Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 121: Luống Cải Thứ Ba
Chương 121

Luống Cải Thứ Ba

Luống cải thứ ba đã cao ngang đầu gối.

Tạ Trường An ngồi xổm trước luống rau, ngón tay xới lớp đất ẩm, kiểm tra gốc. Rễ chắc. Lá xanh đậm, kiểu xanh của rau được tưới đều, không thiếu nắng, không thừa nước. Luống này Diệp Hàn trồng lại sau đại chiến, trồng đúng chỗ luống cũ bị cháy, đúng khoảng cách mà hắn dạy, đúng kiểu đất mà hắn trộn.

Đệ tử đầu tiên trồng rau giỏi hơn múa kiếm. Hoặc ít nhất, kiên nhẫn hơn.

Hắn nhổ vài ngọn cỏ dại. Chậm. Bình thường. Kiểu làm việc của người đã trồng rau mười bảy năm, không vội, không chán. Nắng sớm lọt qua tán lá, đốm sáng nhảy trên mặt đất, ấm trên gáy.

Ẩn Sơn khác rồi.

Sáu tháng kể từ ngày hắn nói "thu đồ đệ thiên hạ", ngọn núi nhỏ hẻo lánh không còn hẻo lánh. Nhà mới dựng thêm bốn gian ở sườn đông, gỗ thông chưa kịp ngả màu, mùi nhựa cây còn nồng. Vườn thuốc của Hạ Linh mở rộng gấp đôi, chiếm cả khoảng đất trống sau bếp. Sân luyện kiếm dưới thác có thêm hàng rào tre, vì đứa trẻ mới hay chạy vào lúc Diệp Hàn đang dạy, suýt mất đầu.

Bàn ăn sáng giờ kê hai cái ghép lại. Mười bốn người. Sáu đệ tử cũ, sáu đứa trẻ mới mà A Cẩu, Bạch Ly và Lục Vô Ưu lần lượt mang về trong sáu tháng qua. Điện Chủ. Và hắn.

Vẫn cháo trắng.

· · ·

Tiếng bước chân trên đá. Nhẹ, nhanh, kiểu bước chân quen thuộc.

– Thầy.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi xuống bậc thềm cạnh vườn rau. Tay cầm cuộn giấy dày, mực chưa khô hết. Mắt Thiên Cơ sáng trong nắng sớm, kiểu sáng khi nàng có việc cần bàn.

– Thiên Phú Viện nhận hai trăm mười bảy đơn xin bái sư tuần này.

Tạ Trường An không ngẩng đầu. Vẫn nhổ cỏ.

– Nhiều hơn tuần trước.

– Hai mươi ba đơn. Trong đó mười sáu từ chính đạo, bốn từ ma đạo, hai từ yêu tộc, một từ cổ tộc.

Nàng mở cuộn giấy, liệt kê.

– Có ba Nguyên Anh xin bái sư. Một Hóa Thần muốn gửi cháu ngoại. Thiết Giáp Môn gửi quà lần thứ tám, lần này là linh mạch cấp ba, quý hơn lần trước.

Tạ Trường An nhổ ngọn cỏ cuối cùng, phủi tay.

– Từ chối.

– Tất cả?

– Tất cả.

Ninh Tiểu Nguyệt không ngạc nhiên. Nàng hỏi vì quy trình, không phải vì chưa biết đáp án.

– Thầy. Thiên hạ đang nhìn. Từ chối mãi, họ sẽ nghĩ Ẩn Sơn khinh người.

Tạ Trường An đứng dậy. Rũ đất trên đầu gối. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt, ánh mắt bình lặng, kiểu nhìn mười bảy năm chưa đổi.

– Ta không nhận thiên tài. Ta nhận người bị bỏ rơi.

Nàng im. Ngón tay cuộn mép giấy, thói quen khi suy nghĩ. Rồi gật.

– Con hiểu.

Nàng đứng dậy, cuộn giấy lại. Bước đi vài bước, dừng lại.

– Nhưng thầy nên biết. Không phải tất cả đều thiện ý. Trong hai trăm mười bảy đơn, con đánh dấu ít nhất chín đơn đáng ngờ. Có người muốn học phương pháp dạy của thầy, có người muốn thăm dò lực lượng Ẩn Sơn, có người chỉ muốn gần sáu đệ tử cũ để dựa thế.

– Ngươi xử lý được.

Nàng mỉm cười. Nụ cười Thiên Cơ, kiểu cười khi biết thầy tin mình.

– Dạ.

Bước đi. Tiếng chân nhẹ trên đá, xa dần.

· · ·

Buổi sáng trôi qua như mọi buổi sáng trên Ẩn Sơn.

