Yêu Hồ Hóa Hình
Rừng cổ thụ phía tây đại lục, cây cao trăm trượng, rễ nổi trên mặt đất như rắn, tán lá đan kín bầu trời. Ánh nắng thu chỉ lọt qua khe hẹp, vàng mỏng, xiên, lay. Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi linh khí loãng, kiểu linh khí không phải do tu sĩ, mà do cây. Cây ở đây sống ngàn năm, hấp thu linh khí tự nhiên, tỏa ra như hơi thở chậm.
Ranh giới yêu vực.
Con đường mòn nhỏ, chỉ vừa một người đi, đất mềm, lá phủ. Không ai dùng lâu rồi. Thợ săn bình thường không vào sâu đến đây, yêu thú nhiều, nguy hiểm. Tu sĩ Trúc Cơ trở xuống, không nên.
Nhưng trên đường mòn, có bóng. Nhỏ. Rất nhỏ.
Bé gái. Mười một mười hai tuổi, khó đoán, vì yêu tộc lớn chậm hơn người. Tóc trắng, dài, buông xõa lưng. Mũ vải rộng, che đầu, che tai. Áo vải xanh nhạt hơi lớn, tay áo cuốn lên, eo quấn dải lụa, bên trong dải lụa, nếu nhìn kỹ, có gì đó cuộn tròn, bông, trắng. Chân mang dép cỏ, kiểu dép thầy đan, sờn.
Bạch Ly đi, chậm, nhẹ, bước qua rễ cây như nhảy. Mắt hổ phách nhìn rừng, ngửi. Không phải ngửi bằng mũi người. Ngửi bằng, bản năng. Mùi cây, mùi đất, mùi thú, mùi gió. Phân loại. Tự động.
Sáu con linh thỏ phía đông, ba trăm trượng. Hai con linh hổ phía bắc, xa, đang ngủ. Không có yêu thú cấp cao. An toàn.
Và, mùi quen. Rất nhạt. Rất xa. Nhưng quen.
Mùi mẹ.
Nàng dừng. Nhắm mắt. Hít, sâu. Mùi, không phải mùi thật. Mùi huyết mạch. Bạch hồ để lại dấu ấn trong rừng, linh khí dạng yêu lực, mỏng, cũ, nhưng vẫn ở đó. Như hương trầm đã tắt nhưng mùi còn bám tường.
Mẹ từng đến đây.
Thanh Nguyệt Lâm. Mẹ nói, nơi yêu tộc bạch hồ sinh ra. Nơi trăng sáng nhất. Nơi đuôi cáo lần đầu mọc.
"Ly nhi, khi nào con lớn, tìm Thanh Nguyệt Lâm. Ở đó có người giúp con hóa hình."
Mẹ nói vậy. Trước khi, thợ săn đến.
Nàng mở mắt. Mắt hổ phách, sáng. Rồi, tắt. Thay bằng mắt ngây ngô, tròn, vô hại. Mặt nạ.
Bước tiếp. Nhảy qua rễ cây. Hát, nhỏ, vô nghĩa, kiểu hát của đứa trẻ đi lạc.
Giả ngốc là bản năng thứ hai.
Bản năng thứ nhất, sống.
· · ·
Tiếng bước chân.
Bạch Ly dừng, trước khi nghe thấy. Ngửi trước. Ba mùi. Người. Nam. Tu sĩ. Trúc Cơ, linh lực nồng, kiểu linh lực luyện công thô, không tinh. Và, mùi máu. Cũ. Trên quần áo. Máu yêu thú.
Thợ săn.
Nàng không chạy. Đứng. Nghiêng đầu, kiểu nghiêng đầu ngốc nghếch, tóc trắng xõa, mắt tròn.
Ba bóng từ sau cây cổ thụ, bước ra. Đàn ông. Đầu tiên, cao, gầy, mặt sẹo, kiếm giắt lưng, Trúc Cơ tầng ba. Thứ hai, thấp, béo, cầm lưới linh thạch, lưới dệt từ sợi bạc ngâm linh thạch, chuyên bắt yêu thú hóa hình. Thứ ba, trẻ nhất, hai mươi, mắt sáng, tay cầm bẫy sắt, Trúc Cơ tầng bốn, mạnh nhất nhóm.
