Kẻ Bị Truy Sát
Cây chết.
Tạ Trường An dừng bước giữa rừng phía bắc, tay cầm rổ nấm, mắt nhìn xuống. Rễ cây bên đường, một gốc phong đã sống hơn trăm năm, đen. Không phải đen vì mục, không phải đen vì nấm ký sinh. Là đen từ bên trong, như thứ gì đó hút hết sự sống ra, chỉ để lại cái xác rỗng.
Hắn ngẩng đầu. Nhìn xa hơn.
Hai cây. Ba cây. Năm cây. Cả một dải rừng phía trước, lá vàng rụi, cành khô giòn, vỏ cây nứt nẻ như bị phơi dưới hạn mười năm. Nhưng mới hôm qua hắn đi ngang đây, rừng vẫn xanh.
Một con chim rơi.
Rơi thẳng từ cành cao, đập xuống đất trước mặt hắn, mỏ há, mắt trợn. Không vết thương. Không gãy cánh. Chỉ, chết. Như bị ai rút hết hơi thở trong khoảng khắc.
Tạ Trường An đặt rổ nấm xuống gốc cây.
Hắn biết cái này.
Không phải ma khí. Ma khí của A Cẩu nặng nề, đặc, như bùn đen ngấm vào đất. Cái này khác. Sắc. Lạnh. Mỏng như lưỡi dao, không ngấm, mà cắt. Cắt đứt sự sống của mọi thứ chạm vào.
Sát khí.
Sát khí thiên sinh.
Hắn đã gặp sát khí trước đây. Tu sĩ chiến đấu nhiều sẽ tích tụ sát khí, ít, loãng, cần tiếp xúc gần mới cảm nhận. Nhưng cái này, cả một dải rừng chết. Mạnh đến mức không cần chạm, chỉ đi ngang qua là đủ giết.
Không phải tu sĩ chiến đấu nhiều.
Là người sinh ra với sát khí.
Tạ Trường An nhìn theo hướng cây chết lan, từ bắc xuống nam, kéo dài, như vết máu kéo lê. Ai đó đang di chuyển. Nhanh. Loạng choạng. Và đang đến gần Ẩn Sơn.
Hắn bước tới.
· · ·
Càng đi sâu, rừng càng chết.
Lá rụng dày dưới chân, không phải lá vàng mùa thu, mà lá xanh rụi khô trong vài giờ, giòn như giấy cháy. Côn trùng biến mất. Không tiếng chim. Không tiếng gió xào xạc lá, vì lá đã chết hết, chỉ còn cành trơ.
Tạ Trường An cảm nhận linh khí Kim Đan trong người co lại, bản năng tự vệ. Sát khí ở đây dày đến mức ngay cả linh khí của tu sĩ cũng bị ảnh hưởng. Hắn ép linh khí ổn định, bước tiếp.
Rồi hắn thấy máu.
Vệt máu trên đá. Trên rễ cây. Trên lá khô dưới đất. Đỏ tươi, chưa khô, mới. Ai đó chảy máu nặng, và đang chạy.
Hắn tăng tốc.
Qua một bụi gai chết, qua khe đá, xuống dốc, vệt máu dày hơn, nhiều hơn. Và sát khí, mạnh hơn. Nặng đến mức không khí như đặc lại, mỗi hơi thở hít vào đều lạnh buốt phổi.
Rồi hắn thấy.
Dưới gốc cổ thụ, một cây tùng già đã chết đứng, vỏ nứt toạc, nhựa đen chảy ra như máu khô, một người nằm.
Thiếu niên. Mười lăm, mười sáu tuổi. Mặt trắng bệch, không phải vì thiếu máu, mà là da vốn trắng, trắng đến mức trong bóng râm trông như xác. Tóc đen, dài, xõa lấm tấm đất và máu. Áo đen tả tơi, đầy vết chém. Chân trần, không giày, lòng bàn chân nứt nẻ, trầy xước.
Máu. Ở vai trái, vết kiếm sâu, xương trắng lộ. Ở đùi phải, vết cắt dài, máu vẫn chảy. Ở lưng, hai vết, vải áo ướt đẫm.
Hắn nằm nghiêng, lưng tựa gốc tùng, mắt nhắm. Thở, nông, gấp, yếu. Gần chết.
Nhưng không chỉ vậy.
