Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 50: Người Được Yêu Tộc Triều Bái
Chương 50

Người Được Yêu Tộc Triều Bái

Cửu Vĩ Sơn từng có chín đỉnh.

Giờ, năm. Ba đỉnh bị chính đạo phá trong cuộc chiến ngàn năm trước. Một đỉnh tự sụp, trận pháp bảo hộ hết linh lực, đá vỡ, núi đổ. Năm đỉnh còn lại, xám, cũ, cây cối mọc hoang trên phế tích. Cung điện ngọc trắng đã thành đá vụn phủ rêu. Tháp canh, gãy ngang. Quảng trường nơi yêu tộc từng triều bái, nứt, cỏ dại mọc giữa kẽ đá.

Bạch Ly đứng trước cổng phế tích. Ngân Vĩ đứng sau, cách ba bước, lặng.

Cổng, hai cột đá trắng, khắc hình cửu vĩ hồ (hồ ly chín đuôi). Cột phải gãy ngang eo. Cột trái, vẫn đứng, nhưng rêu phủ kín, linh văn tắt. Trên đỉnh cột, tượng hồ ly ngọc, đầu mất, chỉ còn thân và chín đuôi xòe. Đẹp. Buồn.

Bạch Ly nhìn. Lâu.

Đây là nơi tổ tiên cai trị yêu vực.

Đây là nơi mẹ sinh ra.

Đây —

Gió thổi. Mạnh. Mang mùi, đá cũ, rêu ẩm, yêu khí loãng tàn dư. Mùi — nhà. Nhà mà nàng chưa từng đến, nhưng huyết mạch biết.

Nàng bước qua cổng. Dép cỏ chạm đá nứt — cộc. Nhẹ. Nhưng vang.

· · ·

Phế điện trung tâm, nền đá trắng, mái sập một nửa, cột gãy bốn trong tám, nhưng không gian vẫn rộng. Rộng đủ chứa ngàn yêu thú hóa hình ngồi, và hôm nay, đúng vậy.

Yêu tộc.

Không phải ngàn. Vài trăm. Nhưng — đủ. Đại diện mười hai tộc lớn còn sót. Hồ tộc, tóc đỏ, tai nhọn, mắt cáo, ít nhất (tàn dư, bạch hồ hoàng tộc tuyệt, hồng hồ chỉ còn mươi con). Lang tộc, vai rộng, mặt dữ, mắt vàng, nhiều sẹo. Xà tộc, mảnh, da lạnh, đồng tử dọc. Ưng tộc, cao, gầy, mũi khoằm, mắt sắc. Hổ tộc, to, nặng, vằn nhạt trên da. Và nhiều tộc nhỏ hơn, thỏ, nai, hạc, quy, mỗi tộc vài người đại diện.

Ngồi quanh nền đá phế điện. Ồn. Cãi nhau.

– Lang tộc chiếm rừng phía bắc, đất của hổ tộc!

– Hổ tộc yếu thì mất đất! Luật rừng!

– Thợ săn giết mười bảy con của xà tộc tháng trước! Ai giúp? Không ai!

– Giúp? Xà tộc có giúp ai bao giờ?

Giọng nói, to, đè nhau, chanh chua, giận dữ. Kiểu cãi mà cãi hàng trăm năm không ai thắng. Yêu vực, chia năm xẻ bảy. Mười hai tộc, mười hai lãnh thổ, mười hai cách sống. Không ai nghe ai. Không ai cứu ai.

Và, không ai sợ ai. Vì Cửu Vĩ Sơn không còn chủ. Bạch hồ hoàng tộc — tuyệt. Không ai đứng trên tất cả.

Cho đến —

Cửa phế điện — sáng.

Không phải sáng linh lực. Sáng, yêu lực. Trắng bạc, nhẹ, mát. Kiểu sáng mà yêu tộc — cảm. Cảm bằng máu. Bằng bản năng. Bằng thứ gì đó sâu hơn tu vi, cũ hơn ngàn năm.

Ồn ào — tắt. Như ai vặn nhỏ. Vài trăm yêu thú hóa hình, xoay. Nhìn cửa.

Ngân Vĩ bước vào trước. Lưng thẳng. Tóc bạc chạm đất. Mắt vàng kim. Hóa Thần, uy áp nhẹ nhàng tỏa ra, kiểu uy áp mà trưởng lão dùng để dẹp tiếng.

Im lặng. Hoàn toàn.

Ngân Vĩ không nói. Bước sang bên. Đứng. Chờ.

