Chương 188: Bão
Thiên Viên Hội. Trung tâm. Đêm ngày thứ năm.
Viên Chủ đứng giữa vườn.
Không phải vườn 108 (vườn ươm người), mà vườn riêng, nhỏ, ở trung tâm hệ thống, nơi không ai được vào trừ Viên Chủ và Liêm thứ nhất. Vườn trồng hoa, hoa trắng, loại không tên, mọc trên đất đen, nở quanh năm, không cần tưới, không cần chăm. Viên Chủ trồng vườn này bốn nghìn năm trước, khi Thiên Viên Hội mới lập, khi hắn còn nhớ vì sao mình trồng.
Bây giờ hắn không nhớ nữa. Nhưng vườn vẫn nở.
Hắn đứng giữa hoa trắng, áo trắng, tóc trắng, mắt nhắm. Linh khí từ 108 vườn đang chảy về hắn qua rễ dưới đất (rễ xương, rễ bốn nghìn năm, rễ mà Dương Khuynh nhìn thấy). Chảy chậm, đều, kiểu chảy khi sông nhỏ đổ về biển mà biển lặng. Hắn cảm từng giọt linh khí, từng mạch, từng rễ, và hắn cảm cả thứ khác: dao động.
Bốn Liêm dao động. Liêm thứ ba (Nguyệt Vô Hà) đã mất, tháo ghép, kinh mạch trống, không còn trong hệ thống. Liêm thứ sáu (Cố Phong Hàn Sơn, hắn nhớ tên, hắn nhớ tên mười hai Liêm, cả tên thật lẫn tên Liêm) đang tháo ghép hoặc đã tháo, tín hiệu yếu dần rồi mất. Ba Liêm khác (tám, chín, mười) đang rung, kiểu rung khi chiết cành bị nới, phần gốc trồi, phần ghép chìm.
Viên Chủ mở mắt.
Mắt không buồn. Không giận. Bình. Kiểu bình khi kẻ bốn nghìn năm đã thấy mọi thứ, đã mất mọi thứ, đã giữ mọi thứ, và bây giờ nhìn hệ thống hắn xây bốn nghìn năm đang rạn, bình, vì hắn biết rạn là gì, hắn đã rạn từ lâu, và vá được.
Nhưng lần này khác. Lần này không phải rạn từ bên ngoài (phản loạn, như đã xảy ra sáu lần trong bốn nghìn năm). Lần này rạn từ bên trong. Liêm muốn nhớ tên. Liêm muốn là người. Và kẻ gây ra không phải đại tông, không phải liên minh chính đạo, không phải ma đạo. Kẻ gây ra là một gã trồng rau và đám trẻ của hắn.
Viên Chủ cúi xuống. Ngắt một bông hoa trắng. Đưa lên mũi. Ngửi. Không mùi (hoa này không có mùi, bốn nghìn năm chưa từng có mùi, nhưng hắn vẫn ngửi mỗi lần trước khi làm thứ gì đó lớn, thói quen, kiểu thói quen khi kẻ cô đơn tìm mùi ở nơi không có).
– Tạ Trường An, hắn nói. Giọng nhẹ, nói với hoa, nói với không ai. Ngươi đang nhổ vườn ta. Nhổ từ rễ.
Hắn đặt hoa xuống. Đứng thẳng. Linh khí bùng.
Không phải linh khí bình thường. Linh khí 108 vườn, bốn nghìn năm tích tụ, chảy qua rễ xương, qua hệ thống, qua mạng lưới mà hắn xây, và bây giờ dồn vào hắn, vào cơ thể vượt Đại Đế, vào cơ thể mà Tạ Trường An nhìn thấy "quá nhiều mầm trên một người." Đất rung. Hoa trắng rung. Rễ dưới đất sáng, xương sáng, và ánh sáng chạy dọc hệ thống, từ trung tâm ra 108 vườn, từ 108 vườn rút về, và linh khí ngập tràn.
Viên Chủ thở ra.
– Đủ rồi, hắn nói. Bốn ngày xem. Bốn ngày hiểu. Bây giờ, ta trồng lại.
