Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 63: Sát Thần Đồ Thành
Chương 63

Sát Thần Đồ Thành

Huyết Dã Thành nằm giữa ba con sông đỏ.

Nước sông đỏ không phải vì đất, vì máu. Máu từ lò luyện tà công đổ ra hàng đêm, nhuộm dòng nước, nhuộm bờ cát, nhuộm cả cá và tôm. Dân quanh vùng không dám uống nước sông từ hai trăm năm nay.

Thành xây bằng đá đen, tường cao, cổng sắt, trận pháp phủ bốn mặt. Bên trong, tội phạm tu tiên từ khắp đại lục tụ về: buôn người, buôn yêu thú, luyện tà công bằng hồn phách, bán linh khí lậu, giết mướn. Chủ thành là Huyết Dã chủ, Hóa Thần trung kỳ, kẻ mà chính đạo biết nhưng không dám dẹp, vì dẹp mất nhiều hơn được.

Lục Vô Ưu đến lúc chiều tối.

Một mình. Áo đen, chân trần, tóc buông, mắt đỏ nhạt. Dáng đi chậm, kiểu đi của người không vội vì biết kết quả trước khi bắt đầu.

Hắn đứng trước cổng thành. Nhìn lên. Trên tường, lính canh nhìn xuống, thấy thiếu niên áo đen, không vũ khí, không giáp, không linh khí dao động rõ rệt. Bình thường.

Nhưng cỏ dưới chân hắn chết.

Vòng tròn ba bước, cỏ vàng, héo, khô. Côn trùng im. Chim bay ngang, lảo đảo, vòng xa.

Lính canh nheo mắt. Rồi nhận ra.

— Sát... Sát Thần?

Lục Vô Ưu ngẩng đầu. Nhìn lính canh. Cười.

Nụ cười quen. Nụ cười mà ai thấy đều muốn quên: mắt cười, miệng cười, nhưng không có gì vui. Nụ cười của kẻ sát khí thiên sinh, cười vì đó là biểu cảm duy nhất hắn biết ngoài giết.

— Mở cửa.

Lính canh run tay. Hai mươi lính, Trúc Cơ, cầm giáo, đứng trên tường, nhìn nhau, nhìn thiếu niên, nhìn cỏ chết.

— Ngươi... ngươi muốn gì?

— Mở cửa. Hoặc ta tự mở.

Lính canh không mở.

Lục Vô Ưu không đợi.

Sát khí bùng.

Không bùng ra ngoài, bùng vào cổng. Tập trung, có hướng, có đích. Sát khí như lưỡi kiếm vô hình, xuyên qua cổng sắt, xuyên qua trận pháp, xuyên vào thành. Cổng sắt rung, phát ra tiếng ê ê ê như kim loại bị kéo quá tải, rồi nứt, dọc, từ trên xuống, vết nứt chạy dài, sắt tách, và cổng mở.

Không phải mở. Là vỡ.

Hai cánh cổng sắt rơi, đập xuống đất, bụi bay, đá vỡ. Tiếng vang dội vào thành, vọng khắp phố.

Lục Vô Ưu bước vào.

· · ·

Huyết Dã Thành, bên trong, là một chợ.

Chợ đen. Quầy hàng hai bên phố, bán mọi thứ: hồn phách trong lọ thủy tinh, linh thú bị nhốt trong lồng sắt, đan dược lậu, vũ khí tà, và người. Nô lệ, phụ nữ, trẻ em, đứng trong lồng, mắt trống rỗng, cổ đeo vòng phục tùng.

Lục Vô Ưu đi qua chợ. Chậm. Nhìn.

Sát khí tỏa quanh hắn, nhưng không bùng, chỉ lan, như sương sớm, như hơi thở, nhẹ nhưng có mặt. Quầy hàng hai bên, người bán hốt hoảng nhìn, có kẻ rút vũ khí, có kẻ bỏ chạy, có kẻ đứng sững.

Hắn không nhìn quầy hàng. Hắn nhìn người.

Từng người.

Sát khí của hắn bây giờ khác trước. Không phải sát khí tràn, sát khí vô hướng, giết bừa, giết cỏ, giết chim, giết cả đứa trẻ bên đường. Sát khí này CÓ MẮT. Nó lướt qua từng người, đọc, cảm, phân loại.

Kẻ buôn người: sát ý nặng, tay vấy máu (không phải máu thật, là dấu vết linh hồn kẻ đã hại), kinh mạch có tà khí tích tụ. Sát khí chạm, đánh dấu.

Nô lệ trong lồng: sợ hãi, yếu ớt, không sát ý. Sát khí lướt qua, không chạm.

Gã bán đan dược lậu: lừa đảo, nhưng không hại người. Sát khí lướt qua, không chạm.

