Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 136: Nữ Đế Và Đứa Trẻ Mở Khóa
Chương 136

Nữ Đế Và Đứa Trẻ Mở Khóa

Ninh Tiểu Nguyệt không ngủ được.

Không phải vì lo, không phải vì sợ. Mà vì bàn cờ trong đầu nàng đang tự xếp lại, và nàng chưa tìm được nước đi đúng.

Sáu nhiệm vụ. Thầy chia rõ ràng, mỗi người một hướng. Nhưng nhiệm vụ của nàng là nhiệm vụ lớn nhất, rộng nhất, mơ hồ nhất. "Biến Thiên Phú Viện thành rễ. Liên kết với hoàng đế. Tạo mạng lưới bảo vệ mầm khắp đại lục." Ba câu ngắn, ba mươi năm việc. Thầy nói như nói trồng rau.

Nhưng trước khi biến Thiên Phú Viện thành rễ, nàng phải dạy đứa trẻ ngồi trước mặt.

Dương Khuynh.

· · ·

Sáng sớm. Sân tập Ẩn Sơn. Sương chưa tan.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt trước mặt Dương Khuynh một tờ giấy vàng nhàu. Trên giấy, một trận pháp nhỏ. Mười hai nét, ba lớp, linh lực dệt thành hình lục giác méo.

– Giải.

Dương Khuynh nhìn. Mười ba tuổi, tóc buộc cao, mắt sáng theo kiểu đặc trưng của nàng, kiểu sáng khi não đang chạy nhanh hơn miệng. Ngón tay chạm lên giấy, rồi dừng. Chạm lại, dừng. Như thợ khóa sờ mặt ổ khóa trước khi đưa chìa vào.

– Lớp ngoài là phòng thủ. Lớp giữa là ngụy trang. Lớp trong...

Dương Khuynh ngước lên nhìn sư phụ.

– Lớp trong là cảm xúc.

Ninh Tiểu Nguyệt không đáp. Gấp quạt. Mở. Gấp.

Trận pháp trên tờ giấy vàng không phải trận pháp thường. Đó là trận pháp bảo vệ mà Ninh Tiểu Nguyệt tự vẽ năm mười bốn tuổi, khi nàng mới rời kỹ viện, khi nàng chưa tin ai, khi nàng dệt linh lực thành rào cản quanh mình vì sợ ai đó chạm vào. Ba lớp: phòng thủ bên ngoài, ngụy trang ở giữa, và lớp trong cùng, lớp nàng tưởng không ai thấy.

Nàng đưa cho Dương Khuynh là để thử. Trận pháp cá nhân, không có trong sách, không theo bất kỳ hệ nào, dệt bằng nỗi sợ riêng. Nếu đứa trẻ chỉ giải được lớp ngoài, thiên phú của nó mạnh. Nếu giải được lớp giữa, thiên phú của nó đáng sợ.

Nó vừa chạm vào lớp trong.

– Cảm xúc gì? — Ninh Tiểu Nguyệt hỏi, giọng bình thường, kiểu bình thường khi nàng cố không để lộ gì.

Dương Khuynh nhìn xuống tờ giấy. Ngón tay di chuyển dọc theo nét bút cũ, chậm, kiểu chạm khi đang đọc thứ gì đó tinh tế hơn mực.

– Sợ.

Im lặng.

– Lớp trong cùng là sợ. Sợ bị chạm. Sợ bị nhìn thấy. Sư phụ vẽ trận pháp này không phải để ngăn người tấn công, mà để ngăn người đến gần.

Gió sáng thổi qua sân tập. Lá tre rung.

Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt. Không mở lại. Nhìn đứa trẻ mười ba tuổi vừa đọc được thứ mà cả hoàng triều mười năm không đọc nổi.

Nàng không tức. Không sợ. Nàng quen bị người ta đọc, vì nàng đọc người khác giỏi hơn, nhanh hơn, sâu hơn. Nhưng Dương Khuynh không đọc như nàng. Nàng đọc người bằng tâm lý, bằng kinh nghiệm, bằng cách nhìn mắt và nghe giọng. Dương Khuynh đọc bằng cấu trúc. Nhìn nét bút và thấy tay run. Nhìn linh lực và thấy cảm xúc dệt vào sợi.

