A Cẩu Và Giấc Mơ Ma
A Cẩu không mơ về chính mình.
Lần đầu tiên.
· · ·
Giấc mơ thường của A Cẩu: làng Thạch Cổ. Nước sôi. Sẹo. Dây trói. Lửa. Tiếng hét, không phải tiếng hắn, vì hắn không hét được. Tiếng hét của người làng: "Thiêu! Thiêu đi! Quái vật! Điềm gở!" Rồi, bàn tay thầy. Bát cháo. Ẩn Sơn. Tỉnh.
Đêm nay, khác.
Hắn nằm trên giường (chiếu rơm, chăn vải, gối đá, thầy nói gối đá tốt cho cổ). Bạch Ly đến gõ cửa lúc chiều, đưa nửa củ khoai, nói "Đệ đệ ăn đi~" rồi nhảy đi mất. Khoai vẫn ấm. Hắn ăn. Ngon. Ngủ.
Rồi, rơi.
Không phải rơi xuống. Rơi vào trong. Vào bên trong chính hắn. Vào chỗ tối nhất. Chỗ lỗ đen đập trong ngực, chỗ rễ đen bám vào mạch máu, chỗ ma khí cuộn, sâu.
Và ở đáy, có thứ gì đó mở.
· · ·
Thế giới trong mơ không phải Ẩn Sơn.
Bầu trời, đỏ. Đỏ đen, đỏ tím, đỏ như máu khô đổ lên mây. Không có mặt trời. Không có trăng. Chỉ có, ánh đỏ, khắp nơi, phát ra từ mặt đất.
Mặt đất, đen. Không phải đất thường. Đá đen, nhẵn, lạnh, kéo dài tận chân trời. Nứt nẻ. Trong vết nứt, ma khí chảy, đặc, chậm, như máu.
Ma vực.
A Cẩu biết, dù chưa bao giờ đến đây. Huyết mạch biết. Rễ đen trong người rung, nhận ra.
Hắn đứng trên đồng bằng đá đen. Nhỏ. Tám tuổi. Chân trần. Sẹo bỏng trên cánh tay, nhưng không đau. Trong mơ, không đau.
Trước mặt, bóng.
Không phải bóng người. Bóng thứ gì đó. Lớn. Lớn đến mức A Cẩu phải ngước đầu, ngước mãi, ngước đến cổ đau, vẫn không thấy đỉnh. Bóng đen đứng giữa đồng bằng đá, cao như núi, rộng như trời, mà lại có hình dáng, mơ hồ, của người.
Ma Thần.
Quanh Ma Thần, vạn quân. Hàng ngàn, hàng vạn bóng người nhỏ bé, mặc giáp, cầm kiếm, cầm pháp khí, đứng thành vòng tròn, bao vây. Linh lực, chói, trắng, vàng, xanh, phóng từ mọi hướng về phía Ma Thần. Sáng rực. Như muốn xé bóng tối.
Ma Thần, không động.
Đứng. Một mình. Giữa vạn quân.
Rồi, giơ tay.
Một tay. Chỉ một tay.
Ma khí bùng, tất cả. Từ mặt đất, từ bầu trời, từ bên trong đá, từ bên trong gió, ma khí tụ về. Đen. Đặc. Nặng. Như cả thế giới biến thành mực đen, và Ma Thần, là ngòi bút.
Vạn quân, bay.
Không phải chết. Không phải vỡ. Chỉ, bị đẩy. Ma khí tỏa ra như sóng, một vòng, hai vòng, ba vòng, mỗi vòng đẩy xa hơn, mạnh hơn. Giáp nứt. Kiếm gãy. Pháp khí tắt. Vạn quân, lùi. Trăm dặm. Nghìn dặm.
Một tay. Một nhịp.
Mạnh.
A Cẩu nhìn. Miệng, mở. Không có tiếng. Nhưng bên trong, rung. Huyết mạch rung. Rễ đen trong ngực rung. Lỗ đen, đập mạnh hơn.
Đây là... ta?
Đây là thứ trong ta?
Ma Thần quay lại.
Chậm. Bóng đen, xoay, khổng lồ, trời đất nghiêng. A Cẩu lùi, chân trượt trên đá đen. Nhưng không chạy được. Không muốn chạy. Huyết mạch, kéo. Kéo hắn ở lại. Kéo hắn nhìn.
Ma Thần quay hết.
Không có mặt.
