Ngôi Sao Rơi
Hoang mạc phía tây không có đường.
Lục Vô Ưu biết điều đó trước khi đi, nhưng biết và bước là hai chuyện khác nhau. Cát vàng nhạt kéo dài đến chân trời, không cây, không bóng, không mùi gì ngoài mùi đá nóng và khoáng chất khô. Linh khí loãng đến mức thở sâu cũng chỉ hít được một phần mười so với Ẩn Sơn.
Bên cạnh, Diệp Hàn bước đều.
Hai ngày rồi. Hai ngày đi trong im lặng, kiểu im lặng mà chỉ hai người quen nhau mười bảy năm mới chịu được. Diệp Hàn không hỏi bao xa, không hỏi tìm gì. Thầy nói đi, đi. Hướng tây, tìm vật rơi.
Lục Vô Ưu cũng không hỏi. Nhưng hắn nghĩ.
Sát khí trong người hắn rung từ lúc rời Ẩn Sơn. Nhẹ, kiểu rung khi có thứ phía trước mà sát khí nhận ra trước ý thức. Mười bảy năm sống với sát khí, hắn đã học cách nghe. Sát khí rung vì giận là nóng, vì sợ là lạnh, vì nguy hiểm là nhọn.
Lần này: nhọn. Rất nhọn. Kiểu nhọn mà hắn chưa từng gặp.
· · ·
Chiều ngày thứ hai. Nắng nghiêng.
Diệp Hàn dừng lại trước. Tay đặt lên chuôi kiếm, không rút, chỉ chạm.
– Có mùi máu.
Lục Vô Ưu hít. Không ngửi thấy gì. Nhưng hắn tin Diệp Hàn, vì kiếm ý tầng bốn của sư huynh cảm nhận bằng kiếm nhiều hơn bằng mũi.
– Hướng nào?
Diệp Hàn chỉ. Phía trước, qua ba gò cát, chỗ đường chân trời nhấp nhô.
Họ đi nhanh hơn. Không chạy, vì chạy trong hoang mạc là phí sức. Bước dài, đều, kiểu bước của người tu luyện quen di chuyển dài ngày.
Qua gò cát thứ nhất. Thứ hai. Thứ ba.
Lục Vô Ưu thấy.
· · ·
Hố va chạm.
Rộng chừng mười trượng, sâu ba trượng, cát quanh mép bị thiêu thành thủy tinh. Không phải thủy tinh bình thường, mà thủy tinh có ánh bạc, kiểu sáng giống vết nứt trên trời đêm đó. Vách hố nhẵn, trơn, như ai đó dùng lửa cực nóng nung chảy cát rồi để đông lại trong nháy mắt.
Không có thiên thạch.
Giữa hố, thay vào đó: một người.
Thiếu niên. Chừng mười bảy tuổi. Nằm sấp, tay phải nắm một thanh kiếm ngắn, tay trái gập dưới bụng. Áo rách, vải lạ, không phải lụa hay vải bông, mà loại vải mỏng có ánh bạc nhạt, kiểu vải hắn chưa từng thấy ở Thiên Khuyết.
Máu.
Nhiều máu. Nhưng không phải máu đỏ.
Máu bạc. Loãng, sánh nhẹ, chảy từ vết thương ở lưng xuống cát, tạo thành vệt sáng nhạt trên nền vàng. Mùi kim loại nồng, kiểu mùi từ vết nứt đêm đó, nhưng gần hơn, đặc hơn.
Lục Vô Ưu đứng trên mép hố. Nhìn xuống.
Sát khí trong người hắn rung mạnh. Rất mạnh. Không phải rung vì muốn giết, mà rung vì nhận ra thứ gì đó quen mà lạ. Như nhìn vào gương nhưng hình trong gương không giống mình.
– Sát khí.
Diệp Hàn quay sang.
– Hắn có sát khí?
– Có. Nhưng khác.
Lục Vô Ưu nhảy xuống hố. Cát thủy tinh kêu lạo xạo dưới dép. Ngồi xuống cạnh thiếu niên. Đặt tay lên cổ, tìm mạch.
Có. Yếu. Nhưng có.
Và khi ngón tay chạm da, sát khí bên trong thiếu niên rò ra, chạm vào sát khí của Lục Vô Ưu.
Hắn giật tay lại.
Lạnh.
