Kẻ Mang Ma Tâm
Thứ ở trong ngực hắn đang thức.
A Cẩu mở mắt giữa đêm. Không phải vì ác mộng, hắn không mơ. Không bao giờ mơ. Đầu hắn khi ngủ là một khoảng đen, im, trống. Nhưng đêm nay, thứ gì đó kéo hắn dậy, từ bên trong, sâu hơn xương, sâu hơn máu. Lỗ đen giữa ngực, nơi huyết mạch Ma Thần nằm, cuộn. Chậm, nặng, như con rắn lớn đang trở mình.
Hắn ngồi dậy. Phòng nhỏ, giường gỗ thầy đóng, chăn vải Hạ Linh may. Tối. Qua vách tre mỏng, hắn nghe tiếng thở của Bạch Ly phòng bên, đều, nhẹ, thỉnh thoảng ngáy khẽ. Xa hơn, tiếng gió ngoài sân, tiếng lá rụng, tiếng Lục Vô Ưu thở đều bốn vào sáu ra ở gốc cây (gã ngủ ngoài trời, không chịu nằm phòng).
Ma khí rỉ ra. Từ ngực, lan xuống cánh tay, xuống ngón tay, ra ngoài da. Đen. Lạnh. Cỏ héo? Hắn nhìn xuống, sàn gỗ dưới chân tối hơn bình thường, gỗ khô nứt nhanh hơn.
Dừng lại.
Hắn cố. Kéo ma khí vào. Như thầy dạy, không ép, không nhốt, mà kéo. Hít vào. Ma khí chạy ngược, vào kinh mạch, về ngực. Nhưng đêm nay, nó không nghe. Cuộn mạnh hơn. Đẩy ra. Mạnh hơn mọi đêm trước.
A Cẩu đặt tay lên ngực. Nóng. Nóng hơn bình thường. Lỗ đen ở giữa, hắn cảm nhận rõ, đang mở rộng. Rễ đen trong mạch máu, những đường gân tối bám vào xương, vào cơ, vào tim, đang mọc. Thêm một rễ. Hai rễ. Bò chậm, đau nhẹ, như kim châm dưới da.
Mạnh hơn.
Ta đang mạnh hơn.
Hắn không biết vì sao. Không ai dạy hắn tu luyện, hắn không có công pháp, không có bài tập. Ma khí tự lớn. Như cỏ dại, không cần tưới, không cần trồng, cứ mọc.
Hắn bước ra sân. Chân trần trên đá lạnh. Gió đêm đông cắt mặt, nhưng hắn không lạnh, ma khí phủ quanh người như lớp sương đen, giữ ấm theo kiểu riêng. Kiểu ấm không dễ chịu, ấm từ bên trong, nóng, ngứa, như máu sôi chậm.
Cỏ dưới chân hắn, héo. Nhanh. Bước đầu tiên, cỏ vàng. Bước thứ hai, cỏ khô. Bước thứ ba, cỏ đen, gãy vụn. Hắn nhìn xuống. Dấu chân hắn trên sân, vệt đen, cỏ chết, đất khô nứt.
Lại thế này.
Hắn ngồi xuống bàn đá, chỗ quen, góc xa nhất, cách vườn rau thầy trồng. Ngồi. Thở. Cố kiềm.
Ma khí cuộn. Mạnh. Hắn cắn răng, miệng câm, nhưng răng cắn chặt, hàm đau. Tay nắm thành bàn đá, ngón tay trắng bệch. Ma khí rỉ ra từ lòng bàn tay, đá dưới tay hắn đổi màu, xám dần, như bị hút hết sự sống.
Rồi hắn cảm nhận được.
Không phải bằng tai. Không phải bằng mắt. Bằng ma khí.
Ở xa, rừng phía nam, qua suối, qua dải thông, có thứ gì đó. Hai nguồn sống. Di chuyển. Chậm. Cẩn thận. Lẻn tới.
Và trong hai nguồn sống đó, có ma khí.
Khác ma khí của hắn. Nhạt hơn. Đục hơn. Như nước bẩn so với mực đen. Nhưng là ma khí, hắn nhận ra, bản năng nhận ra, như máu gọi máu.
Ai?
Hai nguồn sống dừng lại. Cách Ẩn Sơn khoảng nửa dặm. Nấp trong rừng. Nghe ngóng.
A Cẩu ngồi im. Ma khí trong hắn, phản ứng. Không phải co rúm, không phải sợ.
Muốn nuốt.
