Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 212: Chương 192: Ký Ức Không Phải Vũ Khí
Chương 212

Chương 192: Ký Ức Không Phải Vũ Khí

Cánh đồng cỏ phía nam Thiên Khuyết. Chiều ngày thứ chín.

Tạ Trường An lùi bước thứ ba mươi hai.

Kinh mạch ngực rạn sâu hơn. Đau buốt. Đau kiểu đau khi thủy tinh nứt mà chưa vỡ, mà mỗi chiêu nứt thêm, và hắn biết: vỡ thì xong. Không phải xong mạng (Động Hư trung kỳ không chết vì kinh mạch vỡ), xong khả năng chiến đấu. Kinh mạch vỡ thì linh lực rò, linh lực rò thì không dẫn được chiêu, không dẫn thì Liêm thứ nhất qua, qua thì vào nhà.

Liêm thứ nhất đứng trước mặt. Ba mươi trượng. Mắt hai bên sáng. Không mệt (Đại Đế đỉnh phong đánh ba mươi hai chiêu với Động Hư trung kỳ thì không mệt, kiểu không mệt khi voi đạp kiến mà kiến cứ đứng lên). Nhưng hắn không chém liên tục. Giữa mỗi chiêu, hắn dừng. Nhìn thẳng. Ba nhịp thở. Rồi chém.

Ba nhịp thở. Liêm không cần ba nhịp thở giữa chiêu. Đại Đế đỉnh phong chém liên tục được, không cần nghỉ. Nhưng Liêm thứ nhất dừng. Mỗi chiêu.

Tạ Trường An biết vì sao. Vì hắn nhìn Liêm thứ nhất ba mươi hai chiêu, và hắn đọc: mỗi lần dừng, Liêm thứ nhất nhìn Thiên Khuyết. Không quay đầu (Liêm không quay đầu giữa trận). Nhưng mắt lệch. Rất nhẹ. Về phía nhà, phía vườn, phía đèn. Ba nhịp. Rồi nhìn lại Tạ Trường An. Rồi chém.

Rung nhẹ. Liêm thứ nhất đang rung. Không đủ để dao động (gốc+ghép hòa, bốn nghìn năm, không dao động). Nhưng rung. Rung kiểu rung khi tảng đá lớn bị gõ nhẹ, đá không nứt, nhưng có âm, và âm vang bên trong.

Tạ Trường An cười nhẹ. Cười mệt. Cười kiểu cười khi kẻ trồng vườn thấy rễ nhú dù đất khô: không đủ để sống, nhưng đủ để biết dưới đất có thứ gì đó muốn mọc.

Chiêu thứ ba mươi ba.

Tạ Trường An dẫn, lệch nhẹ. Đất sụt. Cỏ cháy. Kinh mạch rung.

Rồi tiếng bước chân phía sau.

Diệp Hàn đến. Đứng cạnh thầy. Kiếm bên hông. Tay tê (phải, không cảm), máu khóe miệng đã khô. Mắt phải nhìn Liêm thứ nhất. Kiếm ý mới tỏa nhẹ, trắng, sáng, kiểu sáng mới, kiểu sáng khi kiếm vừa học cắt dây mà chưa kịp quen.

– Thầy, hắn nói. Con đến rồi.

Tạ Trường An không quay lại. Hắn biết. Cảm linh lực đệ tử. Cảm kiếm ý đệ tử (khác, mới, sâu hơn tầng bốn, kiểu sâu khi kiếm sĩ vượt ngưỡng mà thầy biết sẽ vượt).

– Xong? Hắn hỏi.

– Xong. Liêm thứ hai dừng rồi. Kiếm cắt dây.

Tạ Trường An gật nhẹ. Không hỏi thêm (thầy không hỏi thêm khi đệ tử nói xong thì tin xong).

– Liêm thứ nhất không có dây để cắt, hắn nói. Bình. Gốc và ghép hòa hợp. Không khe. Kiếm ý con không nhắm được.

