Thiên Đạo Điện Sụp Đổ
Căn nhà nhỏ nằm ở rìa vườn rau.
Gỗ mới, chưa sơn, mùi nhựa thông còn nồng. Một phòng. Một giường. Một bàn. Một ghế. Cửa sổ nhìn ra luống cải mới trồng, lá non xanh nhạt, kiểu xanh của thứ vừa bắt đầu.
Điện Chủ ngồi trên giường. Lưng dựa tường. Tay đặt trên đầu gối, gân xanh nổi, kiểu tay già. Tóc bạc trắng, dài, rối, kiểu tóc người không buồn chải. Mặt nhăn. Mắt mờ. Kiểu mắt người sống ngàn năm mà bỗng nhiên thấy mệt.
Tu vi bị phong ấn. Hoàn toàn. Thân thể già đi nhanh, kiểu thân thể vốn dựa tu vi để trẻ mà tu vi mất thì tuổi thật ập đến. Hơn ngàn năm. Hơn ngàn năm dồn vào xương thịt, trong hai tháng.
Hắn không chết. Nhưng già. Yếu. Kiểu phàm nhân bảy mươi, tám mươi. Đi chậm. Thở nặng. Tay run khi cầm bát.
Và ở đây. Ẩn Sơn. Nơi hắn ra lệnh phá hủy hai tháng trước.
Mỉa mai. Hắn biết. Nhưng không cười.
Sáng.
Tạ Trường An mang cháo đến.
Bát sứ, sứt miệng (nồi sứt, bát cũng sứt, Ẩn Sơn không có đồ mới). Cháo trắng, loãng, hơi ngọt vì gạo mới. Đặt trên bàn. Cạnh bát là đĩa dưa muối, kiểu dưa muối tự làm, mặn, chua nhẹ.
Tạ Trường An không nói. Đặt bát, quay đi.
Điện Chủ nhìn bát cháo. Không ăn.
Bát cháo bốc hơi. Hơi mỏng, bay chậm, kiểu hơi nước lười.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Nhìn Tạ Trường An đi về phía luống rau. Ngồi xuống. Bắt đầu nhổ cỏ.
Nhổ cỏ. Kiểu nhổ cỏ thật: cẩn thận, từng gốc, sợ nhổ nhầm rau non. Kiểu người đã làm việc này ngàn lần. Kiểu người thích làm việc này.
Điện Chủ nhìn lâu.
Rồi nhìn bát cháo. Cầm lên. Tay run. Đưa lên miệng. Húp.
Nhạt, ngọt nhẹ, và nóng.
Hắn húp thêm. Chậm. Kiểu người lâu lắm rồi không ăn bằng miệng (tu sĩ cấp cao không cần ăn, nuốt linh khí là đủ). Bây giờ, tu vi mất, phải ăn. Phải húp cháo. Phải nhai dưa muối. Phải nuốt.
Kiểu phàm nhân.
Cháo hết. Bát rỗng. Hắn đặt xuống. Nhìn bát rỗng lâu. Kiểu nhìn thứ quen mà lạ.
Ngày thứ ba.
Tạ Trường An mang cháo. Cùng bát sứt. Cùng dưa muối. Đặt trên bàn. Quay đi.
Điện Chủ nói. Lần đầu tiên kể từ khi bị phong ấn.
– Ngươi giam ta ở đây để sỉ nhục?
Giọng khàn. Yếu. Kiểu giọng ngàn năm mà bỗng không còn nội lực.
Tạ Trường An dừng. Quay lại. Nhìn Điện Chủ. Ánh mắt bình, không khinh, không thương hại, kiểu ánh mắt nhìn người chứ không nhìn kẻ thù.
– Không.
– Vậy để làm gì?
Tạ Trường An nghĩ. Rồi nói, giọng nhẹ, kiểu nói khi nói thật:
– Để ngươi thấy. Trồng rau cũng cần kiên nhẫn.
Điện Chủ nhíu mày. "Trồng rau?"
Tạ Trường An không giải thích. Quay đi. Đi nhổ cỏ.