Hai cách đọc khác nhau. Kết quả giống nhau.

– Giỏi, — Ninh Tiểu Nguyệt nói. Một chữ. Không khen nhiều hơn. Vì nàng không phải kiểu khen nhiều.

– Giải tiếp.

· · ·

Ninh Tiểu Nguyệt đặt thêm ba trận pháp. Từ đơn giản đến phức tạp. Trận thứ hai: phong ấn cổ từ Thiên Đạo Điện, loại Điện Chủ cho nàng nghiên cứu, chưa ai giải được trong hai ngàn năm. Trận thứ ba: rào cản phòng thí nghiệm của Hạ Linh, dệt bằng dược lực, không phải linh lực thông thường. Trận thứ tư: một mảnh rào cản đại lục.

Mảnh rào cản đại lục nàng lấy từ hồ sơ Thiên Phú Viện. Bản sao thu nhỏ, chỉ là mô hình, nhưng cấu trúc giống nguyên bản. Rào cản ngăn Thiên Khuyết với thế giới bên ngoài, rào cản mà Thiên Viên Hội dựng, rào cản mà hàng ngàn năm chưa ai phá nổi.

Dương Khuynh giải trận thứ hai trong một canh giờ.

Trận thứ ba, nửa canh giờ.

Trận thứ tư.

Nàng nhìn. Ngón tay chạm lên mô hình rào cản. Dừng. Chạm lại. Dừng. Mắt nàng đổi, sáng hơn, kiểu sáng khi thiên phú Giải Luật kích hoạt hoàn toàn, kiểu sáng mà Ninh Tiểu Nguyệt chỉ thấy một lần trước đó, trên bàn cờ.

– Cái này...

Dương Khuynh ngồi xuống. Chậm. Như bị thứ gì đó kéo xuống.

– Con thấy. Nhưng lớn quá.

– Thấy gì?

– Quy tắc. Rào cản này có quy tắc, sư phụ. Không phải hỗn loạn, không phải bất khả phá. Nó là ổ khóa. Rất lớn, rất phức tạp, nhưng vẫn là ổ khóa. Và ổ khóa nào cũng có chìa.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn đứa trẻ. Gấp quạt, lần thứ ba. Khi nàng gấp quạt ba lần trong một buổi sáng, nghĩa là nàng đang nghĩ rất nhanh.

Con bé này có thể giải rào cản đại lục.

Ý nghĩ đó nặng. Nặng hơn bất kỳ quân cờ nào nàng từng đặt. Vì rào cản đại lục không phải ổ khóa bình thường. Nếu giải, Thiên Khuyết mở. Thiên Viên Hội vào không cần vết nứt. Nhưng người trong cũng ra được. Cả hai chiều. Cánh cửa mở cho cả kẻ hái lẫn mầm.

Nguy hiểm.

Hoặc là chìa khóa.

· · ·

Chiều. Bếp Ẩn Sơn.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi ở bếp, đối diện Tạ Trường An. Ông đang rửa rau. Chậm. Kiểu rửa rau khi biết có người muốn nói chuyện nhưng chưa mở miệng.

Nàng nhìn ông rửa. Nhìn tay ông, tay phàm nhân, không linh lực, lật từng lá rau dưới nước, kiểu lật khi chăm chút thứ nhỏ bé.

– Thầy.

– Ừ.

– Dương Khuynh có thể giải rào cản đại lục.

Tay Tạ Trường An dừng. Một nhịp. Rồi tiếp tục rửa.

– Con chắc?

– Con đưa mô hình thu nhỏ. Nó nhìn ra cấu trúc trong một canh giờ. Mười ba tuổi, Luyện Khí tầng 2, không học trận pháp bài bản, mà nhìn ra.

Im lặng. Nước chảy qua kẽ tay ông, rau xanh lật nhẹ.

