Chương 180: Sáu Đêm
Ngày 83. Sáng sớm. Mùi cháo.
Tạ Trường An dậy trước mọi người, như mọi sáng, xuống bếp, nấu cháo. Gạo trắng, nước suối, muối ít, hành nhiều. Bếp đất cũ, nồi đồng méo (nồi này theo hắn từ năm thứ nhất ở Ẩn Sơn, hai mươi năm, méo hai lần, sửa một lần, giờ méo lại, không sửa nữa vì méo quen rồi). Lửa nhỏ. Cháo sôi chậm. Hắn ngồi cạnh bếp, tay khuấy, mắt nhìn lửa.
Hai mươi năm trước, bếp này chỉ nấu cho một người. Rồi hai (Diệp Hàn). Rồi ba (Ninh Tiểu Nguyệt). Rồi bốn, năm, sáu, bảy. Giờ tám: hắn, bốn đệ tử cũ (Diệp Hàn, Ninh Tiểu Nguyệt, A Cẩu, Hạ Linh), Dương Khuynh, Thần Khôi, Tiêu Vân. Nồi cháo ngày càng lớn. Nồi méo ngày càng méo. Nhưng cháo vẫn ngon, vì cháo không cần nồi đẹp, cháo cần lửa đều và người nấu kiên nhẫn.
Hắn khuấy. Nghĩ.
Ba tháng trước, hắn rời Ẩn Sơn lần đầu trong hai mươi năm. Đi qua rào cản (Viên Chủ mở), thấy bên ngoài Thiên Khuyết. Thấy 108 vườn ươm. Thấy những thế giới bị hái trụi, những nền văn minh mất hết thiên tài, những phàm nhân yếu ớt sống trong bóng tối của chu kỳ bốn nghìn năm mà không biết mình đang bị nuôi. Thấy Mặc Hà, Giám Sát Viên số hai, sáu trăm tuổi, máu bạc, giấu 106 người trong bảy vườn, chờ. Chờ ai đó bên trong liên lạc. Chờ ai đó bên trong hành động.
Và hắn trở về. Với kế hoạch. Với thời gian biểu. Với hy vọng.
Nhưng cũng với thứ khác: sợ. Không phải sợ Viên Chủ, không phải sợ Thập Nhị Liêm, không phải sợ rào cản. Sợ vì hắn đã thấy quy mô. 108 vườn ươm, mỗi vườn là một thế giới, mỗi thế giới có hàng triệu sinh linh, và Thiên Viên Hội kiểm soát tất cả. Bốn nghìn năm. Không ai thành công. Cụ già ở Vườn 31 nói: Cách đây năm trăm năm, có người giống ngươi. Cũng muốn cứu. Cũng thất bại.
Cháo sôi. Hắn hạ lửa. Đậy nắp. Để ủ.
Hắn biết mình đang làm gì. Hắn đang dùng chín đứa trẻ (sáu cũ, ba mới) và 106 người trong bảy vườn ươm, chống lại hệ thống bốn nghìn năm tuổi. Hắn đang đặt cược mạng sống của tất cả lên một kế hoạch mà cốt lõi là: tháo ghép Liêm, không giết. Giải phóng, không phá hủy. Trồng, không chặt.
Nếu sai?
Hắn khuấy cháo. Không trả lời câu hỏi đó. Không phải vì không dám, vì không cần. Hai mươi năm trước hắn cũng sợ. Khi nhặt Diệp Hàn bên vệ đường, hắn sợ: mình đang phong ấn, kinh mạch teo, không có sức mạnh, nuôi đứa trẻ này có phải hại nó không? Mười tám năm trước hắn cũng sợ: khi nhận Ninh Tiểu Nguyệt từ Bích Ngọc Lầu, hắn biết sẽ đụng triều đình, đụng giao phường, đụng cả hệ thống buôn bán thiên tài. Sợ, nhưng vẫn nhận. Sợ, nhưng vẫn nấu cháo. Sợ, nhưng vẫn trồng rau.
