Ba Điểm
Ninh Tiểu Nguyệt đến vết nứt bắc khi trời vừa tối.
Vết nứt rộng hơn nàng tưởng. Gần, nhìn bằng mắt thường, nó không giống vết nứt, giống một cánh cửa ai đó kéo mở nhưng chưa mở hết, ánh sáng bạc tràn qua khe, chiếu xuống hoang mạc phía dưới, biến cát thành bạc. Không khí đặc, nặng, vì linh lực bên ngoài Thiên Khuyết ép vào qua khe.
Dương Khuynh nhảy xuống từ lưng sư tỷ. Chân chạm đất, run, vì bảy trăm dặm trên lưng Hóa Thần, dù được bọc linh lực, vẫn mệt. Nhưng nàng quỳ xuống ngay, tay chạm cát, mắt nhắm.
– Ở đây. Nàng nói. Nút thứ nhất. Ngay dưới chân ta.
Ninh Tiểu Nguyệt quét thần thức. Không thấy gì đặc biệt. Cát, đá, linh lực lộn xộn, ánh bạc từ vết nứt. Nhưng nàng tin Dương Khuynh, vì mắt Dương Khuynh nhìn thứ mà mắt nàng không nhìn được.
– Nút thứ hai? Nàng hỏi.
Dương Khuynh chỉ đông bắc. Ba mươi trượng.
– Và thứ ba?
Tây bắc. Ba mươi trượng. Tam giác đều.
Ninh Tiểu Nguyệt tính. Cần ba người, cắt cùng lúc. Nàng đã truyền âm trên đường: Tiêu Vân đang bay từ Thanh Vân Tông, Điện Chủ đang di chuyển từ hậu phương. Nhưng Tiêu Vân nhanh hơn, vì Diệp Hàn ném nàng đi.
Đúng. Ném.
Diệp Hàn không nói nhiều. Khi Ninh Tiểu Nguyệt truyền âm "cần Tiêu Vân ở vết nứt bắc," hắn gật, quay sang Tiêu Vân, nói hai chữ: "Ngồi xuống." Rồi hắn dùng kiếm khí bọc nàng, tung lên trời, kiểu tung khi kiếm giả ném kiếm nhưng thay kiếm bằng người. Kiếm khí mang Tiêu Vân bay năm trăm dặm, nhanh hơn bất kỳ tu sĩ nào.
Tiêu Vân đến.
Nàng rơi xuống cát, lăn hai vòng, đứng dậy, phủi áo. Không đau, kiểu không đau khi kiếm khí sư phụ luôn đỡ nàng.
– Sư tỷ. Nàng nói. Sư phụ ném con.
– Ta thấy rồi. Ninh Tiểu Nguyệt nói, giọng bằng. Kiểu dạy trò của Diệp Hàn.
– Sư phụ nói: chạy nhanh hơn bay. Rồi ném.
– Hắn nói đúng. Đến đây.
Ba người đứng trên hoang mạc bạc. Ninh Tiểu Nguyệt, Hóa Thần sơ kỳ, mưu sĩ. Dương Khuynh, Luyện Khí, giải luật. Tiêu Vân, Trúc Cơ, kiếm mù.
Dương Khuynh quỳ, vẽ tam giác trên cát.
– Nút một, ở đây. Nàng chấm giữa. Cấu trúc: sáu lớp phong ấn lồng nhau, lớp ngoài cùng là linh lực thuần, lớp trong cùng là quy tắc. Con cắt lớp ngoài bằng linh lực, nhưng lớp trong cần kiếm khí hoặc thứ tương đương để phá quy tắc.
– Quy tắc? Tiêu Vân hỏi.
– Cấu trúc vận hành. Giống... nàng nghĩ, tìm ví dụ mà người mù hiểu. Giống nhịp đập. Nút có nhịp, đập đều, và khi nhịp đập đúng, mạng lưới kết nối. Nếu kiếm khí sư tỷ đâm đúng lúc nhịp dừng, giữa hai nhịp, nút sẽ tắt.
– Giữa hai nhịp, Tiêu Vân lặp lại. Kiếm khí nàng lan ra, chạm nút dưới chân, cảm nhận. Nàng gật. Nghe thấy rồi. Nhịp đập, kiểu nhịp khi tim đập dưới xương sườn, đều, mạnh.