Xung quanh hắn, trong vòng ba trượng, không gì sống. Cỏ cháy đen. Đất nứt khô. Một con thỏ nằm chết cách hắn hai bước, thân cứng, mắt trợn. Một con rắn cuộn cứng bên rễ cây, đã ngừng thở.
Sát khí. Tỏa ra từ người thiếu niên, không phải chủ ý, mà là vô thức, liên tục, như thở. Hắn không giết những sinh vật này. Chỉ ở gần chúng.
Tạ Trường An đứng ngoài vòng ba trượng. Nhìn.
Mắt hắn, thay đổi.
Không phải thay đổi có thể nhìn thấy. Không sáng lên, không đổi màu. Nhưng cách hắn nhìn — khác. Sâu hơn. Xa hơn. Nhìn qua máu và thương tích, qua lớp da trắng bệch, qua sát khí dày đặc.
Hắn thấy.
Bên trong thiếu niên, một ngọn lửa. Không, không phải lửa. Lưỡi dao. Hàng ngàn lưỡi dao xếp thành vòng xoáy, quay liên tục, sáng đỏ nhạt. Sắc. Mạnh. Hoang dã. Không kiểm soát, lưỡi dao tràn ra ngoài, cắt vào mọi thứ xung quanh, cắt vào chính người hắn.
Sát khí thiên sinh.
Không phải do tu luyện mà có. Là bẩm sinh. Sinh ra, sát khí đã ở đó, mạnh, dày, hung bạo. Giết mọi thứ gần. Không chọn lọc. Không kiểm soát.
Và tiềm năng...
Tạ Trường An hít một hơi.
Lục Vô Ưu.
Hắn đã nghe cái tên này. Hai tháng trước, lão Trần kể chuyện bên chén trà: phía bắc có thằng nhỏ sát tinh, đi đến đâu chết đến đó, liên minh mấy tông truy sát mà không bắt được. "Tai họa biết đi" — thiên hạ gọi vậy.
Hắn không ngờ "tai họa" lại đến gần Ẩn Sơn.
Và hắn không ngờ tiềm năng thằng nhỏ sáng đến vậy.
Nếu kiểm soát được sát khí, không phải triệt tiêu, mà là dẫn dắt, hắn sẽ trở thành...
Tạ Trường An bước tới.
Vào vòng ba trượng.
Sát khí chạm hắn ngay lập tức. Lạnh. Sắc. Như hàng trăm mũi kim vô hình đâm vào da, linh khí Kim Đan tự động dâng lên chống, đẩy sát khí ra. Hắn cảm thấy lớp bảo vệ linh khí mỏng đi, không nhanh, nhưng đều. Đứng ở đây một canh giờ, linh khí sẽ cạn. Đứng thêm, máu sẽ đông lại trong mạch.
Hắn ngồi xuống. Cách thiếu niên hai bước.
Nhìn.
Thiếu niên vẫn bất tỉnh. Thở yếu dần. Nếu không cầm máu, hắn sẽ chết trong một canh giờ. Có lẽ nửa.
Tạ Trường An cởi áo ngoài, áo vải mỏng, thứ duy nhất còn lại sau khi đưa trường bào cho Bạch Ly. Xé thành dải. Bước tới sát. Bắt đầu băng vết thương vai.
Sát khí cắt vào tay hắn. Nhẹ, như giấy cắt, nhưng nhiều. Mười vết. Hai mươi vết. Máu rỉ ra ở mu bàn tay, ở cổ tay, ở cẳng tay. Hắn không dừng.
Băng vai xong. Băng đùi. Hai vết ở lưng, phải lật người. Hắn lật nhẹ, thiếu niên rên khẽ, mắt vẫn nhắm.
Băng xong.
Tạ Trường An ngồi lại. Nhìn tay mình, chi chít vết cắt nhỏ, máu rỉ khắp. Giống tay hắn sau đêm nắm tay A Cẩu, nhưng khác. Ma khí đốt từ trong, sát khí cắt từ ngoài.
Hắn cười nhẹ. Khẽ thôi. Cười chính mình.
Lần nào nhặt đệ tử cũng trả giá bằng da thịt.
Rồi hắn nghe.
Tiếng bước chân. Nhiều. Nhanh. Phía bắc, cách chừng vài trăm trượng. Đang đến gần.
Và tiếng quát.
— Vết máu hướng này! Nhanh! Đừng để nó chạy!