Gã sẹo nhìn Bạch Ly. Dừng. Mắt, đổi.
– Yêu khí. Giọng khàn, nhỏ. Với hai gã kia. Con bé này có yêu khí.
Gã béo, mắt sáng. Kiểu sáng của thương nhân nhìn thấy hàng.
– Tóc trắng. Da trắng. Mắt... hổ phách? — Gã nuốt nước bọt. Hồ ly. Bạch hồ. Lông cáo trắng — ngàn lượng. Ngàn lượng.
Gã trẻ nắm bẫy chặt hơn. Nhìn Bạch Ly. Nhìn, lâu. Rồi nhíu mày.
– Cẩn thận. Bạch hồ hóa hình — hiếm. Nếu là bạch hồ thật, ít nhất cũng Trúc Cơ trung kỳ.
– Con bé mười mấy tuổi? — Gã sẹo khịt mũi. Trúc Cơ gì.
Bạch Ly, nghiêng đầu. Chớp mắt. Nụ cười, ngọt, ngây, vô hại.
– Ah? Các anh nói gì vậy? Tiểu Ly đi lạc. Tiểu Ly tìm đường về nhà~
Ba gã nhìn nhau. Gã sẹo, gật. Gã béo, giơ lưới.
– Đừng sợ, bé con. Bọn anh giúp tìm đường.
Bước tới. Lưới linh thạch, mở, sáng, sợi bạc phát quang, vòng tròn rộng đủ trùm một người.
Bạch Ly, vẫn cười. Nghiêng đầu. Mắt, tròn.
Tiểu Ly đang cho các ngươi cơ hội bỏ đi.
Đáng tiếc, các ngươi không nhận.
Gã béo tung lưới. Lưới bay, nhanh, sáng, sợi bạc xé gió.
Bạch Ly, cười.
Lưới cách nàng ba tấc.
Rồi, nàng ngừng cười.
Mặt, đổi. Không phải thay đổi chậm. Đổi, ngay. Như ai lật trang sách. Mắt tròn ngây ngô, biến mất. Thay bằng, mắt hổ phách sáng rực, đồng tử dọc, sắc, lạnh. Nụ cười ngọt, biến mất. Thay bằng, đường môi mỏng, phẳng, không cảm xúc. Tóc trắng, bay. Không có gió. Bay vì, yêu lực.
Lưới, dừng. Giữa không trung. Cách nàng ba tấc. Sợi bạc, run. Rung vì yêu lực đè. Rồi, rơi. Lưới ngàn lượng, sợi bạc linh thạch, rơi xuống đất, mềm, chết, như giẻ rách.
Im lặng.
Ba gã thợ săn, đá.
Bạch Ly, cất tiếng. Giọng, khác. Không ngọt. Không nhõng nhẽo. Lạnh. Trầm hơn tuổi. Kiểu giọng mà Ninh Tiểu Nguyệt từng nhận xét: "Con bé này không đơn giản."
– Ngươi đã chạm vào thứ không nên chạm.
Yêu lực, bùng.
Từ sau lưng Bạch Ly, ánh sáng trắng, bạc, lạnh. Hình, hồ ly. Khổng lồ. Cao gấp mười nàng. Chín đuôi, không, chưa chín. Ba đuôi. Nhưng ba đuôi, trắng tinh, sáng bạc, quấn trong không trung như mây. Mắt hồ ly ảo ảnh, hổ phách, vàng, nhìn xuống ba gã thợ săn.
Uy áp huyết mạch, đè.
Không phải linh lực. Không phải chiêu thức. Là, huyết mạch. Bạch hồ hoàng tộc, dòng máu đứng đầu yêu tộc hồ ly. Uy áp, không nhắm vào cơ thể, nhắm vào bản năng. Bản năng của sinh vật yếu hơn gặp sinh vật mạnh hơn. Gã Trúc Cơ tầng bốn, quỳ. Đầu gối chạm đất. Không chọn. Cơ thể tự quỳ.
