Nữ Đế Đăng Cơ
Hoàng đế băng hà vào canh ba.
Không ai ngạc nhiên. Lão bệnh hai năm, mạch khí suy kiệt, Dưỡng Tâm Đan chỉ kéo thêm thời gian. Cung nữ Tô thị khóc, quỳ bên giường rồng, tay vẫn nắm hũ bột thuốc mà Ninh Tiểu Nguyệt cho từ tháng trước.
Thái tử Lý Thừa Hanh nhận tin lúc canh tư. Mặt trắng. Tay run. Hắn biết ngày này sẽ đến, nhưng khi nó đến, hắn vẫn chưa sẵn sàng. Hắn chưa bao giờ sẵn sàng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhận tin lúc canh năm.
Nàng ngồi trong phòng trọ tầng ba, hẻm phía tây kinh thành, nơi nàng ở từ khi trở lại hoàng cung. Không ở trong cung, vì nàng không phải hoàng tộc. Không ở phủ đệ, vì nàng không có. Phòng trọ nhỏ, bàn gỗ, ghế gỗ, một bàn cờ bày dở, và giấy. Rất nhiều giấy.
Chim ưng đậu cửa sổ. Thư ngắn, chữ Tô thị: "Rồng thăng. Canh ba."
Nàng đặt thư xuống. Nhìn bàn cờ.
Nhanh hơn dự kiến hai tuần.
Nàng đã tính. Tính từ ngày hoàng đế bệnh, tính từ ngày Đức phi mất (mẹ Lý Thừa Phong, chết ba tuần trước, bệnh), tính từ ngày Lý Thừa Phong bị giam. Tính mọi biến số: quân biên, triều thần, chính đạo, Thiên Đạo Điện, thầy mất tích.
Mọi biến số đều hướng về một kết luận.
Thái tử không giữ được ngai.
Lý Thừa Hanh hiền. Yếu. Trúc Cơ tầng ba. Được lòng dân nhưng không được lòng quân. Quần thần kính nhưng không sợ. Kẻ xung quanh ngai muốn một vị hoàng đế mà họ kiểm soát được, và Lý Thừa Hanh là lựa chọn hoàn hảo cho họ, vì hắn sẽ nghe lời.
Nhưng nghe lời ai? Thừa tướng Lý Doãn Trạch? Vương Uy Viễn? Hay kẻ giật dây trong bóng tối mà nàng vẫn chưa tìm ra?
Ninh Tiểu Nguyệt nhắm mắt. Nghĩ.
Nếu thầy ở đây, thầy sẽ nói gì?
"Tiểu Nguyệt. Cờ chưa xong. Đừng lật bàn."
Con không lật bàn, thầy. Con thay bàn.
Nàng mở mắt. Đứng dậy. Mặc áo. Ra đi.
· · ·
Ba ngày.
Ba ngày, Ninh Tiểu Nguyệt không ngủ. Ba ngày nàng đi khắp kinh thành, gặp từng người, nói từng câu, đặt từng quân.
Ngày thứ nhất: Chu Vạn Trường. Trấn Bắc Đại tướng quân. Nguyên Anh tầng một. Mười hai vạn quân biên. Ba nghìn kỵ binh đã đóng ở Bình Lương từ tháng trước.
Nàng gặp lão ở quán trà ngoài thành. Một mình. Không hộ vệ.
– Lão tướng quân. Hoàng đế băng hà. Thái tử lên ngôi. Nhưng lão biết rõ hơn thần: Lý Thừa Hanh không giữ được ngai quá ba tháng.
Chu Vạn Trường uống trà. Không đáp.
– Lý Doãn Trạch sẽ nắm triều chính. Vương Uy Viễn sẽ nắm chính đạo. Giữa hai kẻ đó, thái tử chỉ là con rối.
– Và ngươi muốn gì?
– Thần muốn hoàng triều không phải con rối của ai.
– Kể cả con rối của ngươi?
Ninh Tiểu Nguyệt cười.
– Thần không cần con rối. Thần cần hoàng triều đủ mạnh để bảo vệ một người.
– Tạ Trường An.
Nàng gật.
Chu Vạn Trường đặt chén trà xuống. Nhìn nàng. Lâu.
