Chương 178: Bản Đồ Vườn
Ngày 63.
Sáng sớm, trời chưa sáng hẳn, sương còn đọng trên lá, gió lạnh từ bắc mang mùi đá ẩm. Ẩn Sơn im, kiểu im trước bình minh khi mọi thứ đang chờ ngày mới.
Bộ ba ngồi giữa sân đông. Tam giác. Khoảng cách năm trượng, rộng hơn lần đầu vì quen rồi, vì cảm xúc không cần gần để truyền, chỉ cần đúng hướng.
Nhưng hôm nay khác. Hôm nay không phải ba người.
Tạ Trường An ngồi sau Thần Khôi, tay đặt trên vai đứa trẻ. Diệp Hàn đứng sau Tiêu Vân, cành tre trong tay, kiếm ý mở nhẹ, không tham gia truyền nhưng kiếm ý bao quanh đệ tử như rào bảo vệ. Ninh Tiểu Nguyệt ngồi cạnh A Cẩu, sổ mở, bút sẵn, và cô cũng đang ở đây, cũng có cảm xúc, cũng sẽ được Thần Khôi thu vào.
Dương Khuynh đứng xa mười trượng. Nhìn trời. Nhìn rào cản. Hôm nay cô không ghi sổ, vì hôm nay cô có nhiệm vụ khác: nhìn xem tín hiệu có chạm rào cản không, vì cô là người duy nhất nhìn thấy rào cản.
Hạ Linh ngồi trên bậc thềm phía nam. Đã nghỉ bốn ngày, kinh mạch lành phần nào, tay không còn run, vệt máu trên băng đã khô và không thêm vệt mới. Cô không tham gia, nhưng cô ở đây, vì cô muốn ở đây, vì bữa ăn đầu tiên ở Ẩn Sơn dạy cô: có mặt là quan trọng, dù không làm gì.
Bảy người. Bảy cảm xúc. Gom lại.
– Bắt đầu.
Tạ Trường An nói. Tay trên vai Thần Khôi siết nhẹ, truyền ý: Bây giờ. Cảm tất cả. Gom lại. Truyền.
Thần Khôi nhắm mắt. Mầm sinh linh bùng. Lớn hơn mọi lần, vì hôm nay không chỉ năm người, là bảy, và bảy cảm xúc khác nhau chảy vào hắn cùng lúc.
Tạ Trường An: sâu, nặng, trách nhiệm, nhưng hôm nay có thêm hy vọng, mỏng, nhẹ, kiểu hy vọng khi kẻ trồng vườn nhìn mầm sắp nở.
Diệp Hàn: sắc, lạnh, quyết tâm, và dưới quyết tâm, thương, kiểu thương khi sư phụ đứng sau đệ tử mà sẵn sàng chịu thay mọi thứ.
Ninh Tiểu Nguyệt: lo, sắc, tính toán, nhưng hôm nay có thêm tin, tin bộ ba, tin kế hoạch, tin thầy, kiểu tin khi quân sư cuối cùng chọn tin thay vì tính.
Hạ Linh: đau, quyết tâm, ấm, kiểu ấm khi cô gái ngồi xa mà vẫn thuộc về, vì có mặt là thuộc về.
Dương Khuynh: bình, sáng, kiểu sáng khi đứa trẻ mười tuổi nhìn thế giới bằng mắt khác mà không sợ.
Tiêu Vân: kiếm hồn mở, cảm thấu, sẵn sàng, kiểu sẵn sàng khi người mù đã quen bóng tối và biết: bóng tối không phải kẻ thù, bóng tối là nhà.
A Cẩu: trầm, nặng, ma khí cuộn, nhưng hôm nay có thêm muốn, muốn thành, muốn bộ ba xuyên rào, muốn liên lạc bên ngoài, vì Ma Chủ Thiếu Niên đã từng nghe hàng triệu sinh linh sợ hãi bên kia rào cản, và hắn muốn nói với họ: có người đang đến.
Bảy cảm xúc. Bảy dòng suối. Chảy vào Thần Khôi. Gom thành sông.
Thần Khôi truyền.
Mầm sinh linh bùng ra, mạnh, rộng, dày, kiểu bùng khi đập vỡ, nước tràn, sông chảy. Cảm xúc bảy người tràn ra, qua Thần Khôi, đến Tiêu Vân.
