Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 21: Lần Đầu Xuống Núi
Chương 21

Lần Đầu Xuống Núi

Buổi sáng hôm đó, Tạ Trường An không tưới rau.

Sáu đệ tử nhận ra ngay, thầy luôn tưới rau buổi sáng, từ ngày chúng lên Ẩn Sơn đến giờ, không trừ ngày nào. Mưa cũng tưới. Gió cũng tưới. Ma khí bộc phát giết cả luống cải cũng trồng lại rồi tưới. Thầy không tưới rau buổi sáng — có chuyện.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy bước ra sân, tay không, không cầm gáo. Nàng đặt bút xuống.

Tạ Trường An đứng giữa sân. Nhìn sáu đệ tử, Diệp Hàn luyện kiếm, Ninh Tiểu Nguyệt đọc sách, A Cẩu ngồi thềm, Bạch Ly đuổi bướm, Hạ Linh trong bếp, Lục Vô Ưu gốc cây.

— Hôm nay xuống núi. Cả nhà.

Bạch Ly dừng đuổi bướm. Tai cáo dựng.

— Đi chơi!

— Mua đồ.

— Đi chơi!

— Mua đồ.

— Đi chơi mua đồ!

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy.

— Cả nhà? Cả sáu?

— Ừ.

Nàng nhìn Lục Vô Ưu. Lục Vô Ưu, mắt mở, nhíu mày.

— Cả ta?

— Cả ngươi.

— Ta ra ngoài, sát khí...

— Ngươi kiểm soát được bốn mươi lăm giây. Đi chợ mất hai canh giờ. Cứ bốn mươi lăm giây thở một lần.

Lục Vô Ưu nhìn thầy. Không phản bác. Nhưng tay, nắm chặt.

Diệp Hàn thu kiếm. Vào bao.

— Con đi trước.

— Không. Tạ Trường An. Đi cùng. Cả nhà đi cùng.

Diệp Hàn nhìn thầy. Gật.

A Cẩu đứng dậy từ bậc thềm. Mắt, nhìn xuống. Sợ. Không phải sợ chợ, sợ người. Lần cuối hắn gặp nhiều người là ở làng Thạch Cổ, bị trói trên cọc, chuẩn bị thiêu. Từ đó, chỉ có bảy người trên Ẩn Sơn. Đủ rồi.

Nhưng thầy nói đi. Thầy nói, hắn đi.

Hạ Linh chạy ra khỏi bếp, tóc xõa, mặt đỏ (đang đun đan lô).

— Thầy! Đợi con tắt lửa!

· · ·

Con đường mòn xuống Ẩn Sơn, dốc, lá vàng rụng đầy, gió đông nhẹ. Bảy người đi thành hàng dài, mỗi người một kiểu.

Diệp Hàn đi trước, kiếm cũ bên hông, mắt quét, bước nhanh, vai thẳng. Kiếm ý tầng hai tỏa nhẹ quanh người, không cố ý, đã thành thói quen. Hắn không nói. Không bao giờ nói khi đi đường. Mắt phải, sáng, lạnh, quét cây, quét đá, quét mọi thứ có thể là mối đe dọa.

Ninh Tiểu Nguyệt đi sau, tay cầm cuốn sổ nhỏ (tự làm, giấy xấu, bìa tre), mắt nhìn xung quanh, thỉnh thoảng ghi. Ghi gì, không ai biết. Có lẽ ghi cây bên đường, có lẽ ghi số bước chân, có lẽ ghi thứ gì đó chỉ thiên cơ mới thấy. Nàng bước đều, nhẹ, kiểu người quen đi đường dài (mười bốn ngày đi Thanh Phong, chân nàng giờ chai hơn).

A Cẩu bám sát Tạ Trường An. Sát. Cách nửa bước. Tay nắm vạt áo thầy, nhẹ, đủ để cảm nhận thầy ở đó, không đủ chặt để kéo. Mắt nhìn xuống. Bước theo bóng thầy.

