Ẩn Sơn Tông
Ninh Tiểu Nguyệt đặt chén trà xuống bàn đá, nhìn sáu người ng��i quanh.
— Thầy. Chúng con cần một cái tên.
Tạ Trường An đang gắp rau muống. Dừng đũa. Nhìn lên.
— Tên gì?
— Tên tông môn. Nàng khoanh tay. Bảy người. Sáu đệ tử. Có thầy, có trò, có nhà. Nhưng không có tên. Người ngoài hỏi "ngươi ở đâu", chúng con nói gì? "Ở trên núi với ông trồng rau"?
Bạch Ly giơ tay.
— Sao lại không được? Thầy trồng rau ngon mà!
— Tiểu Ly, im.
— Dạ~
Tạ Trường An nhìn Ninh Tiểu Nguyệt. Rồi nhìn mấy đệ tử, Diệp Hàn ngồi đầu bàn, nửa cành tre đặt ngang đùi. A Cẩu ngồi c���nh (đã ăn lại bình thường, dù mắt vẫn hay nhìn xuống). Bạch Ly ngồi lòng Hạ Linh, đuôi cáo quấn quanh eo sư tỷ. Lục Vô Ưu ngồi xa, xa nhất, gốc cây rìa sân, nhưng ngồi, không trốn trong phòng.
— Không cần tên.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày.
— Thầy.
— Hm?
— Một tông môn không có tên thì không phải tông môn. Chỉ là mấy người ở chung trên núi.
— Mấy người ở chung trên núi cũng tốt.
— Không tốt. Nàng nhìn thẳng. Nếu có chuyện xảy ra, người ngoài hỏi chúng con thuộc thế lực nào, không có tên nghĩa là không có danh. Không có danh nghĩa là ai muốn đ��ng cũng được.
Tạ Trường An nhìn nàng.
Mười bốn tuổi. Thiên cơ. Nhìn xa. Thấy chuyện hắn không muốn nghĩ.
— Ngươi nghĩ xa quá.
— Thầy nghĩ gần quá.
Im lặng. Hai người nhìn nhau.
Diệp Hàn gõ cạnh bát, lỏng tay, nhìn thầy, nhìn sư muội. Hắn không tham gia tranh luận. Nhưng ánh mắt nói: sư mu��i có lý.
Tạ Trường An thở ra.
— Được.
Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười. Nhẹ. Thắng.
— Vậy đặt tên gì?
· · ·
Bạch Ly nhảy lên bàn đá, chân không, ngón chân bám mép đá, đuôi cáo v��y.
— Thiên Hồ Tông! H�� ly thiên hạ! Hay lắm!
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn.
— Không.
— Sao không! Hay mà!
— Một cái tên có chữ "hồ" sẽ bị người ta nghĩ là tông của yêu thú. Thợ săn đến gõ cửa.
Bạch Ly phồng má. Tai cáo cụp.
— Thợ săn dám đến, Tiểu Ly cắn!
— Im. Xuống bàn.
— Dạ~
Hạ Linh giơ tay, nhẹ, rụt rè.
— Cái gì nhẹ nhàng thôi... Thanh Phong? Thanh Sơn? Cái gì có chữ "thanh"...
— Thanh Phong Kiếm Phái đã có người dùng. Ninh Tiểu Nguyệt. Thanh Sơn Phái cũng đã có.
— À... Hạ Linh rụt tay lại.
Diệp Hàn không nói. Nhìn nửa cành tre. Im.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn.
— Sư huynh có ý gì không?
— ...
— Sư huynh.
— ...không.
— Không có ý, hay không muốn nói?
Diệp Hàn nhìn sư muội. Rồi nhìn thầy. Rồi nhìn nửa cành tre.
— Tên gì cũng được. Miễn thầy chọn.
Ninh Tiểu Nguyệt thở dài.
— Sư huynh, đó không phải ý kiến.
— Đó là ý kiến. Thầy chọn, con theo.
Nàng quay sang A Cẩu. A Cẩu nhìn lại, mắt đen, im lặng. Rồi lắc đầu. Nhẹ. Không ý kiến.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Lục Vô Ưu, xa, gốc cây.
— Sư đệ?
Lục Vô Ưu ngẩng đầu. Mắt đỏ nhạt nhìn nàng. Nhún vai.
— Tên gì cũng được. Ta ở đây c��ng chưa chắc lâu.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày.
— Ngươi ở đây rồi. Đừng nói mấy câu đó nữa.