Gã sẹo, quỳ. Mặt tái.
Gã béo, quỳ. Mồ hôi ướt áo. Lưới rơi khỏi tay.
"Bạ... bạch hồ hoàng tộc?", Gã trẻ lắp bắp, mắt, hoảng. "Tưởng đã..."
Bạch Ly nhìn xuống. Ba gã quỳ. Giống, giống dân làng Thạch Cổ quỳ trước đống lửa thiêu A Cẩu. Giống, giống tu sĩ quỳ trước sát khí Lục Vô Ưu. Thiên hạ quỳ trước thứ họ sợ.
Giết?
Ý nghĩ lóe, nhanh, sắc, tự nhiên. Bản năng thú. Kẻ săn ta, ta giết.
Rồi, tắt.
Vì nàng nhớ. Nhớ giọng thầy, chậm, nhẹ, kiểu giọng nói bên bàn ăn:
"Sức mạnh dùng có mục đích. Không giết vì có thể giết."
Nàng hít sâu. Yêu lực, thu. Ảo ảnh bạch hồ, mờ dần. Ba đuôi, tan. Ánh bạc, tắt.
Ba gã vẫn quỳ. Run.
– Cút.
Một từ. Lạnh. Đủ.
– Lần sau ta không dừng tay.
Ba gã, bò. Bò dậy, lết, chạy. Không quay lại. Không nhặt lưới. Chạy, mất hút trong rừng cổ thụ. Tiếng chân, xa dần, xa dần, rồi mất.
Im lặng.
Bạch Ly, thở ra. Dài. Vai, hạ.
Rồi, đeo mặt nạ lại. Tự nhiên. Nhanh. Mắt hổ phách sắc lạnh, biến thành mắt tròn ngây ngô. Môi mỏng, cong thành nụ cười ngọt. Đầu, nghiêng. Tóc, rủ.
Mệt ghê~
Thầy mà biết Tiểu Ly suýt giết người, chắc bắt rửa bát.
Nàng cúi nhặt mũ, rơi lúc nãy. Đội lại. Che tai cáo, tai trắng, nhọn, bông, đang dựng. Kéo dải lụa quanh eo, đuôi bên trong, bông, xù, đang vẫy. Yêu lực vừa bùng, đuôi và tai lộ hết.
Phiền quá. Giấu mãi không được.
Vì vậy mới cần Thanh Nguyệt Lâm.
Nàng bước tiếp. Sâu hơn. Mùi mẹ, rõ hơn.
· · ·
Thanh Nguyệt Lâm, không giống rừng ngoài.
Cây, xanh hơn. Xanh đến mức nhìn lâu sẽ thấy sống. Lá không rụng dù đã thu muộn. Gió thổi qua, không phải gió thường. Gió có ý. Nhẹ. Đẩy nhẹ. Như ai đưa tay dẫn đường.
Yêu khí, dày. Thuần. Sạch. Mùi, hoa? Không. Mùi lông. Mùi yêu tộc. Mùi nhà.
Bạch Ly bước qua ranh giới rừng thiêng, biết ngay. Bản năng biết. Chân bước lên cỏ mềm hơn, không khí ấm hơn, và, gì đó nhìn. Từ trong rừng. Từ sau cây. Từ trên cành. Mắt, nhiều. Nhưng không đe dọa. Quan sát.
Nàng đi sâu hơn. Cây thưa dần. Bãi cỏ mở ra, tròn, rộng, trăng chiếu thẳng xuống (dù mới chiều, nhưng Thanh Nguyệt Lâm luôn có trăng, trăng riêng, trăng yêu tộc). Giữa bãi cỏ, đá phẳng, trắng, sạch. Đá tỏa sáng, nhẹ, bạc, ấm.
Và trên đá, ai đó ngồi.
Phụ nữ. Già, nhưng đẹp. Kiểu đẹp không tuổi. Tóc bạc dài chạm đất, nhưng không phải tóc bạc vì già. Tóc bạc tự nhiên, óng, mượt, như lông cáo bạc. Mắt, vàng kim, đồng tử dọc. Mặc áo trắng, đơn giản, sạch. Tay, dài, ngón mảnh, đặt trên đùi. Lưng, thẳng.