— Sát khí loang cả rừng, nó kiệt sức rồi! Lần này chắc chắn giết!
— Ba tông liên minh, mười hai người, mà để thằng ranh con chạy mấy ngày! Hôm nay phải kết thúc!
Tạ Trường An đứng dậy. Phủi áo. Nhìn về hướng tiếng người đến.
Ba tông. Mười hai người.
Hắn Kim Đan. Một mình.
Hắn không chiến đấu. Hắn không muốn chiến đấu. Chiến đấu nghĩa là lộ. Lộ nghĩa là thiên hạ nhìn. Thiên hạ nhìn nghĩa là Thiên Đạo Điện nhìn. Chưa đến lúc.
Nhưng hắn cũng không bỏ đi.
Hắn nhìn thiếu niên bất tỉnh dưới gốc tùng. Mắt đỏ nhạt sau hàng mi đen. Mặt trắng. Máu. Chân trần.
Mười sáu tuổi. Bị cả thiên hạ truy sát. Không ai muốn hắn sống.
Giống.
Giống tất cả bọn họ.
Hắn bước ra. Đứng giữa khoảng trống trước gốc tùng. Tay buông hai bên. Mặt bình thản.
Đợi.
· · ·
Mười hai người xuyên rừng chết, dừng lại.
Dẫn đầu là ba người, mỗi người mặc trang phục khác nhau. Một gã trung niên áo xám thêu kiếm bạc, Hàn Kiếm Tông. Một tu sĩ mập, da ngăm, áo vàng, Thiên Nhẫn Đường. Một lão nhân gầy, tóc bạc, cặp mắt ti hí, Thanh Sơn Phái.
Đằng sau: chín đệ tử, tu vi Luyện Khí đến Trúc Cơ. Có người mang kiếm, có người mang phù lục, có người mang xích. Tất cả, vẻ mặt quyết tâm. Và sợ.
Sợ. Ngay cả khi đông hơn, mạnh hơn, vẫn sợ. Sát khí trong rừng chết khiến bọn họ co rúm linh khí, da nổi gai, tay cầm vũ khí run nhẹ.
Gã trung niên áo xám nhìn, thấy Tạ Trường An đứng giữa đường.
Dừng.
— Ai?
Tạ Trường An nhìn. Đếm. Mười hai. Ba Trúc Cơ, tầng ba, tầng bốn, tầng hai. Chín Luyện Khí. Không ai Kim Đan. Hắn Kim Đan, cao hơn tất cả.
Nhưng hắn không dùng áp lực cảnh giới. Chỉ đứng.
— Đạo hữu. Gã áo xám bước tới. Ở đây nguy hiểm. Phía sau ngươi là kẻ mang sát khí thiên sinh, tai họa biết đi. Chúng ta là liên minh ba tông, lĩnh lệnh truy sát. Tránh ra.
Tạ Trường An nhìn gã. Rồi nhìn sau lưng mình, thiếu niên bất tỉnh dưới gốc tùng.
Quay lại.
— Nó theo ta.
Ba chữ. Giọng nhẹ. Bình thản. Như nói chuyện thời tiết.
Gã áo xám nhíu mày.
— Gì?
— Nó. Theo. Ta.
Lão nhân Thanh Sơn Phái bước tới, cặp mắt ti hí nheo lại.
— Đạo hữu, ngươi biết nó là cái gì không? Sát khí thiên sinh, mới lọt lòng đã giết sản bà. Đi đến đâu, người chết đến đó. Ba ngôi làng. Hai đoàn thương. Một tông phái nhỏ, cả tông trên dưới ba mươi người, chết sạch trong một đêm. Ngươi muốn nhận nó?
Tạ Trường An nhìn lão. Không nói.
— Đạo hữu, tu sĩ mập Thiên Nhẫn Đường chen vào, giọng trầm, ta không biết ngươi là ai, nhưng ngươi đang cản đường diệt họa. Thằng nhỏ kia không phải người. Là tai họa. Để nó sống, thêm người chết.
— Nó mười sáu tuổi.
Ba chữ. Tạ Trường An nói nhẹ. Nhìn tu sĩ mập.
— Mười sáu tuổi, chạy chân trần, máu chảy đầy người. Mười hai tu sĩ trưởng thành truy sát một đứa trẻ mười sáu tuổi. Hắn nghiêng đầu nhẹ. Diệt họa?