Lục Vô Ưu chớp mắt. R��i, cười nhạt. Nhưng không phản bác.
Ninh Tiểu Nguyệt quay lại thầy.
— Vậy. Thầy ch���n.
Tạ Trường An ngồi. Nhìn mấy đệ tử, ồn ào, tranh luận, cãi nhau. Kỳ lạ. Hắn đã sống một mình ba năm trên ngọn núi này. Yên lặng. Trống. Và bây giờ, sáu ��ứa trẻ, mỗi đứa một kiểu, đang đòi hắn đặt tên.
Hắn nhìn ra ngoài sân. Nhìn xa hơn, ngọn núi, xanh, nhỏ, hẻo lánh. Mây trắng vắt ngang đỉnh. Cây xanh. Gió nhẹ.
— Ẩn Sơn.
Mọi người dừng.
— Gì ạ? — Bạch Ly.
— Ẩn Sơn. �� H��n lặp lại. Tên núi. Tông môn ở trên núi này. Vậy thì gọi Ẩn Sơn.
Im lặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn.
— Ẩn Sơn Tông?
— Ừ.
— ...Đơn giản vậy thôi?
— Đơn giản vậy thôi.
Nàng nhìn thầy. Rồi nhìn đệ tử. Rồi cười, lần này không phải cười tính toán, mà cười thật. Ngắn. Nhẹ.
— Ẩn Sơn Tông. Được.
Bạch Ly nghiêng đầu, tai cáo vểnh.
— Ẩn Sơn... ẩn là giấu? Gi��u trong núi?
— Ừ.
— Hay! — Đuôi vẫy. ��� Giấu quái vật trong núi! Không ai biết!
Tạ Trường An nhìn con bé. Cười nhẹ.
— Không phải giấu quái vật. Giấu người.
Bạch Ly chớp mắt. Rồi cười toe, không hiểu hết, nhưng thấy thầy cười thì vui.
Lục Vô Ưu ở gốc cây, mắt nhìn. Khẽ gật đầu. Ẩn. Gi��u. Nơi không ai tìm thấy. Hắn thích.
A Cẩu nhìn thầy. Rồi nhìn bảng gỗ trống ngoài cổng, hai cây tre buộc ngang, chưa có gì viết. Nhìn lại thầy. Gật đầu. Nhẹ.
Diệp Hàn, gõ cạnh bát, nhịp nhịp.
— Ẩn Sơn Tông.
Hai chữ. Giọng nhẹ. Nhưng có gì đó, chắc. Như hắn vừa nhận được thứ gì, không phải kiếm, không ph���i chiêu thức. Mà chỗ thuộc về.
Hạ Linh mỉm cười, mắt cong.
— Ẩn Sơn Tông. Nghe dịu quá.
— Nghe yếu quá. Ninh Tiểu Nguyệt.
Tạ Trường An gật.
— Tốt.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn hắn.
— Tốt? Tên yếu mà tốt?
— Không ai để ý tông môn tên yếu. Ẩn, giấu. Giấu cho đến khi đủ mạnh.
Nàng nhìn. Hiểu. Gật.
— Thầy v���n tính xa hơn con.
Tạ Trường An không trả lời. Gắp rau muống tiếp tục ăn.
Hạ Linh rót trà cho mọi người, thói quen nàng tự tạo từ lúc lên núi. Chén cho thầy, chén cho sư huynh, chén cho sư tỷ, chén đặt cạnh A Cẩu (hắn tự cầm khi muốn), chén đưa cho Bạch Ly (con bé đòi hai chén vì "hồ ly khát nước hơn người"). Chén cuối, đặt ở đầu bàn gần gốc cây, nơi Lục Vô Ưu ngồi.
Lục Vô Ưu nhìn chén trà. Nhìn Hạ Linh. Nàng đã quay đi, không đợi. Hắn cầm chén. Uống. Ấm.
Ninh Tiểu Nguyệt gõ bàn nhẹ.
— Vậy là chốt. Ẩn Sơn Tông. Nhưng, tông môn phải có quy tắc. Ít nhất phải có...
— Không cần quy tắc. Tạ Trường An.
— Thầy.
— Quy tắc duy nhất: ăn cơm đúng giờ.
Bạch Ly vỗ tay.
— Quy tắc hay! Tiểu Ly thích!
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy bằng ánh mắt ta biết thầy đang cố tình khiến con bực. Nhưng không nói thêm. Nàng hiểu, tông môn này không phải tông môn bình thường. Không thể quản bằng luật.