Ngân Vĩ. Hồ ly bạc. Trưởng lão yêu tộc. Hóa Thần, cảnh giới thứ năm. Ngàn năm tuổi.
Nàng mở mắt, từ từ. Nhìn. Nhìn Bạch Ly.
Và, sững.
Không phải sững vì nhìn thấy bé gái. Sững vì, huyết mạch. Huyết mạch bạch hồ hoàng tộc, tỏa ra từ Bạch Ly, nhẹ, mỏng, nhưng thuần. Thuần đến mức Ngân Vĩ, ngàn năm tu luyện, nhận ra ngay.
– Bạch hồ... Giọng Ngân Vĩ — run. Nhẹ. Kiểu run của người già thấy lại thứ tưởng đã mất. Hoàng tộc. Tưởng đã tuyệt tích.
Nàng đứng dậy. Bước tới. Dừng trước Bạch Ly, nhìn. Nhìn kỹ. Nhìn tóc trắng, nhìn mắt hổ phách, nhìn mũ che tai, nhìn dải lụa che đuôi.
Rồi, cúi đầu. Ngân Vĩ, Hóa Thần, ngàn năm, trưởng lão yêu tộc, cúi đầu trước bé gái mười một tuổi.
– Tiểu chủ.
Bạch Ly, nghiêng đầu. Mắt tròn. Cười ngọt.
– Ah? Bà lão gọi ai vậy? Tiểu Ly đi lạc~ Tiểu Ly không hiểu~
Ngân Vĩ nhìn nàng. Lâu. Mắt vàng kim, sâu. Nhìn xuyên mặt nạ. Nhìn xuyên nụ cười ngốc. Nhìn, vào bên trong.
Rồi, thở dài. Dài. Như người già nhớ chuyện cũ.
– Giống mẹ ngươi quá. Giọng nhẹ, buồn. Cũng giỏi diễn.
Bạch Ly, dừng. Nụ cười, đông cứng. Một nhịp thở. Hai nhịp.
Mẹ.
Bà này biết mẹ.
Mắt, đổi. Không phải đổi thành lạnh. Đổi thành, thật. Lần đầu kể từ khi bước vào rừng, Bạch Ly bỏ mặt nạ. Không phải mặt nạ ngốc, cũng không phải mặt nạ lạnh. Bỏ hết. Mắt hổ phách, sáng, trong, trẻ. Mắt đứa trẻ mười một tuổi mất mẹ.
– Bà... biết mẹ con?
Ngân Vĩ gật. Chậm.
– Bạch Nguyệt. Bạch hồ hoàng tộc đời thứ mười bảy. Mẹ ngươi — ta nuôi lớn. Từ khi còn là cáo con chưa biết đi.
Bạch Ly nuốt. Khó. Cổ họng, chặt.
– Mẹ... mẹ có kể về con không?
– Mẹ ngươi gửi thư về Thanh Nguyệt Lâm, mười một năm trước. Thư cuối cùng. Viết: "Ta sinh con gái. Tóc trắng. Mắt hổ phách. Đặt tên Bạch Ly. Nếu ta có chuyện gì — xin trưởng lão tìm nó." — Ngân Vĩ dừng. Ta tìm. Mười một năm. Không thấy. Tưởng ngươi cũng...
Chết.
Bạch Ly, im. Mắt, ướt. Không chảy. Giữ. Giữ chặt.
– Con không chết. Giọng — nhẹ, run. Thầy con cứu.
– Thầy?
– Tạ Trường An. Ẩn Sơn Tông. Thầy con... Nàng dừng. Tìm từ. Thầy con là người tốt nhất con từng gặp.
Ngân Vĩ nhìn nàng. Nhìn mắt. Thấy, thật. Không diễn. Không giả. Thật.
– Tốt lắm. Ngân Vĩ gật. Ngươi đến đây... để hóa hình?