Im lặng.
Gã áo xám nghiến răng.
— Ngươi không hiểu. Sát khí thiên sinh không kiểm soát được. Nó không chọn giết ai, đi ngang là chết. Ngươi đứng gần nó, ngươi không thấy tay mình chảy máu sao?
Tạ Trường An nhìn tay mình. Chi chít vết cắt.
— Thấy.
— Vậy ngươi còn—
— Ta đã nói. Giọng hắn vẫn nhẹ. Nhưng có gì đó thay đổi. Không phải giọng, là ánh mắt. Đôi mắt nhìn mười hai người, bình thản, nhưng sâu. Sâu đến mức gã áo xám thấy mình muốn lùi. Nó theo ta. Về đi.
Gã áo xám cắn răng. Nhìn đồng minh. Tu sĩ mập nhìn lại. Lão nhân mắt ti hí nheo thêm.
— Tu vi ngươi? — Lão nhân hỏi.
— Kim Đan.
Ba Trúc Cơ nhìn nhau. Kim Đan, cao hơn họ một cấp. Không phải không đánh được, nhưng giá phải trả sẽ lớn. Và chín đệ tử phía sau, Luyện Khí, đối mặt Kim Đan, chết chắc.
Nhưng không chỉ vì tu vi.
Gã áo xám nhìn Tạ Trường An, mặt bình thường, áo vải mỏng (đã xé mất nửa), tay đầy máu, gầy, không vũ khí. Trông như nông dân. Trông như phế vật.
Nhưng ánh mắt.
Ánh mắt người từng nhìn cái chết mà không chớp. Ánh mắt người đã đứng ở chỗ này không phải lần đầu, trước mặt kẻ đông hơn, mạnh hơn, hung hãn hơn, và không lùi. Không phải vì không sợ. Mà vì đã chọn.
Gã áo xám lùi nửa bước.
Tự hỏi: Gã này là ai?
Lão nhân Thanh Sơn Phái nói, giọng the thé:
— Đạo hữu, ngươi nhận nó, ngươi chịu trách nhiệm. Nó giết thêm người, máu đổ lên đầu ngươi.
Tạ Trường An gật.
— Ta biết.
— Ngươi...
— Về đi.
Hai chữ. Lần thứ hai.
Im lặng kéo dài. Gió thổi qua rừng chết, không xào xạc, vì lá đã khô hết. Chỉ có tiếng cành khô gãy rơi, khẽ, xa.
Gã áo xám nhìn đồng minh. Tu sĩ mập thở dài. Lão nhân khoanh tay.
— Ghi nhớ. Gã áo xám nói, giọng lạnh. Kim Đan. Mặt gầy. Áo vải. Ẩn Sơn. Ta sẽ báo lên sư phụ. Nếu thằng nhỏ kia giết thêm một người, chúng ta sẽ quay lại. Không chỉ mười hai.
Tạ Trường An không nói. Nhìn. Đợi.
Gã áo xám quay đi. Tay vẫn nắm kiếm. Bước nhanh. Tu sĩ mập theo sau. Lão nhân đứng thêm một nhịp, nhìn Tạ Trường An, nhìn thiếu niên bất tỉnh sau lưng hắn. Rồi cũng quay đi.
Mười hai người rút. Nhanh. Không ngoái lại.
· · ·
Tạ Trường An đứng yên cho đến khi tiếng bước chân tắt hẳn.
Rồi hắn thở ra.
Nhẹ. Chậm. Ngực hơi tê, sát khí đang ngấm, dù linh khí Kim Đan chống, nhưng đứng gần quá lâu vẫn ảnh hưởng. Hắn xoay tay, linh lực chạy khắp cơ thể, đẩy sát khí ra.
Quay lại.
Thiếu niên, Lục Vô Ưu, vẫn bất tỉnh. Thở đều hơn một chút, máu đã chậm nhờ băng. Nhưng vẫn nguy. Mất máu nhiều. Kiệt sức. Và sát khí vẫn tỏa ra không ngừng, hút luôn sinh lực của chính hắn.
Tạ Trường An ngồi xuống cạnh. Đặt tay lên trán thiếu niên, lạnh. Lạnh bất thường. Sát khí thiên sinh không chỉ hại người ngoài, nó cũng đang ăn chính chủ nhân.