Tên giết mướn góc phố: sát ý nặng, giết hơn ba mươi người. Sát khí đánh dấu.

Lão già bán bánh bao: dân thường, bị ép sống ở đây, sợ. Sát khí lướt qua, không chạm.

Hắn đi hết phố chính. Đi qua chợ nô lệ. Đi qua khu luyện tà công. Đi qua khu giết mướn. Sát khí lướt qua từng người, đánh dấu kẻ đáng chết, tha kẻ vô tội. Chậm. Kỹ.

Thầy bảo: "Giết kẻ đáng giết. Tha kẻ đáng tha. Ngươi tự chọn."

Con tự chọn.

Hắn đi đến trung tâm thành. Đại sảnh. Ngai. Huyết Dã chủ.

· · ·

Huyết Dã chủ ngồi trên ngai đá đỏ, cao, rộng, hai bên đứng mười hộ vệ Nguyên Anh. Lão mặc áo máu (thật sự nhuộm máu, theo nghi thức tà đạo), mặt dài, mắt tam giác, móng tay dài đen, toàn thân toát tà khí nặng.

Lục Vô Ưu bước vào đại sảnh. Cổng đại sảnh không khóa, vì không ai dám vào không mời.

Huyết Dã chủ nhìn thiếu niên. Nheo mắt.

— Ai?

Lục Vô Ưu đứng giữa sảnh. Nhìn lên.

— Người đến dẹp.

Huyết Dã chủ cười. Tiếng cười vang trong sảnh đá, dội, tối.

— Dẹp? Ngươi? Trúc Cơ? Không, Nguyên Anh. Nguyên Anh sơ kỳ. Một mình đến dẹp Hóa Thần trung kỳ?

Mười hộ vệ rút vũ khí.

Lục Vô Ưu cười.

Nụ cười đó. Lại nụ cười đó. Huyết Dã chủ thấy nụ cười, và lão biết: đây không phải kẻ đến chết. Đây là kẻ đến giết.

Sát khí bùng.

Lần này, toàn lực.

Sát khí từ Lục Vô Ưu tỏa ra như bão, đen, lạnh, nặng, phủ khắp đại sảnh trong khoảnh khắc. Mười hộ vệ Nguyên Anh quỳ sụp đồng loạt, không phải bị đánh, vì sát khí xâm nhập kinh mạch nhanh hơn họ phản ứng, giống nhau, giống chim rơi, giống cỏ chết, giống mọi sinh vật đứng trước Sát Thần.

Nhưng Huyết Dã chủ không quỳ.

Hóa Thần trung kỳ. Tà khí bùng, đen đỏ, chống sát khí. Hai luồng khí va nhau, không gian giữa hai người méo, đá sàn nứt, tường rung.

— Sát khí thiên sinh? Thú vị.

Huyết Dã chủ đứng dậy. Tà khí cuộn quanh lão, đặc, nặng, mùi máu tanh tưởi.

— Nhưng Hóa Thần là Hóa Thần, nhóc.

Lão giơ tay. Tà khí ngưng tụ thành kiếm, kiếm máu, đỏ, dài ba trượng, chém xuống.

Lục Vô Ưu không né.

Sát khí tập trung lên tay phải, ngưng tụ, đen, đặc, thành hình. Không thành kiếm, không thành chưởng, thành một lớp sát khí phủ trên lòng bàn tay, mỏng, sắc.

Hắn giơ tay đón kiếm tà.

Kiếm máu chạm lòng bàn tay sát khí. Âm thanh không phải tiếng kim loại, là tiếng rít, kiểu hai lực tương khắc gặp nhau, tiêu hao nhau. Kiếm máu tan dần, từ mũi kiếm ngược lên, tan, biến, vì sát khí ăn tà khí.

Huyết Dã chủ mắt co lại.

— Sát khí... ăn tà khí?

Lục Vô Ưu bước tới.

— Sát khí không phân biệt. Tà khí, chính khí, linh khí. Chỉ phân biệt hai thứ: sống và chết.

Hắn giơ tay. Chạm ngực Huyết Dã chủ.

Nhẹ. Như đặt tay lên vai bạn. Nhưng sát khí xuyên qua, vào cơ thể, vào kinh mạch, vào đan điền. Huyết Dã chủ trợn mắt, miệng há, không ra tiếng. Tà khí trong người lão bị sát khí ăn, nhanh, tàn nhẫn, từ ngoài vào trong, từ kinh mạch đến đan điền.

Lão gục.

Đầu gối chạm đất. Mắt tam giác vẫn mở, nhưng không nhìn thấy gì, vì đan điền đã vỡ, tu vi tan, Hóa Thần trung kỳ trở về phàm nhân trong ba giây.