Sát khí Thiên Khuyết là nóng, hắn biết điều đó từ mười bảy năm tu luyện. Sát khí sinh ra từ ý muốn giết, từ phẫn nộ, từ bản năng sinh tồn. Nó nóng vì nó sống, vì nó muốn hủy diệt, vì nó có cảm xúc dù cảm xúc đó tăm tối.
Sát khí thiếu niên này: lạnh. Không phải lạnh vì sợ. Lạnh vì trống.
Như lưỡi liềm. Như công cụ. Không thù hận, không phẫn nộ, không bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ cắt. Cắt vì được làm ra để cắt.
Thu hoạch.
Từ đó vọng lên trong đầu Lục Vô Ưu, dù hắn không biết nó đến từ đâu. Không phải hắn nghĩ ra. Sát khí của hắn tự dịch, kiểu dịch khi hai ngôn ngữ cùng gốc chạm nhau.
Sát khí để giết. Sát khí để hái. Cùng gốc, khác mục đích.
Hắn nhìn thiếu niên bất tỉnh. Nhìn thanh kiếm ngắn trong tay, lưỡi kiếm có khắc ký hiệu lạ, không phải chữ Thiên Khuyết, không phải cổ ngữ, mà là thứ gì đó hắn chưa từng thấy. Hình tròn bao quanh hình nhành cây, bên dưới có ba vạch ngang.
– Sư huynh.
Diệp Hàn nhảy xuống. Đứng cạnh. Nhìn.
Kiếm ý tầng bốn quét qua thiếu niên. Một nhịp. Hai nhịp.
Diệp Hàn nhíu mày.
– Kinh mạch bị cắt.
– Cắt?
– Không phải đứt. Cắt. Gọn. Có chủ đích. Giống ai đó xén cành cây, bỏ phần thừa, giữ phần muốn. Kinh mạch hắn... không tự nhiên.
Lục Vô Ưu nhìn lại. Hắn không có kiếm ý để đọc kinh mạch, nhưng sát khí cho hắn thứ khác: cảm giác. Thiếu niên này mạnh. Rất mạnh. Nhưng mạnh theo kiểu bất thường, kiểu mạnh khi ai đó bị ép mạnh, bị cắt gọt để vừa khuôn.
Im lặng.
Gió hoang mạc thổi qua, mang theo mùi kim loại và cát nóng.
– Mang về hay không?
Diệp Hàn hỏi. Giọng đều, kiểu giọng đợi Lục Vô Ưu tự quyết.
Lục Vô Ưu nghĩ. Sát khí trong người hắn vẫn rung, vẫn nhọn. Thiếu niên này nguy hiểm. Sát khí lạnh kiểu đó, kiểu công cụ, kiểu vũ khí không có ý chí, nguy hiểm hơn sát khí nóng gấp nhiều lần. Sát khí nóng có thể kiểm soát bằng cảm xúc. Sát khí lạnh không có gì để kiểm soát.
Nhưng.
Hắn nhìn thiếu niên. Mười bảy tuổi. Bất tỉnh. Máu bạc chảy trên cát. Tay nắm kiếm ngay cả khi hôn mê, kiểu nắm không phải vì muốn đánh, mà vì không có gì khác để giữ.
Giống ta. Mười bảy năm trước.
Lục Vô Ưu nhớ. Nhớ mình nằm trên đất, sát khí tràn, ba tông truy sát, chỉ còn thanh đao trong tay. Nắm đao vì không có gì khác. Nắm vì nếu buông ra, thế giới sẽ không còn gì thuộc về mình.
Rồi có người xuất hiện. Nấu cháo. Dạy thở.
– Mang về.
Diệp Hàn gật. Không hỏi lý do.
– Nguy hiểm đấy, Lục Vô Ưu nói thêm, tự nhắc mình hơn nhắc sư huynh.
Diệp Hàn nhìn hắn. Mắt một bên, bình lặng.
– Thầy sẽ muốn nhìn thấy hắn.
Đúng. Thầy nhìn mọi người bằng con mắt khác. Thầy nhìn đứa trẻ mù một mắt thấy Kiếm Thần. Nhìn thiếu nữ lầu đỏ thấy Nữ Đế. Nhìn đứa trẻ bị thiêu thấy Ma Tôn. Thầy sẽ nhìn thiếu niên này và thấy thứ mà cả hai đều không thấy.