– Nếu nó giải được, — Ninh Tiểu Nguyệt nói, — rào cản mở. Hai chiều. Thiên Viên Hội không cần vết nứt, nhưng chúng ta cũng không bị nhốt.

– Và nếu Thiên Viên Hội biết con bé có khả năng này?

Ninh Tiểu Nguyệt im. Vì câu trả lời rõ ràng: Thiên Viên Hội sẽ hái Dương Khuynh. Không phải hái kiểu thông thường. Hái ngay lập tức, ưu tiên tuyệt đối, vì thiên phú Giải Luật là thứ có thể phá công cụ quan trọng nhất của họ.

Hoặc tệ hơn. Họ sẽ dùng nó. Bắt Dương Khuynh giải khóa các thế giới khác cho họ.

– Con muốn hỏi thầy, — nàng nói, — giấu hay dùng?

Tạ Trường An đặt rau xuống. Lau tay vào vạt áo. Ngồi xuống ghế đối diện nàng.

– Con hỏi thầy, hay con đã biết đáp án?

Nàng cười. Nhẹ. Kiểu cười khi bị thầy đọc ra.

– Con nghĩ dùng. Nhưng không phải bây giờ, không phải năm nay. Để nó lớn thêm. Để nó hiểu rằng mở khóa là trách nhiệm, không phải trò chơi. Rồi mới dùng.

– Và nếu Liêm phát hiện trước?

– Thì con giấu nó. Bằng mọi giá.

Tạ Trường An nhìn nàng. Mắt ông, mắt của gã tu sĩ trồng rau biết nhìn thiên phú, biết nhìn qua lớp tính toán mà thấy cái bên dưới.

– Tiểu Nguyệt.

– Dạ.

– Con nói "giấu nó bằng mọi giá." Ý con là giấu Dương Khuynh, hay giấu thiên phú của nó?

Im lặng dài hơn.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn xuống tay mình. Tay đẹp, thon, ngón dài, tay của Nữ Đế Thiên Cơ, tay đã gấp quạt hàng vạn lần khi tính toán.

– Con sẽ không để nó thành con. Thầy yên tâm.

Câu nói nhẹ, nhưng Tạ Trường An nghe ra cái nặng bên trong. "Không để nó thành con" nghĩa là: không biến đứa trẻ thành công cụ, không thao túng nó, không dùng thiên phú của nó như quân cờ. Dù nàng có thể. Dù bản năng Thiên Cơ bảo nàng nên làm vậy.

Ông gật.

– Thầy tin con.

Ba chữ. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà ông nói với mọi đệ tử, nhưng mỗi đứa nghe khác. Diệp Hàn nghe thấy "con không phải quỷ." A Cẩu nghe thấy "con không cần sợ." Ninh Tiểu Nguyệt nghe thấy "con không cần kiểm soát tất cả."

Nàng đứng dậy. Cúi đầu. Đi ra cửa.

Dừng.

– Thầy.

– Ừ.

– Phương án dự phòng mà thầy chưa nói. Có liên quan đến Dương Khuynh không?

Tạ Trường An lật lá rau. Chậm.

– Chưa.

Một chữ. Nhưng Ninh Tiểu Nguyệt nghe ra chữ phía sau: nhưng có thể sẽ.

Nàng bước ra sân. Nắng chiều vàng nhạt. Sương đã tan từ lâu.

· · ·

Tối. Thư phòng.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi trước bàn cờ. Một mình. Đặt quân. Trắng. Đen. Trắng. Đen. Chơi cờ với chính mình, kiểu chơi khi nàng lo lắng, kiểu chơi mà mười sáu năm qua thay cho khóc.

Bàn cờ hôm nay không phải cờ vây. Là bàn cờ chiến lược, quân là người, ô là vùng đất, và mỗi nước đi là một mạng.

Quân trắng: Ẩn Sơn. Mười bốn người. Điện Chủ. Tiêu Cốt. Mạng lưới Thiên Phú Viện. Hoàng triều.

Quân đen: Vong Nguyên. Mười hai Liêm. Viên Chủ. Rào cản. Thời gian, một năm.