Và, bóng nhỏ sau lưng nàng bước ra.

Bé gái. Tóc trắng. Mắt hổ phách. Áo xanh nhạt, dép cỏ, tay giấu sau lưng. Mặt — ngây. Mắt, tròn, sáng, kiểu mắt đứa trẻ lạc vào chỗ đông người. Miệng, hơi mở, nghiêng đầu, chớp chớp.

Ah? Chỗ này lớn quá~

Vài trăm yêu thú hóa hình, nhìn. Nhìn bé gái. Nhìn Ngân Vĩ.

Trưởng lão lang tộc, Thanh Nha, Nguyên Anh tầng một, năm mươi tuổi (trẻ với yêu tộc), vai rộng bằng hai người thường, sẹo ngang mặt, mắt vàng sói, nhíu mày.

– Ngân Vĩ trưởng lão. Ngài nói có người quan trọng cần giới thiệu. Là — con bé này?

Giọng, không khinh, nhưng hoài nghi. Kiểu hoài nghi của kẻ đã bị lừa quá nhiều lần.

Trưởng lão xà tộc, Lãnh Lâm, Kim Đan đỉnh, phụ nữ, da trắng lạnh, đồng tử dọc, giọng xì:

– Hồ tộc? Lại hồ tộc. Đã tuyệt mà cứ lôi ra mỗi lần muốn kiểm soát yêu vực—

Trưởng lão hổ tộc, Mãnh Sơn, Nguyên Anh tầng hai, to như gấu, giọng ầm ầm:

– Hồ tộc tuyệt rồi! Bạch hồ hoàng tộc đã mất mười một năm! Ngân Vĩ trưởng lão, đừng lôi đệ tử ra mà—

Im.

Ngân Vĩ cất tiếng. Một từ. Giọng, nhẹ, nhưng yêu lực Hóa Thần nén. Cả phế điện — nặng. Mãnh Sơn, Nguyên Anh tầng hai — trĩu vai. Ngậm miệng.

Ngân Vĩ bước sang. Nhìn vài trăm yêu thú. Giọng, bình, trầm, rõ:

– Bạch hồ hoàng tộc. Đời thứ mười tám.

Im lặng.

Sâu.

– Bạch Nguyệt, đời thứ mười bảy, sinh con gái trước khi bị giết.

Vài trăm cặp mắt — chuyển. Từ Ngân Vĩ sang bé gái tóc trắng.

– Máu bạch hồ hoàng tộc. Ta đã xác nhận. Thuần.

Bạch Ly, vẫn đứng. Mắt, vẫn tròn. Vẫn ngây. Tay, vẫn giấu sau lưng.

Giả ngốc là bước một.

Bước hai, cho chúng hiểu.

Thanh Nha đứng dậy. Chậm. Mắt sói, nhìn nàng. Hít, sâu. Ngửi.

Yêu khí — . Từ bé gái. Nhẹ, mỏng, nhưng thuần. Thuần kiểu mà Thanh Nha, lang tộc, bản năng sắc, nhận ra ngay. Yêu khí đứng trên yêu khí gã. Kiểu đứng trên, không phải mạnh hơn. Là gốc hơn. Bạch hồ hoàng tộc, dòng máu cai trị yêu vực. Lang tộc, hổ tộc, xà tộc, đều dưới.

Gã nuốt nước bọt.

– Hoàng tộc... thật?

Bạch Ly nghiêng đầu. Nở nụ cười, ngọt, rạng, kiểu cười mà mười lạng vàng ở Hồng Lâu cũng không mua nổi (thầy bảo vậy, nàng không hiểu vì nàng chưa từng ở Hồng Lâu, sư tỷ thì có).

– Ah? Tiểu Ly không hiểu mấy anh chị nói gì~ Tiểu Ly chỉ—

Nàng dừng.

Mắt — đổi.

Không phải chậm. Ngay. Như đèn tắt đèn bật. Mắt tròn ngây ngô, biến mất. Thay bằng, mắt hổ phách sáng rực, đồng tử dọc, sắc, lạnh, thú. Nụ cười ngọt, biến mất. Thay bằng đường môi phẳng, mỏng, kiểu môi của kẻ đã đếm từng tên trong danh sách trả thù.

Yêu lực — bùng.

