Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 123: Sáu Cây Lớn, Sáu Cây Non
Chương 123

Sáu Cây Lớn, Sáu Cây Non

I. Kiếm và nước

Dưới thác, Tiêu Vân vung kiếm gỗ lần thứ một trăm.

Nước đổ lên đầu, lên vai, lên cánh tay cầm kiếm. Lạnh. Nhưng đứa trẻ mù không để ý lạnh, vì hắn đang tập trung nghe thứ không có tiếng.

Diệp Hàn ngồi trên bờ đá, chân đung đưa trên mặt nước. Kiếm đặt ngang đùi. Mắt phải nhìn Tiêu Vân, kiểu nhìn kiên nhẫn, kiểu nhìn mà hắn không biết mình học từ đâu cho đến khi nhớ ra: thầy nhìn hắn cũng thế, mười bảy năm trước, khi hắn cầm cành tre vung vào không khí.

Tiêu Vân vung sai. Lực lệch, kiếm chệch phải, nước bắn tung. Hắn tự biết sai, dừng lại, điều chỉnh, vung lại.

Diệp Hàn không sửa. Không nhắc. Chỉ ngồi.

Thầy cũng không sửa ta.

Hắn nhớ. Ngày đầu cầm cành tre, vung liên tục mà thầy chỉ nói "đừng nghe, cảm." Hắn nản ba ngày trước khi hiểu. Tiêu Vân mới ngày thứ hai. Đứa trẻ này đã chạm vào kiếm khí hôm qua, nhanh hơn hắn, vì nó mù, vì nó không có mắt để phân tâm.

Nhanh hơn ta.

Không phải ganh. Diệp Hàn không ganh tị. Hắn nghĩ điều đó rồi bỏ, vì sư phụ dạy kiếm không được ganh với đệ tử, chỉ được vui khi đệ tử giỏi hơn mình.

Hắn vui.

Tiêu Vân vung lần thứ một trăm lẻ năm. Lần này, rung động thoáng qua cổ tay hắn, rất nhẹ, rồi mất. Đứa trẻ dừng lại, ngẩng đầu, mặt sáng lên.

– Lại rồi! Sư phụ, lại rồi!

Diệp Hàn gật. Dù Tiêu Vân không nhìn thấy.

– Lại.

Một từ. Vung tiếp.

· · ·

II. Cờ và quy tắc

Thư phòng. Bàn gỗ. Bàn cờ.

Ninh Tiểu Nguyệt ngồi đối diện Dương Khuynh, đặt quân. Trắng đi trước. Nàng luôn đi trước, vì nàng là thầy, vì thầy đi trước là lễ phép.

Nhưng hôm nay nàng nghi ngờ lễ phép đó.

Dương Khuynh mười ba tuổi. Con gái nhà thợ khóa phàm nhân. Tóc buộc cao, mắt sáng, kiểu sáng không phải vì linh lực mà vì não bộ đang chạy nhanh hơn miệng. Nàng nhìn bàn cờ, ngón tay chạm quân đen, dừng, chạm quân khác, dừng, rồi đặt.

Nước thứ mười lăm.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn bàn cờ. Nhíu mày.

Nước đi không hợp lý. Không theo bất kỳ khai cuộc nào nàng biết, không theo chiến thuật nào nàng tính. Nhưng khi nàng nhìn kỹ, ba nước trước của Dương Khuynh nối lại thành một hình, kiểu hình chỉ thấy khi lùi lại xa đủ.

Nước thứ hai mươi.

Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân. Tự tin. Thế cờ nàng mạnh hơn, kinh nghiệm nhiều hơn, tầm nhìn xa hơn.

Nước thứ ba mươi.

Nàng dừng tay. Nhìn bàn cờ. Nhìn lại. Nhìn lần nữa.

Nước thứ ba mươi lăm. Bốn mươi. Bốn mươi bảy.

Dương Khuynh đặt quân cuối cùng. Nhẹ nhàng. Không cười. Không kiêu. Chỉ đặt, rồi nhìn lên, mắt hỏi: xong chưa?

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn bàn cờ. Thua. Rõ ràng. Không phải thua sát, mà thua từ nước hai mươi, chỉ là nàng không nhận ra.

Lần đầu tiên trong mười sáu năm, có ai thắng nàng trên bàn cờ.

Im lặng.

