Thế Hệ Mới Ra Trận
Tiêu Vân nhìn thấy chiến trường trước khi đến nơi.
Nàng không có mắt. Chưa bao giờ có. Nhưng kiếm khí chạy qua từng rung động của không khí, từng gợn sóng linh lực, từng nhịp đập của sinh mệnh quanh nàng, và não nàng ghép chúng lại thành một bức tranh rõ hơn bất kỳ đôi mắt nào.
Bây giờ, ngồi trên mỏm đá phía đông Thanh Vân Tông, cách chiến trường nơi sư phụ đang đấu Liêm #5 ba trăm trượng, Tiêu Vân nhìn thấy thứ mà mười lăm tuổi không nên nhìn thấy.
Dây.
Không phải dây chiết cành. Dây khác. Mỏng hơn, sâu hơn, xuyên qua không gian, kết nối mười hai điểm sáng bạc trên bầu trời Thiên Khuyết. Mỗi điểm là một Liêm. Và giữa chúng, hàng trăm sợi dây bạc mờ chạy ngang dọc, đan xen, kiểu đan khi thợ dệt kéo khung cửi, nhưng khung cửi này rộng bằng cả đại lục.
Mạng Viên.
Tiêu Vân không biết tên nó. Nàng chỉ biết nó ở đó, vì kiếm khí nàng rung khi chạm vào những sợi dây đó, rung nhẹ, đau, kiểu đau khi ngón tay chạm vào sợi dây đàn căng quá mức.
– Dương Khuynh, nàng nói. Truyền âm, nhỏ, vì sư phụ dặn không để ai nghe.
Giọng Dương Khuynh vọng lại từ phía tây, cách ba dặm, nơi nàng đang ẩn trong trận pháp cùng sư tỷ Ninh Tiểu Nguyệt.
– Nghe.
– Trên trời. Có dây kết nối mười hai Liêm. Sư muội có thấy không?
Im lặng. Rồi Dương Khuynh thở ra, kiểu thở khi phát hiện điều mình ngờ từ lâu.
– Thấy. Nàng nói. Từ khi rào cản vỡ, ta đã thấy có thứ kết nối chúng. Nhưng sư tỷ không thấy, sư ông không thấy, không ai thấy. Ta tưởng mình nhìn sai.
– Sư muội không nhìn sai. Ta cảm nhận được. Kiếm khí rung khi chạm vào nó.
– Mô tả cho ta.
Tiêu Vân mô tả. Mười hai điểm, hàng trăm dây, có nút, có trung tâm, có hướng chảy. Dương Khuynh nghe, và trong đầu nàng, thiên phú Giải Luật bắt đầu dựng lại cấu trúc.
– Nút chính ở đâu? Dương Khuynh hỏi.
Tiêu Vân quay đầu. Kiếm khí quét, chậm, rộng, kiểu quét khi người mù dùng gậy dò đường nhưng gậy dài bằng cả bầu trời.
– Phía bắc. Nàng nói. Gần vết nứt lớn nhất trên rào cản. Có một nút mà mọi sợi dây đều chảy qua. Nếu cắt nút đó...
– Mạng sẽ đứt. Dương Khuynh tiếp lời. Và mười hai Liêm sẽ mất phối hợp.
Tiêu Vân gật, dù Dương Khuynh không thấy. Thói quen. Nàng mù nhưng vẫn gật, vì sư phụ Diệp Hàn cũng gật dù biết nàng không thấy, và đó là cách hai người nói chuyện: bằng hành động thật, không bằng giả định về giác quan.
· · ·
Bạch Tuyết sợ.
Nàng ngồi sau lưng sư phụ Bạch Ly, bảy đuôi trắng cuốn sát hông, run, run mạnh, kiểu run khi mười tuổi và chiến trường rộng hơn mọi thứ nàng từng tưởng tượng. Yêu lực sư phụ phủ quanh nàng, ấm, nhưng ấm không đủ khi Liêm #9 vừa ném một đòn chém ngang yêu vực, đẩy ba mươi yêu tu lùi, máu, gió, tiếng rống.
– Sư phụ. Con không làm gì được.
Bạch Ly quay lại. Năm đuôi bạc giương, mắt vàng, nhưng giọng nàng bình thản, kiểu bình thản khi nói chuyện với đứa trẻ giữa bão.
– Ai bảo con phải làm gì?
– Nhưng mọi người đang...