Nàng đặt quân. Tính.

Kịch bản một: Thiên Viên Hội hoàn thành đánh giá, chọn người, hái. Cách phản: bảo vệ từng mầm bị đánh dấu, tạo vỏ bọc, giấu. Khả thi nhưng tốn nguồn lực, và nếu Liêm #7 mạnh như uy áp hôm qua, giấu không nổi.

Kịch bản hai: chủ động đối đầu. Hợp lực chính đạo, ma đạo, yêu tộc, chống. Khả thi nếu đủ mạnh. Nhưng Liêm #7 một mình ép cả đại lục quỳ, và đó chỉ là số bảy. Mười hai Liêm. Ba cấp. Thượng Liêm có ba.

Kịch bản ba: phá rào cản. Mở Thiên Khuyết. Không còn "vườn ươm", không còn gì để hái. Nhưng mở rào cản nghĩa là mời cả thế giới bên ngoài vào, và bên ngoài có Viên Chủ.

Nàng nhìn bàn cờ. Cả ba kịch bản đều thua.

Gấp quạt. Mở. Gấp.

Phương án dự phòng của thầy là gì?

Nàng không biết. Lần đầu tiên trong mười sáu năm, Ninh Tiểu Nguyệt không đoán được thầy nghĩ gì. Và điều đó, kỳ lạ thay, khiến nàng yên tâm hơn. Vì nếu ngay cả nàng, người đọc giỏi nhất Thiên Khuyết, cũng không đoán được, thì Thiên Viên Hội cũng không.

Nàng đặt quân cuối cùng. Không phải quân tấn công, không phải quân phòng thủ.

Quân nhỏ. Ở góc bàn. Gần như vô hình.

Dương Khuynh.

Ổ khóa nào cũng có chìa.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn quân cờ nhỏ ở góc bàn. Rồi nhẹ nhàng lấy ra, đặt vào túi áo, gần ngực.

Không phải quân cờ. Là đệ tử.

Nàng tắt đèn. Đi ngủ. Lần đầu tiên trong ba đêm.

· · ·

Phòng bên cạnh. Dương Khuynh nằm trên giường, mắt mở.

Nàng không ngủ được. Vì tay vẫn còn nhớ cảm giác chạm vào mô hình rào cản. Cảm giác đó giống mở ổ khóa, nhưng lớn hơn, sâu hơn, kiểu lớn khi ổ khóa là cả bầu trời.

Mười ba tuổi. Con gái nhà thợ khóa. Cha nàng mở khóa cửa, nàng mở khóa thế giới. Sự khác biệt chỉ là quy mô, không phải bản chất.

Nhưng sư phụ nhìn nàng lạ hôm nay. Không phải ánh mắt "thú vị" như thường. Mà ánh mắt khác, kiểu nhìn khi thấy thứ vừa đáng quý vừa đáng lo. Kiểu nhìn mà nàng từng thấy cha nhìn con dao sắc: hữu dụng, nhưng có thể cắt tay.

Dương Khuynh lật người. Nhìn trần nhà. Gỗ cũ, mùi mốc nhẹ, mùi Ẩn Sơn.

Con thấy quy tắc. Nhưng quy tắc để làm gì?

Cha nàng nói: "Khóa để bảo vệ. Mở khóa là trách nhiệm, không phải quyền." Cha nàng nói điều đó mỗi lần đưa chìa cho khách, kiểu nói khi người thợ giữ đạo đức của nghề.

Nhưng rào cản đại lục thì sao? Ai khóa? Khóa để bảo vệ ai? Bảo vệ người bên trong, hay giữ người bên trong không chạy?

Nàng nhắm mắt. Ngón tay vẫn run nhẹ, kiểu run khi chạm vào thứ quá lớn.

Rồi ngủ. Trong giấc mơ, nàng đứng trước một cánh cửa. Cánh cửa lớn bằng bầu trời. Ổ khóa sáng.

Nàng chạm vào. Khóa kêu lách cách.

Và từ bên kia cánh cửa, có tiếng bước chân.

Ch.136/233
2.205 từ