– Tai con. Bạch Ly giơ tay, kéo mũ — tai cáo nhỏ, trắng, bông, dựng. Và đuôi. Kéo dải lụa — đuôi cáo trắng, bông, xù, vẫy nhẹ. Con giấu được bảy phút tai, ba phút đuôi. Không đủ.
– Không đủ cho gì?
– Không đủ cho bảo vệ.
Ngân Vĩ nhướn mày.
– Bảo vệ ai?
– Ẩn Sơn. Thầy. Sư huynh sư đệ. Mắt Bạch Ly — sáng. Sắc. Con cần hóa hình hoàn toàn. Cần đi giữa người mà không ai biết. Cần mạnh hơn.
Để không ai giết được người con yêu. Như đã giết cha mẹ con.
Ngân Vĩ nhìn nàng. Lâu. Rồi, cười. Nhẹ. Mắt vàng kim, ấm.
– Đúng là con của Bạch Nguyệt. Nàng quay đi. Bước về phía đá trắng giữa bãi cỏ. Đợi tối. Hóa hình cần trăng.
· · ·
Đêm.
Trăng Thanh Nguyệt Lâm, không giống trăng thường. Lớn hơn. Gần hơn. Sáng, bạc, mát, mềm. Ánh trăng rơi xuống bãi cỏ, như nước đổ. Cỏ, phát sáng. Nhẹ. Bạc. Đẹp.
Bạch Ly ngồi trên đá trắng. Chân trần, dép cỏ để bên cạnh. Áo ngoài cởi, chỉ mặc áo lót trắng mỏng. Tai cáo, lộ, dựng, bắt ánh trăng. Đuôi, xòe, trắng, nằm trên đá, bông.
Ngân Vĩ ngồi đối diện. Tay, đặt lên đầu gối. Mắt vàng kim, nhắm.
– Hóa hình là thu. Không phải ép. Không phải cắt. Giọng Ngân Vĩ chậm, trầm, kiểu giọng dạy trẻ. Tai cáo là phần yêu thú. Đuôi cáo là phần bản năng. Hóa hình — là chấp nhận cả hai, rồi gấp lại. Gấp vào bên trong. Không mất. Chỉ — giấu.
Bạch Ly gật. Nghe. Nghiêm túc, không giả ngốc.
– Nhắm mắt. Cảm nhận đuôi. Cảm nhận tai. Chúng là phần của ngươi — không phải kẻ thù.
Nhắm mắt. Cảm nhận. Đuôi, ấm, mềm, sống. Tai, nhạy, luôn xoay, luôn nghe. Phần yêu thú, phần thật nhất.
– Bây giờ — nghĩ về người ngươi muốn trở thành. Không phải người thường. Người của ngươi. Hình dáng ngươi chọn.
Bạch Ly nghĩ.
Nghĩ, ai?
Không phải hoàng tộc oai phong. Không phải nữ tướng uy nghiêm. Không phải mỹ nhân khuynh thành.
Nghĩ, đứa trẻ ngồi mái nhà Ẩn Sơn, gặm khoai, nhìn sư huynh luyện kiếm, nghe sư tỷ nói chuyện, chờ thầy nấu cháo.
Con muốn là Bạch Ly.
Bạch Ly của Ẩn Sơn.
Không phải bạch hồ hoàng tộc. Không phải tiểu chủ yêu vực.
Bạch Ly, đứa nhỏ nhất, được cưng nhất, thích gặm khoai, hay giả ngốc, đuôi vẫy khi vui.
Yêu lực, cuộn. Từ bên trong. Từ huyết mạch. Ấm. Trắng. Bạc. Cuộn, lên đuôi, lên tai. Không phải ép. Là, ôm. Ôm phần yêu thú vào trong.
Đuôi, sáng. Trắng, bạc, lấp lánh. Rồi, mờ. Dần. Chậm. Từ đầu đuôi, tan, tan vào da, tan vào lưng, tan, ẩn. Không mất. Ẩn. Bên trong.
Tai, sáng. Nhỏ dần. Thu, chậm, nhẹ, như hoa cúp cánh. Nhỏ hơn. Nhỏ hơn. Rồi, phẳng. Tai người. Nhỏ. Tròn. Bình thường.