Hắn quản bằng cháo trắng.
— Thêm một quy tắc. Tạ Trường An nói, giọng vẫn nhẹ. Không ai bỏ đi mà không nói.
Im lặng.
Sáu đệ tử nhìn hắn. Câu đó, nhẹ, nhưng nặng. Không phải lệnh. Là lời hứa ngược: ta sẽ không giữ các ngươi, nhưng nếu đi, nói một tiếng.
Diệp Hàn gật. Không do dự.
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Chậm, nhưng chắc.
A Cẩu nhìn thầy. Gật. Nhẹ.
Hạ Linh gật, mắt hơi ướt.
Bạch Ly gật liên tục, tai cáo vẫy.
Lục Vô Ưu, ở xa, nhìn. Lâu. Rồi, gật. Một cái. Ngắn.
Tạ Trường An nhìn. Gật lại.
— Ẩn Sơn Tông. Hai quy tắc. Ăn cơm đúng giờ. Không bỏ đi mà không nói.
— Tông môn dị nhất thiên hạ. Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười.
— Thiên hạ có nhiều tông môn dị. Mình chỉ là thêm một.
· · ·
Chiều hôm đó, Bạch Ly biến mất hai canh giờ.
Không ai biết con bé đi đâu. Hạ Linh lo, muốn tìm. Ninh Tiểu Nguy���t bảo: "Nó tự về." Diệp Hàn không quan tâm. A Cẩu nhìn về phía rừng, ma khí cảm nhận: Tiểu Ly ở phía tây, không xa, an toàn.
Khi con bé chạy về, tóc trắng xõa, tai cáo dựng, mặt lấm lem, tay cầm... bảng gỗ.
Bảng gỗ. Dài chừng hai gang tay. Mỏng. Mặt gỗ đẽo phẳng (không phẳng lắm). Trên mặt ��� chữ. Khắc bằng, móng? Răng? Cái gì đó sắc. Nghiêng. Xiên xẹo. Có chỗ sâu quá, có chỗ nông quá. Nhưng đọc được:
ẨN SƠN TÔNG
Ba chữ. Xấu. Lệch. Sai nét, chữ "Sơn" thiếu một gạch, chữ "Tông" hơi méo.
Bạch Ly giơ bảng gỗ lên, cười rạng rỡ, đuôi cáo vẫy loạn:
— Thầy ơi! Tiểu Ly khắc xong rồi! Treo lên được chưa?
Mọi người nhìn.
Ninh Tiểu Nguyệt, mắt nheo, mi���ng mím, cố không cười.
Hạ Linh, tay che miệng, mắt cong.
Diệp Hàn, nhìn, mắt chớp. Góc miệng, nhích. Một tí thôi.
Lục Vô Ưu, ở xa, nhìn. Rồi quay đi. Vai rung nhẹ.
A Cẩu, nhìn bảng. Nhìn chữ xấu. Rồi nhìn Bạch Ly, mặt con bé lấm lem, mắt sáng, cười. Miệng A Cẩu, không cười được (hắn không biết cười). Nhưng mắt, mềm.
Tạ Trường An nhìn b���ng gỗ.
Chữ xấu. Lệch. Méo. Thiếu nét.
Hắn với tay, nhận bảng. Nhìn. Lâu.
Rồi đứng dậy.
— Treo.
— Thật hả thầy! — Bạch Ly nhảy lên. Treo thật hả!
— Ừ. Treo cổng trước.
— Nhưng chữ con x��u... Hạ Linh nhẹ giọng.
— X���u thì xấu. Là của Ẩn Sơn.
Hắn đi ra c��ng, hai cây tre buộc ngang, lấy dây thừng, cột bảng gỗ lên thanh tre trên. Cột chặt. Bảng treo, lệch. Nghiêng trái. Chữ xiên xẹo. Gió thổi, bảng đung đưa.
Tạ Trường An lùi lại. Nhìn.
Bạch Ly nhảy đến cạnh, đuôi vẫy.
— Đẹp không thầy?
— Rất đẹp.
— Thầy nói dối!
— Không nói dối. Hắn nhìn bảng. Nhìn chữ xấu. Là đẹp thật.
Con bé nhìn thầy. Rồi cười, cười toe, mắt nhắm, đuôi vẫy loạn.
· · ·
Tối đó, bữa cơm "khai tông."
