Chuẩn Bị Đại Chiến
Hai tuần sau, Ẩn Sơn vắng.
Sáu đệ tử tỏa đi sáu hướng. Ẩn Sơn chỉ còn một người, trường bào xám, ngồi vườn rau, nhổ cỏ.
Tạ Trường An nhổ cỏ rất chậm. Từng cọng. Từng gốc. Kiểu nhổ cỏ của hai mươi năm: không vội, không chán, không nghĩ gì ngoài cỏ. Luống cải đã lên xanh, lá non mềm, tưới đủ nước, đủ nắng. Luống đậu nảy mầm được bốn ngày, thân yếu, cần cắm cọc. Luống dưa leo bò lan, cần tỉa nhánh.
Hắn nhổ cỏ, cắm cọc, tỉa nhánh. Tay trái đen nửa cẳng, cử động chậm hơn tay phải, nhưng vẫn cử động. Kinh mạch mục nhưng ngón tay vẫn nắm được cuốc, nắm được cọng cỏ, nắm được dây buộc cây.
Chưa phải hôm nay.
Hắn nghĩ đến sáu đệ tử. Mỗi người một phương. Mỗi người một nhiệm vụ. Mỗi người một thế lực.
Mầm đã lớn. Giờ thì xem thiên hạ có chịu nổi không.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trên ngai phụ chính, phía sau rèm vàng.
Không phải ngai vua. Ngai phụ chính, thấp hơn một bậc, lệch phải, có rèm che. Nhưng mọi đạo thánh chỉ đều đi qua rèm này trước khi ra triều. Mười sáu tuổi, chưa bao giờ ngồi trên ngai, nhưng tay nắm ngai chặt hơn bất kỳ hoàng đế nào.
Triều đình họp kín. Mười hai đại thần, ba tướng quân, một thừa tướng. Ninh Tiểu Nguyệt không nói nhiều. Nàng đặt một tờ giấy trên bàn rồng, mực chưa khô.
– Từ hôm nay, lệnh quân sự cấp đặc biệt. Điều ba vạn quân từ phòng tuyến phía đông về kinh thành. Điều hai vạn từ phía nam lên biên giới bắc. Cấm mọi di chuyển binh lực không có ấn phụ chính.
Thừa tướng Lý Doãn Trạch nhíu mày. Lão già, sáu mươi, lưng còn thẳng, mắt còn sắc.
– Nương nương, điều binh quy mô này cần lý do.
– Lý do: ta nói.
Im lặng. Mười hai đại thần nhìn nhau. Ba tướng quân nhìn thừa tướng. Thừa tướng nhìn rèm vàng.
Ninh Tiểu Nguyệt mở quạt gấp tre. Gõ nhẹ lên bàn rồng. Tiếng nan tre kêu trong phòng họp im ắng.
– Các vị không cần biết lý do. Các vị cần biết: nếu điều binh chậm, người chịu trách nhiệm là người chậm.
Thừa tướng cúi đầu. Không phải vì sợ. Vì hiểu. Nương nương chưa bao giờ ra lệnh vô cớ. Và ánh mắt sau rèm hôm nay khác mọi lần: không tính toán, không lạnh, là quyết.
– Tuân chỉ.
Mười hai đại thần đồng thanh. Ba tướng quân cúi đầu.
Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt. Dưới bàn, tay trái nàng run nhẹ. Không ai thấy.
Hai tuần. Thiên cơ tính: Thiên Đạo Điện có thể tấn công trong một tháng hoặc ba tháng. Phải sẵn sàng trước thời điểm sớm nhất.
Nàng viết thêm một phong thư. Ký tên, đóng ấn, giao cho thị vệ riêng.
– Gửi Cố Thanh Sơn, Vạn Kiếm Cốc. Trực tiếp. Không qua ai.
Diệp Hàn đứng trước cổng Vạn Kiếm Cốc.
Cổng đá, trụ kiếm, chữ "Vạn Kiếm" khắc sâu trong đá bằng kiếm khí người sáng lập. Mạnh. Cổ. Kiểu kiếm đạo đã tồn tại ngàn năm, kiểu tông phái có hàng trăm kiếm sĩ, hàng chục Trúc Cơ, vài Nguyên Anh.