Bóng đen khổng lồ, hình người, nhưng chỗ mặt, trống. Tối. Sâu. Không gì.
Chỉ có, mắt.
Hai con mắt. Đỏ. Đỏ thuần, đỏ sâu, đỏ như máu mới chảy ra từ vết thương chưa đông. Hai mắt đỏ, nhìn thẳng vào A Cẩu. Nhìn vào trong.
Và, giọng nói.
Không phải nghe bằng tai. Nghe bằng, xương. Bằng máu. Bằng rễ đen trong mạch. Giọng vang từ bên trong cơ thể hắn, từ bên trong huyết mạch, từ bên trong lỗ đen, rung, nặng, cổ xưa.
"Ngươi... là ta."
Đau.
Không phải đau thể xác. Đau ý thức. Như có ai dùng tay xé hắn ra, xé giữa "A Cẩu" và "thứ trong A Cẩu." Xé giữa đứa trẻ câm ăn khoai trên thềm và bóng đen đẩy vạn quân bằng một tay.
A Cẩu ôm đầu. Gục xuống. Đá đen, lạnh. Ma khí, cuộn quanh hắn, xâm nhập, thấm vào da, vào xương, vào máu. Không phải tấn công. Mà, hòa nhập. Như nước chảy về biển. Tự nhiên. Đúng chỗ.
"Ngươi sẽ quay lại."
Mắt đỏ, nhắm. Bóng đen, tan. Thế giới đỏ đen, vỡ.
· · ·
Ẩn Sơn rung.
Không phải động đất. Nhẹ hơn. Nhưng sai. Mặt đất, rung nhịp, đều, như nhịp tim. Nhịp tim rất lớn.
Ninh Tiểu Nguyệt mở mắt, nàng ngủ nhẹ, luôn ngủ nhẹ. Ngồi dậy. Cảm nhận. Mặt, tái.
Ma khí. Từ phòng A Cẩu.
Diệp Hàn, thức. Kiếm đã trong tay (hắn ngủ cạnh kiếm). Đứng dậy, mở cửa, nhìn ra, cây cối quanh nhà A Cẩu đen. Lá héo, rụng, rơi không tiếng. Cỏ dưới nền, chết. Đen. Khô. Vòng tròn ma khí, lan ra, chậm, đều, mỗi nhịp rung rộng thêm một trượng.
Hạ Linh run, kéo chăn, ho (hàn mạch phản ứng với ma khí). Bạch Ly nhảy khỏi giường, tai cáo dựng, đuôi xù, bản năng thú cảm nhận nguy hiểm.
Lục Vô Ưu, gốc cây, mở mắt. Mắt đỏ. Sát khí bùng, cộng hưởng. Ma khí và sát khí, gặp nhau, rung cùng tần số. Không đối đầu. Hòa. Như hai nhịp trống đánh cùng lúc. Mạnh hơn.
Gã nắm chặt cỏ dưới tay. Cỏ, chết. Không phải do ma khí. Do sát khí gã. Cộng hưởng, kéo sát khí ra ngoài, mạnh hơn gã muốn.
Khiếp.
Gã cắn răng. Thu sát khí. Khó. Khó hơn bình thường gấp mười lần. Ma khí trong không khí, gọi sát khí. Như anh em. Như dòng máu cùng nguồn.
Diệp Hàn, kiếm giơ. Kiếm ý tầng ba, phủ quanh, bình, sâu. Chắn. Kiếm ý, có thể chắn ma khí không? Hắn chưa bao giờ thử. Nhưng, bản năng, kiếm ý tỏa ra, mỏng, sắc, bao quanh khu vực, chặn bớt ma khí lan. Không chặn hết. Nhưng chậm lại.
Ninh Tiểu Nguyệt chạy ra hiên. Nhìn phòng A Cẩu, cửa rung. Bên trong, đen. Ma khí đặc đến mức nhìn qua khe cửa chỉ thấy mực.
— Thầy!
· · ·
Tạ Trường An đã ở trước phòng A Cẩu.
Từ khi nào, không ai thấy. Hắn mặc áo ngủ, chân đất, tóc xõa. Đứng trước cửa. Bình tĩnh. Nhìn ma khí đen tràn ra từ khe cửa, liếm chân hắn, bò lên ống quần, lên tay áo. Vết đen trên gáy (cũ, từ lần đầu nắm tay A Cẩu), lan. Xuống cổ. Lên mang tai.