Dương Khuynh ngồi im, bất an, vì sư phụ im quá lâu. Nàng nhỏ bé, mười ba tuổi, chưa hiểu im lặng của Nữ Đế Thiên Cơ nặng bao nhiêu.

– Sư phụ... con sai à?

Ninh Tiểu Nguyệt ngẩng lên. Nhìn đứa trẻ. Nàng đã đọc hàng ngàn người, phân tích hàng vạn nước cờ, thao túng triều đình, đánh bại mưu sĩ ba đời. Và vừa thua một đứa trẻ mười ba tuổi con nhà thợ khóa.

Rồi nàng cười.

Không phải cười tính toán. Không phải cười chính trị. Cười thật, kiểu cười khi gặp thứ ngoài dự đoán, kiểu cười mà thầy nàng hay cười khi nhìn đệ tử làm được điều hắn không ngờ.

– Ngươi không giỏi cờ.

Dương Khuynh chớp mắt.

– Dạ?

– Ngươi không giỏi cờ. Ngươi thấy quy tắc. Ngươi nhìn bàn cờ và thấy cách nó vận hành, kiểu thợ khóa nhìn ổ khóa và thấy cơ chế bên trong. Ngươi không chơi cờ, ngươi giải cờ.

Dương Khuynh ngồi im. Rồi gật, chậm, kiểu gật khi người ta mô tả đúng thứ mình không biết cách diễn đạt.

– Con... con chỉ thấy quy tắc. Con không biết tại sao mình thấy.

Ninh Tiểu Nguyệt nhìn đứa trẻ. Mắt Thiên Cơ sáng lên, kiểu sáng khi nàng tìm được thứ đáng chơi.

– Thú vị.

Hai chữ quen thuộc.

· · ·

III. Im lặng và cảm xúc

Góc sân phía tây. Gốc cây. Bóng râm.

A Cẩu ngồi. Thần Khôi ngồi cạnh.

Hai người không nói. A Cẩu không nói được bằng miệng từ nhỏ, chỉ truyền thần thức. Thần Khôi không nghe được, không nhìn rõ ngoài ba bước, thế giới của hắn chỉ là bóng mờ và im lặng tuyệt đối.

Hai đứa trẻ bị thế giới cắt đứt. Một đứa mất tiếng, một đứa mất tiếng lẫn tai.

A Cẩu thử truyền thần thức. Lần thứ mười hai tuần này. Ma khí mang theo ý nghĩ, rung, lan ra, chạm vào Thần Khôi.

Không vào.

Thần Khôi điếc, không chỉ tai phàm mà cả thần thức. Hai luồng ma khí trong người hắn, cha và mẹ, xung đột liên tục, tạo thành bức tường cản mọi tín hiệu từ ngoài.

A Cẩu dừng. Nghĩ.

Hắn nhớ ngày đầu tiên trên Ẩn Sơn. Sợ hãi. Co rúm. Không tin ai. Rồi thầy nắm tay. Không nói. Không giải thích. Chỉ nắm. Và hắn cảm nhận được hơi ấm truyền qua da, qua xương, vào chỗ sâu nhất mà ma khí không chạm tới.

Hắn nắm tay Thần Khôi.

Đứa trẻ giật mình. Rụt tay. Bản năng phòng vệ, kiểu bản năng của kẻ từng bị chạm chỉ để bị đau.

A Cẩu không buông. Nắm nhẹ hơn. Để ma khí chảy qua tay, không phải thần thức, không phải ý nghĩ, mà là cảm xúc thuần túy. Ấm. An toàn. Kiểu ấm mà thầy đã truyền cho hắn mười sáu năm trước.

Thần Khôi đông cứng. Rồi từ từ, rất từ từ, ngón tay đứa trẻ nắm lại. Nắm tay A Cẩu.

Và khóc.

Không có tiếng. Thần Khôi khóc không tiếng, vì hắn không nghe được tiếng khóc của chính mình, nên không biết mình khóc to hay nhỏ. Nước mắt chảy trên má, rơi trên tay A Cẩu, ấm.

A Cẩu ngồi im. Không buông tay. Kiểu ngồi im mà hắn học từ Diệp Hàn, đêm đầu tiên A Cẩu giằng xé, sư huynh ngồi cạnh, im lặng, đưa bát cháo, không hỏi.