Hắn dẫn một dòng linh lực nhẹ qua lòng bàn tay, truyền vào trán Lục Vô Ưu. Ấm. Dịu. Không nhiều, chỉ đủ để kéo thằng nhỏ khỏi bờ vực.
Mí mắt thiếu niên rung.
Rồi mở.
Đôi mắt, đỏ nhạt. Không phải đỏ máu, mà đỏ nhạt như ráng chiều phai, loãng, buồn. Mắt mở, nhìn lên, nhìn thấy khuôn mặt Tạ Trường An ở trên.
Cơ thể thiếu niên giật mạnh. Bản năng. Lùi. Lưng đập vào gốc tùng, đau, nhưng vẫn ép mình lùi xa hơn. Hai tay chống đất, mắt đỏ mở to, nhìn Tạ Trường An, hoang, cảnh giác, như thú bị dồn.
Sát khí bùng.
Mạnh hơn, do sợ. Do phản xạ. Không khí nặng xuống, lạnh buốt, cỏ đã chết quanh đó cháy đen thêm. Tạ Trường An cảm thấy linh khí bị ép, vết cắt trên tay rỉ máu nhiều hơn.
Hắn không lùi. Ngồi yên. Tay đặt trên đầu gối. Nhìn.
Lục Vô Ưu nhìn lại. Mắt đỏ quét, nhìn xung quanh. Rừng chết. Cỏ cháy. Con thỏ chết. Rồi nhìn lại người trước mặt.
Nhìn tay người đó. Chi chít vết cắt. Máu khô lem nhem.
Mắt hắn, run. Không phải sợ người trước mặt. Là sợ chính mình.
— Đi đi.
Giọng khàn. Rít. Yếu ớt nhưng dứt khoát.
— Đi đi! Ngươi ở gần ta... sẽ chết!
Tạ Trường An nhìn hắn. Thiếu niên mười sáu, mặt trắng, máu đầy người, mắt đỏ hoang dại. Đuổi người đến cứu mình đi.
Vì sợ giết thêm người.
Hắn đã quen rồi. Quen bị truy sát, quen chạy, quen chảy máu. Nhưng hắn không quen có người ở gần mà không chết. Không quen có người ở gần mà không sợ.
Tạ Trường An mỉm cười.
Nhẹ. Nhạt. Nhưng ấm.
— Có gì phải sợ?
Ba chữ.
Lục Vô Ưu sững.
— Ngươi... tay ngươi...
— Ta biết. Tạ Trường An nhìn tay mình. Nhìn lại thiếu niên. Đau một chút. Không chết.
Lục Vô Ưu nhìn hắn. Mắt đỏ, hoang mang. Không hiểu. Mười sáu năm, mọi người nhìn hắn bằng một ánh mắt: sợ. Sợ rồi ghét. Ghét rồi giết. Chưa ai, chưa từng, ngồi gần hắn, tay chảy máu, và cười.
— Ngươi... ngươi là ai?
— Người trồng rau trên núi. Tạ Trường An đứng dậy. Phủi đất. Đi được không?
Lục Vô Ưu không trả lời. Vẫn nhìn. Vẫn không hiểu.
— Mười hai người kia đã đi rồi.
Mắt đỏ chớp.
— Ngươi... đuổi họ?
— Nói họ đi. Họ đi.
— Mười hai người?
— Ừ.
— Ngươi... không giết?
Tạ Trường An nhìn hắn. Cười nhẹ.
— Ta không giết người. Trồng rau thôi.
Lục Vô Ưu nhìn. Im lặng dài.
Rồi hắn cố đứng dậy. Chân run, mất máu nhiều, kiệt sức. Gối gập. Đổ xuống.
Tạ Trường An bước tới. Đỡ. Vai thiếu niên gác lên vai hắn, lạnh, gầy, sát khí cắt vào cổ hắn, vào mặt hắn, nhưng hắn chỉ chau mày nhẹ, dìu thằng nhỏ đứng lên.
— Bám chặt.
— Ngươi... ta sẽ giết ngươi. Ta không kiểm soát được...
— Ta biết.
— Ngươi—
— Đi. Đường xa.
Lục Vô Ưu nhìn hắn. Mắt đỏ, vẫn hoang, nhưng có gì đó khác. Mỏng. Mong manh. Như lớp băng sắp vỡ.
Hắn không nói thêm. Để người lạ dìu mình đi, qua rừng chết, về phía Ẩn Sơn.