Lục Vô Ưu cúi xuống, nhẹ nhàng lật thiếu niên nằm ngửa. Vết thương ở lưng sâu, cắt xéo từ vai phải xuống eo trái, kiểu vết chém bằng kiếm, chính xác, gọn, vết chém của người quen giết.
Bị đồng loại chém.
Hắn biết. Sát khí trên vết thương giống sát khí trong người thiếu niên. Cùng loại. Cùng gốc. Lạnh.
Thiếu niên rên. Mắt mở he hé.
Đồng tử bạc. Không phải xám, không phải trắng. Bạc. Kiểu bạc giống máu, giống ánh sáng từ vết nứt trên trời.
Miệng mở. Tiếng lạ tuôn ra, ngôn ngữ Lục Vô Ưu chưa nghe bao giờ, âm tiết dày, nhấn mạnh, kiểu ngôn ngữ được thiết kế để ra lệnh hơn là để nói chuyện.
Rồi dừng.
Thiếu niên nhìn bầu trời. Nhìn hoang mạc. Nhìn hai người đứng cạnh. Mắt bạc giãn ra, kiểu giãn khi nhận ra mình không ở nơi quen thuộc.
Miệng mở lại. Lần này, tiếng khác. Chậm hơn, khó khăn, kiểu nói ngôn ngữ không thường dùng.
– Đây là... Vườn 47?
Cổ ngữ. Giọng cứng, phát âm lệch, nhưng hiểu được.
Lục Vô Ưu và Diệp Hàn nhìn nhau.
Vườn?
Lục Vô Ưu ngồi xuống. Ngang tầm mắt thiếu niên.
– Đây là Thiên Khuyết. Hoang mạc phía tây. Ngươi rơi từ trời xuống.
Thiếu niên chớp mắt. Mấy lần. Rồi mắt tối lại, kiểu tối khi hiểu ra thứ gì đó tồi tệ.
– Đã đến... rồi.
Nói xong, mắt nhắm. Bất tỉnh.
Tay vẫn nắm kiếm.
· · ·
Đường về xa hơn đường đi.
Không phải vì khoảng cách, mà vì Lục Vô Ưu cõng người trên lưng, và thiếu niên này nặng hơn vẻ ngoài gầy guộc. Không phải nặng xương thịt, mà nặng kiểu khác, kiểu nặng khi sát khí lạnh rò ra từ người hắn thấm vào lưng Lục Vô Ưu, kiểu nặng khi hai luồng sát khí chạm nhau, đẩy nhau, hòa nhau.
Diệp Hàn đi trước dẫn đường. Thỉnh thoảng quay lại nhìn.
– Được không?
– Được.
Không được lắm. Sát khí lạnh ăn vào kinh mạch, tê, kiểu tê khi ngâm tay trong nước đá quá lâu. Nhưng Lục Vô Ưu từng cõng thứ nặng hơn. Mười bảy năm trước, hắn cõng sát khí của chính mình, và sát khí đó muốn giết cả thiên hạ. Một thiếu niên bất tỉnh, dù sát khí lạ, vẫn nhẹ hơn.
Hai ngày nữa.
· · ·
Ẩn Sơn. Hoàng hôn.
Cổng Ẩn Sơn giờ khác xưa. Bảng tên xiên xẹo vẫn treo, nhưng quanh nó là tường đá mới, cổng gỗ lớn hơn, và hai hàng cây phong non trồng dọc đường lên núi. Ẩn Sơn đã mở cửa thiên hạ, và thiên hạ đã để lại dấu vết: bậc đá mòn hơn, đường rộng hơn, nhưng vườn rau của thầy vẫn ở vị trí cũ, và mùi cháo từ bếp vẫn bay ra mỗi chiều.
Lục Vô Ưu bước qua cổng. Diệp Hàn đi cạnh.
Bạch Ly chạy ra đầu tiên. Đuôi cáo dựng, mũi hít hít.
– Sư huynh mang gì về thế? Mùi lạ lắm!
Rồi nàng nhìn thiếu niên trên lưng Lục Vô Ưu. Mắt thú co lại. Đuôi thu về.
– Máu... không phải máu.
A Cẩu đứng sau. Im lặng. Ma khí trong người hắn rung, nhẹ, kiểu rung khi nhận ra thứ gì đó khiến bản năng cảnh giác. Mắt trái nhấp nháy đỏ, rồi tắt.
