Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 130: A Cẩu Nghe Thấy Bên Ngoài
Chương 130

A Cẩu Nghe Thấy Bên Ngoài

Đỉnh Ẩn Sơn. Canh tư. Trăng lưỡi liềm mỏng treo trên cây phong già.

A Cẩu ngồi xếp bằng trên tảng đá phẳng, nơi thầy hay ngồi nhìn trời mỗi đêm. Mắt nhắm. Hơi thở chậm, bốn nhịp vào, sáu nhịp ra, kiểu thở mà thầy dạy mười bảy năm trước khi nắm tay hắn dưới trăng, kiểu thở kéo ma khí về thay vì phóng ra.

Ma khí lan ra quanh người.

Bình thường, ma khí của A Cẩu phủ quanh Ẩn Sơn như sương, mỏng, nhẹ, đủ để cảm nhận mọi sinh linh trên núi. Hắn biết Diệp Hàn đang luyện kiếm dưới thác (kiếm khí rung đều, mười bảy năm chưa đổi nhịp). Biết Ninh Tiểu Nguyệt đang ngủ (hơi thở nông, lần đầu ngủ trước canh ba, lạ). Biết Bạch Ly cuộn tròn trên giường, đuôi cáo quấn quanh gối (nhịp tim chậm, mơ, đuôi đập nhẹ mỗi khi trở giấc). Biết Hạ Linh vẫn thức, linh lực chạy trong đan lô (đang luyện thứ gì đó mới, khẩn). Biết Lục Vô Ưu nằm trên mái nhà, mắt mở, sát khí thu gọn (không ngủ, nhưng không phải vì sợ, mà vì nghĩ). Biết thầy trong bếp, rửa chén cuối cùng trước khi đi ngủ.

Biết Tiêu Cốt trong phòng khách, nằm im, nhịp tim bất thường, sát khí lạnh rò ra theo từng nhịp thở.

Biết Thần Khôi ngủ ngay trước cửa phòng Tiêu Cốt, trải chăn dưới đất, mặt úp vào cánh tay. Khôi không nghe, không nói, nhưng cảm nhận ma khí. Từ khi Tiêu Cốt đến, Khôi nằm trước cửa phòng hắn mỗi đêm. Hắn không giải thích được vì sao, chỉ truyền một ý qua ma khí khi A Cẩu hỏi: "Người này buồn."

Buồn. Khôi cảm nhận buồn qua xúc giác, qua sàn gỗ, qua rung động cơ thể người nằm bên trong phòng. Và Khôi nằm cạnh, vì đó là cách Khôi an ủi: ở gần.

Giống mình.

A Cẩu nghĩ. Giống mười bảy năm trước, khi hắn chưa biết nói (vẫn chưa biết nói bằng miệng), chỉ biết nắm tay, chỉ biết ở gần, chỉ biết dùng ma khí chạm vào người bên cạnh để nói ta ở đây.

Ma khí lan rộng hơn.

Qua Ẩn Sơn. Qua rừng phía tây. Qua thung lũng. Qua dãy núi tiếp theo.

Hắn không chủ ý. Ma khí tự mở, kiểu mở khi nguồn lực quá lớn cho vật chứa, kiểu nước tràn bờ. Mười bảy năm tu luyện, huyết mạch Ma Thần trong người hắn đã mở gần hết, ma khí mạnh đến mức mỗi lần thiền sâu, nó tự vươn ra xa hơn vùng hắn quen kiểm soát.

Qua biên giới vùng chính đạo. Qua ma vực quen thuộc (Cửu U Ma Tổ gật đầu trong giấc ngủ khi ma khí A Cẩu lướt qua, kiểu gật của bậc tiền bối chào Ma Tôn thế hệ sau). Qua hoang mạc phía tây, nơi hắn chưa từng chạm.

Xa hơn. Xa hơn nữa.

Và chạm.

· · ·

Rào cản đại lục.

A Cẩu từng nghe Điện Chủ nói: Thiên Khuyết có trần, có tường, có rào cản vô hình bao quanh. Không phải tường vật lý, mà là lớp phong ấn cổ, dày đặc, kiểu phong ấn không do ai trong Thiên Khuyết tạo ra. Bên ngoài dựng lên. Để giữ vườn ươm không vỡ.

Ma khí chạm vào rào cản. Rung. Kiểu rung khi tay đặt lên mặt kính dày, thấy bên kia nhưng không qua được.

A Cẩu dồn ma khí. Không phá. Không ép. Chỉ ấn, nhẹ, kiểu ấn khi tìm kẽ hở. Thầy dạy: không bao giờ dùng sức khi chưa hiểu thứ trước mặt.

Kẽ hở.

Vết nứt. Vết nứt từ đêm trăng rằm, nơi trời mở rồi khép, nhưng khép không kín. Còn sợi tóc hở. Sợi tóc đó, với người thường, không nghĩa gì. Nhưng với ma khí, sợi tóc là đại lộ.