Lần đầu tiên trong chín năm, Thần Khôi "nghe" được ai đó. Không phải bằng tai. Bằng da. Bằng xương. Bằng ma khí ấm từ tay kẻ ngồi cạnh.

A Cẩu truyền một ý duy nhất qua ma khí, không phải thần thức, mà qua cảm xúc:

Không sao.

Thần Khôi khóc thêm. Rồi dừng. Rồi ngồi im, tay vẫn nắm.

Hai đứa trẻ câm và điếc ngồi dưới gốc cây, nắm tay nhau, không nói, không nghe, nhưng hiểu.

· · ·

IV. Đuôi và mặt nạ

Rừng phía tây. Bãi cỏ trống.

Bạch Ly ngồi xổm trước Bạch Tuyết, tay chạm tai cáo trên đầu đứa trẻ. Một tai trắng, một tai đen. Đuôi cáo cũng vậy, một bên bông trắng, một bên đen nhánh.

Bạch Tuyết co người. Xấu hổ. Kiểu xấu hổ của đứa trẻ biết mình khác biệt và ghét sự khác biệt đó.

– Thả đuôi ra.

– Không.

– Tiểu Tuyết, đuôi cuộn chặt vậy tê lắm. Thả ra.

Bạch Tuyết lắc đầu. Đuôi cáo cuộn quanh người, giấu, kiểu giấu của kẻ quen bị nhìn, bị chỉ trỏ, bị gọi là "tạp chủng."

Bạch Ly nhìn đứa trẻ. Nhìn lâu.

Rồi nàng thả đuôi mình ra.

Đuôi cáo trắng, bông, đẹp. Đuôi của hoàng tộc bạch hồ. Vẫy nhẹ trong gió.

Bạch Tuyết nhìn. Mắt tròn.

– Đuôi sư phụ... chỉ có một màu.

– Ừ.

– Đẹp.

– Đuôi ngươi cũng đẹp.

Bạch Tuyết cúi đầu.

– Nó không giống ai. Bạch hồ thì trắng. Hắc hồ thì đen. Con... con chẳng phải bên nào. Tộc bạch hồ gọi con là đồ tạp. Tộc hắc hồ không nhận. Con bị bỏ trong lồng gỗ ở rừng cấm vì... không ai muốn nuôi con lớn.

Giọng đứa trẻ run, nhưng không khóc. Kiểu run của kẻ đã nói câu này nhiều lần trong đầu nhưng lần đầu nói ra.

Bạch Ly ngồi xuống cạnh. Buông mặt nạ giả ngốc. Mắt hổ phách sáng lên, lạnh, kiểu mắt Yêu Hoàng khi nghiêm túc.

– Ta cũng từng nghĩ mình không giống ai.

Bạch Tuyết ngẩng lên.

– Cha mẹ ta bị giết vì lông trắng quý. Ta chạy trốn, bị thương, suýt chết. Cả đời, ta giả ngốc để người ta hạ cảnh giác. Vì ta sợ. Sợ bị nhìn thấy. Sợ bị bắt lại.

Nàng nhìn đuôi mình. Trắng. Bông. Đẹp. Nhưng từng là lý do cha mẹ nàng chết.

– Rồi ta nhận ra. Không giống ai không phải yếu điểm. Là sức mạnh. Vì không ai biết ngươi là gì, nên không ai biết phải sợ ngươi cái gì.

Nàng đưa tay, nhẹ nhàng kéo đuôi Bạch Tuyết ra. Đuôi cáo từ từ thả lỏng, một bên trắng, một bên đen, vẫy nhẹ trong gió.

– Đuôi đẹp mà.

Bạch Tuyết nhìn đuôi mình. Lần đầu tiên, không giấu.

· · ·

V. Sát khí và cây con

Gốc cây lớn, sườn nam Ẩn Sơn.

Lục Vô Ưu ngồi xếp bằng. Vũ Cảnh ngồi đối diện, cách ba bước. Khoảng cách an toàn, vì sát khí hai người mà gần quá sẽ cộng hưởng, và lần trước cộng hưởng, cỏ xung quanh chết sạch trong bán kính năm bước.

Vũ Cảnh mười lăm tuổi. Gầy. Mắt xám. Tóc ngắn, kiểu cắt tự mình bằng dao cùn. Trên cổ tay có vết sẹo, không phải tự gây, mà là xích sắt. Tông phái cũ xích hắn lại, "đợi hắn tự chết."