Hắn nhìn về phía nam. Vườn 55 và Vườn 99. Hai vườn nhỏ nhất trong bảy vườn nổi dậy. Vườn 55 có ba mươi hai phàm nhân, không tu sĩ nào trên Trúc Cơ. Vườn 99 có chín người, già, yếu, nhưng giữ cổng bằng bẫy và lòng liều.
Hai vườn yếu nhất. Phá hai vườn, liên minh mất tuyến nam, bảy thành năm, rồi thành ba, rồi không.
Viên Chủ giơ tay. Trỏ về phía nam.
– Liêm thứ tư. Liêm thứ năm.
Từ hai phía của trung tâm, hai bóng người xuất hiện. Liêm thứ tư, đàn ông, cao, gầy, mắt hai màu, kiếm dài, Hóa Thần sơ kỳ. Liêm thứ năm, đàn bà, nhỏ, tóc đen, mắt hai màu, không kiếm, pháp tu sĩ, Hóa Thần sơ kỳ. Cả hai quỳ.
– Vườn 55. Vườn 99, Viên Chủ nói. Bình, kiểu bình khi ra lệnh mà lệnh không cần giải thích. Phá. Không giết phàm nhân. Không cần.
Liêm thứ tư và thứ năm đứng dậy. Không nói. Biến mất.
Viên Chủ nhìn về phía bắc. Thiên Khuyết. Nơi Tạ Trường An ở. Nơi đám trẻ ở. Nơi mà hắn đã đến một lần, nói chuyện, đề nghị một năm, bị từ chối, và rời đi.
– Liêm thứ nhất, hắn nói.
Từ bóng tối sau vườn hoa, một bóng người bước ra. Liêm thứ nhất. Không giống mười một Liêm khác. Không giống Liêm. Cao, rộng, tóc đen dài, mắt hai màu nhưng cả hai đều sáng (gốc và ghép hòa hợp, không xung đột, bốn nghìn năm chiết cành đã khiến gốc và ghép thành một, không còn phân biệt). Đại Đế đỉnh phong. Liêm mạnh nhất. Vũ khí mạnh nhất của Thiên Viên Hội.
Hắn quỳ. Một đầu gối. Không nói.
– Liêm thứ hai, Viên Chủ nói.
Bóng thứ hai. Liêm thứ hai. Đàn bà, tóc trắng, mắt hai màu (xung đột nhẹ, không mạnh như Liêm 3-12, vì hai nghìn năm chiết cành đã đè phần gốc gần hoàn toàn). Đại Đế trung kỳ. Kiếm tu sĩ. Kiếm dài, kiếm khí hai màu nhưng lệch đen (phần ghép chiếm chủ đạo).
Quỳ. Không nói.
– Thiên Khuyết, Viên Chủ nói. Sau khi Vườn 55 và 99 xong. Không vội. Nhưng không chậm.
Liêm thứ nhất gật. Liêm thứ hai gật.
– Và, Viên Chủ nói. Giọng nhẹ hơn, gần như thì thầm. Nếu gặp Tạ Trường An, đừng giết. Mang về.
Liêm thứ nhất nhìn lên. Mắt (cả hai sáng, gốc và ghép) nhìn Viên Chủ. Không hỏi tại sao. Liêm không hỏi. Liêm nghe.
Gật. Biến mất.
Viên Chủ đứng một mình giữa vườn hoa trắng. Linh khí vẫn chảy. Đất vẫn rung nhẹ. Và hắn nhìn bông hoa hắn vừa ngắt, nằm trên đất, trắng, không mùi, bốn nghìn năm.
– Ta cũng từng có tên, hắn nói. Giọng rất nhẹ. Nói với hoa. Nói với không ai. Nhưng ta chọn quên. Vì nhớ thì đau.
Gió thổi. Cánh hoa trắng bay. Viên Chủ nhìn cánh hoa bay đi, và mắt hắn (mắt kẻ bốn nghìn năm, mắt đã nhìn mười vạn người bị chiết, mắt đã trồng và hái và trồng lại) có thứ gì đó thoáng qua: buồn. Rất nhanh. Rồi mất.
