muốn buông tay một đứa trẻ câm.

Tại sao?

Nàng không có câu trả lời. Lần đầu tiên kể từ khi đến Ẩn Sơn, thiên cơ của nàng không đọc được người trước mặt.

· · ·

Trong phòng, Tạ Trường An vẫn ngồi.

Ma khí lan đến cổ tay hắn. Đau. Tê. Lạnh. Hắn cảm nhận được nó đang cố xâm nhập sâu hơn — vào kinh mạch, vào huyệt đạo. Kim Đan xoay, đẩy ra, giữ ở mức cổ tay. Cân bằng. Hắn chịu được. Chưa nguy hiểm — nhưng nếu kéo dài quá một canh giờ, ma khí sẽ vào sâu hơn, khó đuổi.

Hắn không buông.

Bàn tay nhỏ trong tay hắn vẫn lạnh. Vẫn run. Nhưng — nhẹ hơn. Ma khí vẫn phụt ra, nhưng chậm dần. Xoáy đen trên ngực đứa trẻ nhỏ lại.

Hắn nói. Chậm. Đều. Không phải nói với ai — chỉ là giọng nói, là âm thanh, là thứ duy nhất hắn có thể cho vào bóng tối.

— Ngươi không phải quỷ. Ngươi không giết ai. Ngươi chỉ là đứa trẻ tám tuổi không biết kiểm soát thứ trong người mình.

Ma khí chậm thêm. Sợi đen trên cổ đứa trẻ rút dần, chui lại dưới da.

— Họ gọi ngươi là quỷ vì họ sợ. Sợ thì tìm thứ để đổ lỗi. Ngươi ở đó, nên ngươi bị đổ lỗi.

Tay đứa trẻ trong tay hắn — hơi ấm hơn. Một chút. Rất ít.

— Ma khí là thứ ngươi mang theo khi sinh ra. Giống như mắt đen, tóc đen. Ngươi không chọn. Nhưng ngươi có thể học cách sống với nó.

Im lặng. Ma khí gần như ngừng. Xoáy đen trên ngực thu lại thành một điểm nhỏ, rồi chìm vào da, biến mất. Không khí trong phòng loãng dần — vẫn nặng, nhưng không ngạt nữa.

Đứa trẻ ngừng run.

Toàn thân mềm ra. Hai tay buông, đầu gối duỗi. Nó nằm nghiêng, mặt quay về phía hắn. Mắt — mở. Đen. Không trống rỗng.

Nhìn hắn.

Lần đầu tiên, ánh mắt đó có thứ gì khác ngoài trống rỗng. Không phải tin tưởng — quá sớm cho điều đó. Là nhìn thấy. Lần đầu tiên nó thực sự nhìn thấy người trước mặt, không phải nhìn xuyên qua.

Rồi mắt nó rơi xuống.

Tay hắn.

Bàn tay hắn — đen, phồng rộp, da nứt, máu rỉ qua kẽ da. Ma khí ăn mòn. Nhìn giống như bị đổ nước sôi.

Giống sẹo trên tay nó.

Đứa trẻ nhìn tay hắn. Rồi nhìn tay mình. Rồi nhìn tay hắn.

Mắt nó mở to.

Nó hiểu. Không cần ai giải thích — nó đã sống tám năm với ma khí, nó biết ma khí làm gì. Nó biết tay người kia bị thế là vì nắm tay nó. Vì chạm vào nó.

Nó giật tay ra.

Lùi. Lùi sát tường. Hai tay ôm lấy nhau, giấu sau lưng, như thể bàn tay nó là vũ khí, là thứ bẩn thỉu, là thứ giết người.

Mắt nó — hoảng loạn. Lần đầu tiên kể từ khi hắn gặp nó, mắt nó không trống rỗng. Đầy. Đầy sợ hãi. Nhưng không phải sợ cho mình — sợ cho hắn.

Nó sợ nó làm ta đau.

Tạ Trường An nhìn đứa trẻ co rúm ở góc giường, hai tay giấu sau lưng, mắt nhìn bàn tay bỏng rát của hắn, và hắn nghĩ:

Tám năm bị đối xử như quái vật. Tám năm. Và điều đầu tiên nó lo khi tỉnh dậy là — nó có làm đau ai không.

Hắn giơ bàn tay bị thương lên. Nhìn. Da đen, rộp, nứt. Đau.

