Bạch Ly Trở Về Yêu Vực
Bạch Ly không muốn về.
Đuôi cáo cuộn chặt quanh eo, kiểu cuộn khi bất an, kiểu cuộn mà nàng hay giấu vì sư tỷ bảo "lộ cảm xúc quá." Nhưng hôm nay không giấu. Vì Bạch Tuyết đi bên cạnh, và Bạch Tuyết cũng cuộn đuôi, và hai cái đuôi cuộn giống nhau thì ít nhất không xấu hổ.
Bạch Tuyết. Tám tuổi tương đương người. Hồ ly nhỏ, đuôi hai màu, một bên trắng một bên đen, kiểu đuôi của đứa lai giữa bạch hồ và hắc hồ, kiểu đuôi mà cả hai tộc đều kỳ thị. Nàng đi sát Bạch Ly, tay nắm vạt áo sư phụ, chặt.
– Sư phụ, con sợ.
– Sợ gì?
– Sợ họ nhìn đuôi con.
Bạch Ly nhìn xuống đệ tử. Nhìn đuôi hai màu, trắng và đen, mềm, nhỏ, cuộn chặt vào lưng.
– Đuôi đẹp mà.
Bạch Tuyết ngước lên. Mắt hổ phách nhạt, kiểu mắt khi muốn tin nhưng chưa dám.
– Nó không giống ai.
Bạch Ly dừng bước. Quỳ xuống. Ngang tầm mắt đệ tử. Đuôi cáo trắng tháo ra, xòe rộng, kiểu xòe khi không cần giấu.
– Ta cũng từng nghĩ mình không giống ai. Rồi ta nhận ra, đó là sức mạnh.
Nàng nói câu đó bằng giọng khác. Không phải giọng "Thầy ơi~" nhõng nhẽo. Không phải giọng "Tiểu Ly ngốc lắm." Giọng thật, kiểu giọng mà mười sáu năm nàng giấu dưới lớp giả ngốc, kiểu giọng khi không diễn.
Bạch Tuyết chớp mắt.
Bạch Ly đứng dậy, nắm tay đệ tử, bước tiếp. Rừng rậm, sương mù, yêu khí đan xen. Yêu vực.
· · ·
Cổng yêu vực. Hai cây cổ thụ đan vào nhau, rễ tạo thành vòm. Dưới vòm, bốn yêu vệ đứng gác. Hồ ly, sói, hạc, rắn. Bốn tộc.
Bạch Ly bước đến. Uy áp yêu lực tỏa ra, nhẹ nhàng, kiểu tỏa khi chào, kiểu tỏa mà dòng máu hoàng tộc bạch hồ tự động lan. Bốn yêu vệ sững. Nhìn nàng. Nhìn đuôi trắng bông. Nhìn mắt hổ phách.
Quỳ.
– Tiểu chủ!
Bạch Ly nhìn bốn yêu vệ quỳ. Không sửa cách xưng hô. Không nói "đừng quỳ." Chỉ gật, nhẹ. Bước qua.
Bạch Tuyết đi sau, tay vẫn nắm áo, mắt mở to nhìn cảnh yêu vệ quỳ trước sư phụ. Lần đầu nàng thấy sư phụ được ai đó quỳ.
· · ·
Yêu cung. Đại điện.
Lớn. Đẹp. Tường đá tự nhiên, cây leo phủ, ánh sáng lọc qua tán lá tạo hoa văn trên nền đá. Yêu hoàng ngồi trên ngai, cao, già, mắt vàng đục, lông bạc. Hồ ly chín đuôi. Không phải Bạch Ly, là yêu hoàng đời trước, đã trị vì ba trăm năm.
Quanh ngai, trưởng lão các tộc. Sói, hạc, rắn, gấu, đại bàng. Mắt nhìn Bạch Ly, nhìn đứa trẻ hai màu đuôi phía sau, nhìn bằng kiểu nhìn khi bất ngờ.
Bạch Ly bước vào đại điện. Lưng thẳng. Đuôi xòe. Không giả ngốc. Không nghiêng đầu, không chớp mắt, không "Tiểu Ly không hiểu."