– Ngươi muốn ta ủng hộ ai?
– Không ủng hộ ai. Ủng hộ thần.
Im lặng.
– Ngươi muốn lên ngôi.
Không phải câu hỏi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thẳng vào mắt lão tướng quân. Mắt nàng sáng, lạnh, nhưng có thứ gì đó ở đáy mà lão nhận ra: không phải tham vọng. Là tuyệt vọng. Kiểu tuyệt vọng của đứa trẻ mất cha, sẵn sàng làm bất kỳ điều gì để bảo vệ người còn lại.
– Vâng.
Một chữ. Không giải thích, không biện hộ, không vòng vo.
Chu Vạn Trường im lâu. Rồi cười.
– Tiên đế từng nói: "Kẻ xứng đáng ngồi trên ngai là kẻ không muốn ngồi." Ngươi không muốn. Ta thấy.
Lão đứng dậy.
– Ba nghìn kỵ binh. Đủ.
· · ·
Ngày thứ hai: Lý Thừa Phong.
Tam hoàng tử, bị giam trong ngục hoàng cung từ ngày binh biến thất bại. Nàng vào ngục lúc nửa đêm, một mình, qua cửa sau mà nàng đã mua từ sáu tháng trước.
Lý Thừa Phong ngồi trong xà lim, tóc rối, áo tù, nhưng mắt vẫn sáng. Hắn nhìn nàng, cười.
– Thiên Cơ Nữ. Ta đoán ngươi sẽ đến.
– Hoàng đế băng hà.
Mắt hắn chớp. Đức phi mẹ hắn mới mất ba tuần. Bây giờ cha.
– ...
– Thái tử sẽ lên ngôi. Nhưng không giữ được. Ngươi biết.
– Ta biết. Và ngươi muốn gì ở ta? Ta đang trong ngục.
– Ta muốn ngươi ủng hộ ta lên ngôi.
Lý Thừa Phong nhìn nàng. Cười to. Cười thật, cười mà nước mắt chảy, vì mẹ mới chết, cha mới chết, và con bé mà hắn từng muốn chiêu mộ giờ đòi cướp ngai.
– Ngươi điên.
– Ngươi còn sống vì ta. Tam hoàng tử. Đêm binh biến, ta bảo Chu Vạn Trường giam ngươi thay vì giết. Ta bảo thái tử tha ngươi. Ngươi nợ ta.
– Nợ ơn không phải nợ ngai.
– Ta không cần ngai của ngươi. Ta cần quân biên của ngươi. Tám vạn lính biên giới vẫn trung thành với ngươi, không phải thái tử. Nếu ngươi tuyên bố ủng hộ ta, tám vạn đó sẽ đứng yên. Nếu không, chúng sẽ nổi loạn khi ta hành động, và kinh thành đổ máu.
Lý Thừa Phong nhìn nàng. Lâu. Rồi gật.
– Ngươi thật sự đáng sợ.
– Ta không đáng sợ. Ta chỉ cần bảo vệ một người.
– Tạ Trường An.
– Vâng.
Hắn cười lần nữa. Nhẹ hơn. Buồn hơn.
– Đi đi. Ta sẽ viết thư cho tướng biên. Nhưng Thiên Cơ Nữ, nhớ: ngai vàng không phải ghế. Ngồi lên rồi, không đứng dậy được.
– Ta biết.
Nàng quay lưng. Bước ra.
Ta biết, tam hoàng tử. Ta không muốn ngồi. Nhưng không có cách nào khác.
Thầy bảo cờ chưa xong. Nhưng bàn cờ cũ không đủ quân.
Con phải lật bàn cũ. Bày bàn mới.
· · ·
Ngày thứ ba: điện Thái Hòa. Buổi sáng. Đại triều.
Hoàng đế mới Lý Thừa Hanh ngồi trên ngai, long bào, miện vàng, tay nắm tay ngai. Run. Xung quanh, quần thần quỳ, lễ đăng cơ vừa xong, trống vang, nhạc tấu, nhưng mắt ai cũng nhìn nhau thay vì nhìn ngai.
Ninh Tiểu Nguyệt bước vào.