Vì sợ không phải lý do để không trồng. Sợ là một phần của trồng trọt. Nông dân nào cũng sợ: sợ hạn, sợ lụt, sợ sâu, sợ mất mùa. Nhưng nông dân vẫn gieo hạt, vì nếu không gieo thì chắc chắn không có mùa.
Sáng. Bàn đá.
Tám bát cháo. Tám người.
Diệp Hàn ngồi đầu bàn (tự khi nào, đứa trẻ mười một tuổi bên vệ đường trở thành người ngồi đầu bàn, Tạ Trường An không nhớ lúc nào, chỉ biết một ngày nhìn lên thì Diệp Hàn đã ở đó, tự nhiên, bình thản, kiểu tự nhiên khi cây mọc cao nhất đứng ngoài rìa che gió cho cả vườn). Cành tre dựa tường phía sau, gần tầm tay, vì kiếm sĩ không rời kiếm, dù kiếm chỉ là cành tre.
Ninh Tiểu Nguyệt ngồi bên trái, sổ gấp, quạt gấp, hôm nay không tính toán, hôm nay ăn cháo. Nhưng mắt vẫn hẹp, kiểu hẹp khi bộ não quân sư không bao giờ tắt hẳn, chỉ chạy nền.
A Cẩu ngồi im, ăn nhanh, bát thứ hai trước khi Hạ Linh ăn xong bát thứ nhất. Ma khí cuộn nhẹ quanh người, thói quen, kiểu cuộn khi hắn thoải mái, vì ở Ẩn Sơn hắn không cần thu ma khí, ở đây ai cũng quen, ai cũng biết, ai cũng không sợ.
Hạ Linh ăn chậm. Tay phải cầm đũa, tay trái đặt trên đùi, cảm mạch. Thói quen mới từ khi kinh mạch rạn: cảm mạch liên tục, biết cơ thể mình đang ở đâu, kiểu biết khi thợ rèn biết thanh kiếm nào sắp gãy. Kinh mạch cô đã lành phần nào sau ba tuần nghỉ, không còn chảy máu, nhưng chưa hoàn toàn: có những chỗ mỏng, những chỗ yếu, kiểu mỏng khi thành giếng nứt mà nước vẫn chảy nhưng không được va mạnh.
Dương Khuynh ngồi cạnh Thần Khôi, hai đứa trẻ mười tuổi, một nhìn mọi thứ bằng mắt (thấy quy tắc, thấy rào cản, thấy thứ người lớn không thấy), một cảm mọi thứ bằng da (cảm xúc, nhiệt độ, mầm sinh linh). Khôi đã hết sốt, ăn được hai bát, mắt sáng, kiểu sáng khi đứa trẻ khỏe lại mà muốn tiếp tục, vì đứa trẻ không hiểu mệt, chỉ hiểu thầy bảo nghỉ thì nghỉ, thầy bảo làm thì làm, và bát cháo ngon.
Tiêu Vân ngồi cạnh Diệp Hàn, kiếm hồn thu lại, không cảm, hôm nay nghỉ, hôm nay chỉ ăn cháo và nghe gió. Cô vẫn mù, cô sẽ luôn mù, nhưng bây giờ cô "thấy" nhiều hơn hầu hết người sáng mắt: thấy cảm xúc, thấy hướng, thấy bản đồ không gian bằng kiếm hồn. Và cô thấy: tám người quanh bàn, tám mùi cháo (mỗi người ăn cháo có mùi khác nhau, vì mỗi người thêm gia vị khác: Hạ Linh thêm gừng, Ninh Tiểu Nguyệt thêm muối, A Cẩu không thêm gì, Diệp Hàn thêm ít rau), tám nhịp thở.