Bản năng, sâu hơn ý thức, sâu hơn suy nghĩ, thứ gì đó ở đáy huyết mạch Ma Thần nói: Ma khí đó yếu hơn ta. Nuốt. Lấy. Mạnh hơn. Lỗ đen giữa ngực rung, hút nhẹ, như miệng mở, đói.
A Cẩu siết tay. Đá dưới lòng bàn tay nứt.
Không.
Thầy nói. Ma cũng có thể làm người. Người không nuốt người.
Nhưng bản năng, mạnh. Ma khí kéo hắn, kéo như dòng nước cuốn chân, kéo về phía rừng nam, về phía hai nguồn sống, về phía thức ăn. Miệng hắn, câm, nhưng bên trong, có gì đó đang gầm. Không phải tiếng, là rung. Ma khí rung trong ngực, trong xương, trong răng.
Hắn nhắm mắt. Thở. Chậm. Như thầy dạy, không, thầy không dạy hắn cách thở. Thầy dạy Lục Vô Ưu. Nhưng hắn nghe. Ngồi bậc thềm mỗi sáng, hắn nghe thầy nói: "Bốn vào. Sáu ra. Kéo về. Giữ." Hắn bắt chước. Không giống, ma khí không giống sát khí, không kéo được bằng hơi thở. Nhưng chậm lại thì được.
Bốn. Sáu. Bốn. Sáu.
Ma khí vẫn cuộn. Nhưng chậm hơn. Hắn mở mắt.
Hai nguồn sống, gần hơn. Đang tiến. Không nấp nữa, đi thẳng. Về phía Ẩn Sơn.
· · ·
Họ bước ra khỏi rừng thông dưới ánh trăng.
Hai người. Tu sĩ. Áo đen, không phải đen sạch như Hàn Kiếm Tông, mà đen nhờ, cũ, có vệt máu khô ở tay áo. Mặt, một gã cao gầy, mắt trũng sâu, da xám nhẹ (ma khí ngấm vào da, dấu hiệu tu sĩ ma đạo lâu năm). Gã kia, thấp, mập, mặt tròn, nhưng mắt sắc, và có vết sẹo kéo dài từ thái dương xuống cằm.
Kim Đan. Cả hai. Hắn cảm nhận, ma khí trong họ dày hơn Luyện Khí, đặc hơn Trúc Cơ. Kim Đan thấp. Nhưng vẫn Kim Đan.
Gã cao dừng lại. Mũi hít, sâu. Mắt mở to.
— Ma khí này...
Gã mập, cũng hít. Mặt biến sắc.
— Thuần khiết. Đậm. Giọng gã run nhẹ. Sư huynh, đây không phải ma khí tu luyện. Đây là huyết mạch.
— Ta biết. Gã cao bước tới. Mắt trũng sâu quét qua Ẩn Sơn, mấy căn nhà gỗ, vườn rau, cổng tre, bảng xiên xẹo. Huyết mạch cổ. Ma Thần dòng chính. Sư phụ ta nói, tưởng đã tuyệt ba trăm năm rồi.
— Ở đây? — Gã mập nhìn quanh. Cái tông phái trồng rau này?
— Không biết. Nhưng nguồn ma khí, ở đây. Và mạnh. Mạnh hơn... hơn ta.
Im lặng. Cả hai nhìn nhau.
— Đi. Tìm.
Họ bước vào sân. Chậm. Cẩn thận. Ma khí phủ quanh hai người như áo choàng, hộ thể, che dấu. Kim Đan thấp, nhưng vẫn Kim Đan.
Rồi họ thấy hắn.
A Cẩu ngồi bàn đá. Nhỏ. Tám tuổi, mặc áo vải cũ thầy khâu, chân trần, tóc đen rối, sẹo bỏng khắp hai cánh tay. Mắt, đen, to, nhìn thẳng. Không sợ. Không chạy.
Ma khí từ hắn, tỏa ra. Dày. Đen. Đặc hơn ma khí Kim Đan của hai tu sĩ gấp mười. Bàn đá dưới tay hắn đã chuyển xám. Cỏ quanh chân đã chết sạch trong vòng ba bước.
Gã cao, mắt trũng, sững. Miệng mở.
— Đứa trẻ.
Gã mập, mắt sắc, run. Không phải sợ. Run vì kinh ngạc. Vì tham.
— Huyết mạch Ma Thần. Dòng chính. Trong đứa trẻ tám tuổi.
Họ nhìn A Cẩu. A Cẩu nhìn lại.