Tiêu Vân nhận. Kiếm hồn mở, rộng nhất từ trước đến giờ, cảm thấu bảy lớp cảm xúc chồng lên nhau, và lần này cô không lọc. Không cần lọc. Vì bảy cảm xúc này không hỗn tạp, chúng cùng hướng, cùng muốn, cùng chảy về phía rào cản. Kiếm khí bọc cảm xúc đó, dày, nặng, bảy lớp chồng, kiểu dày khi bảy sợi dây se thành thừng.
Truyền A Cẩu.
A Cẩu nhận. Ma khí bám. Chặt. Mạnh. Đẩy.
5.000 trượng. Nhanh. Không chậm lại.
8.000. Vẫn mạnh.
10.000. Rung nhẹ. Nhưng không tan.
11.000. Mờ.
12.000.
Dương Khuynh hít hơi. Mắt mở to. Cô nhìn thấy sợi cảm xúc (sợi quy tắc mới, sáng, rung) bay qua 12.000 trượng không khí, bay qua đồi, qua suối, qua rừng, bay đến rào cản Thiên Khuyết, và chạm.
– Chạm rào rồi! Cô bé hét. Giọng rung, kiểu rung khi đứa trẻ mười tuổi thấy thứ mà người lớn không thấy và muốn cả thế giới biết.
Sợi cảm xúc chạm rào cản. Rào cản dày, cứng, nhưng có khe, có chỗ mỏng, và sợi cảm xúc mỏng, nhẹ, kiểu mỏng khi gió qua khe cửa, và gió qua khe, và sợi cảm xúc qua khe.
Xuyên rồi.
Qua rào cản. Ra ngoài.
A Cẩu mở mắt. Mắt phải đen, mắt trái đỏ. Ma khí rung toàn thân, vì hắn cảm được: tín hiệu đi qua rào cản, ra ngoài, vào hư không giữa các vườn ươm, và ở đâu đó, xa, rất xa, có gì đó nhận. Mờ. Nhưng có.
Hắn truyền thần thức, run: Có phản hồi.
Im lặng.
Tạ Trường An đứng dậy. Tay rời vai Thần Khôi. Nhìn A Cẩu.
– Phản hồi gì?
A Cẩu nhắm mắt. Ma khí quét, cảm, tìm tín hiệu phản hồi trong hư không. Yếu. Rất yếu. Kiểu yếu khi ai đó ở rất xa gõ vào tường mà tiếng gõ chỉ còn rung.
Cảm xúc, hắn truyền. Ai đó ở ngoài cảm được tín hiệu. Phản hồi bằng cảm xúc. Ngạc nhiên. Và... vui.
Tạ Trường An nhìn trời. Rào cản. Bên kia rào cản, ở một trong bảy vườn ươm, ai đó nhận được tín hiệu từ Thiên Khuyết. Ai đó ngạc nhiên. Và vui. Vui vì lần đầu trong bao nhiêu năm, có người từ bên trong liên lạc được.
Mặc Hà? Diệp Thanh? Lưu Nguyệt?
Hắn không biết ai. Nhưng có người. Có phản hồi. Và có vui.
Tiêu Vân thở nặng. Kiếm hồn thu lại, kiệt, kiểu kiệt khi người mù dùng hết sức cảm để đẩy bảy lớp cảm xúc xuyên 12.000 trượng và qua rào cản. Mồ hôi ướt áo. Tay run. Nhưng cô cười. Lần đầu trong hai tháng, cô cười rộng, kiểu cười khi đệ tử làm được điều thầy giao mà không chắc mình làm được.
– Xuyên rồi, cô nói. Gió không sợ vực. Cảm xúc cũng không sợ rào cản.
Thần Khôi nằm trên đất. Mệt. Mầm sinh linh tắt, kiểu tắt khi đứa trẻ mười tuổi cho đi tất cả mà không giữ lại gì. Mắt nhắm, thở đều, ngủ ngay tại chỗ.
Tạ Trường An nhìn Thần Khôi ngủ. Rồi nhìn Tiêu Vân cười. Rồi nhìn A Cẩu mắt đỏ. Rồi nhìn trời.
Xuyên. Lần đầu tiên trong lịch sử 108 vườn ươm, có tín hiệu từ bên trong xuyên ra ngoài.