Rồi hắn cười.

Nhẹ. Nhạt. Loại cười mà Ninh Tiểu Nguyệt không đọc được, Diệp Hàn không hiểu, Chu chủ viện không giải mã nổi.

— Đau thật.

Đứa trẻ co chặt hơn.

— Nhưng không chết được.

Hắn hạ tay. Nhìn nó.

— Ngươi biết vì sao ta không phong ấn ma khí trong người ngươi không?

Nó không trả lời. Nó câm. Nhưng mắt nó nhìn hắn — và lần này, nó đang nghe.

— Vì ta không muốn nhốt ngươi thêm lần nào nữa. Dù là nhốt bên ngoài hay nhốt bên trong.

Im lặng.

— Ma khí là một phần của ngươi. Giống tay, giống chân, giống nhịp thở. Ta không cắt tay ngươi vì tay ngươi đánh người. Ta dạy ngươi dùng tay đúng cách.

Hắn đứng dậy. Chậm. Bàn tay bị thương buông thõng bên hông, máu nhỏ xuống sàn gỗ.

— Ma cũng có thể làm người.

Bốn chữ. Nhẹ. Rơi vào phòng tối như viên sỏi rơi xuống giếng sâu.

Đứa trẻ nhìn hắn.

Nó không hiểu hết. Tám tuổi, câm, không ai dạy nó chữ, không ai dạy nó đạo lý. Nhưng nó hiểu giọng nói. Giọng nói đó — bình thản, nhẹ, không sợ — là giọng của người không gọi nó là quỷ.

Nước mắt chảy.

Không thành tiếng. Giống trên lưng hắn hôm đó trong rừng tùng. Nước mắt ướt gối, ướt chăn mục, ướt tay nó. Nó không lau. Không biết lau. Chỉ khóc, im lặng, toàn thân run, và lần này — lần đầu tiên — nó không co lại.

Nó vẫn ngồi đó. Không lùi. Không giấu tay.

Tạ Trường An quay đi. Bước ra cửa.

Diệp Hàn đứng ở ngưỡng cửa, cành tre trong tay, mắt phải nhìn bàn tay bị thương của hắn. Gương mặt lạnh — nhưng cành tre trong tay run.

— Thầy. Tay thầy.

— Không sao. Bôi thuốc là khỏi.

Diệp Hàn nhìn hắn. Rồi nhìn vào phòng — đứa trẻ ngồi trên giường, nước mắt ướt mặt, hai tay đặt trước mặt, nhìn sẹo bỏng của chính mình.

Diệp Hàn quay đi. Bước nhanh ra sau nhà. Một lúc sau, hắn quay lại, tay cầm nắm lá thuốc — loại lá mọc dại sau suối, Tạ Trường An dùng để đắp vết trầy. Diệp Hàn vò nát, không nói, đặt trước mặt main.

Tạ Trường An nhìn nắm lá. Nhìn Diệp Hàn.

— Cám ơn.

Diệp Hàn không trả lời. Quay vào phòng mình. Đóng cửa.

Ninh Tiểu Nguyệt bước tới. Nàng đã quan sát từ đầu đến cuối, im lặng, mắt ghi nhận mọi thứ. Bây giờ nàng nhìn bàn tay bị thương của hắn, nhìn nắm lá thuốc.

— Để con.

Nàng ngồi xuống, lấy nước rửa tay hắn — nhẹ, cẩn thận, như thể đã làm việc này nhiều lần. Trong Hồng Lâu, nàng từng rửa vết thương cho mấy cô gái bị khách đánh. Tay nàng quen.

— Thầy.

— Hm?

— Ma khí cấp này, nếu tiếp xúc mỗi đêm, Kim Đan của thầy chịu được bao lâu?

Câu hỏi sắc. Đúng trọng tâm.

Tạ Trường An nhìn nàng.

— Ngươi lo ta chết?

— Con lo thầy chết thì ba đứa chúng con không ai nuôi.

Nàng nói nhẹ, không nhìn lên, tay vẫn đắp lá thuốc. Giọng bình thản, nhưng ngón tay hơi run — nhẹ, gần như không thấy. Hắn thấy.

— Không chết được. Ma khí bộc phát là do ác mộng. Khi nào nó ổn hơn, sẽ bớt.