Im lặng ăn cháo. Không ai nói. Kiểu im lặng quen, im lặng gia đình, im lặng khi mọi người ở cạnh nhau đủ lâu mà không cần lời để biết: mình thuộc về đây.
Tạ Trường An ăn chậm nhất. Hắn nhìn từng đứa.
Diệp Hàn: mười chín tuổi, một mắt, kiếm ý tầng bốn, đang học kiếm nhẹ qua vật. Sẽ đánh Liêm. Sẽ đứng trước mặt kẻ mạnh nhất 108 vườn thay thầy.
Ninh Tiểu Nguyệt: mười lăm tuổi, quân sư, thiên phú Thiên Cơ, đang chạy kế hoạch liên lạc chín lần truyền. Đã biết tin mà không cần tính.
A Cẩu: mười sáu tuổi, Ma Tôn, ma khí xuyên rào cản, đã nghe hàng triệu sinh linh bên ngoài sợ hãi. Sẽ là cầu nối liên lạc cho bảy vườn.
Hạ Linh: mười sáu tuổi, Cửu Chuyển Đan Sư, kinh mạch rạn tám lần vì nghiên cứu tháo ghép. Biết cách tháo Liêm. Sẽ tháo Liêm.
Dương Khuynh: mười tuổi, nhìn thấy quy tắc, nhìn thấy rào cản, là đôi mắt của Ẩn Sơn trong một thế giới mà không ai khác thấy.
Thần Khôi: mười tuổi, câm điếc, mầm sinh linh, cầu nối cảm xúc giữa chín người, giữa bảy vườn, giữa bên trong và bên ngoài rào cản. Đứa trẻ không hiểu mình đang cứu thế giới, chỉ biết truyền vì thầy bảo truyền, và bát cháo ngon.
Tiêu Vân: mười ba tuổi, mù, kiếm hồn cảm thấu, truyền hình ảnh qua cảm xúc, biến cảm xúc thành ngôn ngữ xuyên rào cản. Đệ tử của đệ tử, thế hệ thứ hai.
Bảy đứa trẻ. Bảy thiên phú. Bảy mầm mà thế giới bỏ rơi, mà Thiên Viên Hội sẽ hái, mà hắn nhặt về, trồng, tưới, chờ.
Và bây giờ, bảy mầm đó đang cùng hắn chống lại hệ thống bốn nghìn năm tuổi. Không bằng sức mạnh (họ không đủ mạnh). Không bằng mưu mô (họ không đủ thâm). Bằng thứ mà Thiên Viên Hội không tính: mầm tự trồng mầm. Đệ tử dạy đệ tử. Cảm xúc truyền cảm xúc. Vòng tròn.
Viên Chủ hái mầm. Ta trồng mầm. Viên Chủ mạnh hơn ta. Nhưng trồng mạnh hơn hái. Vì hái thì hết. Trồng thì tiếp.
Cháo hết. Bát không.
– Thầy. Ninh Tiểu Nguyệt nói, mắt hẹp nhưng giọng mềm hơn bình thường, kiểu mềm khi đệ tử muốn hỏi mà không muốn hỏi thẳng.
Tạ Trường An nhìn cô.
– Bên ngoài... thầy thấy gì?
Câu hỏi này cô giữ ba tháng. Từ khi Tạ Trường An trở về, cô không hỏi. Vì lúc đó có việc gấp hơn: Viên Chủ, rào cản, kế hoạch, bộ ba, truyền cảm xúc. Nhưng hôm nay, ngày nghỉ, bát cháo xong, cô hỏi. Vì cô cần biết. Không phải biết để tính, biết để hiểu. Hiểu thế giới mà cô đang chống lại lớn cỡ nào.
Im lặng. Mọi người nhìn thầy. Kể cả Thần Khôi (hắn không nghe, nhưng hắn cảm: mọi người đang chờ, và hắn cũng chờ, vì đứa trẻ câm điếc cũng biết chờ).