Điện Chủ nhìn theo. Nhìn ông trồng rau ngồi xổm giữa luống cải, tay bẩn đất, trường bào xám dính bùn, tóc buộc bằng dây vải. Kiểu nông dân. Không phải kiểu người vừa đánh bại kẻ mạnh nhất đại lục.
Hắn húp cháo. Không nói thêm.
Ngày thứ bảy.
Điện Chủ bước ra khỏi nhà. Lần đầu tiên.
Chân yếu. Đi chậm, kiểu người tập đi lại. Tay vịn tường. Ra đến hiên, ngồi trên bậc gỗ. Nhìn.
Ẩn Sơn.
Nhà mới xây, gỗ mộc, chưa sơn. Vườn rau mới trồng, lá non. Gốc tùng cháy nửa nhưng mọc chồi xanh. Bảng tên nứt treo xiên xẹo, ghép bằng trâm gỗ. Đường mòn lên đỉnh núi, loang lổ đen nhưng có cỏ xanh mọc giữa.
Và người.
Diệp Hàn luyện kiếm ở sân. Không gọi là luyện kiếm, gọi là đứng: đứng giữa sân, kiếm trong tay, mắt nhắm, kiểu cây mọc rễ. Kiếm ý tỏa ra nhẹ, vô hình, nhưng Điện Chủ cảm được dù tu vi bị phong ấn. Mạnh. Rất mạnh. Kiểu mạnh mà ngàn năm trước hắn sẽ giết ngay.
Bạch Ly chạy qua, đuôi cáo vẫy, tay ôm rổ trái cây. "Sư huynh, ăn lê không~?" Diệp Hàn không mở mắt. "Không." Bạch Ly bĩu môi. Đặt quả lê cạnh chân sư huynh. Chạy đi. Đuôi cáo quét qua mặt sư huynh. Diệp Hàn không nhúc nhích. Nhưng khóe miệng hơi cong.
Hạ Linh ngồi trong vườn thuốc, tay bẩn đất, đang cấy cây con. Mỗi gốc cây nàng cấy, tay nhẹ, kiểu bàn tay biết lành.
A Cẩu ngồi dưới gốc tùng, mắt nhắm. Ma khí cuộn quanh, mỏng, kiểu chăn. Bình yên.
Lục Vô Ưu đâu đó trên đỉnh núi, không thấy. Nhưng sát khí không có. Chỉ có gió.
Và Tạ Trường An. Cuốc đất. Như mọi sáng.
Điện Chủ nhìn tất cả. Lâu.
Hắn nhớ. Ngàn năm trước, hắn cũng có một nơi như thế này. Nhà nhỏ. Vườn. Cha mẹ. Em gái. Yên bình. Rồi thiên tài đến. Thiên tài mất kiểm soát. Lửa. Máu. Xác. Và hắn, bảy tuổi, đứng giữa đống tro, thề: không để chuyện này xảy ra lần nữa.
Ngàn năm. Hắn giết bao nhiêu thiên tài? Không nhớ. Trăm? Ngàn? Mỗi người hắn giết, hắn nghĩ: cần thiết. Mỗi mầm hắn bẻ, hắn nghĩ: để thiên hạ yên. Mỗi đêm, hắn nhìn tay mình, nghĩ: đây là cái giá.
Và bây giờ, ngồi trên bậc gỗ, nhìn sáu thiên tài mà hắn từng muốn giết đang sống yên bình, hắn nghĩ: sai.
Không phải nghĩ "sai" kiểu nhận lỗi nhanh. Kiểu sai thấm dần, kiểu nước ngấm vào vết nứt: chậm, sâu, đau.
Chiều.
Tạ Trường An ngồi cạnh Điện Chủ trên bậc gỗ. Không mời. Tự ngồi. Kiểu người ngồi cạnh người, không phải kiểu kẻ thắng ngồi cạnh kẻ thua.
Im lặng lâu.
Rồi Điện Chủ nói. Giọng nhẹ. Kiểu giọng người kể chuyện cũ mà không muốn kể:
– Năm ta bảy tuổi, có một đứa trẻ thiên tài trong làng. Linh căn bậc chín. Thiên phú kiểu hiếm: kiểm soát lửa. Mạnh. Rất mạnh. Và không kiểm soát được.