Diệp Hàn nhìn Liêm thứ nhất. Kiếm ý quét, đọc. Và thấy: đúng. Không khe. Không nứt. Gốc và ghép thành một, kiểu một khi hai miếng kim loại hàn bốn nghìn năm thành một khối, không mối hàn, không vết, chỉ có kim loại. Kiếm ý nhìn không thấy gì để cắt.

– Nhưng thầy đang đánh, hắn nói.

– Đang dẫn. Không đánh.

– Con đứng cùng.

Tạ Trường An nhìn đệ tử. Nhìn nhanh. Mắt ấm. Chốc lát. Rồi nhìn lại Liêm thứ nhất.

– Đứng, hắn nói.

Hai người. Thầy và trò. Đứng thẳng trên cánh đồng cỏ cháy, đất sụt, trước Liêm thứ nhất Đại Đế đỉnh phong bốn nghìn năm. Một Động Hư kinh mạch rạn. Một Nguyên Anh tay tê. Đứng.

Liêm thứ nhất nhìn hai người. Nhìn gã áo cũ đứng trước. Nhìn kiếm sĩ trẻ đứng cạnh. Và ở đâu đó sâu bên trong, thứ gì đó rung. Lần thứ tư.

Rồi chiêu thứ ba mươi bốn.

Tạ Trường An dẫn. Diệp Hàn chém, kiếm ý mới vạch ngang kiếm khí Đại Đế, không cắt dây (không có dây), nhưng rẽ lực, chia sóng, giúp thầy dẫn. Hai người phối hợp lần đầu, không bàn, không hẹn, kiểu phối hợp khi thầy trồng rau mười năm thì trò biết cầm cuốc chỗ nào: thầy dẫn hướng, trò rẽ lực, hai người cùng lệch chiêu Đại Đế sang trái.

Chiêu chệch. Phá núi xa, nổ tung. Bụi mù.

Liêm thứ nhất dừng. Ba nhịp thở. Mắt lệch về phía Thiên Khuyết. Lệch lâu hơn ba nhịp. Năm nhịp. Sáu nhịp. Rồi nhìn lại.

A Cẩu đứng dậy.

Ở bậc thềm Thiên Khuyết, đứa trẻ mười sáu tuổi (huyết mạch Ma Thần, mắt đỏ trái, đen phải, sáu đêm không ngủ, da tái, quầng thâm, ma khí cuộn nặng quanh người) đứng dậy. Rất chậm. Chân tê (ngồi quá lâu, sáu ngày). Nhưng đứng.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn.

– A Cẩu?

Thần thức truyền: Sư tỷ. Ta đi ra ngoài.

– Đi đâu?

Liêm thứ nhất.

Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. A Cẩu đánh Liêm thứ nhất? Đại Đế đỉnh phong? A Cẩu thiên mệnh, huyết mạch Ma Thần, nhưng cảnh giới thực chưa rõ, và sáu đêm không ngủ, kiệt sức, đánh Đại Đế đỉnh phong?

– A Cẩu. Liêm thứ nhất Đại Đế đỉnh phong. Gốc ghép hòa. Không khe. Sư huynh Diệp Hàn cắt không được. Thầy đang dẫn. Ngươi ra đó làm gì?

A Cẩu nhìn sư tỷ. Mắt đỏ mệt. Nhưng tỉnh. Sáu đêm không ngủ mà mắt tỉnh, kiểu tỉnh khi ma khí nuôi cơ thể thay cho giấc ngủ (không khỏe, nhưng tỉnh, đủ tỉnh để đi, đủ tỉnh để nghĩ, đủ tỉnh để cảm).

Thần thức truyền, chậm, từng chữ: Ta cảm được. Chiết cành của Liêm thứ nhất. Có thứ bên trong. Thứ mà kiếm ý không cắt được. Nhưng ma khí cảm được.

– Thứ gì?

Ký ức.