Không quỳ. Đứng. Giữa đại điện, giữa hàng trăm triều thần, đứng thẳng, mặt bình, mắt nhìn hoàng đế mới.
– Bệ hạ.
Lý Thừa Hanh nhìn nàng. Mắt phức tạp, có sợ, có nể, có thứ gì đó gần như nhẹ nhõm.
– Quốc sư phó.
– Thần xin tâu. Hoàng triều hiện tại không đủ mạnh để bảo vệ bệ hạ, không đủ mạnh để bảo vệ bách tính, không đủ mạnh để đối đầu Thiên Đạo Điện. Thần đề nghị cải tổ.
Lý Doãn Trạch, Thượng thư bộ Lại, đứng dậy:
– Hoàng đế mới lên ngôi, Quốc sư phó đã đòi cải tổ? Đây là phạm thượng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn lão.
– Lý Thượng thư. Ba đời phụng sự, sáu mươi hai năm trong triều. Thần kính lão. Nhưng thần hỏi: sáu mươi hai năm đó, lão đã bảo vệ được mấy vị hoàng đế?
Im lặng.
– Tiên đế bệnh hai năm, không ai chữa. Đức phi mất, không ai cứu. Tam hoàng tử binh biến, lão làm gì? Ngồi. Ngồi chờ bên nào thắng rồi quỳ.
Lý Đình Phương mặt đỏ. Nhưng không phản bác. Vì đúng.
Ninh Tiểu Nguyệt quay lại nhìn hoàng đế.
– Bệ hạ. Thần không phản bệ hạ. Thần phản cái cách triều đình này vận hành. Yếu. Chậm. Sợ. Thiên Đạo Điện ban lệnh truy sát người trên lãnh thổ hoàng triều, và triều đình không dám nói một lời. Đó không phải triều đình. Đó là bù nhìn.
Quần thần xì xào. Có người giận. Có người gật thầm.
– Thần đề nghị: phế thái tử, thần tự lên ngôi.
Cả đại điện im.
Im đến mức nghe rõ tiếng nến cháy trên giá nến, tiếng gió thổi qua rèm, tiếng chim ngoài hiên.
Lý Thừa Hanh nhìn nàng. Mắt mở to. Rồi nhắm lại. Rồi mở. Và trong mắt hoàng đế mới, có thứ gì đó lạ lùng: nhẹ nhõm.
Hắn biết. Hắn luôn biết. Hắn không xứng. Hắn yếu, hắn sợ, hắn ngồi trên ngai mà tay run. Và người đàn bà trước mặt, kẻ đã cứu hắn, kẻ đã giữ ngai cho hắn, bây giờ đòi lại.
Có lẽ, đây mới là đúng.
– Quốc sư phó. Ngươi có gì để giữ ngai?
Ninh Tiểu Nguyệt cười. Nụ cười không chạm mắt. Nụ cười của kẻ đã bày xong bàn cờ.
– Ba nghìn kỵ binh Chu Vạn Trường đang đóng ngoài thành. Tám vạn quân biên tam hoàng tử đã tuyên bố trung lập. Cấm vệ quân Triệu tướng quân đã nhận lệnh không can thiệp. Lý Thượng thư, lão kiểm tra xem có ai trong triều muốn cản không.
Im lặng. Lý Đình Phương quét mắt quần thần. Không ai đứng dậy.
– Và thần có thứ mà không ai có: thần biết cách thắng Thiên Đạo Điện.
Lý Thừa Hanh nhìn nàng lâu. Rồi cười. Cười nhẹ, cười buồn, cười kiểu người hiểu rằng mình chỉ là quân cờ, và ván cờ đã kết thúc.
Hắn đứng dậy. Cởi miện vàng. Đặt lên ngai.
– Ta nhường.
Quần thần quỳ. Không phải tất cả vì phục. Phần lớn vì sợ. Nhưng quỳ.
Ninh Tiểu Nguyệt bước lên bậc ngai. Từng bước. Chậm. Nặng. Mỗi bước như mang thêm một tảng đá lên vai.
Nàng ngồi xuống.
Ngai vàng lạnh. Cứng. Không thoải mái chút nào.
Ghế ở Ẩn Sơn ấm hơn.
Nàng nhìn xuống quần thần.