Bên trong hắn, lỗ đen hút mạnh hơn. Nuốt. Lấy. Yếu hơn ta. Nuốt. Ma khí của hai gã, đục, nhạt, nhưng là thức ăn. Huyết mạch đói. Huyết mạch luôn đói.
A Cẩu siết tay. Đá nứt thêm. Miệng hắn, mím chặt. Câm. Nhưng bên trong, gầm.
Không. Ta không phải quái vật. Thầy nói ta không phải.
Gã cao bước tới. Hai bước.
— Bé con. Ngươi từ đâu đến? Ai dạy ngươi?
A Cẩu không trả lời. Câm.
— Không nói được? — Gã cao quay sang gã mập. Câm. Huyết mạch cổ, câm bẩm sinh, đúng sách ghi. Ma Thần dòng chính, thế hệ thức tỉnh huyết mạch đầu tiên thường mất một giác quan.
Gã mập gật. Mắt, sáng. Tham.
— Sư huynh. Mang về. Ma tôn sẽ thưởng lớn.
— Ừ. Gã cao bước tới thêm. Tay giơ ra, ma khí phủ lên lòng bàn tay, đen, dày, chuẩn bị chộp. Bé con, theo ta. Ma đạo mới là nhà của ngươi. Chỗ tu sĩ chính đạo này, chúng sẽ giết ngươi sớm muộn.
A Cẩu lùi. Từ bàn đá, đứng dậy, lùi một bước. Hai bước.
Không phải sợ. Hắn không sợ hai gã Kim Đan này. Ma khí hắn mạnh hơn, bản năng biết, huyết mạch biết. Hắn lùi vì, nếu không lùi, hắn sẽ nuốt. Và nếu nuốt, hắn không còn là người.
Thầy nói. Ma cũng có thể làm người.
Nhưng nếu ta nuốt ma khí của chúng, ta là gì?
Ta đã giết rồi. Trong rừng. Tu sĩ áo xanh. Bản năng. Không chọn.
Lần này, ta chọn.
Ta chọn, không.
Gã cao chộp. Tay ma khí, nhanh, mạnh, Kim Đan không phải trò đùa.
A Cẩu lùi. Ma khí bùng, không cố ý, bản năng, tường đen phóng ra từ ngực, chắn tay gã. Kim loại gặp nước, ma khí gã bị đẩy ngược, tay tê, gã giật lùi ba bước.
— Mạnh! — Gã mập hét. Sư huynh, mạnh quá!
Gã cao nhìn tay mình, run. Ma khí trên lòng bàn tay bị ăn. Một lớp mỏng, biến mất. Huyết mạch Ma Thần hút tự động, không cần A Cẩu cho phép.
— Huyết mạch cổ... Gã cao lùi. Mắt, vẫn tham, nhưng có thêm sợ. Nó nuốt ma khí. Phải dùng trận pháp, không thể chộp tay không...
— Ta nói rồi.
Giọng nói, từ phía sau. Nhẹ. Bình thản. Như nói chuyện bình thường.
— Nó là đệ tử của ta. Về đi.
Hai tu sĩ quay lại.
Tạ Trường An đứng cạnh cổng tre, dưới bảng gỗ xiên xẹo. Tay phải cầm chén trà, bốc hơi nhẹ, vẫn nóng. Trường bào xám cũ. Trâm gỗ. Dáng gầy. Kim Đan. Yếu hơn cả hai gã.
Gã cao nheo mắt.
— Kim Đan. Chính đạo?
— Trồng rau.
— Trồng rau mà nuôi huyết mạch Ma Thần? — Gã mập cười. Ngươi biết ngươi đang giữ cái gì không? Đứa nhỏ này, cả ma đạo sẽ tranh nhau. Ngươi một Kim Đan, giữ được?
Tạ Trường An uống trà. Nhẹ nhàng.
— Giữ được.
Gã mập cười to hơn. Nhưng gã cao, không cười. Gã nhìn Tạ Trường An. Nhìn mắt.
Mắt, sáng, sâu, bình thản. Không sợ. Không giận. Không gì cả. Bình. Như nhìn hai con kiến bò ngang đường.
Ma khí trong người gã cao — rùng mình. Không phải do linh lực. Không phải do aura. Mà do, ánh mắt đó. Ma khí gã, tu luyện năm mươi năm, Kim Đan, đầy tự tin, bỗng muốn lùi. Như thú nhỏ gặp thú lớn. Bản năng sâu nhất nói: nguy hiểm.
Gã cao nuốt nước bọt.