Rồi bình.
Vườn 55. Rạng sáng ngày thứ sáu.
Lý Văn, phàm nhân, năm mươi bốn tuổi, đang trồng rau.
Ông trồng rau từ lúc mười hai tuổi. Bốn mươi hai năm. Ở Vườn 55, phàm nhân trồng rau là việc chính, vì tu sĩ ít (ba Trúc Cơ sơ kỳ, yếu, già, không chiến đấu được), và rau nuôi bốn trăm miệng ăn. Ông không biết đánh. Không biết kiếm. Không biết linh lực. Ông biết trồng, biết tưới, biết nhổ cỏ, và biết rau nào chín, rau nào cần thêm thời gian.
Bốn ngày trước, khi tín hiệu từ Ẩn Sơn đến (qua mạng liên lạc mà cô bé tên Ninh Tiểu Nguyệt thiết lập), ông và ba mươi mốt người khác giữ cổng. Giữ bằng bẫy (bẫy đất sụt, bẫy gai, bẫy lửa đơn giản mà phàm nhân làm được), giữ bằng chắn (xe bò, gỗ, đá), giữ bằng ý chí (phàm nhân không có linh lực, nhưng có tay, có chân, và có thứ mà tu sĩ đôi khi quên: liều). Bốn ngày giữ. Bốn ngày lính canh TVH không phá được bẫy vì lính canh TVH yếu (Luyện Khí, không dám xông), và ba Trúc Cơ già canh bên trong, đủ đe dọa Luyện Khí.
Bốn ngày. Ông nghĩ giữ được.
Liêm thứ tư đến lúc trời vừa sáng.
Không có dấu hiệu. Không có tiếng bước chân. Không có linh áp tỏa (Liêm thứ tư, Hóa Thần, linh áp đè phàm nhân thì phàm nhân ngất, nhưng Viên Chủ nói không giết, nên Liêm thu linh áp). Chỉ có bóng người xuất hiện ở cổng vườn, cao, gầy, mắt hai màu, và bẫy đất sụt dưới chân hắn nổ, đất vỡ, và hắn đứng trên không khí, nhìn xuống, nhìn ba mươi hai phàm nhân đang cầm cuốc cầm cào đứng sau chắn gỗ.
Lý Văn nhìn lên. Nhìn bóng người đứng trên không. Nhìn mắt hai màu. Nhìn kiếm dài.
Ông không sợ. Không phải vì dũng cảm (ông sợ, tất nhiên sợ, phàm nhân nhìn Hóa Thần thì sợ, bản năng). Nhưng ông không chạy. Vì chạy thì ba mươi mốt người sau lưng ông cũng phải chạy, và chạy thì vườn mất, và vườn mất thì bốn trăm miệng ăn ở đâu?
Liêm thứ tư nhìn xuống. Nhìn phàm nhân. Nhìn cuốc, cào, chắn gỗ. Và kiếm chém.
Một chiêu. Kiếm khí quét ngang, cách đầu phàm nhân ba tấc, cao, không chạm ai. Nhưng kiếm khí phá chắn gỗ, phá bẫy, phá tường đá, phá mọi thứ phòng thủ mà ba mươi hai phàm nhân xây bốn ngày. Bốn ngày xây. Một chiêu phá.
Gỗ vỡ. Đá vỡ. Bụi mù. Ba mươi hai phàm nhân ngã, ngã vì sóng kiếm khí (không phải kiếm khí chém, sóng dư, đủ quật phàm nhân xuống đất). Không ai chết. Không ai bị thương nặng. Nhưng phòng thủ tan.
Lý Văn nằm trên đất, tai ù, mắt nhìn trời qua bụi, và ông nghĩ: Hết rồi.
Liêm thứ tư hạ xuống. Đứng giữa vườn. Nhìn quanh. Ba Trúc Cơ già chạy ra, kiếm rút, tay run (Trúc Cơ sơ kỳ đối mặt Hóa Thần, kiểu đối mặt khi kiến nhìn voi). Liêm thứ tư không nhìn họ. Kiếm chém lần hai, nhẹ, kiểu nhẹ khi đánh ruồi. Ba Trúc Cơ ngã, bất tỉnh, không chết.