Tạ Trường An tưới rau. Diệp Hàn dạy kiếm dưới thác, tiếng nước đổ ầm ào xen tiếng kiếm gỗ vung. A Cẩu ngồi ở góc sân quen thuộc, Thần Khôi nằm cạnh, hai người không nói, không cần nói, ma khí truyền qua tay nắm, kiểu giao tiếp của những kẻ bị thế giới cắt đứt tiếng nói.

Bạch Ly dạy Bạch Tuyết hóa hình ngoài rừng. Thỉnh thoảng nghe tiếng "Tiểu Tuyết đừng sợ, thả đuôi ra~" vọng về, giọng nhõng nhẽo quen thuộc.

Hạ Linh trong phòng đan, ánh lửa đan lô hắt qua cửa sổ. Lữ Y ngồi bên, im lặng, mắt nhìn lửa, kiểu nhìn của đứa trẻ đã quen ngồi cạnh lò lửa nhưng lần này không phải để bị thử nghiệm.

Lục Vô Ưu ngồi dưới gốc cây, Vũ Cảnh ngồi đối diện. Hai người cùng nhắm mắt. Sát khí hai luồng, một hướng ra ngoài, một hướng vào trong, đan vào nhau rồi tản đi, kiểu hai ngọn lửa khác nhau học cách không đốt nhau.

Ninh Tiểu Nguyệt ở thư phòng, Dương Khuynh bên cạnh. Tiếng quân cờ đặt xuống bàn gỗ, nhẹ, đều, kiểu đặt cờ không có tiếng, chỉ có ý.

Điện Chủ trồng rau luống bên cạnh Tạ Trường An. Hai luống song song, một thẳng tắp, một hơi lệch, kiểu hai con người đã sống khác nhau bốn ngàn năm nhưng giờ cùng cúi lưng trước đất.

Ẩn Sơn đông hơn. Rộng hơn. Nhưng vẫn im. Kiểu im của ngọn núi quen chứa quái vật, bây giờ chứa thêm quái vật con.

· · ·

Chiều.

Tạ Trường An ngồi trên bậc thềm, uống trà. Trà nhạt, kiểu trà hắn uống mười bảy năm. Nắng xiên vàng trên mái nhà mới, gỗ thông chưa kịp sẫm màu.

Hắn nhìn sân.

Đứa trẻ mới nhỏ nhất chạy ngang, vấp ngã, lăn một vòng. Bạch Tuyết chạy theo, đuôi cáo một bên trắng một bên đen, vẫy loạn. Hai đứa lăn vào luống rau, đè lên mấy cây hành. Bạch Ly chạy ra, phùng má, "Cải của thầy!" nhưng không mắng. Chỉ nhấc hai đứa lên, phủi đất, đặt xuống chỗ khác.

A Cẩu bước ra, cầm bát cháo mang cho Thần Khôi. Đứa trẻ câm điếc ngồi dựa tường, không nghe, không thấy, nhưng khi A Cẩu ngồi xuống cạnh, đặt bát vào tay, Thần Khôi quay đầu, kiểu quay của kẻ cảm nhận được hơi ấm không cần tai mắt.

Diệp Hàn dẫn Tiêu Vân từ thác về. Đứa trẻ mù ướt sũng, tay cầm kiếm gỗ, mặt mệt nhưng không buồn. Diệp Hàn đi phía sau, cách hai bước, đúng khoảng cách để can thiệp nếu đứa trẻ vấp, nhưng đủ xa để đứa trẻ không biết mình được bảo vệ.

Y hệt ta ngày xưa.

Tạ Trường An nhấp trà. Nghĩ điều đó rồi bỏ, vì nghĩ thêm sẽ mỉm cười, mà mỉm cười giữa chiều không hợp với hình tượng.

Hắn mỉm cười.

· · ·

Tối.

Bữa cơm xong. Bàn dọn. Bát rửa. Điện Chủ rửa bát, ông già bốn ngàn tuổi vẫn rửa bát mỗi tối, kiểu sống của kẻ tìm được việc nhỏ để làm.

Tạ Trường An lên đỉnh núi.

Thói quen mới từ vài tháng nay. Không phải trồng rau, không phải uống trà. Lên đỉnh núi, ngồi tảng đá dưới gốc tùng, nhìn trời.

Nhìn bầu trời.

Đêm nay trăng khuyết. Sao dày. Dải Ngân Hà kéo ngang vòm trời Thiên Khuyết, sáng đến mức nhìn rõ từng chòm sao. Gió lạnh, mang mùi sương và lá mục.

Hắn nhìn lên. Chờ.

Không phải chờ sao băng. Không phải chờ điềm lành.