– Cháu chào Hoàng Thúc.
Yêu hoàng nhìn nàng. Mắt vàng đục nheo lại.
– Tiểu Ly. Lâu rồi không về.
– Mười sáu năm.
– Sống với người. Học nói tiếng người. Quên ngôn ngữ yêu.
– Cháu không quên. Cháu chọn nói tiếng người vì hôm nay cháu đến nói chuyện người.
Im lặng. Trưởng lão xì xào. Yêu hoàng gõ móng vuốt lên ngai, tiếng đá kêu khẽ.
– Nói.
Bạch Ly bước lên một bước. Kéo Bạch Tuyết đứng cạnh. Nhìn yêu hoàng, nhìn trưởng lão, nhìn từng khuôn mặt.
– Bầu trời nứt. Liêm đến. Thiên Viên Hội bắt đầu đánh giá. Một năm nữa, họ thu hoạch.
– Chuyện của người. Không liên quan đến yêu.
Câu nói của yêu hoàng đều, chắc, kiểu đều khi đã nói câu này nhiều lần. Ba trăm năm trị vì, ba trăm năm trung lập, ba trăm năm "chuyện của người."
Bạch Ly nhìn yêu hoàng. Rồi làm điều mà mười sáu năm nàng chưa từng làm trước toàn bộ yêu tộc.
Bỏ mặt nạ.
Không phải mặt nạ vật lý. Mặt nạ giả ngốc. Mặt nạ "Tiểu Ly ngốc lắm," mặt nạ nghiêng đầu chớp mắt, mặt nạ mà nàng đeo từ khi cha mẹ bị giết, từ khi nàng hiểu rằng yêu tộc đẹp và mạnh thì bị săn, yêu tộc ngốc và yếu thì được sống.
Nàng bỏ mặt nạ. Và khuôn mặt bên dưới lạnh. Đẹp. Mắt hổ phách sáng quắc, kiểu sáng mà Ninh Tiểu Nguyệt sáng khi tính toán, nhưng khác: sáng của thú, sáng của kẻ săn mồi, sáng của hoàng tộc bạch hồ.
– Liêm không phân biệt người và yêu.
Giọng nàng đổi. Không nhõng nhẽo. Không giả ngốc. Lạnh. Rõ. Sắc. Giọng của kẻ đã tính toán cuộc đối thoại này từ lúc rời Ẩn Sơn.
– Vong Nguyên đã vào yêu vực. Đã đánh dấu Ngân Vĩ trưởng lão. Hạng A. Giá trị đặc biệt, vì phi nhân loại, vì hiếm.
Trưởng lão xì xào to hơn. Ngân Vĩ, đại trưởng lão yêu tộc, ngồi ở góc điện, mắt vàng nheo lại.
– Thiên Viên Hội hái tất cả. Người. Yêu. Ma. Không phân biệt. Họ gọi chúng ta là "mầm." Mầm không có quyền chọn bị hái hay không. Và yêu tộc, Hoàng Thúc, là loại mầm họ thích nhất, vì hiếm, vì đặc biệt, vì Viên Chủ sưu tập hiếm.
Im lặng nặng trong đại điện. Gió không thổi. Lá không rung.
Yêu hoàng nhìn Bạch Ly. Nhìn lâu. Nhìn khuôn mặt không còn mặt nạ, nhìn mắt hổ phách sáng, nhìn đuôi trắng xòe thẳng, không cuộn.
– Ngươi muốn gì?
– Liên minh. Yêu tộc hợp tác với Ẩn Sơn, với chính đạo, với ma đạo. Chống Thiên Viên Hội.
– Yêu tộc không can thiệp chuyện người.
– Đây không phải chuyện người. Đây là chuyện sống chết.
Yêu hoàng gõ móng vuốt. Lần nữa. Lần nữa. Chậm.
– Ta đã sống ba trăm năm. Trung lập ba trăm năm. Yêu vực an toàn vì chúng ta không chọn phe.