Từ bé gái mười hai tuổi, ánh bạc tỏa. Không phải ảo ảnh bạch hồ như ở rừng với thợ săn. Là yêu lực thật. Thuần. Sạch. Bạc. Lạnh. Tỏa ra như nước tràn bờ, phủ nền đá phế điện, chảy qua kẽ nứt, chạm chân từng yêu thú.

Và, huyết mạch gọi.

Vài trăm yêu thú hóa hình — cảm. Cùng lúc. Cảm trong máu, trong xương, trong phần thú chưa bao giờ thực sự ngủ. Huyết mạch bạch hồ hoàng tộc — ra lệnh. Không phải lệnh bằng lời. Lệnh bằng máu. Kiểu lệnh mà ngàn năm tiến hóa khắc vào bản năng: hoàng tộc đứng trên.

Thanh Nha — quỳ. Đầu gối chạm đá trước khi gã kịp nghĩ. Mắt sói — tròn. Gã không muốn quỳ. Nhưng cơ thể — quỳ.

Lãnh Lâm, quỳ. Mặt trắng. Đồng tử dọc co lại thành sợi.

Mãnh Sơn, quỳ. Rầm. Đá nứt dưới đầu gối. To như gấu, mạnh nhất phòng, quỳ.

Ưng tộc. Hạc tộc. Quy tộc. Thỏ tộc. Nai tộc. Lần lượt. Không ai đứng.

Vài trăm yêu thú hóa hình — quỳ. Trên nền đá phế tích ngàn năm. Trước bé gái mười hai tuổi.

Im lặng.

Bạch Ly nhìn xuống.

Nhìn vài trăm người quỳ. Trưởng lão, chiến sĩ, thương nhân, tu sĩ, tất cả, quỳ. Giống, hôm qua. Hôm qua ở Huyết Ngục Thành, A Cẩu ngồi ngai Ma Tôn nhìn bảy ma chủ quỳ. Hôm trước, ở Thanh Vân Sơn, Diệp Hàn bước qua ngàn đệ tử im lặng. Hôm trước nữa, ở kinh thành, Ninh Tiểu Nguyệt đứng giữa triều đường, bá quan quỳ.

Đều quỳ.

Thiên hạ quỳ trước quái vật.

Và quái vật, đều là đệ tử Ẩn Sơn.

Nàng mở miệng. Giọng, lạnh, trầm, rõ. Không phải giọng bé gái mười hai tuổi. Giọng — hoàng tộc.

– Đứng lên.

Không ai động.

– Ta nói, đứng lên.

Giọng nặng hơn. Yêu lực nén — đẩy. Đẩy ngược. Bắt đứng.

Thanh Nha ngẩng lên. Mắt — hoang. Gã bị bắt quỳ, rồi bị bắt đứng. Bản năng loạn.

– Tiểu... tiểu chủ?

– Ta không cần người quỳ.

Mắt hổ phách quét, chậm, từng gương mặt. Sắc. Kiểu nhìn mà sư tỷ dạy: "Nhìn hết. Đếm. Biết ai sợ, ai giận, ai tính." Nàng nhìn, và đếm.

– Ta cần người chiến đấu.

· · ·

Đứng. Tất cả, đứng. Vì bị bắt. Nhưng đứng.

Bạch Ly bước lên bệ đá giữa phế điện, bệ nơi từng đặt ngai Cửu Vĩ Hoàng. Ngai không còn. Chỉ còn bệ. Nàng đứng trên bệ, nhỏ, mỏng, tóc trắng bay.

Nhìn xuống.

– Yêu vực mười hai tộc. Chia. Đánh nhau. Trăm năm.

Giọng, ngắn, gọn, sắc. Không phải giọng diễn thuyết. Giọng ra lệnh. Học từ ai? Từ thầy, kiểu thầy nói khi nghiêm: ngắn, ít từ, mỗi từ nặng.

– Thợ săn giết yêu thú mỗi tháng, bao nhiêu?

Im lặng.

– Lãnh Lâm trưởng lão. Xà tộc mất mười bảy con tháng trước. Đúng không?

Lãnh Lâm — giật. Gật. Chậm.

– Mãnh Sơn trưởng lão. Hổ tộc mất lãnh thổ phía tây, vì thợ săn có trận pháp chính đạo, đuổi hổ tộc ra. Đúng không?

Mãnh Sơn, gầm nhẹ trong cổ họng. Gật.

– Ưng tộc mất hai trưởng lão năm ngoái. Lang tộc bị đầu độc suối nước phía bắc. Hồ tộc — gần tuyệt.

Nàng dừng. Nhìn.