Tạ Trường An đặt bát xuống. Nhìn vườn rau phía nam, nhìn vách đá sân sau, nhìn trời.
Rồi nói. Chậm. Bình. Kiểu bình khi kẻ trồng vườn kể về mùa thu hoạch mà mùa đó tàn khốc.
– Ta thấy ba vườn đã chết. Thế giới lớn như Thiên Khuyết, nhưng trống. Không thiên tài. Không tu sĩ. Chỉ phàm nhân, yếu, sống trong bóng tối. Văn minh mất. Sách mất. Kiếm pháp mất. Đan dược mất. Tất cả bị hái.
Im lặng. Diệp Hàn siết tay, kiểu siết khi kiếm sĩ nghe thứ khiến kiếm ý rung mà không rung kiếm.
– Ta thấy một vườn đang sống. Dân ở đó biết về Thiên Viên Hội. Biết mình bị nuôi. Và chấp nhận. Gọi đó là vinh dự. Gọi bị hái là "được chọn."
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày. Hạ Linh dừng tay cảm mạch, ngẩng lên. A Cẩu mắt trái đỏ nhấp nháy, ma khí cuộn mạnh hơn bình thường.
– Ta thấy Mặc Hà. Giám Sát Viên cũ. Sáu trăm tuổi, máu bạc, giấu 106 người trong bảy vườn, chờ. Chờ từ trước khi ta sinh ra. Chờ vì bà ta tin: một ngày, sẽ có người bên trong liên lạc được.
Hắn dừng. Nhìn Thần Khôi. Đứa trẻ mười tuổi, câm điếc, đang ngồi im, không hiểu mọi người nói gì, chỉ biết: cháo ngon, và mọi người ở đây, và thầy ở đây.
– Và ta thấy thứ mà ta không muốn thấy. Ở mỗi vườn, mỗi thế giới, đều có. Đứa trẻ bị bỏ rơi. Đứa trẻ có thiên phú mà không ai nhìn thấy. Đứa trẻ bị ghét, bị sợ, bị nhốt, vì khác. Ở Vườn 31, ta thấy đứa trẻ giống Diệp Hàn: gầy, bẩn, mù một mắt, nằm bên đường. Ở Vườn 12, ta thấy đứa trẻ giống A Cẩu: bị gọi là quỷ, bị nhốt hầm, vì mang thứ mà người lớn không hiểu. Ở Vườn 47, ta thấy đứa trẻ giống Hạ Linh: thông minh, sắc, nhưng bị bán vì gia đình nghèo.
Hắn dừng. Im lặng kéo dài. Gió thổi qua vườn rau, mang mùi cải, mùi đất ẩm, mùi cháo còn vương trong không khí.
Diệp Hàn không nói. Nhìn cành tre dựa tường. Nhớ: mười một tuổi, bên vệ đường, gầy, bẩn, không tên, và ai đó dừng lại, cho bát cháo, bế lên.
A Cẩu không nói. Ma khí rung nhẹ, kiểu rung khi nhớ: mười tuổi, bị dân làng nhốt hầm, gọi quỷ, và ai đó phá hầm, bế ra, nói ngươi không phải quỷ.
Hạ Linh không nói. Tay đặt trên đùi, cảm mạch, nhưng không cảm mạch mình, cảm nhớ: tám tuổi, bị bán vào Luyện Đan phường, và ai đó mua, nhưng không phải mua, là chuộc, là nhận.
Ninh Tiểu Nguyệt không nói. Quạt gấp nằm im trên đùi, không mở, và cô nhớ: mười tuổi, Bích Ngọc Lầu, tóc bị cắt, bị dạy cười, bị bán, và ai đó đến, bế đi, không hỏi giá.
Im lặng. Bốn đứa trẻ bị bỏ rơi, giờ mười lăm đến mười chín tuổi, ngồi quanh bàn đá, nghe thầy kể: ở ngoài kia, có triệu đứa trẻ giống mình.