– Chiếu đầu tiên. Bất kỳ ai trên lãnh thổ hoàng triều mà động vào Tạ Trường An, hoàng triều coi như tuyên chiến.
Giọng nàng vang trong đại điện. Không lớn, nhưng rõ, từng chữ đập vào tường đá, vọng lại.
– Truyền khắp đại lục. Ba ngày.
Quần thần cúi đầu.
Nữ Đế Thiên Cơ đăng cơ. Mười sáu tuổi. Trẻ nhất lịch sử hoàng triều. Và chiếu đầu tiên không phải về thuế, về quân, về dân. Mà về MỘT NGƯỜI.
Thầy à. Con đã bày bàn cờ mới.
Xin thầy về. Về ăn cháo.
· · ·
Tin lan cùng lúc.
Như sấm.
A Cẩu tuyên bố trên ngai Ma Tôn, truyền âm khắp ma vực: "Ma đạo liên minh với hoàng triều. Ai động thầy ta, ma đạo đạp bằng tông môn."
Bạch Ly tuyên bố tại Cửu Vĩ Sơn, bốn vạn yêu thú gầm rú: "Yêu vực ủng hộ. Ai hại Tạ tiên sinh, yêu vực coi như tuyên chiến."
Lục Vô Ưu không tuyên bố. Hắn chỉ đứng giữa đồng trống, sát khí buông, lan rộng, mười dặm cỏ chết. Thông điệp rõ hơn bất kỳ lời nào.
Diệp Hàn không tuyên bố. Hắn ngồi trên vách đá Thanh Vân, kiếm gãy ngang đùi, kiếm ý bùng liên tục, cắt mây, cắt gió, cắt mọi thứ xung quanh. Đang tìm tầng bốn.
Thiên hạ nhận ra.
Không phải sáu quái vật riêng lẻ. Là SÁU THẾ LỰC. Hoàng triều, chính đạo kiếm thuật, ma đạo, yêu vực, y dược, sát thần. Tất cả thuộc về MỘT NGƯỜI. Tạ Trường An không nuôi quái vật. Hắn nuôi CẢ THIÊN HẠ.
Và tất cả đều hướng về hắn.
Tạ Trường An, ngươi là cái gì?
· · ·
Ẩn Sơn. Chiều tà. Ngày thứ hai mươi kể từ khi Tạ Trường An rời đi.
Hạ Linh đang luyện đan. Chuyển thứ tám, gần xong. Kinh mạch hai tay rạn, đau, máu rỉ ngón, nhưng lửa đều, đan ổn, gần đột phá.
Rồi nàng nghe tiếng bước chân.
Không phải tiếng bước chân của bất kỳ sư huynh, sư tỷ, sư đệ, sư muội nào. Nàng đã nghe tiếng bước chân của mọi người trên Ẩn Sơn suốt hai năm. Biết ai đi nặng (Diệp Hàn), ai đi nhẹ (Bạch Ly), ai không có tiếng (A Cẩu), ai đi đều (Lục Vô Ưu), ai đi vội (Ninh Tiểu Nguyệt).
Tiếng bước chân này, nàng biết.
Nhẹ. Chậm. Đều. Kiểu bước của người hay đi giữa luống rau, tránh giẫm mầm non.
Nàng ngẩng đầu.
Tạ Trường An đứng trước cổng Ẩn Sơn.
Trường bào xám bẩn, rách vai, dính bùn. Gầy hơn. Mặt xương hơn, gò má nhô. Tóc rối, trâm gỗ lệch. Tay trái giấu trong ống tay áo, tay phải xách bầu nước rỗng.
Nhưng mắt vẫn sáng.
– Thầy!
Hạ Linh đứng bật dậy. Ghế đổ. Lò đan rung. Nàng chạy. Chạy qua sân, qua vườn rau, qua cổng, dép văng, chân trần, không thở, không nghĩ, chỉ chạy.
Dừng trước mặt hắn. Cách hai bước. Thở dốc. Mắt ướt.
– Thầy... thầy về rồi?
Tạ Trường An nhìn nàng. Nhìn mắt đỏ, nhìn tay băng vải (che kinh mạch rạn), nhìn gò má hóp vì ít ăn.