Ma khí xuyên qua.

· · ·

Không phải âm thanh.

A Cẩu nghĩ nó sẽ là âm thanh, vì thần thức truyền âm, vì ma khí thường rung kiểu sóng âm. Nhưng không. Thứ hắn "nghe" bên ngoài Thiên Khuyết không phải tiếng. Là cảm xúc.

Hàng triệu. Hàng triệu cảm xúc.

Ập vào, đổ vào, tràn vào, kiểu tràn khi mở đập nước và không biết bên kia có đại dương. Ma khí của A Cẩu, thứ mà hắn mất mười bảy năm học kiểm soát, đứa trẻ câm bị thiêu sống biến thành Ma Tôn, thứ đó chạm vào biển cảm xúc bên ngoài và chìm.

Sợ hãi. Nhiều nhất là sợ hãi. Không phải sợ hãi sắc, nóng, kiểu sợ khi bị truy sát. Mà sợ hãi đều, dày, kiểu sợ khi sống trong sợ quá lâu đến mức quên mình đang sợ. Sợ thành nền, thành không khí, thành hơi thở.

Trống rỗng. Nhiều thứ hai là trống rỗng. Kiểu trống khi bị lấy đi thứ gì đó quan trọng nhưng không nhớ thứ đó là gì. Kiểu trống của Tiêu Cốt nhân lên hàng triệu lần.

Phục tùng. Nhiều thứ ba. Kiểu phục tùng không vì sợ bị phạt, mà vì không biết có lựa chọn khác. Kiểu phục tùng khi lồng là tất cả những gì mình biết.

Và xen lẫn, rải rác, nhỏ, yếu, gần như bị nhấn chìm: đau. Đau của đứa trẻ bị bỏ rơi. Đau của thiên tài bị chiết cành. Đau của người bị hái khỏi vườn ươm, ném vào bộ máy, mài thành công cụ.

Đau giống mình.

A Cẩu giật. Ma khí rút lại, nhanh, mạnh, kiểu rút khi chạm vào thứ quá nóng.

Hắn mở mắt. Thở gấp. Mồ hôi chảy trên trán, lạnh, dù đêm không lạnh.

Tay run.

Mắt trái nhấp nháy đỏ, huyết mạch Ma Thần phản ứng, kiểu phản ứng khi bản năng muốn thu ma khí về bảo vệ chủ. Nhưng hắn ấn xuống. Bốn nhịp vào, sáu ra. Ấn. Giữ.

Ổn.

Hắn ngồi im. Lâu. Nhìn bầu trời nơi vết nứt đã khép nhưng vẫn hở sợi tóc.

Bên ngoài. Rất nhiều A Cẩu.

Ý nghĩ đó ập vào đầu, rõ, sắc, kiểu rõ khi chạm vào sự thật không thể phủ nhận. Bên ngoài Thiên Khuyết, bên ngoài rào cản, có hàng triệu sinh linh sống trong sợ hãi, trống rỗng, phục tùng. Hàng triệu đứa trẻ bị bỏ rơi. Hàng triệu thiên tài bị hái. Hàng triệu vườn ươm.

Và không ai cứu.

· · ·

Hắn đi xuống. Chậm. Cầu thang đá quen dưới chân.

Thần Khôi vẫn nằm trước cửa phòng Tiêu Cốt. A Cẩu dừng lại. Quỳ xuống.

Nắm tay Khôi. Nhẹ.

Ma khí truyền. Không phải thần thức (Khôi điếc, không nhận thần thức), mà ma khí, dạng cảm xúc thuần, dạng mà chỉ hai người này giao tiếp được.

A Cẩu truyền:

Bên ngoài.

Khôi nhíu mày trong giấc ngủ.

Rất nhiều A Cẩu. Rất nhiều Khôi. Rất nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi.

Khôi mở mắt. Mắt tối, sâu, kiểu mắt của đứa trẻ chín tuổi sống trong im lặng tuyệt đối từ khi sinh ra.

Nhưng không ai cứu.

Khôi nhìn A Cẩu. Không nghe, nhưng cảm. Ma khí truyền cảm xúc: đau, giận, bất lực, và ở dưới cùng, sâu nhất, thứ gì đó nóng hơn giận, mạnh hơn đau.

Muốn đi.

Khôi hiểu. Hắn hiểu vì hắn cảm nhận cùng thứ đó mỗi ngày qua sàn gỗ, qua bàn tay A Cẩu, qua ma khí. Hắn hiểu vì hắn là đứa trẻ bị bỏ rơi được cứu, và hắn biết cảm giác khi ai đó nắm tay mình lần đầu tiên.

Nước mắt chảy. Trên mặt Khôi. Không phải vì buồn. Vì hiểu.