Bạch Ly chạy trước chạy sau, lúc đuổi con sóc, lúc hái hoa dại, lúc nhảy lên cành cây rồi nhảy xuống. Đuôi cáo vẫy loạn. Tai cáo, giấu, bảy phút, rồi bung. Giấu lại. Bung.

— Thầy ơi, sao phải giấu tai? Tai Tiểu Ly đẹp mà!

— Người ta thấy tai cáo, gọi thợ săn.

— Tiểu Ly cắn thợ săn!

— Giấu tai.

— Dạ~

Hạ Linh đi cạnh Lục Vô Ưu, cố ý. Nàng biết gã sẽ đi xa nhất, tách nhóm, co mình, tự nhốt trong vòng tròn sát khí. Nàng không cho.

— Lục sư đệ, đi gần hơn đi. Ngoài chợ đông người, đi xa dễ lạc.

— Ta không lạc.

— Nhưng muội lo.

Lục Vô Ưu nhìn nàng. Mắt đỏ nhạt, khó chịu. Nhưng bước gần hơn. Nửa bước.

Hạ Linh cười. Nhẹ. Mắt cong.

Tạ Trường An đi giữa, A Cẩu bám áo bên phải, Bạch Ly chạy quanh. Tay hắn, không cầm gáo nước, không cầm cuốc. Trống. Lạ.

Hôm nay không trồng rau.

Hôm nay đi chơi.

Không, hôm nay cho chúng thấy thế giới. Trước khi thế giới đến gõ cửa.

· · ·

Vân Khê, phiên chợ sáng. Đông, nhưng không quá đông. Quầy bán rau, quầy bán cá, quầy bán vải, quầy bán bùa rẻ tiền. Mùi mắm, mùi hương trầm, mùi bánh nướng. Dân thường qua lại, bà bán rau, ông thợ mộc, trẻ con chạy nhảy. Vài tu sĩ cấp thấp đi mua đồ, kiếm đeo lưng, vẻ mặt bận rộn.

Bảy người bước vào chợ.

Dân Vân Khê, một số nhận ra. Lão Trần ở tiệm tạp hóa, nhìn, mắt tròn:

— Ơ? Ông trồng rau! Ông dẫn cả bầy xuống núi luôn?

Tạ Trường An gật.

— Mua đồ.

— Cả bầy? — Lão Trần nhìn sáu đệ tử. Nhìn Diệp Hàn, kiếm bên hông, mặt lạnh. Nhìn Bạch Ly, tóc trắng, mắt to, đuôi giấu, tai giấu (tạm). Nhìn A Cẩu, bé, sẹo tay, bám áo thầy. Nhìn Lục Vô Ưu, cao, trắng bệch, mắt đỏ, đứng xa nhất.

— Ông... ông nuôi mấy đứa kỳ lạ thật.

— Không kỳ lạ. Bình thường.

Lão Trần cười, lắc đầu. Quay vào tiệm.

· · ·

Bạch Ly phát hiện quầy kẹo đầu tiên.

— Thầy ơi! Kẹo! Kẹo đường kéo! Tiểu Ly muốn!

— Không có tiền mua kẹo.

— Thầy có năm lượng bạc!

— Đó là tiền mua muối.

— Muối ăn được không?

— ...ăn được.

— Kẹo cũng ăn được! Kẹo ngon hơn muối!

Ninh Tiểu Nguyệt thở dài.

— Tiểu Ly, đừng làm khó thầy.

— Sư tỷ keo!

— Ừ, ta keo. Im.

Bạch Ly phồng má, đuôi cáo, suýt bung ra, nàng kéo lại vội. Mắt ướt. Giả khóc. Chuyên nghiệp.

Tạ Trường An nhìn con bé. Rồi nhìn quầy kẹo. Rồi thở ra, nhẹ, kiểu người thua cuộc.

— Một cây. Một.

— Hai!

— Một.

— Một cây rưỡi?

— Không có cây rưỡi.