Ninh Tiểu Nguyệt im. Nhìn A Cẩu. Nhìn mắt đỏ mệt, nhìn quầng thâm, nhìn ma khí nặng quanh người, và cô tính. Quân sư tính: A Cẩu cảm ký ức bên trong chiết cành. Kiếm ý không cắt dây (vì không có dây). Nhưng ma khí truyền ký ức? Ma khí A Cẩu đặc biệt, huyết mạch Ma Thần, truyền thần thức xuyên khoảng cách, truyền cảm xúc qua Thần Khôi, truyền ý qua rào cản. Nếu truyền ký ức vào Liêm thứ nhất?

Không phải đánh. Không phải cắt. Trả lại.

– Ngươi muốn truyền ký ức vào Liêm thứ nhất, cô nói. Chậm. Giọng quân sư phân tích. Ký ức bị chiết cành. Trả lại cho hắn.

A Cẩu gật. Một cái.

– Nhưng ngươi không biết ký ức của hắn, cô nói. Hắn bốn nghìn năm. Ngươi không có ký ức của hắn.

Thần thức truyền: Không cần ký ức của hắn. Cần ký ức chung.

– Chung?

Ký ức bị bỏ rơi. Bị lấy đi. Bị chiết. Ta có. Tất cả Liêm có. Nguyệt Vô Hà có. Cố Phong có. Liêm thứ hai có. Mỗi người bị chiết cành đều mất ký ức. Và ký ức bị mất đều giống nhau: nhớ ấm, nhớ nhà, nhớ tên, rồi quên.

Ta sáu đêm quét bảy vườn. Cảm triệu người bị chiết. Cảm ký ức họ mất. Ma khí lưu lại. Ma khí nhớ thứ mà người quên.

Ninh Tiểu Nguyệt mắt sáng. Cô hiểu. A Cẩu không truyền ký ức cụ thể của Liêm thứ nhất (không ai biết ký ức đó). A Cẩu truyền ký ức bị chiết cành, ký ức chung của triệu người đã bị chiết, ký ức mất tên, mất nhà, mất ấm, và nếu Liêm thứ nhất (bốn nghìn năm chiết cành, gốc+ghép hòa, tưởng không còn gì) bên trong vẫn còn thứ gì đó, thứ rung, thứ nhìn vườn mà dừng ba nhịp, thì ký ức chung đó sẽ chạm, sẽ gõ, sẽ mở.

– Rủi ro? Cô hỏi.

Cao. Liêm thứ nhất Đại Đế đỉnh phong. Ma khí ta mạnh, nhưng xâm nhập tinh thần Đại Đế thì nguy. Nếu hắn đẩy ra, ta chịu phản lực. Nếu hắn hút vào, ta chìm trong ký ức bốn nghìn năm. Hai kiểu đều có thể chết.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn A Cẩu. Nhìn lâu. Quân sư tính rủi ro: cao. Rất cao. Nhưng quân sư cũng tính: nếu không, thầy sẽ gãy, Diệp Hàn sẽ gãy, và Liêm thứ nhất vào nhà.

– Đi, cô nói. Giọng bình. Không run. Quân sư ra lệnh kiểu quân sư: tính xong thì quyết, quyết xong thì không dao động. Cẩn thận.

A Cẩu gật. Bước ra cổng. Bước qua sân đổ nát (bàn vỡ, bát cháo vỡ, Liêm thứ hai quỳ khóc góc sân, Hạ Linh ngồi cạnh). Bước qua cổng Thiên Khuyết. Ra cánh đồng.

Thần Khôi chạy theo. Đứa trẻ mười tuổi câm điếc, mầm sinh linh nhấp nháy, chạy theo A Cẩu đến cổng, dừng. Không theo ra. Nhưng đứng ở cổng, mầm nhấp nháy nhanh, kiểu nhấp khi lo, khi muốn nói "cẩn thận" mà không có tiếng.