– Các ngươi cãi nhau — ai được lợi? Yêu vực chia, thợ săn giết từng tộc. Yêu vực hợp, thợ săn không dám vào.

Thanh Nha, mắt sáng. Nhưng, nhíu mày.

– Hợp? Hợp thế nào? Ai lãnh đạo? Hoàng tộc tuyệt mười một năm, giờ một đứa trẻ đến nói hợp?

Bạch Ly nhìn gã. Thẳng.

– Ai lãnh đạo? Ta.

Không do dự. Không giải thích.

Thanh Nha — sững. Rồi, cười gằn.

– Mười hai tuổi. Yêu lực Trúc Cơ, dù huyết mạch thuần. Lãnh đạo yêu vực? Cô bé—

– Cô bé này, biết tên mười hai trưởng lão, biết lãnh thổ mười hai tộc, biết thợ săn có tổ chức dùng linh khí trận chính đạo, biết đường tiếp tế của chúng đi qua Thanh Hà trấn, biết kẻ bán bản đồ yêu vực cho chúng là thương nhân tên Trần Bảo ở Lâm Giang, biết Trần Bảo mua thông tin từ nội gián xà tộc, nội gián tên Hoạch, Luyện Khí tầng bảy, ngồi ở góc phải phía sau, đang đổ mồ hôi.

Im lặng.

Chết.

Tất cả quay đầu, nhìn góc phải. Yêu thú hóa hình mặc áo xà tộc, mặt xanh, mồ hôi ướt đầm — Hoạch — run.

Lãnh Lâm quay đầu, mắt đỏ. Đồng tử dọc co thành sợi.

Hoạch?

Bạch Ly nhìn nội gián. Bình.

– Ta có thầy tốt. Thầy dạy: trước khi nói, phải biết. Trước khi biết, phải tìm. Ta tìm, ba tháng. Từ khi rời Ẩn Sơn. Không phải đi thẳng đến đây. Đi — vòng. Qua Thanh Hà trấn. Qua Lâm Giang. Qua rừng phía tây. Qua nơi thợ săn đóng trại.

Dừng.

– Ta biết chúng, hơn các ngươi biết.

Im lặng. Nặng.

Thanh Nha — ngồi xuống. Chậm. Không phải quỳ. Là — nghe. Mắt sói — đổi. Từ hoài nghi sang — chú ý.

– Thầy ngươi... gã nuốt. Tạ Trường An?

– Các ngươi không cần biết thầy ta là ai. Các ngươi cần biết, ta biết gì.

Nàng giơ tay. Từ tay áo, cuộn giấy. Mở. Trải trên bệ đá.

Bản đồ.

Bản đồ yêu vực, vẽ tay, nét thanh (nàng vẽ, sư tỷ dạy cách vẽ bản đồ chiến lược từ năm mười tuổi, Ninh Tiểu Nguyệt không dạy không, dạy kỹ). Trên bản đồ, mười hai lãnh thổ yêu tộc. Và — chấm đỏ. Hàng chục chấm đỏ. Vị trí thợ săn.

– Chúng có tổ chức. Không phải thợ săn lẻ. Liên minh, ba mươi hai nhóm, tổng cộng gần hai trăm tu sĩ, Trúc Cơ đến Kim Đan. Trận pháp, do chính đạo cung cấp. Tiền, từ buôn lông thú và nội đan. Đường tiếp tế — đây.

Ngón tay chỉ, đường đỏ trên bản đồ.

– Cắt đường này, chúng thiếu linh thạch cung lực trận pháp. Không có trận pháp, chúng chỉ là tu sĩ thường, mạnh nhưng không đáng sợ.

Trưởng lão ưng tộc, Lăng Phong, Nguyên Anh tầng một, cao gầy, mắt sắc, bước tới. Nhìn bản đồ. Lâu.

– Chính xác. Gã gật, giọng ngạc nhiên. Điểm đóng quân phía đông, ta mất hai trưởng lão ở đây. Đúng chỗ này.

Bạch Ly gật.

– Bước một: cắt đường tiếp tế. Lang tộc nhanh nhất, Thanh Nha trưởng lão dẫn đội trinh sát. Xà tộc giỏi ẩn, Lãnh Lâm trưởng lão chặn đường hẻm phía nam. Ưng tộc từ trên cao, giám sát.

Nàng nói — nhanh. Gọn. Mỗi tộc, một nhiệm vụ. Mỗi nhiệm vụ, hợp sở trường.