Hắn đứng một mình. Kiếm ngang lưng, mắt nhìn cổng. Không gõ, không gọi. Chỉ đứng, và phóng kiếm ý.
Kiếm ý tầng bốn tỏa ra, không hung, không sắc, bình, kiểu gió thổi qua cổng. Nhưng mọi kiếm sĩ trong Vạn Kiếm Cốc cảm nhận. Kiếm treo trên giá rung nhẹ. Kiếm trong vỏ kêu lanh canh. Kiếm ý gặp kiếm ý, kiểu nước gặp sóng: cộng hưởng.
Cổng mở.
Cố Thanh Sơn đứng trong. Mười chín tuổi bây giờ, cao hơn ngày thua ở đại hội kiếm đạo, kiếm ý tầng ba, gần bốn. Hắn nhìn Diệp Hàn, rồi cười.
– Kiếm Quỷ. Lâu rồi.
– Cố huynh.
Diệp Hàn không giỏi ngoại giao. Không giỏi nói. Nên hắn nói thẳng.
– Kiếm đạo sắp cần bảo vệ chính nghĩa. Vạn Kiếm Cốc theo hay không?
Cố Thanh Sơn nhìn hắn. Lâu. Rồi quay người, đi vào trong. Diệp Hàn đi theo.
Trong đại sảnh Vạn Kiếm Cốc, ba trưởng lão ngồi. Tóc bạc, kiếm ý nặng, Nguyên Anh cả ba. Họ nhìn Diệp Hàn, kiểu nhìn đánh giá: nhỏ tuổi, mắt một, kiếm bình thường. Nhưng kiếm ý, kiếm ý không bình thường.
Cố Thanh Sơn ngồi xuống. Rót trà cho Diệp Hàn, cho trưởng lão, cho mình.
– Đợi lâu rồi.
Hắn cười. Cười thật, kiểu cười của kiếm sĩ gặp trận đánh xứng đáng.
– Khi nào?
Diệp Hàn uống trà. Đặt chén.
– Sớm.
Ma vực. Đen. Lạnh. Ma khí đặc đến mức không khí có vị, vị tanh, vị sắt, vị thối.
A Cẩu đứng trên mỏm đá cao nhất ma vực. Bên dưới: hàng ngàn ma tu, ma thú, ma linh, bò, bay, trườn, đầy nhung nhúc. Chúng nhìn lên. Nhìn đứa trẻ mười hai tuổi đứng trên mỏm đá, sẹo trên tay, mắt đen, im.
Ma khí trong người hắn bùng.
Không bùng loạn, bùng có kiểm soát. Huyết mạch Ma Thần nhịp mạnh trong ngực, rễ đen mọc dài dưới da, ma khí phun ra kiểu suối, kiểu sông, kiểu lũ. Nhưng có hướng. Xuống. Về phía ma vực. Về phía hàng ngàn sinh linh bên dưới.
Ma khí chạm chúng.
Chúng run. Không phải sợ. Là nhận ra. Nhận ra huyết mạch trong đứa trẻ mười hai tuổi này là huyết mạch Ma Thần, huyết mạch nguồn cội, huyết mạch mà mọi ma tu đều mang một phần nhỏ, kiểu sông mang nước từ nguồn.
A Cẩu nhìn xuống. Mở thần thức. Gửi đi ba chữ.
Về Ẩn Sơn.
Không giải thích. Không thuyết phục. Không đe dọa. Ba chữ. Lệnh. Kiểu lệnh mà Ma Tôn không cần giải thích, vì Ma Tôn không hỏi tại sao, Ma Tôn nói thì ma đạo nghe.
Bên dưới, hàng ngàn sinh linh cúi đầu. Không đồng thanh, không nghi thức, mỗi sinh linh cúi theo cách riêng: ma tu quỳ, ma thú gầm rồi phục, ma linh cuộn tròn. Kiểu cúi của bầy thú trước thủ lĩnh: bản năng, không cần lý trí.
A Cẩu quay người. Đi.
Bóng nhỏ mười hai tuổi bước trên mỏm đá, ma khí cuộn quanh chân kiểu sương sớm, bên dưới hàng ngàn sinh linh nhìn theo.
Lần đầu Ma Tôn phát lệnh.
Ma đạo tuân theo.
Bạch Ly bỏ hóa hình.