A Cẩu lau nước mắt Khôi bằng mu bàn tay. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà hắn học từ thầy, kiểu nhẹ khi lau nước mắt đứa trẻ mà không làm đứa trẻ sợ.

Rồi đứng dậy. Đi tiếp.

· · ·

Bếp. Đèn vẫn sáng.

Thầy ngồi bên bàn, chén trà đã nguội, mắt nhìn ra cửa sổ nơi trời bắt đầu sáng ở chân trời. Không ngủ. Hoặc đã ngủ rồi thức dậy sớm. Hắn không phân biệt được, vì thầy lúc nào cũng ở bếp khi có người cần.

A Cẩu ngồi xuống đối diện.

Truyền thần thức. Giọng trong đầu thầy, giọng mà mười bảy năm trước chỉ là tiếng "Thầy" run rẩy, giờ đã rõ, đã đều, dù vẫn ngắn gọn vì A Cẩu quen im hơn quen nói.

Thầy. Bên ngoài. Con nghe thấy.

Tạ Trường An nhìn hắn. Chờ.

Con xuyên rào cản. Qua vết nứt. Nghe thấy bên ngoài.

Mắt thầy không ngạc nhiên. Hơi nhíu, kiểu nhíu khi lo hơn khi ngạc nhiên.

Hàng triệu sinh linh. Sợ hãi. Trống rỗng. Phục tùng. Đau. Nhiều A Cẩu. Nhiều Khôi. Nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi.

A Cẩu dừng. Nuốt. Thần thức rung nhẹ, kiểu rung khi cảm xúc mạnh hơn khả năng truyền.

Không ai cứu.

Im lặng.

Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Nhìn lâu, kiểu nhìn khi hắn đang đọc, không phải đọc thiên phú, mà đọc đứa trẻ hắn nuôi mười bảy năm. Đứa trẻ câm bị cả làng thiêu. Đứa trẻ nắm tay hắn trong đêm, ma khí đốt cháy da hắn, và hắn không buông. Đứa trẻ đó giờ ngồi trước mặt, mắt đỏ nhạt, ma khí dồn nén, và nói: con muốn đi cứu.

Thầy. Bên ngoài. Con muốn... đi.

Tạ Trường An không trả lời ngay.

Hắn đứng dậy. Đi pha trà. Rót hai chén. Đặt một chén trước A Cẩu. Ngồi lại.

Nhấp trà. Nhìn A Cẩu qua hơi nóng bốc lên từ chén.

– Chưa.

A Cẩu nhìn thầy. Không giận, không thất vọng. Chờ. Vì thầy nói "chưa," không phải "không."

– Nhưng sẽ.

Im lặng. Dài.

Rồi A Cẩu gật. Chậm. Nặng. Kiểu gật khi chấp nhận, không phải khi đồng ý, mà khi tin người nói.

Hắn đứng dậy. Uống trà cạn. Đặt chén xuống.

Quay đi.

Dừng.

Truyền thần thức, nhẹ, kiểu nhẹ khi nói điều muốn nói từ lâu nhưng chưa tìm được lúc:

Thầy cũng vậy. Ngày xưa. Cũng nhặt đứa trẻ bị bỏ rơi. Bên ngoài cũng cần thầy.

Tạ Trường An nhìn A Cẩu. Mắt chớp. Một lần. Kiểu chớp khi bị đứa trẻ mình nuôi nói trúng thứ mình giấu.

A Cẩu quay đi. Bước ra.

Đi về phòng. Ngang qua cửa phòng Tiêu Cốt, Thần Khôi vẫn nằm đó, mắt mở, nhìn hắn.

A Cẩu ngồi xuống cạnh. Nắm tay Khôi.

Truyền ma khí. Một ý. Duy nhất.

Chờ.

Khôi gật. Nhắm mắt. Nắm tay A Cẩu chặt hơn.

Hai đứa trẻ ngồi trước cửa phòng thiếu niên máu bạc, trong hành lang tối, trong đêm sắp sáng. Một đứa câm, một đứa câm điếc. Một đứa nghe thấy bên ngoài, một đứa cảm nhận nỗi đau bên trong.

Bình minh lên. Ánh sáng đầu tiên rơi qua cửa sổ hành lang, vàng nhạt, ấm.

Trong bếp, Tạ Trường An ngồi một mình. Chén trà nguội trong tay. Mắt nhìn chỗ A Cẩu vừa ngồi.

Bên ngoài cũng cần thầy.

Hắn nhắm mắt. Phù hiệu trong túi áo nặng hơn mọi ngày.

Nồi cháo trên bếp sôi, hơi nước bốc lên, mùi gạo quen thuộc lấp đầy căn bếp nhỏ.

Hắn mở mắt. Đứng dậy. Khuấy cháo.

Bữa sáng phải nấu. Dù bên ngoài có gì.

Ch.130/233
1.918 từ