– Thầy. Diệp Hàn nói, giọng trầm, chậm, kiểu chậm khi kiếm sĩ chọn từ mà mỗi từ nặng. Thầy muốn cứu hết?
Tạ Trường An nhìn con trai. Mười chín tuổi. Câu hỏi đúng. Câu hỏi mà hắn tự hỏi mình mỗi đêm kể từ khi trở về.
– Không.
Im lặng sâu hơn. Ninh Tiểu Nguyệt ngẩng đầu, ngạc nhiên nhẹ.
– Không cứu hết. Hắn nói. Không ai cứu hết. Viên Chủ kiểm soát 108 vườn, bốn nghìn năm, Thập Nhị Liêm mạnh hơn bất kỳ ai ta từng gặp. Ta không cứu hết.
Hắn dừng. Nhìn vườn rau.
– Ta trồng. Trồng ở đây. Trồng Ẩn Sơn. Và hy vọng mầm tự trồng mầm. Ninh Tiểu Nguyệt xây Thiên Phú Viện. A Cẩu đi tìm đứa trẻ bị bỏ rơi. Hạ Linh dạy đan dược. Diệp Hàn dạy kiếm. Mỗi đệ tử trồng một vườn. Vườn trồng vườn. Mầm trồng mầm. Ta không cứu 108 vườn. Ta trồng một, và một trồng hai, và hai trồng bốn.
– Chậm. Ninh Tiểu Nguyệt nói, không phải phản đối, là nhận định. Giọng bình, kiểu bình khi quân sư nói sự thật mà không đánh giá.
– Chậm, Tạ Trường An nói. Nhưng cháo cũng chậm. Trồng rau cũng chậm. Nuôi con cũng chậm. Mọi thứ đáng giá đều chậm.
Hắn đứng dậy. Thu bát. Nhìn bảy đứa trẻ quanh bàn, lớn nhỏ khác nhau, thiên phú khác nhau, tính cách khác nhau, nhưng có một thứ giống: tất cả đều từng bị bỏ rơi, và tất cả đều đang ở đây, ăn cháo, ngồi cạnh nhau, chuẩn bị chống lại hệ thống mà thế giới tưởng không ai chống được.
– Bên ngoài rộng hơn ta tưởng, hắn nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ khi kẻ trồng vườn nói về mùa vụ mới. Nhưng ở đâu cũng có đứa trẻ bị bỏ rơi. Ở đâu cũng cần Ẩn Sơn.
Gió thổi qua bàn đá. Qua vườn rau. Qua vách đá sân sau (vách đá có vết kiếm cũ của Diệp Hàn, có vết kiếm mới của Tiêu Vân, có sợi gió mỏng hơn tóc xuyên qua mà không ai thấy). Qua rừng. Qua đồi. Qua 12.000 trượng. Qua rào cản.
Và ở bên kia rào cản, trong bảy vườn ươm, 106 người đang chuẩn bị. Nhóm chiến đấu. Công thức tháo ghép. Thời gian biểu. Bản đồ. Kế hoạch. Chờ bốn lần truyền nữa. Chờ rào cản vỡ. Chờ ngày nổi dậy.
Và ở xa hơn nữa, trong những vườn ươm mà không ai liên lạc được, trong những thế giới bị hái trụi, trong những hầm tối nơi đứa trẻ bị nhốt vì khác, ai đó đang chờ. Không biết chờ gì. Không biết có ai đến. Chỉ chờ.
Như Diệp Hàn từng chờ bên vệ đường.
Như A Cẩu từng chờ trong hầm.
Như Ninh Tiểu Nguyệt từng chờ trong lầu.
Như Hạ Linh từng chờ trong phường.
Chờ ai đó dừng lại. Cho bát cháo. Bế lên. Nói: Ngươi không phải quỷ. Ngươi không phải phế vật. Ngươi là mầm.