– Về rồi.
Hạ Linh khóc. Không kìm, không lau, không xấu hổ. Nước mắt chảy, chảy xuống cằm, nhỏ lên áo, chảy hoài.
– Thầy... con luyện đến chuyển tám rồi. Gần xong. Gần xong rồi thầy ơi.
Tạ Trường An đặt tay lên đầu nàng. Tay phải. Nhẹ.
– Giỏi.
Một từ. Hạ Linh khóc to hơn.
· · ·
Tin truyền đi.
Bằng chim ưng Hạ Linh thả, bằng thần thức Hạ Linh không đủ mạnh để truyền xa nhưng cố, bằng lá thư nàng viết vội nhét chân chim: "Thầy về rồi."
Ba chữ.
Diệp Hàn nhận tin trên vách đá Thanh Vân. Kiếm ý đang bùng, đang cắt đá, đang tìm tầng bốn. Đọc. Kiếm ý ngừng. Lần đầu trong hai mươi ngày, ngừng.
Hắn nhảy xuống vách đá. Phi kiếm. Không, kiếm gãy không phi được. Hắn chạy. Chạy nhanh hơn lần trước, vì lần này hắn không chạy vì sợ, mà vì vui.
A Cẩu nhận tin trong Huyết Ngục Thành. Ma khí đang cuộn quanh ngai, đang uy áp bảy ma chủ, đang khiến cả thành run. Đọc. Ma khí thu. Sạch. Nhanh đến mức Huyết Ảnh ngỡ mình hoa mắt.
A Cẩu đứng dậy. Bước xuống ngai. Bước ra cổng. Bước vào bóng tối. Biến mất.
Bạch Ly nhận tin trên Cửu Vĩ Sơn. Đang ngồi họp với mười hai tộc trưởng, bàn kế hoạch đánh thợ săn yêu thú. Chim bay vào. Nàng mở thư. Đọc.
Mắt hổ phách sáng lên. Đuôi cáo bật ra, ba đuôi, vẫy, kiểu vẫy mà nàng đã giấu suốt hai mươi ngày.
– Họp xong.
Mười hai tộc trưởng ngơ ngác.
– Tiểu chủ, chưa bàn xong...
– Họp. Xong.
Nàng nhảy ra cửa sổ. Hóa hình. Hồ ly trắng lướt qua rừng, ba đuôi bay, nhanh, nhanh hơn gió.
Lục Vô Ưu nhận tin ở đâu đó giữa đại lục. Đang đứng bên đường, sát khí thu gọn, nhìn đứa trẻ chơi bên lề. Đứa trẻ mà hắn suýt giết tuần trước, bây giờ đang cười, đuổi bướm.
Chim bay đến. Thư. Đọc.
Hắn cười. Lần đầu trong hai mươi ngày. Cười thật, cười vì vui, không phải cười vì mệt hay cười vì buông.
Bốn vào. Sáu ra.
Sát khí thu hoàn toàn. Cỏ dưới chân xanh lại.
Hắn bước đi. Hướng nam. Về nhà.
· · ·
Ninh Tiểu Nguyệt nhận tin trên ngai vàng.
Nàng đang ngồi trong điện Thái Hòa, đêm, một mình, đọc tấu chương. Chiếu đầu tiên đã ban. Chiếu thứ hai đang soạn. Triều đình phải sắp xếp lại. Hàng chục việc, hàng trăm người, hàng nghìn quyết định.
Chim ưng bay qua cửa sổ. Thư Hạ Linh.
"Thầy về rồi."
Nàng đọc.
Đặt thư xuống.
Đứng dậy.
Bước xuống ngai. Một bước, hai bước, ba bước. Long bào quét đất. Miện vàng nặng trên đầu. Nàng cởi miện, đặt lên ngai. Cởi long bào ngoài, gấp, đặt cạnh miện.
Mặc áo thường bên trong. Áo trắng, đơn giản, kiểu áo mà nàng mặc khi còn ở Ẩn Sơn.
Bước ra khỏi điện.
Nội thị chạy theo:
– Bệ hạ! Bệ hạ đi đâu?
– Về nhà.
– Nhưng tấu chương...
– Sáng mai.
