Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 135: Con Chó Tìm Đường
Chương 135

Con Chó Tìm Đường

A Cẩu rời Ẩn Sơn lúc canh tư.

Không ai tiễn. Hắn không nói. Đặt chăn lên giường Thần Khôi, vỗ đầu nhẹ (Khôi không thức, nhưng tay nắm chặt tay áo hắn trong giấc ngủ, hắn phải gỡ từng ngón, nhẹ, chậm, kiểu gỡ khi sợ đánh thức). Rồi đi.

Ma khí thu gọn. Sát thân. Không tỏa, không lan, không để ai cảm nhận. Mười bảy năm luyện, A Cẩu kiểm soát ma khí tốt hơn bất kỳ Ma Tôn nào trong lịch sử ma đạo, vì không Ma Tôn nào học kiểm soát từ một ông trồng rau biết nắm tay đứa trẻ trong đêm ma khí đốt cháy da.

Hắn đi. Không nhìn lại. Vì nhìn lại thì sẽ thấy Ẩn Sơn dưới trăng, thấy vườn rau, thấy bếp, thấy nhà, và sẽ muốn ở.

Nhưng bên ngoài cũng cần thầy. Và thầy chưa đi được. Nên hắn đi thay.

· · ·

Ba ngày. Đi bộ. Không dùng thần thông, không phi hành, đi bộ.

Thầy dạy: muốn hiểu thiên hạ thì đi bộ qua. Bay trên trời thì chỉ thấy mái nhà, đi trên đất thì thấy mặt người.

A Cẩu đi qua Vân Khê. Thị trấn quen, nơi thầy mua muối, nơi Diệp Hàn đánh bại Trần Vũ ngày xưa. Giờ Vân Khê đông hơn, có chi nhánh Thiên Phú Viện, có bảng hiệu "Ẩn Sơn Kiếm Quán" do người hâm mộ Diệp Hàn mở (bán kiếm gỗ kỷ niệm, bát cháo nhạt, rượu). Hắn đi qua không dừng.

Đi qua Lâm Giang. Thành phố nơi thầy cứu Ninh Tiểu Nguyệt khỏi kỹ viện. Hồng Lâu đã đóng, chỗ đó giờ là thư quán. Hắn đi qua.

Đi qua rìa ma vực. Biên giới giữa chính đạo và ma đạo, nơi không khí đổi, mùi đổi, ánh sáng đổi. Bên chính đạo: mặt trời vàng, cây xanh, người cười. Bên ma đạo: trời xám, cây đen, người nhìn nhau bằng mắt cảnh giác.

A Cẩu bước qua biên giới. Ma khí tỏa ra, nhẹ, kiểu tỏa khi chào. Tu sĩ ma đạo hai bên đường ngước nhìn, mắt mở to, quỳ. Không phải vì uy áp, mà vì nhận ra: huyết mạch Ma Thần. Dòng chính. Ba trăm năm chưa xuất hiện.

Ma Tôn.

Hắn đi qua. Không dừng. Không nhìn ai.

Vì hắn không đến ma vực. Chưa.

· · ·

Ngày thứ năm. Thành Thiên Bình. Phía đông đại lục, vùng rìa, nơi chính đạo quản lỏng, nơi tu sĩ yếu sống lẫn với phàm nhân.

A Cẩu dừng. Vì ma khí cảm nhận được.

Đứa trẻ.

Trong hầm. Dưới nhà, dưới đất, sâu, tối. Ma khí quét qua mặt đất, xuyên gạch, xuyên đá, chạm vào một nguồn sống nhỏ, yếu, run, kiểu run khi đã sợ quá lâu.

A Cẩu dừng giữa đường. Người đi đường né, vì hắn cao, gầy, mắt đỏ nhạt, áo đen, trông giống kẻ không nên đụng vào.

Hắn quỳ xuống. Đặt tay lên mặt đất. Ma khí dẫn xuống. Sâu hơn. Tìm.

Đứa trẻ. Tám chín tuổi. Bị nhốt trong hầm đá. Xích sắt. Linh ấn trên xích, kiểu linh ấn chính đạo, kiểu ấn phong ma.

Tà khí.