– Nút hai cũng vậy. Dương Khuynh chấm góc thứ hai. Sư tỷ Ninh Tiểu Nguyệt, sư tỷ không có kiếm khí, nhưng sư tỷ có Thiên Cơ. Thiên Cơ đọc nhịp, đúng không?
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. Thiên Cơ đọc người, đọc cờ, đọc xu hướng. Nhịp... nàng chưa thử đọc nhịp trận pháp. Nhưng nhịp cũng là quy luật, và quy luật thì Thiên Cơ đọc được.
– Thử.
Nàng ngồi xuống cạnh vị trí nút hai, nhắm mắt, Thiên Cơ chạy. Và nàng nghe. Không phải nghe bằng tai. Nghe bằng trực giác, bằng thứ mà hai mươi năm đọc người đã mài sắc: nhịp, đập, ngừng, đập, ngừng.
– Nghe thấy. Nàng mở mắt. Cứ mỗi bảy nhịp, có một khoảng trống dài hơn. Đó là lúc cắt?
– Đúng. Dương Khuynh cười, mười ba tuổi cười, kiểu cười khi bài toán có đáp án. Khoảng trống đó dài nửa giây. Sư tỷ đánh vào đúng lúc đó.
– Nút ba? Ninh Tiểu Nguyệt hỏi.
Im lặng. Ba người nhìn nhau. Cần ba người, có hai. Điện Chủ đang đến nhưng chưa tới. Chiến trường không đợi.
– Con cắt nút ba. Dương Khuynh nói.
– Ngươi là Luyện Khí.
– Nhưng con nhìn thấy cấu trúc. Con không cần sức mạnh. Con chạm vào nút, và con... tháo nó. Giống mở khóa. Tay con nhỏ nhưng đủ để xoay chìa.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn nàng. Mười ba tuổi. Con gái thợ khóa. Muốn mở khóa trận pháp liên giới bằng tay trần.
– Nếu nút phản kích?
– Con chịu được. Giải Luật bảo vệ con. Khi con hiểu quy tắc, quy tắc không tấn công con.
– Không chắc.
– Không chắc. Nhưng không còn ai khác.
Gió thổi. Cát bay. Ánh bạc từ vết nứt chiếu xuống ba khuôn mặt: một hai mươi sáu tuổi, một mười lăm tuổi, một mười ba tuổi.
Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt. Gõ nhẹ lên vai Dương Khuynh.
– Nếu đau quá, buông. Nghe chưa?
– Dạ.
– Tốt. Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy, bước về nút hai. Truyền âm thầy trước.
Dương Khuynh gật. Nhắm mắt. Truyền âm.
– Thầy. Con sẵn sàng.
Im lặng. Rồi giọng Tạ Trường An, xa, nhẹ, bình thản, kiểu bình thản khi ngồi trên núi nhìn trời.
– Đợi ta nói "bây giờ." Đếm đến ba. Cắt.
– Dạ.
– Dương Khuynh.
– Dạ?
– Giỏi lắm.
Hai chữ. Dương Khuynh cắn môi. Mắt ướt, nhanh, rồi lau, vì giữa chiến trường không phải lúc khóc.
Ba người đứng vào vị trí. Tam giác đều, ba mươi trượng mỗi cạnh. Dương Khuynh ở nút ba, tay chạm cát, ngón tìm ổ khóa. Tiêu Vân ở nút một, kiếm khí lan, nghe nhịp. Ninh Tiểu Nguyệt ở nút hai, Thiên Cơ chạy, đếm.
Chờ.
Trên bầu trời, chiến trường vẫn diễn ra. Diệp Hàn đánh Liêm #5 không cần Tiêu Vân hướng dẫn, bằng bản năng, bằng kiếm ý, bằng thứ mà thầy gọi "gió không sợ vực." A Cẩu vẫn cầm cự Liêm #4, ma khí có neo, neo là Thần Khôi, là Ẩn Sơn, là cháo trắng. Bạch Ly vẫn giữ yêu vực, năm đuôi bạc, ba trăm yêu tu. Lục Vô Ưu vẫn đứng trước Vong Nguyên, máu chảy, kiếm giơ, sát khí có nhà. Hạ Linh vẫn chạy, kinh mạch vỡ, Lữ Y chạy cùng, thuốc cầm tay.