Tai cáo trắng, đuôi trắng ba, mắt vàng kim, da trắng, tóc bạc. Yêu lực tỏa nhẹ, không mạnh, nhưng thuần, kiểu yêu lực hoàng tộc bạch hồ: cổ, sạch, nặng dòng máu.
Yêu vực. Rừng. Cây cổ thụ ngàn năm, rêu phát quang, suối trong vắt, không khí đặc yêu lực. Nơi yêu tộc sống, nơi con người không đến được, nơi ranh giới giữa phàm và yêu mỏng kiểu sương sớm.
Trưởng lão yêu tộc ngồi trước mặt nàng. Bốn vị. Hồ, lang, xà, hạc. Tóc bạc, mắt vàng, kiểu mắt yêu thú sống lâu: lười, buồn, sâu.
– Bạch hồ hoàng tộc trở về.
Trưởng lão hồ nói. Giọng khàn, chậm, kiểu giọng ngàn năm.
– Ngàn năm rồi không có bạch hồ chín đuôi. Con bé này mới ba đuôi.
Bạch Ly cười. Không cười giả ngốc, cười thật, kiểu cười của yêu hồ trước mặt đồng loại: sắc, nhanh, hơi nguy hiểm.
– Ba đuôi thôi. Nhưng ba đuôi này đủ.
Nàng ngồi xuống. Đuôi xòe, trắng, sáng trong rừng tối.
– Tiểu Ly cần yêu vực đứng về phía Ẩn Sơn.
– Ẩn Sơn? Cái tông phái nhỏ trên núi?
– Nhà của Tiểu Ly.
Bốn trưởng lão nhìn nhau. Yêu tộc không quan tâm chuyện người. Ngàn năm qua, người đánh người, yêu không dính. Nhưng bạch hồ hoàng tộc là dòng máu cai quản, là tổ tiên, là gốc. Bạch hồ mở miệng, yêu vực không từ chối được.
Trưởng lão hồ thở dài. Kiểu thở dài của người sống quá lâu mà không muốn phiền.
– Yêu vực sẽ ủng hộ. Nhưng con bé...
Lão nhìn Bạch Ly.
– Đừng chết.
– Tiểu Ly không chết dễ đâu.
Nàng đứng dậy, vẫy đuôi, chạy ra khỏi rừng. Nhanh. Nhẹ. Kiểu chạy của cáo: không tiếng động, chỉ bóng trắng lướt qua cây.
Hạ Linh không đi.
Trong sáu đệ tử, nàng là người duy nhất ở lại Ẩn Sơn. Nhiệm vụ: luyện đan. Chuẩn bị đan dược chữa thương quy mô lớn, đủ cho hàng trăm, có thể hàng ngàn người.
Phòng luyện đan bây giờ không phải gian nhỏ nữa. Nàng dọn thêm hai gian: một gian sấy dược liệu, một gian trữ thành phẩm. Trên kệ: hàng trăm viên đan xếp gọn trong hộp gỗ, dán nhãn, ghi liều, ghi công dụng. Hồi Khí Đan, Chỉ Huyết Đan, Thanh Độc Đan, Hộ Mạch Đan, Tăng Lực Đan. Mỗi loại ít nhất hai mươi viên.
Nàng luyện suốt ngày. Sáng: Hồi Khí Đan, phẩm trung trở lên, loại cho tu sĩ bị nội thương. Trưa: Chỉ Huyết Đan, phẩm cao, cầm máu nhanh. Chiều: Thanh Độc Đan, chống độc phổ thông. Tối: thử nghiệm Ngưng Mạch Đan lần thứ mười hai.
Lần mười hai. Vẫn thất bại.
Cặn đen, mùi khét, đan lô rung. Nàng ghi vào sổ: lần 12, nhiệt độ lửa ổn, nhưng huyết liên tàn phân hủy ở phút 40, trước khi kết đan. Cần thay thế huyết liên tàn bằng nguyên liệu bền nhiệt hơn. Hoặc cần Huyết Liên Tâm thật.
Nàng đặt bút. Nhìn trang 117 sách cha.
Huyết Liên Tâm. Cấm địa.