– Bước hai: lập phòng tuyến. Hổ tộc giữ cửa phía tây, mạnh, chịu đánh. Quy tộc giữ phòng ngự nội vực, trận pháp tự nhiên. Hạc tộc liên lạc, nhanh, bay cao, truyền tin.

– Bước ba: trả thù.

Giọng — đổi. Lạnh hơn. Mắt — sắc hơn. Đồng tử hổ phách co lại.

– Thợ săn giết yêu tộc bao nhiêu năm. Giết cha mẹ ta. Giết trưởng lão ưng tộc. Giết con cái hổ tộc. Giết — không trả giá.

Dừng.

– Từ nay — có giá.

Im lặng. Vài trăm yêu thú — nhìn nàng. Nhìn bé gái mười hai tuổi đứng trên bệ ngai cũ, tóc trắng bay, mắt hổ phách lạnh, nói về chiến tranh như nói về trồng rau.

Hoàng tộc trẻ mà mưu lược như vậy?

Câu hỏi, vang trong đầu nhiều người.

Và câu trả lời, nàng đã nói rồi:

"Ta có thầy tốt."

· · ·

Chiều. Phế điện, vắng. Yêu tộc rút. Bàn bạc. Tranh cãi, nhưng khác. Không phải cãi nhau nữa. Cãi — chi tiết kế hoạch. Ai đi đường nào. Ai giữ cửa nào. Ai giết ai.

Đã thay đổi.

Ngân Vĩ đứng bên bệ đá. Nhìn Bạch Ly, vẫn đứng, nhìn bản đồ, ngón tay di trên đường đỏ.

– Tiểu chủ biết nhiều hơn ta tưởng.

Bạch Ly không ngẩng.

– Sư tỷ dạy. Sư tỷ nói: "Muốn người ta nghe, cho họ thấy ngươi biết nhiều hơn họ. Muốn người ta sợ, cho họ thấy ngươi biết thứ họ giấu."

Ngân Vĩ, nhướn mày.

– Sư tỷ ngươi, là Thiên Cơ Nữ?

Bạch Ly — cười. Cười ngọt. Nghiêng đầu. Kiểu cười giả ngốc, nhưng mắt sáng.

– Sư tỷ à? Sư tỷ đáng sợ lắm~ Tiểu Ly cũng sợ sư tỷ~

Ngân Vĩ nhìn nàng. Lâu. Rồi, lắc đầu. Cười nhẹ.

– Ngươi cũng đáng sợ không kém.

· · ·

Đêm. Đỉnh Cửu Vĩ Sơn, đỉnh cao nhất trong năm đỉnh còn lại.

Bạch Ly ngồi trên mỏm đá nhô ra, chân thòng, gió lạnh, mây cuộn bên dưới. Phía xa, yêu vực mênh mông. Rừng, núi, sông, đồng bằng, tối dưới trăng. Trăng, tròn, sáng, bạc. Trăng thường — không phải trăng Thanh Nguyệt Lâm. Nhưng vẫn đẹp.

Nàng ngồi. Một mình.

Dép cỏ để bên cạnh. Chân trần — lạnh. Tóc trắng xõa, gió thổi bay, dài, mềm. Đuôi — lộ. Ba đuôi cáo trắng, bông, xù, vẫy nhẹ trong gió. Khi không có ai, nàng không giấu. Đuôi là phần thật nhất. Hóa hình giấu được tai, giấu được đuôi, nhưng khi muốn, vẫn thả ra. Vì — dễ chịu hơn.

Tay ôm đầu gối. Nhỏ. Mỏng. Gió thổi, lạnh.

Mắt, nhìn trăng. Mắt — không lạnh. Không sắc. Không phải mắt Yêu Hoàng.

Mắt — trẻ. Mắt bé gái mười hai tuổi xa nhà.

Thầy ơi.

Tiểu Ly nhớ nhà~

Giọng, nhỏ. Thì thầm. Nhõng nhẽo. Kiểu giọng mà chỉ trên Ẩn Sơn, chỉ trước mặt thầy, mới dùng. Ở đây, không ai nghe.

Tiểu Ly nhớ cháo thầy nấu. Nhớ trà sư tỷ gửi. Nhớ A Cẩu, đệ đệ chắc đang ở ma vực, chắc lạnh lắm, chắc không ai nhét khoai cho. Nhớ sư huynh, sư huynh chắc đang đi đâu đó, kiếm giắt lưng, không nói gì, nhìn thẳng, lạnh lẹo.