Rồi Liêm thứ tư đi đến trung tâm vườn. Nơi có trụ linh khí (trụ đá, cao ba trượng, nối vườn với hệ thống TVH). Kiếm chém. Trụ gãy. Linh khí trong vườn tản, thoát, bay, và Vườn 55 ngắt kết nối với hệ thống.
Vườn chết. Không phải chết kiểu mọi người chết (không ai bị giết), chết kiểu vườn ngắt khỏi hệ thống, trụ gãy, phòng thủ tan, không còn gì giữ. Phàm nhân sống, nhưng vườn không còn là vườn.
Lý Văn đứng dậy. Nhìn trụ gãy. Nhìn vườn rau (vẫn còn, cải vẫn xanh, vì cải không cần trụ linh khí, cải cần đất và nước). Và ông nghĩ: Vườn mất. Nhưng rau còn. Và người còn.
Liêm thứ tư quay lưng. Biến mất. Nhanh. Kiểu nhanh khi Liêm xong việc thì đi, không ở, không giải thích.
Vườn 99. Cùng lúc.
Chín người. Già. Yếu. Bảy phàm nhân, hai Luyện Khí (Luyện Khí tầng bảy, già, gần sáu mươi, tu sĩ đáng lẽ đã chết vì kinh mạch cạn nhưng linh khí vườn giữ họ sống).
Liêm thứ năm đến.
Không chiến đấu. Liêm thứ năm là pháp tu sĩ, không dùng kiếm. Cô đứng ngoài cổng, giơ tay, và pháp trận bao quanh vườn vỡ, kiểu vỡ khi thủy tinh gặp búa. Hai Luyện Khí già cố duy trì trận pháp (trận pháp yếu, Luyện Khí duy trì, chặn được Trúc Cơ nhưng không chặn được Hóa Thần). Trận vỡ. Hai Luyện Khí nôn máu, ngã, bất tỉnh.
Liêm thứ năm vào vườn. Phá trụ. Đi.
Chín người đứng giữa vườn đổ nát. Trụ gãy. Trận vỡ. Linh khí tản. Vườn chết.
Bà Trần, bảy mươi hai tuổi, phàm nhân, đứng giữa. Nhìn trụ gãy. Nhìn hai Luyện Khí già nằm bất tỉnh. Nhìn bảy người còn lại, già như bà, yếu như bà, và bây giờ đứng giữa vườn trống.
– Sống, bà nói. Giọng khàn. Sống là được.
Ẩn Sơn. Sáng.
A Cẩu mở mắt. Rộng. Ma khí bùng, mạnh, kiểu mạnh khi cảm được thứ tồi tệ.
Thần thức truyền cho Ninh Tiểu Nguyệt: Vườn 55. Vườn 99. Tín hiệu mất. Trụ gãy. Vườn chết.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng dậy. Sổ rơi. Quạt gấp kẹp giữa đầu gối rơi xuống đất. Cô không nhặt.
– Hai vườn, cô nói. Giọng phẳng, kiểu phẳng khi quân sư tiếp nhận tin tồi mà không cho cảm xúc vào giọng. Vườn 55 và 99.
Tạ Trường An đứng ở bậc thềm. Không quay lại.
– Đúng như dự đoán, hắn nói. Bình. Vườn nhỏ trước.
– Bốn mươi một người, Ninh Tiểu Nguyệt nói. Ba mươi hai ở 55, chín ở 99. Phàm nhân và Luyện Khí già.
Im lặng. Bốn mươi mốt người. Không phải bốn mươi mốt tu sĩ mạnh. Bốn mươi mốt ông bà già, người trồng rau, người giữ cổng bằng cuốc và cào. Và bây giờ vườn họ chết.
– Họ sống, A Cẩu truyền thần thức. Ma khí quét tiếp, sâu hơn, kỹ hơn. Không có tín hiệu chết. Liêm phá trụ, không giết người.