Chờ thứ hắn đã thấy lần đầu sáu tháng trước, đêm hắn đứng trên đỉnh núi sau khi tuyên bố mở cửa Ẩn Sơn: vệt sáng nhỏ trên bầu trời, như vết nứt trên mặt kính. Chớp một cái rồi mất.

Hắn đã thấy ba lần kể từ đó. Mỗi lần dài hơn. Mỗi lần rõ hơn.

Đêm nay, hắn chờ lần thứ tư.

Canh hai. Gió ngừng.

Ở đó.

Phía tây bắc, cao trên vòm trời, giữa hai chòm sao mà hắn đã nhớ tên. Một vệt sáng xuất hiện, mỏng như sợi tóc, trắng bạc, kéo dài khoảng ba ngón tay nếu giơ lên so. Không phải sao băng, vì sao băng rơi. Vệt này đứng yên. Như ai đó dùng móng tay cào lên mặt kính trời, và ánh sáng từ bên kia rỉ qua.

Kéo dài mười nhịp thở.

Rồi mất.

Tạ Trường An hạ tay. Mắt nhíu.

Lần trước chỉ năm nhịp thở. Lần trước nữa, ba. Lần đầu tiên, chớp mắt đã mất.

Mỗi lần dài hơn.

Tiếng bước chân phía sau. Chậm. Nặng. Kiểu bước chân của người rất già, hoặc rất mệt, hoặc cả hai.

Điện Chủ.

Ông già đứng sau tảng đá. Tay vẫn ướt, kiểu tay vừa rửa bát xong chưa lau. Nhìn cùng hướng hắn nhìn.

Im lặng.

– Ngươi cũng thấy.

Tạ Trường An nói. Không quay lại.

Điện Chủ không trả lời ngay. Ông già ngồi xuống tảng đá cạnh hắn, chậm, xương kêu răng rắc. Bốn ngàn năm tuổi, phong ấn toàn bộ tu vi, ông già trồng rau giờ chỉ là một cái xác già, mỏng manh hơn lá khô.

– Ta thấy.

Giọng khàn. Nhẹ. Kiểu giọng khi nói về thứ mình đã sợ bốn ngàn năm.

– Rào cản... đang yếu đi.

Tạ Trường An nhìn ông già. Chờ.

Điện Chủ lắc đầu. Chậm.

– Không phải đang yếu.

Dừng lại. Mắt ông già nhìn vòm trời nơi vết nứt vừa biến mất. Trong bóng tối, mắt đó sâu, tối, kiểu mắt đã nhìn thấy thứ gì đó ở bên kia vòm trời bốn ngàn năm trước và chưa bao giờ quên.

– Đang bị mở.

· · ·

Im lặng.

Gió lại thổi. Lạnh hơn. Mang theo mùi gì đó lạ, không phải mùi sương, không phải mùi lá mục, mà là mùi kim loại rất nhạt, kiểu mùi khi trời sắp có giông nhưng không phải giông.

Tạ Trường An không hỏi thêm. Không phải vì hắn không muốn biết, mà vì ông già đang run. Tay Điện Chủ đặt trên đầu gối, run nhẹ, kiểu run của kẻ vừa gặp lại nỗi sợ cũ.

Hắn sẽ hỏi. Nhưng không phải đêm nay.

Hắn đứng dậy. Phủi đất trên lưng.

– Xuống núi. Lạnh.

Điện Chủ nhìn hắn. Rồi gật. Đứng dậy, chậm, xương kêu.

Hai người bước xuống núi trong im lặng. Ánh đèn Ẩn Sơn phía dưới, ấm, vàng. Tiếng ai đó đang nấu nước nóng, có lẽ Hạ Linh, nàng hay nấu trà thảo dược cho mọi người trước khi ngủ.

Bước xuống nửa đường, Tạ Trường An dừng lại. Nhìn xuống Ẩn Sơn.

Mười bốn mạng người. Sáu đã trưởng thành, sáu đang lớn, một ông già, một gã trồng rau. Bốn gian nhà mới, mùi gỗ thông. Vườn thuốc rộng gấp đôi. Sân luyện kiếm có rào. Bảng tên "Ẩn Sơn Tông" nứt, trâm gỗ giữ, gió đung đưa.

Hắn nhìn lên trời. Vết nứt đã mất. Nhưng hắn biết nó sẽ trở lại. Dài hơn. Rộng hơn.

Đang bị mở.

Tay hắn nắm lại. Không run. Nhưng nắm chặt hơn bình thường.

Rồi buông.

Bước tiếp. Xuống núi. Về nhà.

Luống cải thứ ba cần tưới sáng mai.

Ch.121/233
1.858 từ