Sát khí của hắn không giống Lục Vô Ưu. Sát khí Lục Vô Ưu phóng ra ngoài, giết mọi thứ xung quanh. Sát khí Vũ Cảnh hướng vào trong, ăn mòn chính hắn.

Lục Vô Ưu nhìn. Nhận ra ngay, vì hắn hiểu sát khí hơn bất kỳ ai.

– Sát khí của ngươi muốn giết ngươi.

Vũ Cảnh gật. Bình thản. Kiểu bình thản của người đã chấp nhận sẽ chết.

– Vâng.

– Đau không?

– Mỗi ngày. Như lửa đốt từ bên trong. Nhưng con quen rồi.

Lục Vô Ưu nhìn. Lâu.

Rồi cười.

Vũ Cảnh sững. Không ai cười khi nghe hắn nói về sát khí. Người ta sợ, hoặc thương hại, hoặc tránh xa. Không ai cười.

– Của ta muốn giết cả thiên hạ. Của ngươi chỉ muốn giết mình ngươi.

Dừng lại.

– Vậy ai tệ hơn?

Vũ Cảnh chớp mắt. Rồi, rất chậm, mỉm cười. Lần đầu tiên trong ba năm bị xích, lần đầu mỉm cười.

Lục Vô Ưu đứng dậy. Bước tới. Ngồi xuống cạnh Vũ Cảnh, gần hơn ba bước, gần hơn khoảng cách an toàn. Sát khí hai người chạm nhau, cộng hưởng nhẹ, cỏ xung quanh héo, nhưng không chết.

– Thầy ta dạy: kéo vào, đừng đẩy ra. Hít vào, đừng thổi ra. Sát khí không phải kẻ thù, là một phần của ngươi.

Hắn nhắm mắt. Sát khí thu gọn, chậm, đều, kiểu thu mà hắn luyện mười sáu năm. Cỏ quanh chân hắn sống lại, xanh, kiểu xanh khi có người bảo vệ.

– Của ngươi hướng vào trong. Nghĩa là ngươi đã biết kéo vào rồi. Ngươi chỉ chưa biết dừng.

Vũ Cảnh nhìn cỏ xanh quanh chân Lục Vô Ưu. Nhìn lâu. Rồi nhắm mắt.

Thử.

Sát khí cuộn trong người, nóng, đau. Hắn kéo vào, quen rồi, vì nó luôn hướng vào. Nhưng lần này, hắn thử dừng. Không kéo thêm. Không đẩy ra. Chỉ giữ.

Ba giây. Năm giây.

Đau. Rất đau. Như lửa đốt ngay giữa ngực.

Bảy giây. Tám.

Rồi sát khí dừng. Không phải tắt, mà dừng, như nước sôi hạ lửa, vẫn nóng nhưng không bùng.

Vũ Cảnh mở mắt. Cỏ quanh chân hắn héo, nhưng gốc vẫn xanh.

Lục Vô Ưu nhìn. Gật.

– Tám giây. Tốt.

Của ta lần đầu chỉ ba giây. Hắn nghĩ nhưng không nói, vì sư phụ dạy kiếm không so sánh.

· · ·

VI. Thuốc và nước mắt

Phòng đan. Lửa đan lô.

Hạ Linh ngồi trước Lữ Y, tay nắm cổ tay đứa trẻ, bắt mạch. Ngón tay nàng run, nhưng không phải vì mệt.

Vì giận.

Bốn mươi bảy loại độc. Bốn mươi bảy. Nàng đếm lại từng dư chất trong kinh mạch Lữ Y, mỗi loại một lớp, xếp chồng, kiểu xếp có hệ thống, kiểu xếp của kẻ biết mình đang làm gì khi đổ độc vào một đứa trẻ mười hai tuổi.

Dược phái Vạn Hoa. Nàng nhớ tên. Sẽ nhớ rất lâu.

Lữ Y ngồi im. Mặt bình thản. Kiểu bình thản của đứa trẻ đã quen bị đau, quen bị dùng, quen ngồi yên để người khác lấy thứ gì đó từ cơ thể mình.

Hạ Linh buông tay. Nhìn đứa trẻ.

Nàng muốn khóc. Nhưng nàng là Dược Thần. Dược Thần không khóc trước bệnh nhân, vì bệnh nhân cần nàng bình tĩnh.