Mười bốn người. Đứng.
Và trên đỉnh Ẩn Sơn, Tạ Trường An mở mắt.
– Bây giờ.
Ba tiếng đếm.
Một.
Tiêu Vân giơ tay. Kiếm khí ngưng tụ thành mũi, nhọn, sáng, nhắm vào khoảng trống giữa hai nhịp đập của nút.
Hai.
Ninh Tiểu Nguyệt xòe quạt. Linh lực Hóa Thần bùng, chính xác, nhắm vào khoảng trống mà Thiên Cơ đếm được.
Ba.
Dương Khuynh ấn tay xuống cát.
Ba điểm sáng. Ba tiếng nổ. Ba nút tắt.
Và Mạng Viên run.
Không phải đứt. Run. Kiểu run khi sợi dây bị cắt ba chỗ cùng lúc, chưa đứt hẳn nhưng đã mất lực căng, đã bắt đầu rung, đã bắt đầu lỏng.
Trên bầu trời, mười hai Liêm dừng. Cùng lúc. Dừng giữa chiêu, giữa hái, giữa bay. Vì Mạng Viên run nghĩa là kết nối yếu, nghĩa là sức mạnh bổ sung giảm, nghĩa là mỗi Liêm đột nhiên mất bốn mươi phần trăm.
Và Tạ Trường An rút kiếm.
Kiếm Vạn Mầm sáng. Ký hiệu vòng tròn trên thân kiếm bùng, rực, chiếu xa, chiếu đến tận vết nứt bắc nơi ba người vừa cắt nút.
Hắn đâm kiếm xuống đất.
Mũi kiếm xuyên qua đá, qua đất, qua kinh mạch đại lục, chạm vào nền tảng Mạng Viên mà hắn đã xây hai mươi năm trước.
Chìa khóa vào ổ.
Mạng Viên không đứt. Mạng Viên đảo.
Trong nửa nhịp tim, hàng trăm sợi dây bạc trên bầu trời chuyển hướng. Không còn chảy từ Liêm đến Liêm. Chảy từ Liêm đến Ẩn Sơn. Đến kiếm. Đến hắn.
Và mười hai Liêm, cùng lúc, thấy.
Không phải nhìn. Thấy. Bằng mắt thầy. Bằng mắt nhìn thiên phú. Bằng đôi mắt mà hai mươi năm trước đã nhìn một đứa trẻ mù một mắt bên vệ đường và thấy mầm kiếm. Nhìn một thiếu nữ bị giam trong lầu đỏ và thấy nữ đế. Nhìn một đứa trẻ câm bị đốt và thấy Ma Tôn.
Mười hai Liêm thấy Thiên Khuyết.
Thấy không phải vườn ươm. Thấy nhà. Thấy mầm, thấy người, thấy rừng, thấy sông, thấy phố, thấy đứa trẻ đang khóc, thấy bà lão đang nấu cơm, thấy tu sĩ đang luyện kiếm, thấy cô gái đang hái hoa.
Thấy vì sao mầm không nên bị hái.
Nửa nhịp tim.
Rồi Mạng Viên đứt.
Hắn không giữ được lâu hơn. Cửa sau chỉ mở nửa nhịp. Kiếm Vạn Mầm tắt, ký hiệu mờ, hắn rút kiếm khỏi đất, ngồi xuống, thở, kinh mạch đau, tay trái run, mắt trái chảy máu.
Nhưng nửa nhịp đủ.
Hay không đủ. Hắn không biết. Nhưng đã thử.
Trên bầu trời, mười hai Liêm đứng yên. Không hái. Không đánh. Không bay.
Đứng.
Và Dương Khuynh nằm trên cát, mắt nhắm, ngón tay bỏng, da đỏ, nhưng thở. Tiêu Vân quỳ cạnh nàng, tay chạm trán, kiếm khí kiểm tra.
– Sư muội ổn. Tiêu Vân nói.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng xa ba mươi trượng, thở nặng, quạt gấp gãy, linh lực hao gần nửa. Nhưng nàng cười.
Nhẹ. Kiểu cười khi nước cờ trúng.