Nàng lên ngựa. Phi. Một mình. Trong đêm. Về phía nam. Về phía Ẩn Sơn.
· · ·
Họ về.
Lục Vô Ưu về đầu tiên, vì gần nhất, vì hắn đã cố ý ở gần Ẩn Sơn suốt. Bước ra từ bóng cây trước cổng, lặng lẽ, như thể hắn đã đứng đó từ lâu rồi chỉ chờ đúng lúc.
Tạ Trường An ngồi trước cửa nhà, nấu cháo. Nồi đất, bếp củi, gạo trong hũ. Lửa nhỏ, khuấy chậm.
Lục Vô Ưu đứng cách năm bước. Nhìn thầy. Nhìn nồi cháo.
– Thầy.
– Vô Ưu. Ngồi.
Hắn ngồi. Không nói thêm. Chỉ ngồi cạnh thầy, nhìn lửa, nghe cháo sôi. Sát khí thu gọn đến mức cỏ dưới chân hắn sống.
A Cẩu đến sau Lục Vô Ưu một canh giờ. Ma khí dịch chuyển, bóng đen thoáng hiện rồi hiện rõ. Hắn đứng trước cổng, nhìn thầy, nhìn nồi cháo, nhìn Lục Vô Ưu ngồi cạnh.
Bước tới. Quỳ.
Quỳ trước mặt thầy, đầu cúi, trán gần chạm đất. Ma khí lặng. Hoàn toàn lặng, lần đầu tiên trong hai mươi ngày.
Tạ Trường An đặt tay lên đầu hắn.
– Đứng dậy. Ăn cháo.
A Cẩu ngẩng đầu. Mắt ướt, đen, sâu. Truyền âm thần thức, một từ:
"Thầy."
Rồi ngồi dậy. Ngồi cạnh luống cải, cạnh bàn ăn. Chỗ cũ.
Bạch Ly về trước bình minh. Hồ ly trắng lướt qua cổng, hóa hình, chân trần, tóc rối, đuôi cáo ba cái lộ hết. Nhìn thầy ngồi nấu cháo, nhìn A Cẩu, nhìn Lục Vô Ưu, nhìn Hạ Linh bên lò đan.
Nàng chạy đến. Nhào vào lòng thầy. Ôm. Khóc. Không giả ngốc, không "Thầy ơi~", chỉ khóc, khóc thật, kiểu khóc mà nàng chưa bao giờ cho ai thấy.
– Thầy... Tiểu Ly tưởng thầy không về nữa...
Tạ Trường An ôm nàng. Tay phải vỗ lưng nàng, nhẹ, chậm.
– Về rồi. Về rồi.
Đuôi cáo quấn quanh tay thầy. Ba đuôi, trắng, mềm, run.
Diệp Hàn về lúc mặt trời lên. Chạy suốt đêm, từ Thanh Vân đến Ẩn Sơn, gần nghìn dặm, bốn ngày đường hắn chạy trong một đêm. Kiệt sức. Dép nát. Chân rớm máu.
Bước qua cổng. Nhìn thầy.
Thầy ngồi trước cửa, Bạch Ly cuộn tròn bên cạnh đã ngủ, A Cẩu ngồi gần, Lục Vô Ưu dưới gốc tùng, Hạ Linh bên lò đan.
Thầy nhìn hắn. Cười nhẹ.
– Diệp Hàn. Thầy bảo gì?
Hắn biết thầy hỏi gì. Đừng tìm.
–... Con tìm rồi.
– Tìm được không?
–... Không.
– Vậy lần sau, đừng tìm. Mạnh hơn đi. Để lần sau, thầy không cần đi.
Diệp Hàn nhìn thầy. Mắt đỏ. Quỳ xuống. Lần đầu tiên, hắn quỳ không phải vì lễ, vì tông quy, vì ai bảo. Quỳ vì đứa trẻ mười bốn tuổi mất thầy hai mươi ngày, và giờ thầy ngồi đây, nấu cháo, như chưa có gì xảy ra.
– Con sẽ mạnh hơn.
Tạ Trường An gật.
– Đứng dậy. Cháo sắp chín.
· · ·
Ninh Tiểu Nguyệt về cuối cùng.