Không phải bằng sức mạnh. Viên Chủ mạnh hơn tất cả họ cộng lại, và Viên Chủ xuyên rào bằng sức. Nhưng họ không xuyên bằng sức.
Không phải bằng tu vi. Tạ Trường An Động Hư trung kỳ, kinh mạch hao gần nửa. Diệp Hàn kiếm ý tầng bốn nhưng chưa đủ phá rào. Tiêu Vân mười ba tuổi, kiếm hồn mới chạm. Thần Khôi mười tuổi, câm điếc. A Cẩu mười sáu, Ma Chủ Thiếu Niên nhưng ma khí chưa trưởng thành. Tu vi họ, gom lại, không bằng một Liêm.
Nhưng họ xuyên rào bằng cảm xúc. Bảy người. Bảy cảm xúc. Một hướng. Và cảm xúc không cần mạnh. Cảm xúc cần đúng. Cần cùng hướng. Cần người gửi, người lọc, người đẩy.
Mầm tự trồng mầm. Hạt giống Tạ Trường An gieo mười năm trước, qua Diệp Hàn, qua Tiêu Vân, qua Thần Khôi, qua A Cẩu, bây giờ nở, và nở xuyên rào cản, đến bên kia thế giới.
Và ở bên kia rào cản, ai đó đang vui.
Diệp Hàn đứng yên. Nhìn ba đệ tử, nhìn thầy, nhìn trời. Cành tre trong tay rung nhẹ, không phải vì gió, vì kiếm ý rung, vì hắn cảm động mà không nói, vì kiếm sĩ một mắt không giỏi nói, chỉ giỏi cảm. Đệ tử hắn, Tiêu Vân, mười ba tuổi, mù, vừa xuyên rào cản bằng kiếm hồn. Và hắn nghĩ: Ta dạy cô ấy cảm gió. Cô ấy dùng gió để nói chuyện với thế giới.
Truyền thừa. Vòng tròn. Mầm tự trồng mầm.
Chiều. Bàn đá.
Thần Khôi vẫn ngủ. Diệp Hàn bế hắn vào phòng, đắp chăn, kiểu đắp khi sư huynh đắp cho sư đệ nhỏ mà không cần ai bảo.
Bốn người ngồi quanh bàn: Tạ Trường An, Ninh Tiểu Nguyệt, A Cẩu, Tiêu Vân. Dương Khuynh ngồi dưới đất cạnh bàn, sổ mở, vẽ. Hạ Linh mang cháo ra, bảy bát, dù chỉ sáu người ăn, vì bát thứ bảy là Thần Khôi, để dành khi hắn dậy.
– Phản hồi. Tạ Trường An nói. A Cẩu, ngươi cảm được gì cụ thể?
A Cẩu truyền thần thức, chậm, chọn từ: Ngạc nhiên. Vui. Và sau vui, có câu hỏi. Kiểu hỏi khi ai đó nhận tín hiệu không ngờ mà muốn biết: ai gửi?
– Có trả lời được không? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi.
Không. Ma khí ta không truyền ngược được. Chỉ nhận phản hồi, không gửi lại.
– Cần truyền thông tin, không chỉ cảm xúc. Ninh Tiểu Nguyệt nói, mắt hẹp, kiểu hẹp khi bộ não quân sư chuyển sang chế độ lập kế hoạch. Cảm xúc nói: chúng ta ở đây. Nhưng không nói: chúng ta cần gì, các ngươi ở đâu, kế hoạch là gì.
Tiêu Vân nghiêng đầu. Suy nghĩ.
– Con có thể truyền cảm xúc phức tạp hơn. Cô nói. Không chỉ vui, buồn, nhớ. Mà cảm xúc có hình. Như kiếm hồn cảm gió có hướng, cảm đá có vân.
– Cảm xúc có hình? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi. Giọng hoài nghi nhẹ, kiểu hoài nghi khi người logic gặp khái niệm phi logic.
– Nỗi nhớ bát cháo của Thần Khôi, Tiêu Vân nói. Khi con cảm, nó có hình: tròn, ấm giữa, lạnh rìa. Con "thấy" bát cháo trong cảm xúc đó. Nếu con tập trung hơn, có thể truyền hình ảnh qua cảm xúc. Không phải lời nói, là hình.