A Cẩu cảm. Ma khí cảm mầm sinh linh Thần Khôi. Quay lại. Nhìn đứa trẻ nhỏ hơn mình bốn tuổi, câm như mình từng câm, và truyền thần thức nhẹ: Ta về.

Thần Khôi gật. Mầm sáng hơn. Đứa trẻ tin.

A Cẩu đi ra cánh đồng. Bước chậm, bước đều. Ma khí cuộn quanh người, nặng, sẫm, nhưng không tỏa (thu, kiểm soát, kiểu thu khi sát khí Lục Vô Ưu thu, ma khí A Cẩu cũng biết thu, vì thầy dạy: mạnh không phải bùng, mạnh là thu khi cần thu, bùng khi cần bùng).

Hắn đến cánh đồng. Thấy thầy. Thấy sư huynh Diệp Hàn. Thấy Liêm thứ nhất.

Tạ Trường An cảm. Quay lại. Nhìn A Cẩu.

– A Cẩu, hắn nói. Bình. Nhưng mắt hỏi.

A Cẩu truyền thần thức cho thầy: Thầy. Con truyền ký ức vào Liêm thứ nhất. Ký ức bị chiết cành. Ma khí lưu lại từ bảy vườn.

Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn lâu. Nhìn đệ tử mười sáu tuổi, sáu đêm không ngủ, mắt đỏ mệt, quầng thâm, da tái, và hắn muốn nói "không." Muốn nói "nguy hiểm." Muốn nói "để thầy." Nhưng hắn nhìn mắt A Cẩu, và mắt A Cẩu tỉnh. Tỉnh kiểu tỉnh khi đã quyết. Kiểu tỉnh mà thầy nhận ra: đứa trẻ này không hỏi phép. Đứa trẻ này nói cho thầy biết.

Và Tạ Trường An, kẻ trồng vườn, kẻ dạy mầm tự lớn, kẻ nói "mầm lớn để thành cây, cây không ai hái được," hắn nhìn đệ tử, và gật.

– Cẩn thận, hắn nói. Nhẹ. Hai chữ. Đủ.

A Cẩu bước qua thầy. Bước qua sư huynh. Đi về phía Liêm thứ nhất.

Liêm thứ nhất nhìn hắn. Nhìn đứa trẻ đi đến, nhỏ, gầy, ma khí cuộn, mắt đỏ trái đen phải, huyết mạch Ma Thần. Liêm thứ nhất cảm ma khí, và bên trong hắn, ở nơi sâu hơn bốn nghìn năm, có thứ gì đó nhận ra: ma khí này quen. Quen kiểu quen khi thứ cổ gặp thứ cổ, dấu vết Ma Thần trong chiết cành nhận ra dấu vết Ma Thần trong huyết mạch. Giống nhau. Cùng nguồn.

– Ngươi, Liêm thứ nhất nói. Giọng trầm. Nhìn A Cẩu. Huyết mạch Ma Thần.

A Cẩu không trả lời (thần thức chỉ truyền cho người hắn muốn). Hắn dừng. Cách Liêm thứ nhất mười trượng. Đứng yên.

Rồi ma khí bùng.

Không phải bùng kiểu tấn công (ma khí A Cẩu không giết khi A Cẩu không muốn giết, vì thầy dạy: "bảo vệ ai," không phải "giết ai"). Bùng kiểu truyền. Ma khí lan từ A Cẩu ra mười trượng, phủ xuống Liêm thứ nhất như sương buổi sáng phủ cánh đồng, nhẹ, mỏng, không đè, không ép, chỉ phủ.

Liêm thứ nhất cảm ma khí chạm da, chạm kinh mạch, và phản xạ: linh lực Đại Đế đỉnh phong bùng, đẩy ma khí ra. Mạnh. Sóng linh lực quét, ma khí tan, A Cẩu bị sóng đẩy, lùi ba bước, chân trượt trên đất cháy. Đau (sóng Đại Đế đánh Thiên Mệnh, kinh mạch rung, máu trào). Nôn máu. Quỳ một đầu gối.