· · ·
Ẩn Sơn. Chiều tà.
Diệp Hàn đứng trước cổng, hai cây tre buộc ngang, gọi là cổng, tay cầm nửa cành tre gãy, mắt nhìn xuống con đường mòn lên núi.
Thầy đi hái nấm từ sáng. Giờ chiều muộn. Lâu hơn bình thường.
Hắn cảm nhận. Linh khí trong người, mỏng, nhưng nhạy, bắt được thứ gì đó từ phía bắc. Lạnh. Sắc. Khác.
Rồi hắn thấy thầy.
Tạ Trường An xuất hiện ở cuối đường mòn, bước chậm, vai hơi nghiêng, vì đang dìu ai đó. Thiếu niên cao gần bằng thầy, mặt trắng, áo đen rách tả tơi, tóc xõa. Máu. Nhiều máu, trên người thiếu niên, và trên tay thầy.
Diệp Hàn giơ nửa cành tre. Bước tới. Mắt phải nheo, nhìn thiếu niên, nhìn thứ gì đó tỏa ra từ người hắn.
Sát khí.
Mạnh. Ngay cả kiệt sức, bất tỉnh gần như, sát khí vẫn tỏa, không cần ý thức, không cần chọn. Diệp Hàn cảm thấy lông tay dựng, bản năng kiếm giả trong người la lên: nguy hiểm.
Hắn giơ cành tre, bước giữa đường, chắn.
Tạ Trường An nhìn hắn. Ánh mắt, bình thản.
— Buông kiếm, Diệp Hàn.
— Thầy... người kia...
— Không sao. Buông.
Diệp Hàn nhìn thầy. Nhìn tay thầy, chi chít vết cắt, máu khô lem nhem. Nhìn vai thầy, vai áo rách, da bên dưới rát đỏ vì sát khí.
Hàm cứng. Nhưng hắn buông cành tre. Lùi.
Bạch Ly thò đầu ra từ sau cửa nhà bếp, mắt hổ phách mở to, tai cáo dựng, đuôi xù. Nhìn thiếu niên áo đen. Rồi nấp lại. Đầu vẫn thò, mắt vẫn nhìn, nhưng nấp sau khung cửa.
A Cẩu ngồi bậc thềm. Ngẩng đầu. Mắt đen nhìn thiếu niên đang được dìu tới, nhìn lâu. Mũi hít, mùi gì đó quen. Không phải mùi máu. Là cảm giác. Thứ tỏa ra từ người kia, mạnh, lạnh, giết, giống thứ trong người hắn. Nhưng khác.
Ma khí ăn. Sát khí cắt.
A Cẩu nhìn thầy. Thầy gật nhẹ. A Cẩu không lùi.
Ninh Tiểu Nguyệt bước ra từ bếp, tay cầm muôi, nhìn. Mắt quét, đánh giá. Thiếu niên áo đen, mặt trắng, mắt nhắm, sát khí. Thầy dìu về. Tay thầy đầy máu. Lại. Lần nào thầy mang ai về cũng đầy máu.
Hạ Linh chạy ra, thấy máu trên người thầy, mặt tái, chạy vào lấy thuốc, chạy ra, lấp la lấp láy:
— Thầy! Tay thầy! Để con băng—
Tạ Trường An đặt Lục Vô Ưu xuống bàn đá ngoài sân. Nhẹ. Thiếu niên nằm đó, mặt trắng, thở yếu, sát khí vẫn tỏa, nhưng yếu hơn, vì kiệt.
Hắn quay lại. Nhìn năm đệ tử, Diệp Hàn đứng cảnh giác, Ninh Tiểu Nguyệt quan sát, A Cẩu ngồi yên, Bạch Ly nấp, Hạ Linh ôm hộp thuốc.
— Đây là sư đệ mới của các ngươi.
Im lặng.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn thiếu niên trên bàn đá. Nhìn lại thầy.
— Sát khí thiên sinh?
— Ừ.
— Người ta gọi hắn là "tai họa biết đi?"
— Ừ.
— Bị truy sát?
— Mười hai người. Ba tông liên minh.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn. Rồi thở ra. Nhẹ.
— Sáu rồi.
Tạ Trường An gật.
— Sáu rồi.
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn Hạ Linh.
— Sư muội. Chữa thương cho hắn đi. Cẩn thận, đừng chạm da hắn quá lâu.