Tạ Trường An nhìn cô. Mười ba tuổi, mù, kiếm hồn, đang đề xuất phương pháp giao tiếp mà không ai trong 108 vườn từng nghĩ tới: truyền hình ảnh qua cảm xúc, qua kiếm khí, qua ma khí, xuyên rào cản.
– Thử. Hắn nói.
– Ngày mai. Tiêu Vân nói. Khi Thần Khôi dậy.
Tạ Trường An gật. Ăn cháo. Bát cháo hôm nay Hạ Linh nêm thêm muối và hành, kiểu nêm khi đệ tử muốn chúc mừng mà không nói bằng lời, nói bằng gia vị.
Ninh Tiểu Nguyệt ăn cháo xong, lật sổ, vẽ sơ đồ. Thói quen cũ từ khi còn ở hoàng cung: khi có vấn đề, vẽ ra, nhìn, thấy cấu trúc.
– Ba giai đoạn, cô nói. Giai đoạn một: truyền cảm xúc đơn giản. Đã xong. Giai đoạn hai: truyền hình ảnh/thông tin qua cảm xúc. Tiêu Vân sẽ thử ngày mai. Giai đoạn ba: giao tiếp hai chiều. Chưa biết cách.
– Nếu bên ngoài cũng có người truyền được cảm xúc thì sao? Tiêu Vân hỏi.
– Mặc Hà là Giám Sát Viên cũ, tu vi suy, Ninh Tiểu Nguyệt lắc đầu. Diệp Thanh là Hạt Giống, mạnh nhưng không biết truyền cảm xúc kiểu Thần Khôi. Phương pháp này chỉ Thiên Khuyết có, vì chỉ Thiên Khuyết có Thần Khôi.
– Không cần hai chiều lúc đầu. Tạ Trường An nói. Cần một chiều đủ rõ. Nếu Tiêu Vân truyền được hình ảnh, ta gửi bản đồ, gửi kế hoạch, gửi thời gian biểu. Bên ngoài nhận, hiểu, hành động. Phản hồi bằng cách hành động, không bằng cách trả lời.
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Ghi vào sổ. Rồi dừng. Nhìn thầy.
– Thầy. Cô nói. Nếu bên ngoài nhận được hình ảnh, sẽ có bao nhiêu thông tin cần gửi?
– Nhiều. Bản đồ 108 vườn, vị trí bảy Hạt Giống, kế hoạch giải phóng Liêm, công thức tháo ghép chiết cành, thời gian biểu rào cản vỡ. Mỗi thứ cần một lần truyền. Mỗi lần truyền, Thần Khôi mệt một ngày.
– Mười lần truyền, mười ngày. Ninh Tiểu Nguyệt tính. Nếu mỗi tuần truyền hai lần (để Thần Khôi hồi phục), cần năm tuần. Rào cản còn sáu tháng. Đủ thời gian. Nhưng sát.
– Sát thì sát. Tạ Trường An nói. Cháo nguội thì hâm. Thời gian sát thì chạy nhanh hơn.
Tiêu Vân cười nhẹ. Dương Khuynh dưới đất cũng cười, kiểu cười khi đứa trẻ mười tuổi nghe thầy nói câu nghe như đùa mà không đùa.
Đêm. Vách đá sân sau.
Diệp Hàn ngồi trên vách đá, cành tre ngang đùi, nhìn trăng. Hắn không luyện. Hôm nay hắn không luyện, vì hôm nay hắn muốn nghĩ.
Bộ ba xuyên rào cản. Tin tốt. Nhưng xuyên rào cản chỉ là liên lạc. Không phải chiến đấu. Và khi rào cản vỡ, Viên Chủ vào, mang theo Liêm, và ai sẽ đánh?
Hắn. Hắn sẽ đánh.
Kiếm ý tầng bốn, cành tre, gió qua vật. Nghe có lý trên vách đá, trong rừng, qua cây, qua đá. Nhưng Liêm không phải cây. Liêm không phải đá. Liêm là tu sĩ bị chiết cành, mạnh hơn bất kỳ ai hắn từng gặp, và Liêm biết đánh lại.
Qua bảy cây. Liêm mạnh hơn bảy cây. Liêm dày hơn. Liêm ít khe hơn.