Ninh Tiểu Nguyệt thở ra. Nhẹ. Không nhẹ vì vui (vườn mất vẫn là mất), nhẹ vì sống.
– Viên Chủ ra lệnh không giết phàm nhân, cô nói. Phân tích. Kiểu phân tích khi quân sư tìm ý đồ. Phá vườn để phá liên minh, không phải để giết. Hắn muốn gì?
– Muốn ta dừng, Tạ Trường An nói. Dừng tháo ghép. Dừng liên minh. Dừng nhổ vườn hắn.
– Thầy có dừng không?
Tạ Trường An quay lại. Nhìn cô. Mắt bình, kiểu bình mà đệ tử đã thấy hai mươi năm, bình khi trời trong, bình khi bão đến, bình khi đất rung.
– Không, hắn nói.
Ninh Tiểu Nguyệt gật. Không ngạc nhiên. Thầy nói "không" kiểu thầy luôn nói "không" khi ai bảo dừng trồng: bình, nhẹ, không giải thích, vì giải thích thì thừa, kẻ trồng vườn không giải thích vì sao không dừng trồng.
– Vậy Liêm thứ nhất và thứ hai sẽ đến, cô nói. Thiên Khuyết.
– Sẽ đến.
– Chuẩn bị sao?
Tạ Trường An nhìn vườn rau. Cải bắp xanh. Cháo sôi trên bếp. A Cẩu ngồi bậc thềm, mắt đóng, quầng thâm. Thần Khôi đứng bên bếp, nhìn mọi người bằng mầm. Dương Khuynh ngồi góc sân, mắt to, nhìn hệ thống đang thay đổi.
– Gọi mọi người về, hắn nói.
Ninh Tiểu Nguyệt hiểu. Mọi người nghĩa là: Hạ Linh, Diệp Hàn, Bạch Ly, Lữ Y (từ yêu vực). Tiêu Cốt (từ Vườn 12). Lục Vô Ưu (đang ở Vườn 31, chiến đấu). Cô Dung (Vườn 8). Mặc Hà (Vườn 12). Tất cả về Thiên Khuyết. Tập trung lực lượng.
– Bỏ vườn? Cô hỏi, nhíu mày. Bỏ V8, V12, V31, V71? Vừa chiếm được mà bỏ?
– Không bỏ, Tạ Trường An nói. Để phàm nhân giữ. Tu sĩ về. Viên Chủ không giết phàm nhân (vừa chứng minh ở V55 và V99). Phàm nhân giữ vườn đủ.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thầy. Hiểu. Không phải chiến thuật tuyệt vời (bỏ vườn cho phàm nhân là rủi ro), nhưng Viên Chủ vừa cho thấy: phá vườn nhưng không giết. Và thầy dùng thông tin đó ngay. Kiểu dùng khi kẻ trồng vườn đọc bão rồi trồng theo bão thay vì chống bão.
– Truyền lệnh, Tạ Trường An nói. Tất cả tu sĩ chiến đấu về Thiên Khuyết trước khi Liêm thứ nhất đến. Ước lượng: một ngày. Tối đa hai.
– Vâng.
Cô quay sang A Cẩu.
– A Cẩu. Truyền cho tất cả. Mọi người về nhà.
A Cẩu mở mắt. Mắt đỏ mệt (ma khí, mất ngủ, bốn đêm). Gật. Ma khí bùng, thần thức lan, và thông điệp truyền đi: bảy vườn, cùng lúc, cùng nội dung.
Về Thiên Khuyết. Bão đến.
Yêu vực. Hang Nguyệt Vô Hà. Cùng lúc.
Hạ Linh đang kiểm tra mạch Lữ Y khi thần thức A Cẩu đến.
Về Thiên Khuyết. Bão đến. V55 và V99 mất. Liêm #1 và #2 sắp đến Thiên Khuyết.