— "Khi nào" là khi nào?

— Khi nó tin nơi này an toàn.

Ninh Tiểu Nguyệt buộc lá thuốc. Đứng dậy.

— Vậy thì phải nhanh.

Nàng quay vào bếp. Một lúc sau, nàng bước ra, tay bưng bát cháo — nóng, mới nấu. Không phải bát thứ tư "thừa" trên bàn. Là bát nàng nấu riêng, bây giờ, giữa đêm.

Nàng bước vào phòng. Đứa trẻ co rúm khi nghe tiếng bước chân. Nàng đặt bát cháo trước mặt nó — không phải trên sàn, mà trên giường, cạnh tay nó.

— Cháo nóng. Ăn đi.

Giọng nàng không dịu dàng. Không ấm áp. Giọng bình thường, như nói với một người bình thường, không phải quái vật, không phải đứa trẻ tội nghiệp cần thương hại.

Rồi nàng quay đi. Không đợi. Không nhìn lại.

· · ·

Sáng hôm sau.

Tạ Trường An dậy sớm. Tay trái băng lá thuốc, hơi sưng, nhưng đã bớt đau. Hắn nấu cháo — bốn bát — đặt lên bàn đá. Gọi Diệp Hàn. Gọi Ninh Tiểu Nguyệt.

Ba người ngồi vào bàn. Ăn. Bình thường. Như mọi sáng.

Bát thứ tư trên bàn. Bốc hơi.

Cửa phòng mở.

Không phải khe hẹp. Mở hẳn.

Đứa trẻ đứng ở ngưỡng cửa. Quần áo mới — bộ hắn cắt từ trường bào cũ, rộng thùng thình, nhưng sạch. Chân trần. Tóc vẫn bết, nhưng mặt — mặt đã rửa. Ai đó rửa mặt cho nó, hoặc nó tự rửa ở giếng.

Mắt đen nhìn bàn đá. Nhìn ba người đang ăn. Nhìn bát cháo thứ tư.

Diệp Hàn ngẩng đầu. Nhìn nó. Rồi nhìn xuống, tiếp tục ăn.

Ninh Tiểu Nguyệt không nhìn. Uống cháo, lật trang sách.

Tạ Trường An nhìn nó. Rồi nhìn sang bát cháo thứ tư. Rồi nhìn lại nó.

Không nói gì.

Đứa trẻ đứng ở ngưỡng cửa. Một lúc lâu. Ngón chân co trên nền đất, như thể đang đứng trên bờ vực, phân vân bước hay không.

Rồi nó bước ra.

Chậm. Từng bước. Qua sân. Đến bàn đá. Đứng cạnh ghế trống — nếu gọi hòn đá là ghế.

Nhìn bát cháo. Nhìn ba người. Nhìn bát cháo.

Ngồi xuống.

Hai tay đặt lên bàn. Hai tay đầy sẹo bỏng, dưới ánh nắng sáng, đỏ tím, gồ ghề. Nó không giấu. Không giấu được — áo ngắn tay, sẹo lộ hết. Nhưng nó không rút tay về.

Nó cầm bát. Cầm muôi. Múc cháo. Đưa lên miệng.

Ăn.

Chậm. Không nhét. Không cắn. Ăn chậm, từng muôi, như thể đang học lại cách ăn từ đầu — hoặc lần đầu tiên học cách ăn như người.

Bốn người ngồi quanh bàn đá, dưới gốc cây, nắng sáng xuyên tán lá. Một gã tu sĩ gầy, tay trái băng bó. Một thằng nhóc mười hai tuổi, mắt một, cành tre gác bên chân. Một thiếu nữ mười bốn, cuốn sách mở trước mặt. Và một đứa trẻ tám tuổi, câm, sẹo khắp tay, lần đầu tiên ngồi vào bàn ăn cùng người khác.

Không ai nói gì.

Không cần.

Gió thổi qua Ẩn Sơn, mang theo mùi cháo trắng và mùi lá non. Luống rau phía đông — bị ma khí đêm qua làm héo — nằm xẹp, cải chết, hành chết, rau muống gục.

Tạ Trường An nhìn luống rau.

Trồng lại.

Hắn nghĩ. Rồi húp thêm muôi cháo.

Lần nào cũng trồng lại thôi.

Ch.6/10
4.176 từ