– Lữ Y.

– Dạ.

– Ai cho ngươi uống những thứ đó?

Lữ Y nghiêng đầu, kiểu nghiêng khi không hiểu câu hỏi.

– Dược phái Vạn Hoa. Mỗi ngày một viên. Họ bảo là thuốc bổ.

Hạ Linh nắm chặt tay. Móng tay cắm vào lòng bàn tay. Thuốc bổ. Bốn mươi bảy loại độc, mỗi ngày một viên, xếp chồng trong cơ thể đứa trẻ, và họ gọi là thuốc bổ.

– Ngươi có bao giờ đau không?

– Mỗi ngày. Nhưng họ bảo đau là thuốc đang ngấm. Đau là tốt.

Hạ Linh nhắm mắt. Hít thở. Kiểu hít thở mà thầy dạy nàng khi nàng muốn khóc: chậm, sâu, giữ, thả.

Rồi mở mắt. Mắt sáng, kiểu sáng khi Dược Thần quyết định.

– Từ nay, không ai cho ngươi uống bất kỳ thứ gì mà không qua ta.

Giọng nhẹ. Nhưng mắt nàng sáng quắc, kiểu mắt mà thiên hạ gọi là Dược Thần, kiểu mắt khi nàng chữa dịch bệnh cứu tám ngàn người, kiểu mắt không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương kẻ nàng bảo vệ.

Lữ Y nhìn nàng. Lâu.

Rồi gật. Chậm. Kiểu gật khi lần đầu có ai nói "không cho phép" vì mình chứ không phải vì lợi ích gì.

– Dạ.

Hạ Linh quay lại đan lô. Nhóm lửa. Lấy dược liệu. Bắt đầu luyện.

Nàng sẽ luyện thuốc giải bốn mươi bảy loại độc. Nàng sẽ luyện cho đến khi đứa trẻ này sạch. Cho đến khi không còn lớp nào xếp chồng trong kinh mạch nó. Cho đến khi nó uống thuốc mà không bao giờ phải tự hỏi "đau là tốt" hay không.

Lữ Y ngồi bên. Nhìn lửa. Im lặng.

Lần đầu tiên, lửa đan lò không làm nó sợ.

· · ·

VII. Người đứng xa nhìn

Tạ Trường An đứng trên bậc thềm cao nhất Ẩn Sơn.

Từ đây nhìn xuống, hắn thấy sáu nơi.

Thác nước: Diệp Hàn ngồi bờ đá, Tiêu Vân vung kiếm dưới nước. Kiếm gỗ chém nước, bọt tung, đứa trẻ mù không dừng.

Thư phòng: Ninh Tiểu Nguyệt đặt quân, Dương Khuynh đặt quân. Qua cửa sổ, hắn thấy Ninh Tiểu Nguyệt cười, kiểu cười thật, hiếm, và biết nàng vừa thua cờ.

Góc sân: A Cẩu nắm tay Thần Khôi. Hai đứa trẻ ngồi im. Không tiếng. Nhưng hắn nhìn thấy nước mắt trên má Thần Khôi, và biết A Cẩu vừa làm được điều mà hắn làm cho A Cẩu mười sáu năm trước.

Rừng phía tây: Bạch Ly và Bạch Tuyết. Hai đuôi cáo trong gió, một trắng, một nửa trắng nửa đen. Cả hai đang vẫy.

Sườn nam: Lục Vô Ưu ngồi cạnh Vũ Cảnh. Cỏ quanh họ héo một nửa, xanh một nửa. Đang học.

Phòng đan: Ánh lửa hắt qua cửa sổ. Hạ Linh đang luyện thuốc. Lữ Y ngồi bên.

Hắn nhìn. Sáu cặp. Sáu cây lớn dạy sáu cây non. Mỗi cây lớn dạy theo cách riêng, nhưng gốc rễ giống nhau: kiên nhẫn, im lặng, cho thời gian.

Kiểu hắn dạy chúng.

Lần này... thật sự khác rồi.

Tạ Trường An mỉm cười. Mắt ướt. Hắn lau bằng tay áo, nhanh, vì mỉm cười thì được nhưng mắt ướt thì không hợp hình tượng.

Rồi quay đi. Xuống bếp.

Cháo không tự nấu.

Ch.123/233
2.845 từ