– Mọi người đang đánh. Con không đánh được. Con không cần đánh. Nàng ngồi xuống cạnh Bạch Tuyết, giữa chiến trường, kiểu ngồi khi biết có việc quan trọng hơn đánh. Con có thấy sư thúc Nguyệt Vô Hà không?
Bạch Tuyết nhìn lên. Trên trời phía tây, Liêm #3 đứng, không di chuyển, đuôi bạc cuốn sát hông, mắt bạc nhìn xuống.
– Dạ. Nàng đang đứng. Không hái.
– Tại sao?
Bạch Tuyết không biết. Mười tuổi, lai bạch hồ và hắc hồ, bị cả hai phe kỳ thị từ nhỏ, bị nhốt trong lồng gỗ, được A Cẩu sư thúc tìm thấy, được sư phụ dạy. Mười tuổi không đủ để hiểu tại sao một Liêm bốn trăm năm tuổi đứng giữa chiến trường mà không hái.
– Vì nàng nhớ nhà. Bạch Ly nói. Và nhà nàng ở đây. Nhưng nàng không biết đường về.
– Vậy... con giúp nàng được không?
Bạch Ly nhìn Bạch Tuyết. Mười tuổi, bảy đuôi, lai, sợ, run, nhưng câu đầu tiên giữa chiến trường là "con giúp được không." Nàng mỉm cười, nhẹ, kiểu cười khi nhớ mình ngày trước cũng vậy: giả ngốc giỏi, nhưng khi cần, hỏi đúng câu.
– Được. Nhưng chưa phải lúc. Đợi.
Bạch Tuyết gật. Run ít hơn. Vì sư phụ nói "đợi" nghĩa là có lúc, và có lúc nghĩa là con sẽ có việc để làm.
· · ·
Thần Khôi ngồi giữa cánh đồng xương, ôm đầu gối, mắt nhắm.
Hắn không nghe được. Không nói được. Thế giới của Thần Khôi là im lặng tuyệt đối, từ lúc sinh ra, từ lúc ma khí cha và mẫu khí mẹ va nhau trong bụng mẹ, phá thanh đới, phá thính giác, để hắn sinh ra trong yên tĩnh và lớn lên trong yên tĩnh.
Nhưng hắn cảm nhận được.
Ma Tâm, thiên phú của hắn, đọc cảm xúc qua tiếp xúc. Bây giờ, ngồi giữa chiến trường nơi A Cẩu sư huynh đang đấu Liêm #4, hắn không cần chạm ai cũng cảm nhận được: sợ hãi, đau đớn, giận dữ, tuyệt vọng, tất cả cuộn quanh hắn như sóng, đặc, nặng, vì chiến trường là nơi cảm xúc mạnh nhất.
Và hắn truyền ngược.
Không phải truyền lời. Truyền cảm giác. Qua ma khí Ma Tâm, hắn gửi cho A Cẩu sư huynh một thứ đơn giản: bình yên. Ẩn Sơn. Buổi sáng. Cháo trắng. Mùi rau vừa hái. Tiếng gió qua mái nhà.
A Cẩu nhận. Giữa trận đánh với Thượng Liêm, giữa ma khí bùng cấp Thiên Mệnh, giữa xương trắng bay và tro tàn, hắn nhận được một khoảnh khắc bình yên từ đệ đệ chín tuổi.
Ma khí hắn ổn định. Không phải vì yếu đi. Vì có neo.
Rồi Thần Khôi làm điều mà chín tuổi không nên làm được: hắn mở rộng. Ma Tâm lan ra, không phải trong chiến trường, mà xa hơn, xuyên qua không gian, xuyên qua khoảng cách, chạm vào những gợn ma khí ở rìa Thiên Khuyết, nơi mà rào cản đã nứt.
Hắn cảm nhận được bên ngoài. Mờ, xa, kiểu xa khi tay chạm vào mặt nước và cảm nhận dòng chảy bên dưới mà không thấy. Nhưng có. Có cảm xúc ở bên ngoài Thiên Khuyết. Có sinh mệnh. Có ai đó đang buồn, rất buồn, kiểu buồn khi đã quên tên mình.
Hắn rụt lại. Chín tuổi. Quá xa.
Nhưng hắn nhớ. Và hắn sẽ kể cho thầy.
· · ·
Vũ Cảnh ngồi ngoài rìa Bạch Thạch Nguyên, nhìn sư phụ Lục Vô Ưu đánh Vong Nguyên.