— Dạ, một cây~!

Con bé cầm kẹo đường kéo, dài bằng cánh tay, vàng, dính. Mắt sáng rỡ. Đuôi vẫy, bung ra. Nàng nhét vội vào áo, giấu.

Hạ Linh cười, tay che miệng. Diệp Hàn, góc miệng nhích. A Cẩu, nhìn kẹo. Nhìn Bạch Ly. Nhìn lại kẹo.

Bạch Ly nhìn A Cẩu. Rồi, bẻ nửa cây kẹo, đưa cho hắn.

— Đệ đệ ăn đi.

A Cẩu nhìn. Nhìn kẹo. Nhìn con bé. Tay, giơ ra. Chậm. Nhận. Cầm.

Không ăn. Chỉ cầm. Nhưng ngón tay, giữ chặt.

· · ·

Quầy bánh bao.

A Cẩu dừng lại. Giữa chợ đông, hắn đang bước theo thầy, mắt nhìn xuống, tay nắm vạt áo, rồi dừng. Đột ngột. Vạt áo thầy tuột khỏi ngón tay.

Tạ Trường An dừng. Quay lại.

A Cẩu đứng trước quầy bánh bao. Nhìn. Mắt, đen, to, nhìn bánh bao trắng xếp trong nồi hấp, hơi nóng bốc lên, mùi bột thơm.

Bánh bao.

Hắn không nghĩ bằng từ. Nhưng hắn nhớ. Bằng mùi. Bằng hơi nóng. Bằng cảm giác, bụng đói, tay run, ai đó đưa cho hắn thứ gì đó ấm, mềm. Bát cháo đầu tiên, không, trước cháo, trước Ẩn Sơn, trên đường, thầy cho hắn nắm cơm nguội. Nhưng bánh bao — hắn không có ký ức đó. Hắn chưa bao giờ ăn bánh bao. Vậy sao hắn dừng lại?

mùi. Mùi bánh bao giống mùi cháo nóng buổi sáng đầu tiên trên Ẩn Sơn. Mùi nhà.

Tạ Trường An bước đến. Nhìn quầy bánh bao. Nhìn A Cẩu.

Rồi, mua. Hai cái. Đưa cho A Cẩu.

A Cẩu nhận. Tay, nhỏ, sẹo bỏng, ngón ngắn. Cầm bánh bao. Nóng. Mềm.

Nhìn thầy. Mắt, đỏ hoe. Không khóc được (hắn không biết khóc). Nhưng mắt đỏ. Và miệng, câm, nhưng run.

Tạ Trường An nhìn. Rồi đặt tay lên đầu hắn. Xoa. Nhẹ.

— Ăn đi.

A Cẩu cắn. Chậm. Bánh bao, mềm, nhân thịt, mỡ chảy ra, nóng. Hắn nhai. Nuốt.

Ngon.

Hắn cắn tiếp. Mắt vẫn đỏ. Tay nắm chặt cái thứ hai, không ăn, giữ. Để dành.

Tạ Trường An nhìn. Rồi quay đi. Bước. A Cẩu chạy theo, tay trái cầm bánh bao, tay phải, nắm lại vạt áo thầy.

Phía sau, Ninh Tiểu Nguyệt nhìn. Gấp sổ. Mắt, hơi mềm. Nhanh. Rồi cứng lại. Mở sổ. Ghi gì đó.

· · ·

Sự cố xảy ra ở ngõ phía tây.

Lục Vô Ưu đang đi, xa nhóm nhất, cách ba bước, tay nắm chặt ở hông, hơi thở, bốn vào, sáu ra, liên tục. Sát khí kéo vào kinh mạch, giữ, giữ, bốn mươi lăm giây, tỏa ra, kéo lại. Lặp. Mồ hôi trên trán, nhưng giữ được. Cỏ dưới chân gã, không chết. Người qua lại, không chết. Tốt.