Thầy đang chuẩn bị đối đầu Thiên Đạo Điện. Cấm địa không phải ưu tiên bây giờ. Nhưng nàng ghi vào sổ, trang cuối, dòng cuối: khi chiến tranh kết thúc, vào Cấm địa lấy ba dược liệu.
Rồi nàng rửa lô. Bật lửa. Bắt đầu lần mười ba.
Lục Vô Ưu đi một mình vào bóng tối.
Không ai biết hắn đi đâu. Ninh Tiểu Nguyệt biết, vì nàng giao nhiệm vụ. Nhưng không nói với ai. Nhiệm vụ của Lục Vô Ưu không phải loại nói ra được.
Tiêu diệt tai mắt Thiên Đạo Điện.
Biên giới phía bắc. Rừng tùng. Đêm. Sương mù. Ba bóng người di chuyển trong rừng, nhanh, nhẹ, kiểu thám tử được huấn luyện. Tu sĩ Thiên Đạo Điện, Trúc Cơ cả ba, nhiệm vụ giám sát: theo dõi di biến động của Ẩn Sơn và các thế lực liên quan, báo về cho Điện Chủ.
Lục Vô Ưu đứng trên cành tùng, nhìn xuống. Sát khí thu gọn, hoàn toàn, kiểu giấu: không tỏa, không rỉ, không có. Ba thám tử không cảm nhận được hắn. Thần thức của Trúc Cơ quét qua, qua hắn, không thấy. Kiểu người đứng trong bóng tối mà bóng tối là hắn.
Hắn nhảy xuống.
Không dao, không kiếm, không vũ khí. Sát khí phóng ra từ tay, hẹp, sắc, kiểu kim, chỉ đủ giết. Chạm cổ thám tử thứ nhất, thứ hai, thứ ba. Nhanh. Ba nhịp thở. Ba người. Đổ.
Không máu. Sát khí cắt kinh mạch bên trong, không xuyên da. Chết mà không có vết thương ngoài. Kiểu giết mà ngay cả thần y khám cũng chỉ kết luận: tắc kinh mạch đột ngột.
Lục Vô Ưu đứng giữa ba xác. Nhìn.
Không đau. Giết mà không đau. Thói quen cũ, quen từ mười tuổi, quen từ ngàn người.
Nhưng hắn nhớ lời Diệp Hàn, đêm trên Ẩn Sơn: "Đau mới là đúng. Ngồi đây cho đến khi đau."
Hắn hít sâu. Bốn nhịp vào, sáu nhịp ra. Kiểu thở thầy dạy, kiểm soát sát khí, kiểm soát mình.
Con giết ba người.
Ghi nhận. Không tránh. Không quên.
Con sẽ giết thêm. Vì nơi kia cần yên.
Hắn quay người. Biến mất vào sương mù. Hướng tiếp theo: doanh trại giám sát phía tây, năm thám tử Trúc Cơ, một Nguyên Anh chỉ huy.
Đêm còn dài.
Ẩn Sơn. Vườn rau. Hoàng hôn.
Tạ Trường An đứng dậy, phủi đất khỏi đầu gối. Luống cải đã nhổ xong cỏ. Luống đậu đã cắm cọc. Luống dưa leo đã tỉa nhánh.
Hắn nhìn ra xa. Sáu hướng. Sáu đệ tử. Sáu thế lực.
Không cần nhìn. Không cần hỏi. Hắn biết. Biết kiểu người trồng cây biết mầm đang lớn: không thấy, nhưng biết.
Phía đông, hoàng triều chuyển binh. Phía tây, kiếm đạo gom kiếm. Phía nam, ma vực cúi đầu. Phía bắc, yêu tộc mở cửa. Bên trong, đan lô cháy. Trong bóng tối, sát khí im.
Mầm đã lớn.
Hắn nhìn luống cải. Xanh. Non. Sống.
Giờ thì xem thiên hạ có chịu nổi không.
Hắn cúi xuống. Tưới nước. Chậm. Đều. Kiểu tưới nước của hai mươi năm.
Xa xa, khắp đại lục Thiên Khuyết, lực lượng bắt đầu di chuyển. Không ai biết tất cả đều hướng về cùng một điểm: ngọn núi nhỏ, nghèo, có vườn rau và nhà gỗ.
Ẩn Sơn không ẩn nữa.
Thiên hạ sắp biết.