Mười bốn tuổi. Sát khí hướng nội. Hắn không thể bước vào vùng sát khí của hai người, vì sát khí hắn không phóng ra, nó ăn vào trong, giết chính mình, và nếu bước vào vùng có sát khí mạnh, cơ thể hắn sẽ tự hủy nhanh hơn.
Nhưng hắn nhìn.
Sư phụ dặn: nhìn cho kỹ, ghi nhớ cho kỹ, vì có ngày ngươi sẽ cần.
Hắn nhìn. Nhìn sư phụ lùi, nhìn sư phụ chảy máu, nhìn sư phụ bị đẩy, bị chém, bị nén. Nhìn sát khí sư phụ nhỏ hơn, yếu hơn, nhưng luôn có mắt, luôn biết hướng.
Rồi hắn nhìn xuống tay mình. Sát khí hướng nội cuộn dưới da, ăn, cắn, kiểu cắn khi con thú bị nhốt trong lồng cắn chính mình. Hắn đã quen. Ba năm ở Ẩn Sơn, sư phụ dạy hắn không phải kiểm soát sát khí, mà hiểu nó.
"Sát khí ngươi không muốn giết người. Nó muốn cắt bỏ thứ thừa trong ngươi. Ngươi phải tìm ra thứ thừa là gì."
Hắn chưa tìm ra. Nhưng hắn biết: thứ thừa không phải sát khí. Thứ thừa là sợ hãi.
Vũ Cảnh đứng dậy. Không bước vào chiến trường. Đứng ở rìa, sát khí hướng nội cuộn, và lần đầu tiên trong ba năm, hắn không nén nó, không sợ nó, hắn để nó chạy, để nó ăn, và hắn nhìn nó ăn cái gì.
Sợ hãi. Nó ăn sợ hãi.
Đau, ngắn, như kim châm từ bên trong. Rồi hết. Sát khí rút lại, yên, kiểu yên khi con thú đã no.
Vũ Cảnh thở. Không còn run.
Hắn vẫn đứng ngoài rìa. Mười bốn tuổi, chưa đủ mạnh. Nhưng lần đầu tiên, hắn hiểu sát khí mình không phải lời nguyền. Nó là dao mổ. Và dao mổ không giết bệnh nhân, nó cắt bỏ thứ cần cắt.
· · ·
Lữ Y quỳ cạnh sư phụ Hạ Linh, lau máu ở khóe miệng nàng.
– Sư phụ, nghỉ đi.
– Chưa.
– Kinh mạch sư phụ...
– Ta biết.
Hạ Linh đứng dậy. Chậm, đau, kiểu đau khi kinh mạch đã rạn sáu lần trong một ngày. Nhưng phía trước, thêm mười người bị dây chiết cành quấn, đang la, đang đau, đang bị hái.
Lữ Y nhìn sư phụ bước đi. Mười ba tuổi. Mười ba tuổi và đã cắt dây chiết cành mười bảy lần hôm nay, hút chất bạc ra khỏi máu mười bảy người, tay bầm, ngón tê, thiên phú Độc Đan Thể chạy hết công suất.
Nàng muốn nói: con mệt. Nàng muốn nói: đủ rồi. Nàng muốn nói: người ta nhiều quá, không cứu hết.
Nhưng nàng nhìn sư phụ. Hạ Linh, mười tám tuổi, kinh mạch rạn, hết đan dược, bước tiếp.
Lữ Y đứng dậy. Chạy theo.
– Sư phụ. Để con hút trước, sư phụ đốt dây sau. Nhanh hơn.
Hạ Linh nhìn nàng, rồi gật. Không nói cảm ơn, vì giữa chiến trường không cần cảm ơn, cần hành động.
Hai bóng nhỏ chạy trên chiến trường. Một cắt, một đốt. Mười ba tuổi và mười tám tuổi, không cầm kiếm, cầm thuốc.
· · ·
Dương Khuynh ngồi trong trận pháp, mắt nhắm, ngón tay vẽ trên mặt đất.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng bên, quạt gấp che nửa mặt, nhìn đệ tử vẽ. Mười ba tuổi, thiên phú Giải Luật, đang giải mã thứ mà không ai trong Thiên Khuyết từng giải: Mạng Viên, hệ thống kết nối mười hai Liêm.
– Sư tỷ. Dương Khuynh nói, mắt vẫn nhắm. Nút chính nằm ở vết nứt bắc, cách đây bảy trăm dặm. Nếu ta đến đó, ta có thể cắt.