Ánh trăng, sáng hơn. Một thoáng. Rồi tắt. Bãi cỏ, bình thường.
Bạch Ly mở mắt.
Nhìn tay mình. Người. Ngón tay, người. Không móng vuốt (trước đây, khi mất kiểm soát, móng sẽ nhọn). Da, người. Trắng, mịn, bình thường.
Sờ đầu, phẳng. Không tai cáo. Chỉ tóc trắng. Tóc, vẫn trắng, vẫn dài. Nhưng tai, người.
Quay lưng, không đuôi. Sờ lưng, phẳng. Không bông. Không trắng.
Hoàn toàn là người.
Lần đầu tiên.
Kể từ khi sinh ra.
Bạch Ly nhìn tay. Nhìn lâu. Mắt, ướt. Lần này, chảy. Nước mắt, trong, nhỏ, rơi xuống đá trắng.
Nàng quay mặt đi. Nhanh. Không cho Ngân Vĩ thấy. Lau, nhanh, bằng tay áo, gấp, thô.
Tiểu Ly không khóc.
Tiểu Ly mạnh mà.
Nhưng nước mắt, vẫn chảy. Vì, nhẹ. Nhẹ lần đầu. Từ khi sinh ra, luôn phải giấu tai, giấu đuôi, giấu yêu khí, giấu mình. Luôn sợ, sợ bị phát hiện, sợ bị săn, sợ lông trắng bị lột, sợ chết như cha mẹ.
Bây giờ, không cần giấu nữa. Tai và đuôi, ẩn. Nàng có thể đi giữa phố, giữa chợ, giữa ngàn người, và không ai biết.
Tự do.
Mẹ nói đúng. Thanh Nguyệt Lâm, giúp con hóa hình.
Nhưng mẹ không nói, hóa hình xong sẽ khóc.
Ngân Vĩ, nhìn. Không nói. Để nàng khóc. Biết, đứa trẻ cần khóc. Đã nín quá lâu.
· · ·
Sáng.
Bạch Ly đứng trước lối ra Thanh Nguyệt Lâm. Áo xanh nhạt, mũ vải (không cần che tai nữa, nhưng, thói quen), dép cỏ. Tóc trắng buộc gọn. Mặt, tươi, sáng, mắt cong.
Ngân Vĩ đứng sau. Nhìn.
– Tiểu chủ định đi đâu?
Bạch Ly ngoái lại. Cười, ngọt, rộng, mắt cong, kiểu cười giả ngốc quen thuộc.
– Về nhà~ Thầy Tiểu Ly đang đợi cơm~
Ngân Vĩ, gật. Nhẹ. Mắt, ấm.
– Cẩn thận. Nếu cần gì — quay lại.
– Dạ~ — Nàng vẫy tay. Quay đi. Bước — nhẹ, nhảy, kiểu đi của đứa trẻ vui.
Ba bước. Năm bước. Mười bước.
Rồi, dừng. Không quay. Lưng, thẳng.
Và giọng, đổi. Không ngọt. Không nhõng nhẽo. Lạnh. Trầm. Kiểu giọng mà thợ săn vừa nghe xong, chạy.
– Ngân Vĩ.
Ngân Vĩ, sững.
– Ai giết cha mẹ ta — ta nhớ hết. Mỗi người. Mỗi mặt. Mỗi tên.
Im lặng. Gió thổi qua Thanh Nguyệt Lâm, cây rung, lá xào.
– Bà không cần lo. Ta sẽ tự xử.
Rồi, bước đi. Không quay lại. Tóc trắng bay.
Ngân Vĩ đứng im. Nhìn theo. Bóng nhỏ, mỏng, nhẹ, lẫn vào rừng.
Quả nhiên.
Bạch hồ hoàng tộc.
Giống mẹ, diễn giỏi. Nhưng khác mẹ, sắc hơn.
Đứa trẻ này...
Ngân Vĩ quay đi. Bước về đá trắng. Ngồi. Nhắm mắt.
Yêu vực sắp thay đổi.