Hạ Linh chạy ra với túi thuốc. Thấy máu bạc trên lưng áo Lục Vô Ưu, tay nàng sững một nhịp, rồi quỳ xuống, mở túi, bắt đầu kiểm tra.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng trên bậc thềm. Mắt Thiên Cơ quét. Không nói gì, nhưng tay nàng đã cầm quạt tre, xoay, kiểu xoay khi nàng đang tính.
Tạ Trường An bước ra từ bếp.
Khăn trên vai, tay còn dính bột gạo. Nhìn Lục Vô Ưu. Nhìn thiếu niên trên lưng.
Mắt hắn thay đổi.
Lục Vô Ưu đã thấy mắt thầy thay đổi nhiều lần. Lần đầu nhìn Diệp Hàn, mắt sáng lên. Nhìn Ninh Tiểu Nguyệt, mắt lấp lánh. Nhìn A Cẩu, mắt mềm. Nhìn Bạch Ly, mắt ấm. Nhìn Hạ Linh, mắt lo. Nhìn hắn, mắt tĩnh.
Mỗi đệ tử, một ánh mắt. Lục Vô Ưu nhớ hết.
Lần này, mắt thầy không sáng. Không mềm. Không ấm.
Run.
Ánh mắt đó run, nhẹ, thoáng, như ngọn lửa bị gió lay. Kiểu run mà Lục Vô Ưu chưa từng thấy ở thầy, ngay cả khi thầy đứng trước Nguyên Anh đỉnh, ngay cả khi tay thầy đen nửa cẳng.
Tạ Trường An bước đến. Chậm.
Đặt tay lên trán thiếu niên. Nhắm mắt.
Mở mắt.
Quay sang Lục Vô Ưu. Giọng bình, nhưng hắn nghe được thứ gì đó bên dưới cái bình đó, kiểu nghe mà sát khí giúp hắn nhạy hơn tai.
– Đặt hắn vào phòng khách. Hạ Linh cầm máu trước. Không ai vào ngoài ta.
Lục Vô Ưu gật. Đặt thiếu niên xuống giường phòng khách. Hạ Linh bắt đầu làm việc, tay nhanh, mắt tập trung, kiểu tập trung của người đã cứu hàng trăm mạng.
Lục Vô Ưu lùi ra.
Đứng ngoài cửa. Diệp Hàn đứng cạnh.
Im lặng.
– Sư huynh nhìn thấy gì?
Diệp Hàn không quay. Mắt nhìn phía trước, nơi thầy đang ngồi cạnh giường thiếu niên, tay đặt trên cổ tay hắn ta, nhắm mắt.
– Kiếm ý tầng bốn cho ta thấy kinh mạch. Kinh mạch hắn bị xén. Như ai đó cắt bỏ bảy phần, ghép lại ba phần khác vào. Phần ghép mạnh hơn phần gốc, nhưng không phải của hắn.
Lục Vô Ưu thấm.
– Sát khí cũng vậy. Sát khí hắn không phải của hắn. Lạnh. Trống. Như công cụ.
Diệp Hàn gật.
– Thầy nhìn thấy gì?
– Ta không biết. Nhưng thầy run.
Im lặng kéo dài. Gió chiều thổi qua hành lang, mang theo mùi cháo từ bếp, mùi thuốc từ phòng Hạ Linh, mùi đất ẩm từ vườn rau.
– Thầy hiếm khi run.
Diệp Hàn gật lần nữa.
– Lần cuối thầy run là khi trời nứt.
Lục Vô Ưu dựa vào tường. Nhắm mắt. Sát khí trong người đã bớt rung, nhưng vẫn nhọn, vẫn cảnh giác, kiểu cảnh giác của con thú khi biết mùa thay đổi nhưng không biết mùa gì sắp đến.
Thiên phú bị cắt.
Hắn không nghe thấy câu đó. Nhưng trong phòng, Tạ Trường An mở mắt, nhìn thiếu niên bất tỉnh, và nói rất khẽ, kiểu khẽ chỉ mình hắn nghe:
– Thiên phú này... bị cắt rồi.
Tay hắn buông ra. Nắm lại. Nắm chặt.
Bên ngoài, hoàng hôn tắt. Ẩn Sơn chìm vào đêm.
Trong bếp, nồi cháo sôi quá lửa, trào ra, không ai tắt.