– Ngươi cắt bằng gì? Ngươi là Luyện Khí.
– Con không cắt bằng tu vi. Con cắt bằng thiên phú. Giải Luật không cần sức mạnh, cần hiểu cấu trúc. Con hiểu cấu trúc này rồi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn nàng. Mười ba tuổi. Con gái thợ khóa phàm nhân. Tự mở được mọi khóa từ nhỏ. Bây giờ muốn mở khóa trận pháp liên giới.
– Nguy hiểm.
– Con biết.
– Nếu thất bại, ngươi chết.
– Con biết. Nhưng nếu không cắt, mười hai Liêm vẫn phối hợp, và thầy, các sư bá, sư thúc, tất cả đều đang thua.
Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt lại. Nhìn Dương Khuynh, lâu, kiểu nhìn khi đang cân nhắc giữa bảo vệ đệ tử và tin đệ tử.
Nàng nhớ thầy.
Thầy không bao giờ cấm đệ tử chọn. Thầy chỉ hỏi: ngươi có biết giá không?
– Biết giá không?
Dương Khuynh mở mắt. Mắt sáng, trong, kiểu sáng khi mười ba tuổi và tin rằng mình làm được.
– Biết. Nhưng giá của không làm gì đắt hơn.
Ninh Tiểu Nguyệt mỉm cười. Nhẹ, kiểu cười mà nàng học từ thầy: không khen, không chê, chỉ ghi nhận.
– Vậy đi. Nhưng ta đi cùng.
– Sư tỷ cần ở đây điều phối...
– Điều phối xong rồi. Sáu mặt trận đã phân. Quân cờ đã đặt. Nàng đứng dậy. Bây giờ cần thêm một nước cờ mà không ai đoán được. Và sư tỷ không để đệ tử mười ba tuổi đi một mình.
Dương Khuynh nhìn sư tỷ. Ninh Tiểu Nguyệt, Hóa Thần sơ kỳ, mưu sĩ của Ẩn Sơn, người chơi cờ với thiên hạ. Bây giờ gấp quạt, bước ra khỏi trận pháp, dẫn một đứa trẻ mười ba tuổi đi phá mạng lưới liên giới.
– Sư tỷ. Cảm ơn.
– Không cần cảm ơn. Cần chạy nhanh. Bảy trăm dặm, trước khi trời tối.
Hai người biến mất trong gió.
· · ·
Trên đỉnh Ẩn Sơn, Tạ Trường An đứng, nhìn sáu hướng.
Hắn không nhìn bằng mắt. Nhìn bằng thần thức, nhìn bằng linh lực, nhìn bằng hai mươi năm đã từng đứng bên kia, đã từng là kẻ hái, đã từng biết mạng lưới đó vận hành thế nào.
Hắn thấy Tiêu Vân tìm ra mạng lưới. Thấy Dương Khuynh giải mã. Thấy Ninh Tiểu Nguyệt dẫn Dương Khuynh đi.
Hắn thấy sáu đứa trẻ thế hệ hai, mỗi đứa đang làm thứ mà hắn không dạy.
Tiêu Vân nhìn thấy thứ mà mắt không thấy. Bạch Tuyết hỏi "con giúp được không" giữa chiến trường. Thần Khôi truyền bình yên cho sư huynh đang đánh. Vũ Cảnh hiểu sát khí mình là dao mổ. Lữ Y chạy cùng sư phụ cứu người. Dương Khuynh muốn cắt mạng lưới.
Hắn không dạy chúng những điều đó. Sáu đệ tử thế hệ một dạy. Và sáu đệ tử thế hệ một học từ hắn.
Vòng tròn.
Tạ Trường An nhìn xuống tay mình. Tay phải cầm kiếm Vạn Mầm, tay trái đen đến khuỷu, kinh mạch mục dần, mười năm hoặc ít hơn. Hắn đứng trên Ẩn Sơn, nơi mà hai mươi năm trước hắn trồng luống cải đầu tiên, nơi mà bây giờ có mười bốn người gọi là nhà.
Và bây giờ, mười bốn người đó đang đứng.
Không phải vì hắn bảo đứng. Vì chúng chọn đứng.
Hắn cất kiếm. Ngồi xuống. Nhắm mắt.
Chờ.
Vì thầy không cần đánh mọi trận. Thầy cần tin rằng khi trận đến, mầm sẽ tự đứng.
Mầm đang đứng.