Hắn hiểu ngay. Đứa trẻ mang tà khí. Không phải ma khí như hắn, nhưng gần, kiểu gần khi thiên phú liên quan đến bóng tối, liên quan đến thứ mà chính đạo gọi là "tà." Đứa trẻ bị chính đạo nhốt. Vì sợ. Vì tà khí nguy hiểm. Vì giết dễ hơn hiểu.

Giống hắn.

Mười bảy năm trước. Làng Thạch Cổ. Bị trói trên cọc. Củi chất dưới chân. Dân làng cầm đuốc. "Quỷ. Phải thiêu."

Rồi ông già trồng rau đến. Cắt dây. Nói: "Nó là người của ta."

A Cẩu đứng dậy. Đi vào ngõ hẹp. Tìm nhà.

Nhà cũ, mái ngói vỡ, tường loang ẩm. Cửa sắt. Khóa ngoài. Linh ấn dán trên cửa, ba lớp, kiểu dán khi người dán sợ thứ bên trong.

Hắn đứng trước cửa. Nhìn ấn. Nhìn khóa.

Ma khí bùng.

Nhẹ. Không phá. Chỉ chạm. Chạm vào linh ấn, chạm vào khóa, chạm vào sắt. Ma khí của Ma Tôn chạm vào phong ấn chính đạo, kiểu chạm khi lửa chạm băng: một bên tan.

Linh ấn nứt. Rụng. Khóa mở.

Cửa bật.

A Cẩu bước xuống cầu thang. Tối. Ẩm. Mùi mốc, mùi phân, mùi máu khô.

Hầm nhỏ. Bốn bức tường đá. Không cửa sổ. Một bát nước đục ở góc. Một manh chiếu rách.

Và đứa trẻ.

Ngồi co ở góc. Mắt mở to trong bóng tối, kiểu mắt khi đã quen tối đến mức tối là nhà. Tay bị xích vào tường, xích dài đủ để nằm nhưng không đủ để đứng thẳng. Quần áo rách, bẩn, xương xẩu.

Mắt đứa trẻ nhìn A Cẩu. Không sợ. Không tin. Không hy vọng. Trống. Kiểu trống khi đã hết mọi thứ.

A Cẩu nhìn đứa trẻ.

Và nhìn chính mình. Mười bảy năm trước.

Hắn quỳ xuống. Chậm. Không đến gần quá. Để đứa trẻ thấy: hắn quỳ, hắn thấp hơn, hắn không nguy hiểm. Kiểu quỳ mà hắn học từ thầy, kiểu quỳ khi đến gần đứa trẻ sợ hãi.

Ma khí rút lại. Hoàn toàn. Thu vào trong, kiểu thu khi không muốn làm ai sợ, kiểu thu mà mười bảy năm trước hắn chưa biết làm.

Hắn không nói. Vì hắn vẫn không giỏi nói. Vì đôi khi im lặng tốt hơn lời.

Hắn lấy trong túi ra một thứ.

Bánh bao.

Mua ở chợ Vân Khê trước khi đi. Nguội, hơi cứng, nhưng vẫn là bánh bao. Giống bánh bao thầy đưa hắn ngày đầu tiên bên vệ đường. Giống bánh bao Diệp Hàn cho đứa trẻ ăn mày ở chương 116.

Vòng tròn.

A Cẩu đặt bánh bao trước mặt đứa trẻ. Trên đất. Cách tay đứa trẻ một gang. Đủ gần để lấy, đủ xa để không bị ép.

Đứa trẻ nhìn bánh bao. Nhìn A Cẩu. Nhìn bánh bao.

Rồi cầm lên. Cắn. Điên cuồng. Kiểu cắn khi đói quá lâu, kiểu cắn mà A Cẩu nhớ, kiểu cắn khi cả thế giới thu lại còn một miếng ăn.

A Cẩu ngồi im. Chờ đứa trẻ ăn xong.

Rồi đưa tay ra. Chạm xích. Ma khí rỉ qua ngón tay, nhẹ, chính xác. Xích nứt. Rụng.

Đứa trẻ nhìn tay mình. Tự do lần đầu. Không biết phải làm gì với tự do.

A Cẩu đứng dậy. Quay đi. Bước lên cầu thang.

Dừng.

Không quay lại. Chỉ chờ.