Hạ Linh nhìn thiếu niên trên bàn đá. Nhìn sát khí, hoa cỏ quanh bàn đá bắt đầu rũ. Nuốt nước bọt. Rồi gật. Bước tới, mở hộp thuốc, bắt đầu xử lý vết thương.
Diệp Hàn đứng gần, tay vẫn nắm cành tre, mắt không rời thiếu niên áo đen.
— Thầy.
— Hm?
— Hắn nguy hiểm.
— Ta biết.
— Thầy vẫn mang về.
— Ừ.
Diệp Hàn im lặng. Nhìn thầy. Rồi nhìn thiếu niên. Rồi gật, nhẹ, ngắn. Không phản đối. Thầy đã chọn. Hắn tin thầy.
Bạch Ly thò đầu ra thêm một chút. Tai cáo nghiêng, mắt hổ phách nhìn thiếu niên mặt trắng.
— Thầy ơi.
— Hm?
— Sư đệ mới... trông sợ lắm.
— Ngươi cũng trông sợ khi mới đến. Bé xíu, máu me, run như cầy sấy.
— Tiểu Ly không sợ! — Tai cáo dựng. Tiểu Ly dũng cảm!
Ninh Tiểu Nguyệt nhìn. Mắt nheo nhẹ, một thoáng gì đó mềm ở khóe miệng. Nhanh thôi. Rồi nàng quay vào bếp.
— Con nấu thêm cháo. Bát thứ bảy.
Tạ Trường An nhìn theo nàng. Rồi nhìn Hạ Linh đang cẩn thận lau máu trên vai Lục Vô Ưu. Nhìn Diệp Hàn đứng gác. Nhìn A Cẩu ngồi bàn thềm, mắt đen nhìn thiếu niên mới, không sợ, không ghét. Hiểu. Ánh mắt đứa trẻ từng bị gọi là quái vật, nhìn một đứa trẻ khác cũng bị gọi là quái vật.
Nhìn Bạch Ly nấp sau cửa, đuôi cáo đung đưa, tò mò nhiều hơn sợ.
Sáu người.
Hắn ngồi xuống bậc thềm. Mệt. Sát khí ngấm cả buổi, linh khí hao. Tay đau. Nhưng hắn nhìn bàn đá ngoài sân, nơi thiếu niên mặt trắng nằm, nơi Hạ Linh đang chữa thương, nơi sát khí tỏa ra nhưng không ai chạy, và hắn nghĩ:
Sáu mầm.
Đủ rồi.
Một kiếm. Một cơ. Một ma. Một hồ. Một dược. Một sát.
Ẩn Sơn đông quá.
Hắn nhìn vườn rau, mấy luống vẫn xanh, luống phía đông mới trồng lại đang nhú mầm. Nhìn lên trời, chiều tà, mây cam, gió nhẹ. Bình yên. Ẩn Sơn vẫn bình yên.
Nhưng hắn biết.
Tin đồn đang lan. Gã áo xám nói sẽ báo lên sư phụ. Ba tông nhỏ sẽ nói. Thanh Phong sẽ nói. Vân Khê sẽ nói.
Sớm muộn, thiên hạ sẽ nhìn lên đây.
Nhưng hôm nay, hôm nay vẫn bình yên.
Hắn ngả lưng vào cột nhà. Nhắm mắt. Mùi cháo từ bếp bay ra, Ninh Tiểu Nguyệt nấu, bảy bát. Tiếng Hạ Linh khẽ hỏi "có đau không?" dù thiếu niên vẫn bất tỉnh. Tiếng Bạch Ly hỏi nhỏ "sư đệ mới tên gì hả thầy?" Tiếng A Cẩu, im lặng, nhưng là thứ im lặng ở đó, không đi.
Tạ Trường An không mở mắt.
— Lục Vô Ưu.
— Tên hay! — Bạch Ly. Vô Ưu là không lo hả thầy?
— Ừ. Không lo.
— Nhưng trông hắn lo lắm.
Tạ Trường An mỉm cười. Không mở mắt.
— Rồi sẽ không lo.
Gió thổi qua Ẩn Sơn. Nhẹ. Ấm. Mùi cháo, mùi thuốc, mùi cỏ, mùi máu khô.
Ẩn Sơn Tông. Sáu đệ tử. Một thầy.
Bảy người.
Vừa đủ.