— Ngươi... ngươi là ai?
— Đã nói. Trồng rau.
Gã mập nhìn sư huynh. Thấy mặt gã, trắng. Run. Không hiểu.
— Sư huynh? Sao...
— Đi.
— Gì?
— Đi.
Gã cao quay lưng. Bước nhanh. Gã mập nhìn A Cẩu, tham vẫn còn, nhưng sư huynh đã đi. Gã nghiến răng. Quay đi. Chạy theo.
Hai bóng đen biến vào rừng thông. Nhanh. Không ngoái lại.
A Cẩu nhìn. Ma khí trong hắn, vẫn cuộn. Lỗ đen vẫn hút. Nhưng chậm hơn. Chậm hơn rồi.
Tạ Trường An bước đến. Chậm. Ngồi xuống bàn đá, cạnh A Cẩu. Đặt chén trà xuống.
Không nói chuyện hai tu sĩ. Không hỏi ngươi có sao không. Không dặn cẩn thận lần sau.
Chỉ ngồi. Im. Cạnh nhau. Gió đêm thổi. Trăng mỏng trên đỉnh Ẩn Sơn.
Lâu.
Rồi, nói:
— A Cẩu.
Hắn nhìn thầy.
— Ngươi không cần chọn người hay ma.
A Cẩu chớp mắt. Hắn không hiểu bằng lời, câm, hắn không nghĩ bằng từ. Hắn hiểu bằng cảm giác. Và câu thầy nói, hắn cảm.
Không cần chọn. Không cần là người. Không cần là ma.
— Ngươi chỉ cần chọn, ngươi muốn bảo vệ ai.
A Cẩu nhìn thầy. Nhìn lâu. Mắt đen, to, sâu, có gì đó ở đáy mắt di chuyển. Không phải nước mắt (hắn không khóc được). Là ánh sáng. Nhỏ. Yếu. Nhưng có.
Hắn nhìn Ẩn Sơn. Mấy căn nhà gỗ. Vườn rau. Cổng tre. Bảng xiên xẹo.
Và bên trong, tiếng thở của năm người đang ngủ. Người hắn biết. Người cho hắn cháo, cho hắn chăn, cho hắn dép cỏ, cho hắn tên.
A Cẩu gật đầu. Chậm. Chắc.
Tạ Trường An nhìn. Gật lại.
— Tốt. Đứng dậy. Đi vào nhà. Ngủ đi. Mai thầy trồng lại đám cỏ.
Hắn đi. Bước nhẹ. Biến vào bóng tối.
A Cẩu ngồi thêm một lúc. Một mình. Gió. Trăng. Ma khí, vẫn rỉ, nhưng nhẹ hơn. Chậm hơn. Lỗ đen trong ngực, vẫn đói. Nhưng hắn biết nó đói gì. Và hắn chọn — không cho ăn.
Bảo vệ ai.
Tất cả.
Hắn đứng dậy. Đi vào nhà.
· · ·
Ngang phòng Bạch Ly, cửa hé. Ánh trăng lọt qua khe cửa, rơi lên giường nhỏ, lên chăn vải, lên đuôi cáo trắng thò ra ngoài chăn.
Bạch Ly ngủ. Cuộn tròn, tay ôm gối, tai cáo cụp, miệng hé, ngáy khẽ. Đuôi cáo, trắng, bông, dài, thò ra ngoài chăn, quấn lỏng, đầu đuôi chạm sàn gỗ.
A Cẩu dừng.
Nhìn.
Lạnh. Đuôi thò ra. Lạnh.
Hắn bước vào. Nhẹ. Chân trần trên gỗ, không tiếng. Đến cạnh giường. Cúi xuống.
Tay hắn, tay phải, nhỏ, ngón ngắn, sẹo bỏng, giơ ra. Chạm mép chăn.
Ma khí rỉ ra.
Hắn dừng. Nhìn tay mình. Ma khí đen, mỏng, nhẹ, nhưng có. Nếu chạm chăn, chăn sẽ héo? Mục? Hỏng?
Không.
Bảo vệ. Không phải hại.
Hắn nghĩ, không bằng từ, bằng cảm giác. Cảm giác muốn: muốn chăn không rách, muốn con bé không lạnh, muốn đuôi cáo trắng không bị gió cắt.
Muốn bảo vệ.
Ma khí, rút. Chậm. Từ ngón tay, lùi về lòng bàn tay, lùi về cổ tay, lùi về kinh mạch. Ngón tay hắn, sạch. Không ma khí. Lần đầu tiên — sạch.