Chiều. Vườn rau.
Tạ Trường An trồng rau. Đúng hơn: nhổ cỏ, tưới nước, kiểm tra sâu, bấm ngọn. Việc hắn làm mỗi ngày, hai mươi năm, không bỏ ngày nào. Kể cả ngày hắn mở phong ấn đánh Điện Chủ, kể cả ngày hắn rời Ẩn Sơn đi ba tháng (trước khi đi, hắn dặn Hạ Linh tưới rau, và Hạ Linh tưới, mỗi ngày, không bỏ), kể cả hôm nay, khi bên ngoài rào cản có bảy vườn đang chuẩn bị nổi dậy và bên trong rào cản có Viên Chủ đang chờ.
Trồng rau. Việc nhỏ nhất mà hắn làm. Và cũng là việc quan trọng nhất.
Vì trồng rau dạy hắn kiên nhẫn. Mầm không mọc qua đêm. Cải không lớn trong một ngày. Đứa trẻ không trưởng thành trong một năm. Và hệ thống bốn nghìn năm không sụp trong một trận đánh. Tất cả cần thời gian. Tất cả cần đều tay. Tất cả cần kiên nhẫn.
Diệp Hàn đến. Ngồi xuống cạnh thầy. Không nói. Rút cành tre, đặt trên đùi. Nhìn luống cải.
Lâu sau, hắn nói:
– Tháng sau. Con sẽ sẵn sàng.
Tạ Trường An biết hắn nói gì. Luyện gió qua người. Vung cành tre qua kinh mạch thầy, tìm khe, qua khe, không chém, không phá, chỉ qua.
– Sẵn sàng thì bắt đầu, hắn nói. Không cần chờ tháng.
Diệp Hàn nhìn thầy. Mắt sáng, kiểu sáng khi ngạc nhiên nhẹ mà vui.
– Tuần sau?
– Khi Thần Khôi nghỉ xong. Khi bộ ba truyền lần sáu. Sau đó, ngươi luyện.
Diệp Hàn gật. Cành tre trên đùi rung nhẹ, không phải vì gió, vì kiếm ý rung, vì hắn muốn bắt đầu, vì kiếm sĩ không giỏi chờ, kiếm sĩ giỏi vung.
– Thầy. Hắn nói, giọng thấp hơn. Kinh mạch thầy hao. Nếu con sai...
– Sẽ đau. Tạ Trường An nói, bình, kiểu bình khi nói về đau như nói về thời tiết. Nhưng không chết. Kinh mạch ta đã hao gần nửa, hao thêm một chút không khác nhiều. Và ngươi cần luyện. Không có ai khác cho ngươi luyện.
– Còn Điện Chủ.
Tạ Trường An nhìn con trai. Lâu. Rồi lắc đầu.
– Điện Chủ kinh mạch phong ấn, khác loại. Ngươi cần kinh mạch tự nhiên, có khe do hao chứ không phải khe do phong ấn. Hai loại khe khác nhau. Liêm bị chiết cành, khe của Liêm là khe giữa gốc và ghép, gần với khe do hao hơn khe do phong ấn.
Diệp Hàn hiểu. Gật. Im.
Hai thầy trò ngồi cạnh nhau trong vườn rau, không nói, nhìn cải, nhìn trời, nhìn vách đá phía sau nơi sợi gió mỏng hơn tóc đang xuyên qua mà không ai thấy.
Đêm. Ẩn Sơn im.
Tạ Trường An đứng ở cổng đông, nhìn ra ngoài. Đêm, không trăng, sao nhiều, gió lạnh nhẹ mang mùi thông và mùi đá ẩm. Bên ngoài cổng: đường mòn, rừng, suối, đồi, và xa hơn, rào cản, và xa hơn nữa, 108 thế giới.