Gã tu sĩ say bước ra từ quán rượu. Luyện Khí tầng bảy, yếu, nhưng say rượu thì mạnh miệng. Va vào vai Lục Vô Ưu. Rượu đổ.

— Ê! Đi kiểu gì hả? Mù à?

Lục Vô Ưu dừng. Im. Mắt đỏ nhạt, nhìn gã.

Gã say nhìn lại. Nhìn mắt đỏ. Nhìn áo đen. Nhìn da trắng bệch.

— Nhìn gì? Thích đánh hả?

Sát khí — rung. Trong kinh mạch Lục Vô Ưu, sát khí nghe thấy giọng chửi, nghe thấy thách thức, và muốn ra. Bốn mươi lăm giây vỡ, sát khí trào, tràn đến bề mặt da, không khí quanh Lục Vô Ưu lạnh đi. Cỏ dưới chân, rũ. Gã say, da nổi gai, chân run, bản năng bảo chạy nhưng rượu giữ chân.

Lục Vô Ưu nghiến răng. Nắm tay trắng bệch. Kéo. Kéo sát khí vào. Bốn. Sáu. Bốn. Sáu.

Không giết. Không giết. Không giết.

Gã say, mở miệng, định chửi tiếp.

Diệp Hàn bước đến. Im lặng. Đứng cạnh Lục Vô Ưu. Không nói. Không rút kiếm. Chỉ — đứng.

Kiếm ý tầng hai tỏa ra. Mỏng. Lạnh. Không nhắm ai. Chỉ có mặt.

Sát khí + kiếm ý. Hai thứ, đen và trắng, nóng và lạnh, chồng lên nhau. Gã say, Luyện Khí tầng bảy — cảm. Cả hai. Cùng lúc. Chân gã, mềm. Rượu tỉnh. Ngay lập tức.

Gã lùi. Một bước. Hai bước. Quay đi. Chạy. Không ngoái lại.

Lục Vô Ưu thở ra. Dài. Sát khí, rút vào. Chậm. Đau. Nhưng kiểm soát được.

Diệp Hàn nhìn gã. Không nói. Nhưng, gật. Nhẹ. Nửa cái gật.

Giỏi lắm. Không giết.

Lục Vô Ưu nhìn lại. Mắt đỏ nhạt, chớp. Rồi, quay đi. Nhưng bước, gần hơn nhóm. Nửa bước.

Hạ Linh chạy đến, tay cầm chai nước.

— Lục sư đệ! Uống nước! Mặt sư đệ trắng quá!

— Ta không...

— Uống!

Gã nhận. Uống. Nước mát. Hạ Linh, mắt lo lắng, kiểu không uống thì khóc.

— ...cảm ơn.

Hạ Linh cười. Sáng. Quay đi chạy theo Bạch Ly (con bé đang chui vào quầy bán vải, suýt bị đuổi).

· · ·

Hạ Linh tìm thấy hàn linh thảo ở tiệm thuốc cuối phố.

Nàng đứng trước quầy, tay cầm gói cam thảo vừa mua (rẻ, hai đồng), mắt quét kệ thuốc. Thói quen. Mắt nàng quét dược liệu như Ninh Tiểu Nguyệt quét con người, đọc, phân loại, đánh giá.

Hoàng kỳ, bình thường, phơi đúng cách. Đương quy, khá, hái đúng mùa. Cam thảo, tạm, hơi già.

Rồi, kệ trên cùng. Hộp gỗ nhỏ, khóa.

Mùi, nàng ngửi. Nhẹ. Lạnh. Như hơi sương buổi sớm nhưng có linh khí. Mùi này, sách cha viết, trang bốn mươi ba, gạch chân đỏ: "Hàn linh thảo, linh thảo cấp trung, hàn tính, chuyên giải phong tỏa kinh mạch do hàn khí."

Hàn linh thảo.

Nếu có nó, con luyện được Ôn Mạch Đan. Đan giải hàn mạch. Cho chính mình.

Nàng nhìn ông chủ tiệm.

— Lão bá... hộp trên cùng. Giá bao nhiêu?