Tạ Trường An bước tới. Diệp Hàn bước tới. Bản năng: bảo vệ đệ tử.

A Cẩu giơ tay. Thần thức truyền: Đừng. Con chưa xong.

Hắn đứng dậy. Lau máu. Mắt đỏ sáng hơn (huyết mạch Ma Thần kích hoạt khi bị thương, ma khí mạnh hơn, sâu hơn, cổ đại hơn). Và hắn bùng lại. Ma khí lần hai.

Lần này không phủ rộng. Lần này tập trung. Ma khí thành một sợi, mỏng, nhọn, kiểu mỏng khi kim châm vào da, và sợi ma khí đó không nhắm kinh mạch Liêm thứ nhất (kinh mạch Đại Đế thì ma khí xâm nhập không nổi). Nhắm thần thức. Nhắm đầu. Nhắm nơi mà ký ức ở.

Liêm thứ nhất cảm. Phản ứng. Linh lực đẩy mạnh. Nhưng sợi ma khí này nhỏ, mỏng, nhanh, và ma khí huyết mạch Ma Thần có thứ mà linh lực không chặn: đồng nguyên. Chiết cành trong Liêm thứ nhất có dấu vết Ma Thần (A Cẩu cảm từ ch190, dấu vết cổ, quen), và dấu vết đó không đẩy ma khí A Cẩu ra. Dấu vết đó mời vào.

Sợi ma khí xuyên linh lực Đại Đế. Chạm thần thức Liêm thứ nhất.

Và A Cẩu truyền.

Không phải truyền lời. Không phải truyền ý. Truyền ký ức.

Ký ức không phải của A Cẩu. Ký ức của triệu người bị chiết cành mà ma khí A Cẩu lưu lại suốt sáu đêm quét bảy vườn. Ký ức chung, mờ, xa, nhưng thật, và ký ức đó chảy vào thần thức Liêm thứ nhất như nước chảy vào sa mạc:

Một đứa trẻ bảy tuổi bị tách khỏi mẹ. Khóc. Gọi. Không ai trả lời. Rồi quên. Quên mẹ. Quên tên. Quên khóc.

Một thiếu niên mười lăm tuổi đang luyện kiếm. Kiếm gãy. Đau. Nhưng cười, vì kiếm gãy thì mài lại. Rồi bị chiết. Quên kiếm. Quên cười. Quên đau.

Một phụ nữ ba mươi tuổi nấu cháo cho con. Cháo sôi. Con cười. Rồi bị hái. Quên con. Quên cháo. Quên sôi.

Một ông già sáu mươi tuổi ngồi trước cửa nhà. Nắng chiều. Mùi cơm. Vợ gọi ăn. Rồi quên. Quên cửa. Quên nắng. Quên vợ.

Triệu ký ức. Triệu người mất. Triệu lần quên. Chảy vào thần thức Liêm thứ nhất, và Liêm thứ nhất (bốn nghìn năm chiết cành, gốc+ghép hòa, tưởng không còn gì bên trong) đứng sững.

Hắn đứng sững.

Không phải sững vì đau (ký ức không đau). Không phải sững vì sợ (Liêm không sợ). Sững vì bên trong hắn, ở nơi sâu hơn gốc, sâu hơn ghép, sâu hơn bốn nghìn năm, có thứ gì đó nghe. Nghe triệu tiếng khóc. Nghe triệu tiếng gọi tên. Nghe triệu bữa cháo sôi và triệu nụ cười mất.

Và thứ đó nhớ.

Không nhớ cụ thể (bốn nghìn năm, ký ức cụ thể đã chết từ lâu). Nhớ cảm giác. Cảm giác ấm. Cảm giác có tên. Cảm giác có ai đó gọi. Cảm giác có nhà.