Hắn nhìn cành tre trên đùi. Mỏng. Nhẹ. Gió thổi qua là rung, kiểu rung khi vật nhẹ thuận theo gió thay vì chống gió.
Hắn nhớ bốn năm kiếm đá. Nặng, thô, mạnh, chém đá nứt, chém người gãy xương. Kiếm đá cho hắn sức mạnh, và sức mạnh cho hắn tự tin, và tự tin cho hắn tin rằng: mạnh đủ là thắng. Nhưng Liêm #9 phá niềm tin đó. Mạnh không đủ khi đối thủ mạnh hơn. Chém không đủ khi đối thủ cứng hơn kiếm.
Thầy nói: kiếm nhẹ qua Liêm, Liêm không chặn được. Vì không biết chặn gì. Gió qua khe cửa, cửa có chặn được gió không?
Hắn nhớ Liêm #9. Ở cánh đồng cải. Ba chiêu, thua. Kiếm đá nặng chém vào Liêm, Liêm nhận, Liêm cứng hơn kiếm, hắn gãy kiếm, gãy cánh tay. Nhưng lúc đó, hắn chém. Đánh vào. Va chạm. Và bên mạnh hơn thắng.
Nếu không chém? Nếu qua?
Liêm có khe. Bất kỳ thứ gì cũng có khe. Kinh mạch Liêm bị chiết cành, bị ghép nhân tạo, và ghép không bao giờ hoàn hảo. Luôn có khe giữa cũ và mới, giữa gốc và ghép, giữa thiên phú thật và thiên phú cưỡng. Kiếm ý tầng bốn nhìn thấu khe đó. Và gió qua khe đó.
Nhưng hắn chưa làm được. Bảy cây là giới hạn. Liêm dày hơn bảy cây. Cần mạnh hơn. Hoặc sâu hơn. Hoặc cả hai.
Hắn đứng dậy. Vung cành tre. Gió qua vách đá. Qua đá, ra sau, mỏng, yếu, nhưng qua.
Chưa đủ. Nhưng mỗi ngày gần hơn.
Gió không sợ vực. Gió cũng không sợ Liêm. Gió chỉ cần thời gian. Và thời gian đang sát, đang chạy, đang mỏng dần như rào cản.
Diệp Hàn vung cành tre đến khi tay mỏi. Mỗi nhát vung, gió qua đá dày hơn một chút. Mỏng, nhưng dày hơn hôm qua, dày hơn tuần trước. Tiến. Chậm, nhưng tiến.
Hắn dừng. Nhìn vách đá. Vết kiếm đá cũ của hắn (bốn năm trước, mạnh, sâu, nứt đá) vẫn còn. Bên cạnh, vết kiếm đá buổi sáng của Tiêu Vân (hai tháng trước, nhẹ hơn, không nứt, nhưng đá rung). Hai vết kiếm, hai kiểu kiếm, hai thế hệ.
Hắn vung cành tre vào vách đá. Lần này, kiếm ý tập trung, tìm khe trong đá, khe giữa thạch anh và granite, khe giữa vân cũ và vân mới. Gió qua khe. Đá không nứt. Đá không rung. Nhưng ở mặt sau vách đá (mặt mà không ai nhìn thấy từ phía này), một sợi gió thoát ra. Mỏng hơn tóc. Yếu hơn hơi thở. Nhưng qua.
Hắn không thấy. Hắn ở phía này. Nhưng kiếm ý tầng bốn nhìn thấu: gió đi vào đá, đi trong đá, tìm khe, qua khe, ra phía sau. Toàn bộ vách đá. Dày hơn bất kỳ cây nào trong rừng. Và gió vẫn qua.
Nếu qua được vách đá, có thể qua Liêm.
Hắn ngồi xuống. Cành tre đặt cạnh. Nhìn trời.
Và nghĩ: Khi nào Liêm đến, ta sẽ không chém. Ta sẽ qua.
Trăng lặn dần. Gió lạnh. Sương rơi trên cành tre.
Và ở bên kia rào cản, xa, rất xa, trong một vườn ươm nào đó, ai đó vẫn đang nhớ: cảm xúc từ phía trong, bảy lớp chồng, dày, ấm, mang tin nhắn không lời.
Có người ở đây. Có người đang đến.
Đừng bỏ cuộc.
Gió thổi. Cành tre rung.