Ông chủ nhìn lên.

— Hàn linh thảo? — Cười. Mười lăm lượng bạc. Cô bé.

Mười lăm lượng. Cả Ẩn Sơn tiêu một tháng, ba lượng. Mười lăm lượng, năm tháng tiền ăn.

— À. Nàng cười. Con hỏi thôi ạ.

Quay đi. Bước ra. Mặt, bình thường. Cười. Không ai nhận ra.

Nhưng tay nàng, nắm chặt gói cam thảo. Ngón tay trắng.

Mười lăm lượng. Không có.

Không sao. Tìm cách khác. Luôn có cách khác.

Nàng không nói ai. Không nói thầy. Thầy đã lo đủ thứ, sáu đệ tử, vườn rau, tu sĩ điều tra, ma đạo rình rập. Nàng không thêm gánh nặng.

Tự mình lo.

· · ·

Chiều. Quán cơm nhỏ cuối chợ, quán bà Tư, ba bàn tròn, mái tranh, mùi cơm gạo mới.

Bảy người ngồi quanh bàn lớn nhất. Chật. Đầu gối chạm nhau. Khuỷu tay va nhau. Ồn.

Bạch Ly, ngồi lòng thầy (không chịu ngồi ghế riêng) — tay cầm đùi gà, mắt sáng:

— Thịt gà! Ẩn Sơn toàn cháo không!

— Ẩn Sơn có gà. Ninh Tiểu Nguyệt. Nhưng gà chết hết vì sát khí ai đó.

Lục Vô Ưu, nhìn chỗ khác.

Diệp Hàn gắp đậu hũ. Im lặng. Bạch Ly giơ tay chộp đùi gà thứ hai, đĩa chỉ có hai cái. Tay Diệp Hàn, cũng giơ ra.

Hai tay, chạm. Trên đùi gà.

Im lặng.

Bạch Ly nhìn sư huynh. Mắt hổ phách, to, tròn, kiểu thách đấu.

Diệp Hàn nhìn lại. Mắt phải, lạnh, kiểu ta không nhường.

Ba giây.

Diệp Hàn rút tay. Gắp đậu hũ.

Bạch Ly cười rạng rỡ, nhét đùi gà vào miệng. Đuôi, vẫy loạn dưới bàn, quất vào chân Ninh Tiểu Nguyệt.

— Tiểu Ly! Đuôi!

— Xin lỗi sư tỷ~ hì hì~

Hạ Linh đặt bát thuốc trước mặt Lục Vô Ưu.

— Sư đệ uống đi. Thuốc bổ khí.

— Ta không cần.

— Sư đệ mặt trắng từ sáng đến giờ. Uống.

— ...

— Uống hay muội khóc?

Lục Vô Ưu cầm bát. Uống. Đắng. Mặt nhăn.

Hạ Linh cười. Quay sang A Cẩu, cậu nhỏ ngồi cạnh thầy, tay trái vẫn cầm nửa cái bánh bao (cái thứ hai, để dành từ sáng, nguội lạnh). Tay phải, đang cố dùng đũa gắp rau. Khó.

Hạ Linh gắp rau bỏ vào bát A Cẩu. Nhẹ nhàng. Không nói.

A Cẩu nhìn sư tỷ. Rồi, cúi đầu. Ăn.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi lại. Nhìn quanh bàn. Nhìn lâu.

Rồi nói, giọng nhẹ, bình thản, nhưng khác kiểu bình thường:

— Trông chúng ta như gia đình mất trí.

Mọi người dừng.

Tạ Trường An, đang gắp cá, dừng đũa. Nhìn nàng. Rồi nhìn quanh bàn: Bạch Ly miệng dính mỡ gà, Diệp Hàn mặt lạnh ăn đậu hũ, A Cẩu cầm bánh bao nguội, Hạ Linh ép Lục Vô Ưu uống thuốc, Lục Vô Ưu mặt nhăn.

Hắn cười.