Bước chân nhỏ. Rụt rè. Nhẹ.

Đứa trẻ bước theo.

· · ·

Ngoài nhà. Ánh sáng. Nắng chiều vàng nhạt.

Đứa trẻ nhắm mắt. Chói. Lâu rồi không thấy nắng.

A Cẩu đứng cạnh. Che nắng cho đứa trẻ bằng bóng mình. Cao, gầy, đủ che.

Rồi hắn ngồi xuống bậc thềm. Đặt tay lên đầu đứa trẻ. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà hắn học từ thầy, kiểu nhẹ khi chạm đứa trẻ bị bỏ rơi lần đầu, kiểu nhẹ khi nói ta ở đây mà không cần mở miệng.

Đứa trẻ run. Rồi dừng run.

A Cẩu truyền ma khí. Không phải thần thức (đứa trẻ không biết nhận thần thức), mà cảm xúc thuần, dạng mà A Cẩu và Thần Khôi giao tiếp, dạng mà chỉ những kẻ bị cắt đứt khỏi ngôn ngữ mới hiểu.

Truyền:

Ngươi không phải quỷ.

Đứa trẻ chớp mắt. Nước mắt chảy. Không phải vì đau, vì buồn, vì sợ. Vì lần đầu tiên, có ai đó nói điều đó.

A Cẩu lau nước mắt cho nó. Bằng mu bàn tay. Nhẹ.

Ma cũng có thể làm người.

Câu thầy nói. Mười bảy năm trước. Đêm ma khí bùng, đêm tay thầy bỏng rát vì nắm tay hắn. Câu đó cứu hắn. Hôm nay, hắn dùng nó cứu đứa khác.

· · ·

A Cẩu bế đứa trẻ lên lưng. Nhẹ. Xương xẩu. Giống hắn ngày xưa trên lưng thầy.

Đi.

Không về Ẩn Sơn. Chưa. Đến chi nhánh Thiên Phú Viện gần nhất, ở Thanh Lĩnh trấn, ba ngày đường. Ninh Tiểu Nguyệt đã thiết kế hệ thống: mỗi chi nhánh là một nhà. Cửa mở. Ai muốn đi thì đi.

Nhưng trước khi đi, A Cẩu quay lại nhìn căn nhà cũ. Nhìn hầm. Nhìn xích gãy.

Ma khí bùng. Lần này không nhẹ. Mạnh và nhanh. Cột ma khí phóng xuống hầm, đen, đặc, kiểu đặc khi Ma Tôn tức giận.

Hầm sụp. Đá vỡ. Xích tan. Linh ấn cháy.

Không ai bị nhốt ở đó nữa.

A Cẩu quay đi. Bước. Đứa trẻ trên lưng, mặt úp vào vai hắn, tay nắm áo, chặt.

Hắn đi tiếp. Qua Thành Thiên Bình. Qua đồng lúa. Qua rừng tre.

Ma khí tỏa nhẹ quanh người, kiểu tỏa khi quét, khi tìm. Tìm những nguồn sống nhỏ, yếu, run, bị nhốt, bị giấu, bị quên.

Rất nhiều A Cẩu. Rất nhiều Khôi. Rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi.

Bên ngoài Thiên Khuyết thì hắn chưa đến được. Nhưng bên trong, hắn đi được. Và trong Thiên Khuyết, vẫn còn đứa trẻ bị nhốt trong hầm. Vẫn còn mầm bị thiêu. Vẫn còn "quỷ" bị xích.

A Cẩu đi. Từng bước. Từng đứa trẻ.

Như thầy đã đi. Mười bảy năm trước. Nhặt hắn bên vệ đường.

Trời chiều. Nắng vàng nhạt. Gió mang mùi đồng. Đứa trẻ trên lưng ngủ, tay vẫn nắm áo, chặt, kiểu nắm khi sợ buông ra thì sẽ rơi.

A Cẩu bước. Không quay lại.

Phía trước, Thiên Khuyết rộng. Một năm.

Đủ để tìm nhiều đứa trẻ. Đủ để mở nhiều hầm. Đủ để nói, bằng ma khí, bằng im lặng, bằng bánh bao:

Ngươi không phải quỷ.

Ch.135/233
1.630 từ