Liêm thứ nhất giơ tay, chậm rãi. Đưa lên mặt, sờ nhẹ. Mặt người. Mặt mà bốn nghìn năm hắn không biết mình có, vì Liêm không cần mặt. Và trên mặt đó, ở mắt (hai bên sáng, gốc+ghép hòa), nước.

Nước mắt.

Giọt đầu tiên trong bốn nghìn năm. Chảy từ mắt trái (hay mắt phải, không phân biệt, vì gốc+ghép hòa, hai mắt cùng chảy). Chảy chậm. Một giọt. Rồi hai. Rồi ba.

Liêm thứ nhất khóc.

Không biết vì sao khóc. Không biết nước mắt là gì (bốn nghìn năm không khóc, quên khóc là gì). Nhưng nước chảy, và bên trong hắn, triệu ký ức vẫn chảy, triệu người vẫn gọi tên, và hắn nghe, và hắn nhớ (không nhớ gì cụ thể, nhớ rằng mình từng biết nhớ), và khóc.

A Cẩu quỳ. Sợi ma khí vẫn nối. Máu miệng. Mắt đỏ sáng. Mồ hôi lạnh. Truyền ký ức vào Đại Đế đỉnh phong không phải việc nhẹ, thần thức hao, ma khí hao, và ký ức triệu người chảy qua hắn kiểu nước chảy qua ống nhỏ, ống rung, ống nứt, nhưng hắn giữ. Giữ vì thầy dạy: bảo vệ bằng ý muốn, và ý muốn của hắn bây giờ không phải giết, không phải chặn, là trả. Trả ký ức cho kẻ bị lấy.

Liêm thứ nhất quỳ.

Quỳ giữa cánh đồng cỏ cháy. Đại Đế đỉnh phong, bốn nghìn năm, quỳ xuống. Không phải quỳ vì thua (không ai thắng, đây không phải trận đấu). Quỳ vì chân không giữ. Quỳ vì bên trong đang vỡ, không phải vỡ kinh mạch, vỡ thứ gì đó cũ hơn kinh mạch, thứ mà bốn nghìn năm chiết cành đã đông lại, và bây giờ tan, và tan thì mềm, và mềm thì quỳ.

Tay hắn (tay Đại Đế, tay đã giết vạn người, tay Liêm hoàn hảo) run. Run kiểu run khi tay người run, không phải tay Liêm run. Và hắn nhìn tay, nhìn run, và hắn nhớ: tay này từng cầm thứ gì đó. Không phải kiếm. Thứ gì đó nhỏ hơn. Ấm hơn. Tay từng cầm thứ gì đó mà bốn nghìn năm đã quên, và ký ức triệu người vừa nhắc: bát. Tay từng cầm bát. Bát gì? Không nhớ. Nhưng bát.

A Cẩu rút sợi ma khí. Chậm rãi, cẩn thận. Rút kiểu rút kim khỏi da, nhẹ, không giật, để thần thức Liêm thứ nhất không bị tổn thương. Sợi ma khí rút về. A Cẩu ngã ngồi. Mệt lả. Rất mệt. Mắt đỏ nhạt (huyết mạch rút bớt, ma khí hao). Nhưng tỉnh.

Liêm thứ nhất quỳ, khóc im. Không tiếng. Nước mắt chảy mà miệng im, kiểu im khi kẻ quên cách khóc thành tiếng, chỉ biết nước chảy.

Tạ Trường An bước đến.

Bước chậm, bước đều. Bước qua Diệp Hàn. Bước qua A Cẩu. Đến trước mặt Liêm thứ nhất. Cách ba trượng, nhìn xuống.

Nhìn Đại Đế đỉnh phong quỳ giữa cánh đồng, nước mắt, tay run, bốn nghìn năm vỡ trong mười phút. Nhìn mắt (hai bên sáng, vẫn sáng, gốc+ghép vẫn hòa, vẫn không khe, nhưng bây giờ sáng ướt, sáng kiểu sáng khi kính bị nước phủ mà kính vẫn nguyên, chỉ nhìn không rõ nữa).