Không phải cười nhẹ. Cười, thật. Tiếng. Ngắn. Nhưng thật. Mắt cong. Vai rung.

Sáu đệ tử nhìn. Sáu đôi mắt, mở to. Thầy cười. Thầy hiếm khi cười thành tiếng. Gần như không bao giờ.

Bạch Ly, cười theo, miệng đầy gà.

Hạ Linh, cười, mắt ướt.

Diệp Hàn, góc miệng nhích. Nhiều hơn bình thường.

A Cẩu, mắt mềm. Miệng, không cười được. Nhưng muốn.

Lục Vô Ưu, mắt nhìn xuống bát thuốc đắng. Miệng, cong. Rất nhẹ. Nếu không nhìn kỹ thì không thấy.

Ninh Tiểu Nguyệt, nàng cười. Nụ cười chạm đến mắt. Lần thứ hai.

Bảy người. Quán nhỏ. Cơm gạo mới. Đùi gà. Đậu hũ. Thuốc đắng. Bánh bao nguội.

Gia đình mất trí.

· · ·

Chiều muộn. Đường về Ẩn Sơn.

Mặt trời lặn phía tây, đỏ cam, tròn, thấp, rọi ngang qua rừng thông, đổ bóng dài trên con đường mòn. Bảy bóng, kéo dài, dính nhau, thành một vệt đen trên đất.

Bạch Ly ngủ trên lưng Tạ Trường An. Đầu gục vai thầy, tóc trắng xõa, tai cáo, bung ra, nhưng không ai nhìn. Đuôi cáo quấn quanh eo thầy, lỏng. Hơi thở đều. Ngáy khẽ.

A Cẩu đi cạnh. Tay phải, vẫn cầm nửa cái bánh bao. Nguội từ sáng. Không ăn. Giữ.

Không phải vì ngon. Vì thầy mua.

Hạ Linh đi cạnh Lục Vô Ưu, im lặng, không ép uống thuốc nữa. Nhưng thỉnh thoảng nhìn sang, kiểm tra. Lục Vô Ưu biết. Không nói. Nhưng bước, gần hơn.

Ninh Tiểu Nguyệt đi sau, sổ đã cất, tay thả lỏng. Mắt nhìn bảy bóng trên đất, dính nhau. Nàng nhìn. Lâu. Rồi mỉm cười. Không ghi sổ lần này.

Diệp Hàn đi sau cùng. Bao kiếm. Quay lại nhìn thị trấn một lần, Vân Khê dưới ánh chiều, nhỏ, yên bình, đèn lồng bắt đầu thắp. Rồi quay lại. Bước tiếp. Mắt, bình thản. Kiếm ý, bình.

Tạ Trường An đi giữa, lưng cõng Bạch Ly, A Cẩu bám vạt áo bên phải. Bước đều. Chậm, vì cõng, vì chờ đệ tử chân ngắn, vì không vội.

Ngày hôm nay.

Hãy nhớ lấy.

Gió chiều thổi nhẹ. Lá vàng bay. Bảy bóng trên con đường mòn lên Ẩn Sơn.

Sẽ không còn nhiều ngày như vậy nữa.

Hắn biết. Hắn luôn biết. Từ ngày nhặt đứa trẻ đầu tiên, hắn biết sẽ có ngày hết yên. Từng gặp rồi. Lần trước — mầm hắn trồng bị nhổ. Bị đốt. Bị dẫm. Hắn đứng nhìn. Không đủ mạnh để giữ.

Lần này phải khác.

Phải.

Bạch Ly ậm ừ trên lưng. Trở mình. Tay ôm cổ thầy chặt hơn.

Tạ Trường An đi tiếp. Bước đều. Lên dốc. Về nhà.

Bảng gỗ xiên xẹo hiện ra cuối đường — "Ẩn Sơn Tông", chữ xấu, đung đưa trong gió chiều.

Hắn nhìn.

Vẫn treo.

Tốt.

Ch.21/25
2.953 từ