Hắn kéo chăn. Nhẹ nhàng. Đắp lên đuôi cáo. Đuôi Bạch Ly, ấm lại, co vào trong chăn, quấn quanh bụng con bé.
Bạch Ly ậm ừ. Trở mình. Không tỉnh.
A Cẩu nhìn. Lâu. Rồi, quay lưng. Bước ra. Đóng cửa. Nhẹ.
Đi về phòng mình. Nằm xuống. Nhắm mắt.
Tay, tay phải, tay vừa kéo chăn, nắm lại. Mở ra. Nắm lại. Ngón tay, không ma khí. Vẫn sạch.
Bảo vệ.
Nếu muốn bảo vệ, ma khí sẽ nghe.
Không cần người. Không cần ma. Chỉ cần, muốn bảo vệ ai.
Hắn ngủ. Lần đầu, ngủ không có khoảng đen trống.
Có gì đó, ấm. Nhẹ. Như chăn vải phủ lên đuôi cáo.
· · ·
Ngoài rừng, xa, rất xa, hai tu sĩ ma đạo chạy. Không ngoái lại. Gã cao, mắt trũng, chạy nhanh nhất, ma khí phủ quanh chân, bay thấp trên ngọn cây.
Gã mập đuổi theo, thở hổn hển.
— Sư huynh! Sao chạy? Gã chỉ Kim Đan! Ta cũng Kim Đan!
— Ngậm miệng! Chạy!
— Nhưng đứa nhỏ đó, huyết mạch cổ! Ma tôn sẽ...
— Ta biết. — Gã cao dừng lại. Trên cành cây lớn, thở. Mặt, trắng bệch, mồ hôi lạnh. Ta biết. Huyết mạch Ma Thần dòng chính. Ba trăm năm không thấy. Ma tôn sẽ điên lên khi biết.
— Vậy sao chạy?
Gã cao nhìn sư đệ. Im. Lâu.
— Ngươi không cảm nhận được à?
— Cảm nhận gì?
— Gã Kim Đan trồng rau.
Gã mập nhíu mày.
— Kim Đan mà. Yếu hơn ta.
— Kim Đan? — Gã cao cười, khô, run. Ngươi tưởng gã đó Kim Đan?
— Tu vi gã rõ ràng Kim Đan...
— Tu vi bề ngoài là Kim Đan. Nhưng ngươi có cảm nhận được không, lúc gã nhìn ta, ma khí trong người ta muốn quỳ? Ma khí. Của ta. Tu luyện năm mươi năm. Muốn quỳ.
Im lặng. Gió đêm thổi qua rừng. Lá rụng.
— Không phải Kim Đan. Gã cao nhìn về phía nam, nơi Ẩn Sơn nằm, nhỏ, xa, chìm trong sương đêm. Gã đó — giả Kim Đan.
Gã mập, mắt mở to. Nuốt nước bọt.
— Vậy... gã là?
— Không biết. Nhưng cao hơn Kim Đan. Cao nhiều. Ta không muốn biết bao nhiêu.
Im lặng. Rừng đêm. Gió.
— Về. Báo ma tôn. Gã cao đứng dậy. Huyết mạch cổ ở Ẩn Sơn. Một Kim Đan, hoặc không phải Kim Đan, đang giữ. Sáu đệ tử. Tông phái nhỏ, không tên.
— Ma tôn sẽ phái người?
— Ma tôn sẽ tự đi. Gã cao nhìn lại. Mắt trũng, sâu, tối. Huyết mạch Ma Thần dòng chính. Ba trăm năm. Không ai không muốn.
Hai bóng đen biến vào đêm. Nhanh. Im.
Rừng yên lại.
Và ở Ẩn Sơn, bảy người ngủ. Một đứa trẻ câm nắm tay sạch, không ma khí. Lần đầu, không phải vì kiềm, không phải vì ép. Mà vì chọn.
Gió đêm. Trăng mỏng. Bảng gỗ xiên xẹo đung đưa.
Yên.
Nhưng phía nam, ai đó đang chạy về phía ma vực. Mang theo tin.
Và phía bắc, hai đệ tử Trúc Cơ Thanh Phong đang trên đường.
Và xa hơn nữa, ở những nơi Ẩn Sơn chưa biết tên, có những đôi mắt khác, nhìn về phía thiên tài.
Cơn bão, không phải một. Là nhiều.
Và tất cả đang hướng về ngọn núi nhỏ nơi một ông trồng rau đang ngủ.