– Ngươi, Tạ Trường An nói. Nhẹ. Nhìn Liêm thứ nhất. Nhìn kiểu nhìn khi thầy nhìn đứa trẻ đầu tiên, kiểu nhìn khi kẻ trồng vườn nhìn mầm. Ngươi từng có tên.

Liêm thứ nhất nhìn lên. Mắt ướt. Nhìn gã áo cũ đứng trước mặt. Gã mà hắn được lệnh mang về. Gã mà hắn chém ba mươi bốn chiêu. Gã đang nói với hắn kiểu không ai nói với hắn bốn nghìn năm: nhẹ, ấm, bình.

– Tên, Liêm thứ nhất nói. Giọng trầm. Run. Giọng Liêm nhưng run, giọng bốn nghìn năm nhưng run, run kiểu run khi giọng người lẫn vào giọng Liêm mà hai giọng chưa biết ai nói. Ta từng có tên?

– Có, Tạ Trường An nói. Ai cũng có.

– Ta quên.

– Biết. Quên lâu rồi.

– Nhớ lại được không?

Tạ Trường An nhìn hắn. Nhìn Đại Đế đỉnh phong quỳ hỏi "nhớ lại được không" kiểu đứa trẻ hỏi, và hắn mỉm cười. Cười nhẹ. Cười kiểu cười khi thầy thấy mầm nhú.

– Được, hắn nói. Từ từ.

Liêm thứ nhất nhìn hắn. Nhìn nụ cười. Nhìn lâu. Và nước mắt chảy thêm. Chảy nhiều hơn. Vì nụ cười đó ấm, và ấm thì nhớ, và nhớ thì khóc.

– Ta, Liêm thứ nhất nói. Giọng run. Bốn nghìn năm, giọng run. Ta cũng từng ấm?

– Từng, Tạ Trường An nói.

Liêm thứ nhất cúi đầu. Tay chống đất. Nước mắt rơi xuống cỏ cháy, thấm sâu. Và cỏ ở chỗ nước mắt rơi, cỏ cháy đen, cỏ chết, bỗng có thứ gì đó nhú. Rất nhỏ. Mầm xanh. Mầm cỏ mới. Mọc từ đất cháy, tưới bằng nước mắt bốn nghìn năm.

Tạ Trường An nhìn mầm cỏ. Nhìn nhanh. Rồi nhìn lên. Nhìn trời. Nhìn xa. Và mắt hắn (mắt kẻ trồng vườn ba mươi năm) mềm. Chốc lát.

– Về nhà, hắn nói. Có cháo.

Liêm thứ nhất ngẩng đầu. Nhìn gã trước mặt. Gã vừa mời kẻ đánh mình ba mươi bốn chiêu ăn cháo. Và Liêm thứ nhất, Đại Đế đỉnh phong, bốn nghìn năm, kiếm hoàn hảo, vũ khí hoàn hảo, không biết vì sao, nhưng gật.

Gật một cái. Kiểu gật khi không hiểu, nhưng muốn.

A Cẩu ngồi trên đất, mệt rũ. Mắt đỏ nhạt. Nhưng miệng, lần đầu trong rất lâu, cong nhẹ. Không phải cười (A Cẩu hiếm khi cười, ma khí nặng thì hiếm cười). Nhưng cong. Kiểu cong khi yên. Khi biết mình vừa làm đúng.

Diệp Hàn bước đến. Đặt tay lên vai A Cẩu, nhẹ nhàng. Không nói (kiếm sĩ không giỏi nói). Đặt tay lên vai, thế là đủ.

Thần thức A Cẩu truyền cho sư huynh: Mệt.

Diệp Hàn gật. Cúi xuống. Cõng A Cẩu. Kiểu cõng khi sư huynh cõng sư đệ về nhà, kiểu cõng mà thầy từng cõng sư huynh trên con đường ven núi, ngày đầu xuân năm đó.