Hắn mở cửa.
Ma khí, xô. Như nước vỡ đê. Đen, đặc, lạnh, đổ ra khỏi phòng, quấn quanh hắn. Đau. Bỏng. Xâm thực. Mạnh hơn lần trước, mạnh hơn rất nhiều. Lần trước (chương sáu), ma khí rỉ. Lần này, ma khí sông.
Tạ Trường An bước vào.
A Cẩu nằm trên giường. Mắt nhắm. Mồ hôi, đẫm, ướt sũng chiếu. Tay, nắm chặt vải giường, móng bấm xé rách. Miệng, mở, nhưng không có tiếng (câm, dù trong mơ vẫn câm). Toàn thân, rung. Và từ ngực hắn, ma khí phun ra, như suối, không ngừng.
Rễ đen dưới da, thấy rõ. Chạy dọc cổ, chạy dọc cánh tay, chạy xuống ngực, như mạng nhện đen bám trên da trắng. Huyết mạch Ma Thần, thức tỉnh sâu hơn.
Tạ Trường An ngồi cạnh giường. Nắm tay A Cẩu.
Ma khí, tấn công. Xuyên qua da thầy, vào mạch máu, vào kinh mạch. Đau. Bỏng. Tay, đen dần. Từ ngón tay, lan lên mu bàn tay, lên cổ tay. Vết đen cũ trên gáy, lan xuống vai.
— A Cẩu.
Giọng, bình. Không run. Không giận. Không sợ.
— Về đây.
A Cẩu không tỉnh. Vẫn trong mơ. Trong thế giới đỏ đen. Ma Thần vừa nói "Ngươi sẽ quay lại", và hắn đang rơi. Rơi vào lỗ đen trong ngực mình. Rơi xuống. Sâu.
Tạ Trường An cảm nhận, không phải bằng linh thức. Bằng tay. Bằng ma khí đang xâm thực vào người. Hắn cảm ý thức A Cẩu, nhỏ, sợ, đang chìm.
Không trấn áp. Trấn áp sẽ khóa huyết mạch. Ta đã hứa, không nhốt.
Dẫn. Dẫn hắn về.
Hắn làm điều chưa bao giờ làm. Truyền linh khí, nhẹ, mỏng, ấm, vào tay A Cẩu. Không chống ma khí. Không đẩy. Chỉ, đặt ở đó. Như ngọn đèn nhỏ trong bóng tối. Không xua tối. Chỉ sáng, để ai đó thấy đường.
Và gọi.
— A Cẩu. Thầy ở đây. Đi theo giọng thầy.
· · ·
Trong mơ, A Cẩu rơi.
Tối. Lạnh. Ma khí, cuộn quanh, kéo xuống, nặng. Hắn không thấy gì. Không nghe gì. Chỉ có tối và lạnh và nặng.
Ta là quỷ. Đúng rồi. Ma Thần nói. "Ngươi là ta." Ta là quỷ.
Quỷ thì phải rơi. Rơi về nơi quỷ thuộc về.
Rồi, ánh sáng.
Nhỏ. Rất nhỏ. Ấm. Không chói. Không sáng trắng hay vàng. Sáng, ấm. Kiểu ấm của bát cháo gừng buổi sáng. Kiểu ấm của tay thầy nắm tay hắn đêm ma khí bùng. Kiểu ấm, hắn biết.
Và giọng nói.
Không phải giọng Ma Thần, rung, nặng, cổ xưa, từ bên trong máu.
Giọng, bình. Nhẹ. Chậm. Từ bên ngoài. Từ xa. Nhưng rõ.
"A Cẩu. Thầy ở đây."
Thầy.
Hắn dừng rơi. Không phải hắn tự dừng. Mà, ánh sáng nhỏ giữ. Giữ hắn. Nhẹ. Không ép. Chỉ, ở đó. Chờ hắn nắm.
Hắn giơ tay. Trong tối. Giơ tay, hướng ánh sáng.
Thầy.
Chạm. Ấm. Và, kéo. Nhẹ. Lên. Ra khỏi tối. Ra khỏi lỗ đen. Ra khỏi thế giới đỏ đen.
Phía sau, mắt đỏ Ma Thần nhìn theo. Xa dần.
"Ngươi sẽ quay lại."
Không phải đe dọa. Là, sự thật.
· · ·
A Cẩu mở mắt.