Nhớ Hạ sư muội, sư muội chắc đang luyện đan, ho nhẹ, tay vấy bột, mắt sáng. Nhớ Lục sư huynh, sư huynh chắc đang tưới cây, mắt đỏ, cười nhẹ.

Nhớ hết.

Nhớ bàn ăn. Nhớ vườn rau. Nhớ bảng tên xiên xẹo.

Nhớ—

Đuôi cáo — vẫy. Nhẹ. Chậm. Kiểu vẫy khi buồn, không vui, không giận, chỉ vẫy, vì đuôi không biết giữ im lặng khi lòng không yên.

Rồi, nàng hít sâu. Thở ra. Dài.

Mắt — đổi.

Đồng tử hổ phách co lại. Sắc. Lạnh. Kiểu lạnh mà Ngân Vĩ nói: "Giống mẹ, diễn giỏi. Nhưng khác mẹ, sắc hơn."

Nhưng chưa được về.

Chưa xong.

Yêu vực cần hoàng tộc. Thợ săn cần bị giết. Cha mẹ cần được báo thù.

Và Ẩn Sơn, cần người giữ yêu vực.

Thầy bày cờ. Sư tỷ giữ hoàng triều. Sư huynh giữ chính đạo run. Đệ đệ giữ ma đạo. Lục sư huynh giữ bóng tối.

Còn Tiểu Ly, giữ yêu vực.

Vậy thì giữ.

Nàng đứng dậy. Mang dép cỏ. Thu đuôi, ba đuôi trắng ẩn, tan vào lưng, vào da. Tai — gấp, phẳng, tai người.

Đứng trên đỉnh Cửu Vĩ Sơn. Gió thổi áo, bay. Tóc trắng, bay. Mỏng. Nhỏ.

Nhưng — thẳng.

Quay đi. Bước xuống núi. Không ngoái lại.

Tiểu Ly sẽ về sớm thôi~

Về, khi nào kẻ giết cha mẹ Tiểu Ly chết hết.

Lúc đó, Tiểu Ly sẽ nhõng nhẽo thầy cả ngày.

Thầy không được cằn nhằn.

· · ·

Tin lan, nhẹ hơn Kiếm Quỷ, nhẹ hơn Ma Tôn, nhưng lan.

Không phải qua tin đồn ồn ào. Qua, thợ săn biến mất. Qua, đường tiếp tế bị cắt. Qua, ba nhóm thợ săn phía đông yêu vực mất tích cùng một đêm. Qua, yêu thú đột nhiên phối hợp — lang tộc trinh sát, xà tộc phục kích, ưng tộc giám sát.

Qua — thay đổi.

Chính đạo nhận ra, yêu vực khác.

Ma đạo nhận ra, yêu vực hợp.

Hoàng triều nhận ra, yêu vực có chủ.

"Bạch hồ hoàng tộc trở lại."

"Yêu Hoàng, bé gái, tóc trắng, mười hai tuổi."

"Ẩn Sơn Tông."

"Lại."

Và, bây giờ, thiên hạ đếm:

Kiếm Quỷ, chính đạo run.

Thiên Cơ Nữ, hoàng triều đổi.

Ma Tôn, ma đạo hợp.

Yêu Hoàng, yêu vực có chủ.

Bốn. Bốn quái vật. Bốn hướng. Cùng một người dạy.

Tạ Trường An.

"Hắn, là gì?"

Câu hỏi, lặp. Lặp đến mức không còn là câu hỏi nữa. Là — sợ.

Và ở Ẩn Sơn, vườn rau xanh, bếp cháo bốc khói, dép cỏ ngoài thềm, có người ngồi uống trà. Một mình. Trà, hết từ lâu (NTN gửi ít quá). Nước lã. Nhưng, uống như trà.

Hạ Linh bưng bát cháo ra:

– Thầy, ăn cháo.

– Ừ.

– Thầy đang nghĩ gì?

Tạ Trường An nhìn bốn phương, bắc, nam, đông, tây. Bốn hướng. Bốn đệ tử. Bốn bàn cờ.

Mỉm cười.

– Đang đếm.

– Đếm gì ạ?

– Đếm xem, thiên hạ cần bao lâu mới nhận ra.

Hạ Linh nghiêng đầu. Không hiểu. Nhưng, cười. Vì thầy cười.

Nắng sáng. Cháo nóng. Ẩn Sơn, yên.

Nhưng bên ngoài — bão đang đến.

Ch.50/50
3.339 từ