Im lặng.
– Một đêm, lửa bùng. Cháy cả làng. Cha, mẹ, em gái, hàng xóm, tất cả. Ba trăm người. Chết sạch. Chỉ còn ta. Và đứa trẻ thiên tài. Nó cũng chết, vì lửa của chính nó.
Tạ Trường An không nói, chỉ nghe.
– Ta lập Thiên Đạo Điện năm mười sáu tuổi. Một mình. Lời thề: tìm hết thiên tài, kiểm soát hoặc giết. Để không ai phải chết vì thiên phú không kiểm soát. Ngàn năm. Mười bảy thời đại. Ta giết... không nhớ. Nhiều lắm.
Giọng run. Không phải run vì yếu. Run vì nhớ.
– Mỗi người ta giết, ta đều nhìn mắt họ. Có đứa sợ. Có đứa giận. Có đứa... không hiểu. "Tôi có làm gì đâu? Tôi chỉ có thiên phú." Ta giết cả những đứa chưa kịp làm gì. Vì sợ. Vì nghĩ: nếu không giết bây giờ, sau này sẽ giống đứa trẻ trong làng ta.
Im lặng.
– Ngươi có biết điều đáng sợ nhất không?
Tạ Trường An nhìn Điện Chủ.
– Ta giết ngàn năm. Mà thiên tài vẫn sinh ra. Mỗi thế hệ. Không ngừng. Giết bao nhiêu, sinh bấy nhiêu. Thiên phú là của trời. Ta chống trời. Ngàn năm.
Hắn cười. Kiểu cười mệt. Kiểu cười người vừa nhận ra mình đẩy đá lên núi mà đá cứ lăn xuống.
– Mệt rồi.
Tạ Trường An im lặng lâu. Nhìn vườn rau. Nhìn luống cải non. Nhìn gốc tùng mọc chồi.
Rồi nói. Giọng nhẹ:
– Ngươi giết ngàn năm, thiên tài vẫn sinh ra. Vì thiên phú là của trời. Ngươi chống trời ngàn năm, mệt là phải.
Điện Chủ nhìn hắn. Mắt mờ, nhưng sắc. Kiểu mắt người chờ nghe câu tiếp.
– Nhưng ngươi sai ở chỗ: ngươi nghĩ thiên tài là lửa. Lửa thì phải dập. Nhưng lửa cũng sưởi ấm. Cũng nấu cơm. Cũng soi đường. Vấn đề không phải lửa, mà người giữ lửa.
Tạ Trường An nhìn vườn rau.
– Ta trồng rau mười sáu năm. Rau cũng giống thiên tài: cho đúng đất, tưới đúng cách, nó mọc thẳng. Cho đất xấu, tưới bừa, nó héo. Hoặc mọc dại. Ngươi nhìn thấy rau dại, giết rau. Ta nhìn thấy rau dại, đổi đất.
Im lặng.
– Sáu đệ tử ta, đứa nào cũng có thể trở thành thứ ngươi sợ. Diệp Hàn có thể giết cả thiên hạ bằng kiếm. A Cẩu có thể nuốt thiên hạ bằng ma khí. Ninh Tiểu Nguyệt có thể thao túng thiên hạ bằng thiên cơ. Bạch Ly, Hạ Linh, Lục Vô Ưu, đứa nào cũng đủ mạnh để phá.
Tạ Trường An nhìn Điện Chủ.
– Nhưng chúng không phá. Vì ta trồng đúng đất.
Điện Chủ im. Lâu. Nhìn vườn rau. Nhìn luống cải. Nhìn gốc cam thảo Hạ Linh cứu sống giữa đống tro.
– Ngươi... tự tin quá. Nếu ngươi sai thì sao? Nếu một trong sáu đứa mất kiểm soát?
Tạ Trường An cười nhẹ. Kiểu cười bình. Kiểu cười trên Ẩn Sơn.
– Thì ta chịu trách nhiệm. Nhưng ta đã nhìn chúng mười sáu năm. Ta biết chúng. Không phải vì ta mạnh, mà vì ta ở bên cạnh đủ lâu.
Hắn đứng dậy. Phủi đất trên áo. Nhìn Điện Chủ.