Trần nhà. Gỗ thông. Khe hở, ánh trăng. Mùi, cháo cũ (Hạ Linh nấu tối qua). Mùi, đất ẩm (mưa đêm). Mùi, thầy. Mùi quen. An toàn.
Tay, nắm chặt. Nắm tay thầy. Nắm đến mức ngón bấm trắng. Hắn không nhớ khi nào nắm. Nhưng, không buông.
Toàn thân ướt. Mồ hôi. Chiếu, ẩm. Chăn, rơi xuống đất. Tay trái, run. Chân, tê. Và mắt —
Tạ Trường An nhìn mắt A Cẩu. Sững.
Mắt phải, bình thường. Đen. To. Mắt đứa trẻ tám tuổi.
Mắt trái, đỏ nhạt. Không phải đỏ máu. Đỏ, như than hồng sắp tắt. Đỏ nhạt, lờ mờ, nhưng có. Rõ ràng.
Huyết mạch Ma Thần, thức tỉnh sâu hơn.
A Cẩu nhìn thầy. Mắt, ướt. Sợ. Không phải sợ Ma Thần. Sợ, mình. Sợ thầy thấy mắt đỏ. Sợ thầy sợ.
Và rồi, hắn làm điều chưa bao giờ làm.
Không phải mở miệng. Hắn câm. Không phải viết. Không có bút.
Mà, nghĩ. Nghĩ mạnh. Nghĩ rõ. Và ý nghĩ đó, truyền.
Truyền thẳng từ đầu hắn vào đầu thầy. Không phải lời. Không phải chữ. Là, cảm giác. Cảm giác rõ ràng đến mức Tạ Trường An nghe được. Nghe bằng thần thức. Như ai đó đặt một viên sỏi ấm vào lòng bàn tay, nhỏ, nặng, thật.
"Thầy."
Một từ. Một cảm giác. Nhưng, nặng. Nặng hơn bất kỳ lời nào A Cẩu có thể nói (nếu hắn nói được). Nặng vì, bên trong từ đó có tất cả: sợ, biết ơn, xin lỗi, yêu thương, bám víu, và, tin.
Tin thầy.
Tạ Trường An, sững. Một nhịp thở. Hai nhịp.
Rồi, mỉm cười.
Không phải cười nhẹ kiểu bình thường. Cười, thật. Mắt sáng. Ấm. Kiểu cười hiếm hoi, Ninh Tiểu Nguyệt đếm được trên đầu ngón tay.
— Ta ở đây.
Nắm tay chặt hơn. Tay, đen. Vết ma khí lan đến cổ tay. Đau. Nhưng không buông.
A Cẩu nhìn tay thầy. Thấy vết đen. Mắt, tròn. Kinh hoàng.
Hắn giật tay ra, muốn buông. Lại làm thầy đau. Lại. Ma khí của ta lại...
Tạ Trường An không buông.
— Không sao.
Không sao. Hai từ thầy nói nhiều nhất cho A Cẩu. Không bao giờ thay đổi. Không bao giờ khác.
A Cẩu ngừng giật. Nằm lại. Mắt, ướt hơn. Nhưng không khóc. Hắn không biết khóc. Chưa bao giờ học.
Tay, nắm lại tay thầy. Nhẹ hơn. Cẩn thận hơn. Như sợ nắm mạnh sẽ đốt thêm.
· · ·
Sáng.
Nắng chiếu qua khe hở mái nhà. Ma khí đã rút, sạch. Không khí trong. Nhưng, dấu vết: cây cối quanh phòng A Cẩu héo đen, lá rụng thành vòng tròn bán kính mười trượng. Cỏ chết. Gỗ cửa, đen một lớp.
Đệ tử quây quanh.
Hạ Linh ngồi cạnh thầy, tay run, nhưng bôi thuốc lên vết đen trên tay thầy. Thuốc, Ôn Mạch Đan nghiền nhuyễn trộn cam thảo, không có tác dụng trực tiếp với ma khí, nhưng giảm đau, giảm viêm. Nàng biết. Nàng vẫn bôi.
— Thầy... tay thầy...
— Không sao.
— Không phải không sao! — Hạ Linh nói, giọng run, mắt đỏ. Lần trước chỉ ngón tay. Lần này đến cổ tay. Lần sau... Nàng dừng. Cắn môi. Không nói hết.