Bàn đá. Bảy người. Cháo trắng (Ninh Tiểu Nguyệt nấu, lần này cho thêm gừng, vì Hạ Linh bảo gừng tốt cho phổi). Rau muống luộc. Đậu hũ kho (Hạ Linh làm, hơi cháy, con bé mặt đỏ: "Lần sau con canh lửa kỹ hơn"). Trứng gà rán (quả cuối cùng, gà đã dời xa vì Lục Vô Ưu, đẻ ít). Và, nấm. Nấm rừng xào tỏi, Diệp Hàn hái lúc chiều, không nói với ai, đặt trên bàn lúc mọi người ngồi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn đĩa nấm. Nhìn Diệp Hàn. Hắn nhìn chỗ khác.
— Sư huynh hái nấm?
— ...ừ.
— Sư huynh biết xào nấm?
— ...thầy dạy.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Tạ Trường An uống nước. Mặt không biểu cảm.
Bạch Ly gắp nấm, nhét vào miệng.
— Ngon! Sư huynh nấu ngon!
Diệp Hàn không nhìn ai. Tai, đỏ nhẹ.
Không có thịt. Không có rượu. Không có pháo. Không có nghi lễ.
Bảy người ngồi quanh bàn đá, dưới ánh đèn dầu, ăn cháo, ăn nấm, ăn đậu cháy.
Bạch Ly liến thoắng:
— Khai tông phải có lời chúc chứ! Thầy ơi, nói gì đi!
Tạ Trường An nhìn con bé. Nhìn quanh, sáu đứa trẻ, sáu đôi mắt, sáu kiểu khác nhau:
Diệp Hàn, mắt lạnh, nhưng đang ăn. Bình yên.
Ninh Tiểu Nguyệt, mắt sáng, tay cầm muỗng, chờ.
A Cẩu, m��t đen, nhìn thầy. Im lặng. Nhưng ở đây.
Bạch Ly, mắt hổ phách, cười, đuôi vẫy.
Hạ Linh, mắt dịu, cầm bát, mỉm cười.
Lục Vô Ưu, xa hơn, ngồi đầu bàn bên kia, mắt đỏ nhạt, nhìn. Không cười. Nhưng ở đây.
Tạ Trường An nhìn.
R���i, nói:
— Ẩn Sơn Tông.
Dừng.
— Nghe cực yếu.
Mọi người nhìn.
Hắn mỉm cười. Nhẹ. Ấm.
— Tốt.
Bạch Ly cười. Hạ Linh cười. Ninh Tiểu Nguyệt cười, nhẹ, mắt cong. Diệp Hàn, góc miệng nhích. A Cẩu, mắt mềm. Lục Vô Ưu, mắt nhìn xuống bát cháo, nhưng miệng ��� hơi cong.
Bảy người ăn cháo. Dưới trăng. Bên ngọn ��èn dầu. Trên ngọn núi nhỏ hẻo lánh.
Ẩn Sơn Tông.
· · ·
Đêm mu���n.
Mọi người đã ngủ. Đèn tắt. Im.
Tạ Trường An đứng ngoài cổng. Nhìn bảng gỗ treo xiên xẹo — "Ẩn Sơn Tông", ch�� Bạch Ly khắc, xấu, lệch, thiếu nét.
Gió thổi. Bảng đung đưa. Dây thừng k��o kẹt.
Hắn nhìn. Lâu.
Ẩn Sơn Tông.
Một ông trồng rau Kim Đan. Sáu đứa trẻ, một mắt, câm, hồ ly, bệnh tật, sát khí, và thiên cơ. Mấy căn nhà gỗ. Vườn rau nửa sống nửa chết. Cháo trắng và rau muống.
Nghe cực yếu.
Hắn mỉm cười.
Nhưng một ngày, thiên hạ sẽ biết tên này.
Và sẽ sợ.
Gió thổi mạnh hơn. Bảng đung đưa. Chữ xiên xẹo dưới ánh trăng.
Bên trong mấy căn nhà gỗ tồi tàn, có tiếng ngáy nhẹ (Bạch Ly). Ti��ng trở mình (Hạ Linh). Tiếng thở đều (Diệp Hàn). Im lặng (A Cẩu). Hơi thở chậm, bốn vào sáu ra (Lục Vô Ưu, đang tập ngay cả trong giấc ngủ).
Và, rất xa, rất nhẹ, tiếng cười. Đã tắt từ lâu, nhưng vang vọng trong gỗ, trong đá, trong gió.
Tiếng cười của bảy người ngồi ăn cháo dưới trăng.
Ẩn Sơn Tông.
Nghèo. Nhỏ. Yếu. Xiên xẹo.
Nhưng — có.