– Ngươi sợ thiên tài vì ngươi mất gia đình vì thiên tài. Ta hiểu. Nhưng cách của ngươi không đúng. Giết mầm không bao giờ dừng được mùa xuân.
Quay đi. Đi về phía bếp.
Rồi dừng. Quay lại.
– Tối nay nấu cháo đậu xanh. Có muốn ăn không?
Điện Chủ nhìn hắn. Lâu. Mắt mờ, nhưng trong lúc đó, sáng lên một nhịp. Kiểu ánh sáng cũ, kiểu ánh mắt đứa trẻ bảy tuổi trước khi lửa cháy.
– ... Có.
Một chữ. Nhẹ. Run.
Tạ Trường An gật. Đi vào bếp.
Tối.
Cháo đậu xanh sôi trong nồi sứt. Hơi bốc, ngọt nhẹ, mùi đậu xanh hòa mùi gạo. Bếp không mái (chưa xây xong), trăng chiếu thẳng vào nồi.
Tạ Trường An múc cháo vào bát sứt. Đặt trước Điện Chủ.
Cùng bát. Cùng kiểu cháo. Cùng kiểu đặt trước mặt: nhẹ nhàng, không nói, kiểu đặt bát trước mặt đệ tử. Kiểu đặt bát trước mặt Diệp Hàn mười sáu năm trước: đứa trẻ đói, bát cháo trắng, không hỏi, chỉ đặt.
Điện Chủ cầm bát. Tay run. Cháo nóng. Hơi bay.
Hắn nhìn bát cháo. Rồi nhìn Tạ Trường An. Rồi nhìn bát cháo lại.
Hơn ngàn năm. Không ai cho hắn bát cháo.
Hắn là Điện Chủ. Kẻ mạnh nhất. Kẻ ai cũng sợ. Sứ giả phục tùng. Thiên hạ run rẩy. Không ai dám ngồi cạnh. Không ai dám nấu cho hắn ăn. Không ai dám đối xử với hắn như... người.
Bát cháo. Nóng. Nhạt. Ngọt nhẹ.
Kiểu bát cháo mẹ nấu. Kiểu bát cháo hơn ngàn năm trước.
Điện Chủ húp. Chậm. Nước mắt chảy. Không lau. Cứ chảy. Kiểu nước mắt ngàn năm tích tụ, bây giờ mới có chỗ chảy.
Tạ Trường An ngồi đối diện. Ăn cháo. Không nhìn. Không nói. Cho Điện Chủ được khóc mà không ai nhìn. Kiểu tế nhị của người hiểu: có những nỗi đau cần được phép đau mà không bị quan sát.
Cháo hết.
Điện Chủ đặt bát xuống. Lau mắt bằng tay áo. Nhìn ra vườn rau dưới trăng. Nhìn luống cải. Nhìn gốc tùng mọc chồi.
– Ngươi... thật sự đáng sợ.
Giọng nhẹ. Không phải giọng kẻ thù. Kiểu giọng người vừa hiểu thứ gì đó lớn hơn mình.
Tạ Trường An quay lại. Nhìn Điện Chủ. Mỉm cười. Kiểu cười ở Ẩn Sơn: bình, ấm.
– Ta chỉ trồng rau thôi.
Đêm.
Điện Chủ nằm trong nhà nhỏ. Nhìn trần. Gỗ mới, mùi nhựa thông.
Hắn nghĩ: ngàn năm, hắn giết mầm. Ngàn năm, mầm vẫn mọc. Hắn mệt. Hắn thua. Không thua vì yếu. Thua vì sai.
Nhưng ông trồng rau bên kia tường đang ngủ. Hoặc đang nhổ cỏ. Hoặc đang trồng lại luống rau mà hắn từng ra lệnh phá.
Và sáu đứa trẻ mà hắn từng muốn giết đang ngủ quanh ông trồng rau. Sáu quái vật mạnh nhất thiên hạ. Ngủ yên.
Kiểu trẻ con ngủ yên vì biết cha ở nhà.
Điện Chủ nhắm mắt.
Lần đầu tiên trong ngàn năm, hắn ngủ mà không mơ thấy lửa.