Bạch Ly ôm A Cẩu. Đuôi cáo quấn quanh lưng hắn, giống hôm qua, giống mọi khi. A Cẩu ngồi im, mắt nhìn xuống, nhìn tay thầy đang được Hạ Linh bôi thuốc. Mắt trái, đỏ nhạt. Mắt phải, đen. Hai màu.
Diệp Hàn đứng cạnh cửa. Im. Kiếm bên hông. Nhìn sư đệ. Nhìn thầy. Không nói. Nhưng tay, nắm chuôi kiếm. Chặt.
Nếu có kẻ nào đến lúc này, ta sẽ chém.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng ngoài hiên. Nhìn vào. Mắt, tính. Nhưng không lạnh. Lần này, lo.
Ma khí mạnh hơn trước. Nhiều hơn trước. Huyết mạch đang thức tỉnh, không thể ngăn. Và mỗi lần thức tỉnh, thầy trả giá.
Thời gian. Cần thêm thời gian. Nhưng thời gian có đủ không?
Lục Vô Ưu, gốc cây. Mắt mở. Nhìn A Cẩu từ xa. Mắt đỏ nhìn mắt đỏ. Gã hiểu. Không phải thương hại. Là, đồng cảm. Sát khí thiên sinh của gã, cũng không chọn. Cũng không kiểm soát được lúc đầu. Cũng giết người không muốn giết.
Gã gật. Nhẹ. Với A Cẩu. A Cẩu, không thấy. Nhưng Lục Vô Ưu vẫn gật.
Ta biết. Đệ đệ.
Tạ Trường An đứng dậy. Hạ Linh bôi xong, tay thầy quấn vải trắng. Vết đen, giấu dưới vải. Hắn kéo tay áo xuống, che luôn.
Nhìn A Cẩu. Nhìn mắt trái đỏ nhạt.
— A Cẩu.
A Cẩu ngẩng đầu.
Và, truyền. Lần thứ hai. Thần thức, yếu, run, nhưng rõ. Truyền thẳng vào đầu thầy.
"Con sợ."
Tạ Trường An gật.
— Ta biết. Hắn đặt tay (tay phải — tay không bị thương) lên đầu A Cẩu. Nhẹ. Nhưng ngươi không cần sợ một mình.
A Cẩu nhìn thầy. Nhìn tay trên đầu. Ấm.
Bạch Ly siết chặt hơn. Đuôi cáo vẫy, nhẹ, chậm, như quạt.
— Đệ đệ có Tiểu Ly mà~ — Giọng nhõng nhẽo, nhưng mắt — không giả ngốc. Mắt — thật. Ấm. Lo.
Hạ Linh lau mắt. Cười, gượng.
— Sư đệ uống thuốc nghen. Muội pha rồi. Đắng nhưng tốt.
Diệp Hàn, vẫn im. Nhưng bước đến cạnh. Đặt tay lên vai A Cẩu. Một giây. Rồi buông. Quay đi.
Đủ rồi. Không cần nói.
· · ·
Trưa. Đệ tử về phòng. Ẩn Sơn yên lại.
Tạ Trường An ngồi một mình trên bàn đá. Nhìn tay trái, kéo vải ra. Vết đen ma khí lan từ ngón đến cổ tay. Đen. Không phải vết bỏng. Không phải vết thương. Mà, thấm. Ma khí thấm vào da, vào mạch, vào kinh lạc. Như mực nhỏ vào nước.
Lần đầu (chương sáu), ngón tay, hai ngày hết.
Lần hai (chương mười một), sát khí cắt tay, ba ngày.
Lần này, cổ tay. Và gáy, vết cũ lan xuống vai.
Tích tụ.
Mỗi lần nắm tay A Cẩu, trả giá.
Và đứa trẻ này, sẽ mạnh hơn ta tưởng. Mỗi lần huyết mạch thức tỉnh, mạnh hơn. Và cái giá, cũng lớn hơn.
Hắn kéo vải quấn lại. Kéo tay áo xuống. Che.
Đứng dậy. Đi tưới rau.
Luống cải, xanh tốt. Chưa bị ma khí lây. Xa phòng A Cẩu hai mươi trượng, vừa ngoài tầm.
Lần sau, liệu có ngoài tầm không?
Hắn tưới. Nước chảy đều. Cải xanh.
Không nghĩ nữa.
Nghĩ cũng không thay đổi được.
Chỉ cần, ở đây. Nắm tay. Mỗi lần.
Cho đến khi, không nắm được nữa.