Lục Vô Ưu rút tay. Nhìn lão.

— Ngươi buôn người. Bán trẻ con. Luyện hồn phách. Ba mươi năm. Ba vạn mạng.

Giọng hắn bình. Không giận, không ghét, không thương xót. Bình kiểu người đọc sổ sách.

— Chết.

Sát khí lướt qua. Huyết Dã chủ ngã, mắt mở, không thở.

· · ·

Sau đó, sát khí lan.

Không phải lan bừa. Lan có chọn lọc. Sát khí từ Lục Vô Ưu tỏa ra khắp thành, lướt qua từng con phố, từng ngôi nhà, từng căn hầm. Chạm từng người.

Kẻ buôn người: chết. Gục tại chỗ, không vết thương, kinh mạch đứt, tim ngừng.

Kẻ giết mướn: chết. Đang chạy, đang trốn, đang phóng ra cổng. Sát khí nhanh hơn.

Kẻ luyện tà công bằng hồn phách: chết. Trong hầm, trong phòng kín, trong trận pháp che giấu. Sát khí không cần mắt.

Lão già bán bánh bao: sát khí lướt qua, nhẹ, như gió, không chạm. Lão run, nhưng sống.

Phụ nữ trong lồng: sát khí lướt qua, mở khóa lồng (không phải sát khí mở, là sát khí giết kẻ giữ chìa khóa, chìa rơi, phụ nữ tự mở). Sống.

Trẻ con trong hầm nô lệ: sát khí lướt qua, ấm hơn, nhẹ hơn, kiểu sát khí mà Lục Vô Ưu cố ý kiềm, cố ý giữ, vì hắn nhớ đứa trẻ bên đường mà hắn suýt giết, và hắn không muốn lặp lại.

Mười lăm phút.

Mười lăm phút, Huyết Dã Thành im.

· · ·

Lục Vô Ưu đi ra.

Phố vắng. Xác nằm rải rác, tội phạm, tất cả. Máu trên đường, trên tường, trên bậc cửa. Nhưng giữa xác, có người đứng. Dân thường. Nô lệ cũ. Trẻ con. Sống. Run, sợ, khóc, nhưng sống.

Hắn đi qua phố. Chậm. Sát khí đã thu, chỉ còn vòng tròn nhỏ quanh chân, ba bước, cỏ chết. Xa hơn, cỏ sống.

Một lão nhân chạy ra. Gầy, lưng còng, mặt nhăn, mắt đỏ vì khóc. Lão dẫn đầu nhóm mười mấy dân thường, quỳ trước mặt Lục Vô Ưu, đầu chạm đất.

— Sát... Sát Thần. Đa tạ.

Lục Vô Ưu nhìn lão. Nhìn lâu.

— Đừng quỳ.

Lão ngẩng đầu.

— Đừng gọi ta là thần. Ta chỉ là đệ tử Ẩn Sơn.

Lão nhìn hắn. Nhìn thiếu niên mắt đỏ, áo đen, chân trần, đứng giữa xác chết, mặt bình, không cười, không khóc, không giận. Và lão nhớ câu này cả đời.

Đệ tử Ẩn Sơn.

Ẩn Sơn nuôi cả Sát Thần.

Lục Vô Ưu bước qua lão. Bước ra cổng. Bước lên con đường đất bên ngoài thành.

Lưng hắn ướt. Mồ hôi. Và máu, không phải máu hắn, máu Huyết Dã chủ vấy trên tay, lên áo, lên vai. Hắn không lau.

Hắn đi. Chậm. Sát khí thu gọn, cỏ hai bên đường chết trong vòng ba bước, xa hơn vẫn xanh.

Rồi hắn dừng.

Đứng giữa đường. Nhìn trời.

Thầy.

Thầy bảo sát khí không phải lời nguyền. Là vũ khí. Vũ khí không có lỗi, người dùng mới có lỗi.

Con hiểu rồi.

Lần này, con không giết bừa. Con chọn. Từng người. Con tha lão bán bánh bao. Tha phụ nữ. Tha trẻ con. Con chỉ giết kẻ đáng giết.

Hắn cười.

Lần đầu tiên, nụ cười thật.

Không phải nụ cười quen, kiểu cười vì đó là biểu cảm duy nhất. Cười thật. Cười vì nhẹ, vì lần đầu giết mà không thấy nặng, vì lần đầu sát khí có mục đích, vì lần đầu đứng giữa xác chết mà biết: ta không sai.

Thầy, lần này ta không giết bừa.

Cỏ dưới chân chết. Cỏ xa hơn xanh. Ranh giới rõ ràng.

Hắn bước đi. Về phía nam. Về Ẩn Sơn.

Nụ cười vẫn còn trên môi.

Ch.63/233
1.790 từ