Nàng đến lúc nắng lên cao, ngựa mồ hôi, tóc rối, áo bụi. Bước qua cổng. Nhìn mọi người.
Thầy ngồi giữa. Nồi cháo trên bếp, lửa nhỏ. Diệp Hàn ngồi bậc cửa, kiếm gãy ngang đùi, mắt đã bình. A Cẩu cạnh luống cải, im, nhưng ma khí lặng. Bạch Ly ngủ cuộn tròn trên ghế, đuôi cáo quấn quanh người, mặt bình yên. Lục Vô Ưu dưới gốc tùng, mắt nhắm, sát khí thu. Hạ Linh bên lò đan, mắt vẫn đỏ, nhưng miệng cười.
Sáu người. Bảy ghế. Chỗ thầy có người.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng giữa sân. Nhìn thầy.
Nàng, Nữ Đế, kẻ vừa cướp ngai vàng, kẻ kiểm soát hoàng triều, kẻ khiến cả triều đình quỳ, kẻ mà thiên hạ gọi là Thiên Cơ Nữ, kẻ mà không ai nhìn thấy khóc.
Quỳ xuống.
Nước mắt rơi. Lần đầu tiên. Lần duy nhất.
– Thầy... con tưởng thầy chết rồi.
Giọng nàng vỡ. Không phải giọng Thiên Cơ Nữ, không phải giọng Nữ Đế, không phải giọng Quốc sư phó. Giọng con bé mười bốn tuổi bị bán vào kỹ viện, được một gã trồng rau cứu ra, cho ăn cháo, dạy chơi cờ, nói "Ngươi không phải hàng."
Tạ Trường An nhìn nàng. Im lặng. Rồi nói nhẹ:
– Đứng dậy. Cháo nguội rồi.
· · ·
Sáu đệ tử ngồi quanh bàn. Tạ Trường An ngồi giữa. Cháo trắng, rau luộc, một đĩa dưa muối mà Hạ Linh muối từ trước khi thầy đi.
Giống bữa ăn đầu tiên. Cháo trắng, đơn giản, nhạt. Nhưng giờ, quanh bàn là Kiếm Quỷ, Nữ Đế, Ma Tôn, Yêu Hoàng, Dược Nữ, Sát Thần. Mỗi người thống trị một phương. Mỗi người khiến thiên hạ run sợ.
Và tất cả đang ăn cháo.
Bạch Ly húp to. Ninh Tiểu Nguyệt ăn chậm, mắt nhìn thầy. Diệp Hàn húp một ngụm, mặt không đổi, nhưng tay nắm thìa chặt hơn cần thiết. A Cẩu bưng bát hai tay, uống nhỏ, ma khí lặng hoàn toàn. Lục Vô Ưu ăn đều, kiểu ăn mà thầy dạy, từng thìa, không vội. Hạ Linh ăn nửa bát, rồi quay về lò đan, nhưng lần này nàng cười khi quay đi.
Tạ Trường An nhìn sáu đệ tử.
Sáu đứa trẻ. Sáu quái vật.
Bây giờ, sáu thế lực.
Ta nhặt chúng từ rãnh nước, từ kỹ viện, từ giàn thiêu, từ rừng rậm, từ đống xác, từ căn lều bán thuốc.
Bây giờ, chúng là kiếm quỷ, nữ đế, ma tôn, yêu hoàng, sát thần, dược nữ.
Nhưng chúng vẫn ăn cháo. Vẫn tranh chỗ ngồi. Vẫn về khi ta gọi.
Chúng là kế hoạch. Chúng cũng là gia đình.
Và lần này, ta sẽ không để chúng chết.
Hắn húp cháo. Nhạt. Ấm.
Bên ngoài Ẩn Sơn, thiên hạ kinh hoàng. Tin Nữ Đế đăng cơ, tin ma đạo liên minh hoàng triều, tin yêu vực ủng hộ, tin Kiếm Quỷ ép Trung Châu, tất cả dồn vào một ngày, chấn động đại lục.
Và ở giữa tất cả, Ẩn Sơn im lặng. Vườn rau xanh. Bảng tên xiên xẹo. Bảy người ăn cháo.
Chỉ có tiếng húp cháo.