Cô dừng tay. Nhìn Diệp Hàn. Diệp Hàn đứng ở cửa hang, kiếm bên hông (vai vẫn băng, tay vẫn đau, nhưng đứng được, chiến đấu được, kiếm sĩ chiến đấu được khi còn thở). Hắn cũng nhận thần thức (kiếm ý tầng bốn cảm được thần thức A Cẩu qua Bạch Ly).
– Về, Diệp Hàn nói. Một từ.
Hạ Linh nhìn Lữ Y (nằm, da xám đang rút, Độc Đan Thể đang hồi phục, chưa khỏe hẳn). Nhìn Nguyệt Vô Hà (tỉnh, yếu, đi lại được nhưng chậm). Nhìn Cố Phong Hàn Sơn (Liêm thứ sáu cũ, ngồi, mắt nâu, yếu, tu vi giảm nặng, nhưng tỉnh).
– Lữ Y chưa khỏe, cô nói. Cần thêm một ngày.
– Không có một ngày, Diệp Hàn nói.
Hạ Linh hiểu. Liêm thứ nhất và thứ hai. Đại Đế. Thiên Khuyết cần mọi người. Không có thời gian. Cô nhìn Lữ Y. Nhìn da xám (rút đến vai, đang rút, chậm). Nhìn mạch (nhanh nhưng đều hơn sáng).
– Mang Lữ Y đi, cô nói. Cô ấy hồi phục trên đường. Bạch Ly cõng được.
Bạch Ly đứng ngoài cửa hang. Nghe. Gật. Cõng cô bé mười bốn tuổi da xám nặng bốn mươi cân trên lưng không phải vấn đề với Yêu Hoàng.
– Nguyệt Vô Hà và Cố Phong, Hạ Linh nói. Đi được không?
Nguyệt Vô Hà ngồi dậy. Chậm. Yếu. Nhưng ngồi.
– Đi được, cô nói. Giọng khàn. Không nhanh. Nhưng đi được.
Cố Phong Hàn Sơn đứng dậy. Chân run. Tay vịn vách đá. Tu vi Hóa Thần giảm sáu mươi phần trăm, còn Nguyên Anh trung kỳ. Yếu so với trước. Mạnh so với hầu hết mọi người.
– Đi, hắn nói. Giọng trầm. Mắt nâu (hai mắt nâu, vẫn chưa quen). Ta nợ. Nợ cô bé (chỉ Lữ Y). Nợ dược sĩ (chỉ Hạ Linh). Nợ kiếm sĩ (chỉ Diệp Hàn). Nợ thì trả. Nếu bão đến, ta đứng cùng.
Diệp Hàn nhìn hắn. Nhìn lâu. Rồi gật. Kiếm sĩ không giỏi nói cảm ơn, nhưng gật là đủ.
Hạ Linh thu túi thuốc. Kim bạc vào hộp. Thuốc vào túi. Băng vào túi. Nhanh. Gọn. Kiểu gọn khi dược sĩ dọn bệnh viện dã chiến mà biết sẽ lại dựng ở nơi khác.
– Đi, cô nói.
Sáu người rời hang. Diệp Hàn dẫn đầu, kiếm bên hông, mắt phải nhìn rừng. Bạch Ly cõng Lữ Y, chín đuôi thu gọn, bước nhanh. Hạ Linh đỡ Nguyệt Vô Hà, tay dìu, chậm nhưng vững. Cố Phong Hàn Sơn đi cuối, tay vịn kiếm (kiếm của hắn, kiếm Liêm, bây giờ chỉ là kiếm, vì chủ nhân không còn là Liêm). Bạch Tuyết chạy cạnh sư phụ, bảy đuôi trắng, mắt tròn, nhìn quanh.
Rừng cổ thụ yêu vực. Cây cao. Lá kín. Đường hẹp. Và ở xa, phía bắc, Thiên Khuyết đang chờ, và bão đang đến.
– Nhanh, Diệp Hàn nói. Một từ. Bước dài hơn. Kiếm sĩ dẫn đường không cần nói nhiều, bước là nói.
Sáu người và một bạch hồ nhỏ đi vào rừng, về phía bắc, về phía nhà, về phía bão.