Bốn người đi về Thiên Khuyết. Tạ Trường An đi trước. Liêm thứ nhất đi cạnh (chậm, nặng, bước kiểu bước khi Đại Đế không biết đi chậm mà phải học, vì Liêm luôn nhanh, nhưng về nhà thì chậm). Diệp Hàn cõng A Cẩu đi sau.

Cánh đồng cỏ cháy. Nắng chiều. Bốn bóng người.

Và ở Thiên Khuyết, Ninh Tiểu Nguyệt đứng ở cổng, sổ mở, nhìn bốn bóng người đi về, và cô thở ra. Thở dài. Kiểu thở khi quân sư tính xong mọi thứ mà kết quả ngoài tính toán, nhưng tốt, tốt hơn tính toán, vì tính toán không tính được nước mắt.

Cô gấp sổ. Lần thứ hai trong đời gấp sổ giữa trận (lần đầu là bữa cháo ch189).

– Nấu cháo, cô nói. Quay sang Lục Vô Ưu. Lục Vô Ưu nhìn cô. Nhíu mày. Sát Thần không giỏi nấu cháo.

– Hạ Linh đang bận, Ninh Tiểu Nguyệt nói. Thầy cần nghỉ. Ai nấu?

Lục Vô Ưu nhìn bếp. Nhìn nồi (nồi lớn, nồi thầy nấu sáng nay, đã hết). Nhìn gạo (túi gạo góc bếp). Và Sát Thần, Nguyên Anh trung kỳ, sát khí kiểm soát hoàn toàn, rút kiếm... cất kiếm. Đi vào bếp. Vo gạo.

Sát Thần vo gạo.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn. Không cười (quân sư không cười lúc này). Nhưng mắt mềm. Chốc lát.

Bốn bóng người đến gần. Gần hơn. Đến cổng. Vào sân.

Tạ Trường An đi thẳng vào bếp. Nhìn Lục Vô Ưu đang vo gạo. Nhìn nồi, nhìn lửa, rồi gật.

– Nhiều nước hơn, hắn nói. Hôm nay có thêm người.

Lục Vô Ưu thêm nước. Không hỏi ai. Vì thầy nói thêm thì thêm.

Liêm thứ nhất đứng giữa sân. Cao, rộng, Đại Đế, bốn nghìn năm, đứng giữa sân nhà nhỏ, lạ, không biết đứng đâu, không biết ngồi đâu, như đứa trẻ lần đầu đến nhà người lạ. Mắt vẫn ướt. Tay vẫn run nhẹ.

Hạ Linh đứng dậy. Rời Liêm thứ hai (cô ấy đã bình, mắt nâu, im, ngồi góc sân). Đi đến Liêm thứ nhất. Nhìn lên (Liêm thứ nhất cao hơn cô gần hai đầu).

– Ngồi, cô nói. Nhẹ. Ấm. Giọng dược sĩ nói với bệnh nhân mới. Chỉ bàn đá (bàn đá ngoài sân, cái duy nhất chưa vỡ). Cháo sắp xong.

Liêm thứ nhất nhìn cô. Nhìn thiếu nữ nhỏ, mắt ấm, nói "ngồi" với Đại Đế đỉnh phong kiểu nói với người bệnh. Và hắn ngồi. Vì cô bảo ngồi. Vì hắn không biết làm gì khác. Vì bốn nghìn năm hắn chỉ biết nghe lệnh, và hôm nay, lệnh là "ngồi," và lệnh này ấm hơn mọi lệnh bốn nghìn năm.

Diệp Hàn đặt A Cẩu xuống bậc thềm. A Cẩu ngả lưng vào tường. Mắt đóng. Kiệt sức. Sáu đêm không ngủ cộng truyền ký ức cộng sóng Đại Đế đánh. Nhưng thở đều, sống, và ngủ.

Lần đầu trong sáu đêm, A Cẩu ngủ.

Ch.212/233
4.096 từ