Bạch Ly nhìn yêu hoàng. Rồi nhìn Bạch Tuyết. Đứa trẻ đuôi hai màu, mắt mở to, run, tay nắm áo chặt.
– Hoàng Thúc.
Nàng kéo Bạch Tuyết ra trước. Nhẹ. Đứa trẻ đứng giữa đại điện, nhỏ bé, đuôi hai màu cuộn sát lưng, mắt sợ.
– Đây là Bạch Tuyết. Lai giữa bạch hồ và hắc hồ. Bị cả hai tộc bỏ rơi. Bị nhốt trong lồng gỗ ở rừng cấm.
Trưởng lão im.
– Sáu tháng trước, sư huynh A Cẩu tìm thấy nó. Mang về Ẩn Sơn. Thầy cháu cho nó ăn cháo. Cháu dạy nó hóa hình. Không ai hỏi nó lai hay thuần, không ai nhìn đuôi nó rồi nhăn mặt.
Bạch Ly nhìn thẳng vào mắt yêu hoàng.
– Nếu Thiên Viên Hội đến, chúng sẽ không hỏi nó lai hay thuần. Chúng chỉ hỏi: nó có đáng hái không. Và đáp án là có, vì Bạch Tuyết có thiên phú ảo thuật kép, loại chưa từng xuất hiện trong yêu tộc. Hiếm. Đặc biệt. Loại mà Viên Chủ sẽ ghi thêm "sưu tập."
Im lặng dài.
Bạch Tuyết đứng giữa đại điện, run, nhưng không khóc. Mắt nhìn xuống. Đuôi hai màu cuộn chặt.
Rồi Ngân Vĩ đứng dậy. Đại trưởng lão. Hóa Thần. Mắt vàng nhìn Bạch Ly, nhìn Bạch Tuyết, nhìn yêu hoàng.
– Tiểu Ly nói đúng.
Giọng già. Nặng. Kiểu nặng khi đã sống ngàn năm và nhận ra trung lập không phải lựa chọn, mà là trì hoãn.
– Lão phu đã bị đánh dấu. Hạng A. "Giá trị nghiên cứu." Chúng coi lão phu là mẫu vật.
Yêu hoàng nhìn Ngân Vĩ. Nhìn lâu. Mắt vàng đục, mắt của kẻ đã trung lập ba trăm năm và bắt đầu nghi ngờ.
– Ta cần nghĩ.
– Hoàng Thúc có một năm. Hoặc ít hơn.
Nàng cúi đầu. Dắt Bạch Tuyết ra ngoài.
· · ·
Ngoài đại điện. Rừng. Sương.
Bạch Tuyết nhìn lên sư phụ.
– Sư phụ nói giỏi quá.
Bạch Ly ngồi xuống gốc cây. Đuôi cáo buông, cuộn lại quanh Bạch Tuyết, ấm, mềm. Kiểu cuộn khi bảo vệ.
– Ta nói thật. Đó là tất cả.
– Sư phụ bỏ mặt nạ rồi.
Bạch Ly nhìn đệ tử. Nhìn đuôi hai màu, nhìn mắt hổ phách nhạt, nhìn đứa trẻ bị bỏ rơi mà nàng đang dạy cách đứng.
– Ừ. Bỏ rồi.
Đuôi trắng vẫy nhẹ. Một lần. Kiểu vẫy khi vui, kiểu vẫy mà mười sáu năm nàng vẫn chưa bỏ được dù đã cố tỏ ra trưởng thành.
– Sư phụ.
– Hm?
– Đuôi con xấu thật không?
Bạch Ly kéo Bạch Tuyết vào lòng. Đuôi trắng quấn quanh đuôi hai màu, trắng và đen lẫn vào trắng, kiểu quấn khi mẹ ôm con.
– Đuôi con là đuôi đẹp nhất ta từng thấy.
Bạch Tuyết không nói. Úp mặt vào vai sư phụ. Đuôi hai màu từ từ buông ra, không cuộn nữa. Lần đầu.
Trong rừng, sương tan. Nắng chiều lọt qua tán lá, vàng nhạt, rơi lên hai cái đuôi quấn vào nhau.