Hắn nhớ hai mươi năm trước. Đứng ở cổng này lần đầu. Lúc đó hắn mới đến Ẩn Sơn, mới tự phong ấn, mới bỏ tất cả (Thiên Viên Hội, Giám Sát Viên, sức mạnh, quá khứ), đến nơi hẻo lánh nhất Thiên Khuyết, trồng rau, sống một mình. Lúc đó hắn nghĩ: chỉ cần yên. Chỉ cần quên. Chỉ cần trồng rau cho đến khi chết.
Rồi Diệp Hàn xuất hiện bên vệ đường. Và "chỉ cần yên" biến thành "phải nuôi." Rồi Ninh Tiểu Nguyệt. Rồi A Cẩu. Rồi Hạ Linh. Rồi Bạch Ly. Rồi Lữ Vân Uyên. Rồi Dương Khuynh. Rồi Thần Khôi. Rồi Tiêu Vân. Chín đứa trẻ, chín bữa cháo đầu tiên, chín lần hắn nhìn mà thấy mầm, chín lần hắn quyết định: nhận.
Và bây giờ, hai mươi năm sau, hắn đứng ở cổng này, nhìn ra ngoài, và biết: bên ngoài rào cản, có triệu đứa trẻ giống chín đứa trẻ trong nhà. Triệu mầm. Triệu Ẩn Sơn cần xây.
Hắn không thể xây triệu Ẩn Sơn. Hắn là một người. Kinh mạch hao gần nửa. Tuổi không ít. Sức không nhiều.
Nhưng hắn có thể xây một. Và dạy đệ tử xây thêm. Và đệ tử dạy đệ tử xây thêm nữa. Vòng tròn. Mầm tự trồng mầm.
Gió thổi qua cổng đông, qua Ẩn Sơn, qua vườn rau, qua bàn đá (vẫn còn tám bát cháo úp khô trên kệ bếp), qua phòng ngủ (Thần Khôi nằm cuộn tròn, mầm sinh linh nhấp nháy, đang hồi phục), qua vách đá sân sau (cành tre Diệp Hàn dựng nghiêng, rung nhẹ, kiểu rung khi kiếm chờ kiếm sĩ).
Hắn quay vào. Đóng cổng. Không khóa, vì Ẩn Sơn không bao giờ khóa cổng.
Ngày mai, Thần Khôi sẽ nghỉ thêm năm ngày. Ngày kia, Ninh Tiểu Nguyệt sẽ chuẩn bị nội dung lần truyền thứ sáu. Tuần sau, Diệp Hàn sẽ vung cành tre qua kinh mạch thầy lần đầu. Hai tháng sau, bốn lần truyền nữa sẽ hoàn thành. Năm tháng sau, rào cản sẽ vỡ.
Và khi rào cản vỡ, Viên Chủ sẽ vào.
Và khi Viên Chủ vào, Diệp Hàn sẽ đứng trước mặt, cành tre, gió qua khe.
Và khi Liêm đến, Hạ Linh sẽ tháo ghép, không giết, giải phóng.
Và khi tất cả xong, 108 vườn ươm sẽ tự do. Triệu sinh linh sẽ tự do. Triệu đứa trẻ bị bỏ rơi sẽ có cơ hội được nhìn thấy.
Hắn không biết kết quả. Không ai biết. Cụ già Vườn 31 nói: có người từng thử, thất bại. Có thể hắn cũng sẽ thất bại. Có thể mầm sẽ bị hái trước khi kịp mọc. Có thể tất cả sẽ vô nghĩa.
Nhưng hắn vẫn trồng. Vì nông dân không trồng vì chắc chắn có mùa. Nông dân trồng vì phải trồng. Vì đất không tự mọc. Vì mầm không tự lớn. Vì đứa trẻ bên vệ đường không tự có bát cháo.
Hắn vào bếp. Rửa nồi. Vo gạo cho sáng mai.
Cháo ngày mai. Tám bát. Như mọi ngày.