Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 172: Tạ Trường An Gặp Viên Chủ
Chương 172

Tạ Trường An Gặp Viên Chủ

Vết nứt mở rộng vào lúc trời sáng.

Tạ Trường An đứng ngoài sân, tay ướt, vừa rửa rau xong. Bầu trời phía tây rạn thêm một đường, dài, mỏng, ánh bạc rỉ qua khe như nước tràn bờ. Không có tiếng. Vết nứt mở không có tiếng, kiểu mở khi thế giới nứt từ bên trong, chậm đến mức không ai nghe, ngoại trừ những kẻ biết lắng.

Ông biết lắng.

Linh lực trong người ông rung, nhẹ, kiểu rung khi dây đàn bị gảy ở rất xa. Ông nhận ra: có ai đó đang nhìn qua vết nứt. Không phải Liêm. Liêm nhìn bằng Phiến Đánh Dấu, lạnh, chính xác, vô cảm. Ánh nhìn này khác. Ấm. Kiên nhẫn. Kiểu nhìn khi người làm vườn nhìn cây, không vội, vì biết cây không chạy đi đâu.

Ông đặt rổ rau xuống bậc thềm. Lau tay vào vạt áo. Bước ra cổng Ẩn Sơn.

Diệp Hàn ngồi trên mái, tay bó, kinh mạch vẫn chưa lành hẳn sau trận với Liêm #9. Hắn nhìn thầy. Nhìn lâu.

– Thầy.

– Ừ.

– Con đi cùng.

– Không cần.

Hắn bước đi. Một mình. Qua cánh đồng cải đã trồng lại, mầm mới nhú, xanh non giữa đất đen. Qua rừng trúc. Qua suối. Lên đỉnh vách đá phía bắc, nơi vết nứt gần nhất cắt ngang bầu trời.

Ông đứng dưới vết nứt. Nhìn lên.

Ánh bạc rọi xuống, lạnh, mỏng. Qua ánh bạc, hình chiếu hiện ra. Không phải người bước qua, chưa. Hình chiếu, ảnh, bóng, kiểu bóng khi ánh sáng chiếu qua tấm kính đặc biệt mà chỉ một bên nhìn thấy bên kia.

Hứa Vạn Thọ.

Ông già. Không, không phải già. Lão. Tóc bạc, dài, buộc gọn sau lưng. Áo trắng, sạch, kiểu sạch khi không có bụi, không có chiến tranh, không có gì ngoài vườn. Mặt hiền. Mắt ấm. Tay cầm kéo cắt cành, kiểu kéo mà người làm vườn cầm, nhỏ, sắc, quen.

Và ông nhìn Tạ Trường An. Cười.

Không phải cười khinh. Không phải cười ác. Cười, kiểu cười khi gặp lại người quen sau lâu rồi mà không giận, không trách, chỉ vui vì thấy người đó còn sống.

– Tạ Trường An.

Giọng vang qua vết nứt, méo nhẹ, nhưng rõ. Ấm. Kiểu ấm khi ông nội nói chuyện với cháu đi xa về.

– Giám Sát Viên cũ của ta. Hai mươi năm.

Tạ Trường An nhìn hình chiếu. Mặt ông không thay đổi. Tay không run. Nhưng trong ngực, nơi phong ấn bốn lớp đè nén linh lực suốt hai mươi năm, có thứ gì đó nhói. Không phải đau. Nhói vì nhớ. Nhớ giọng nói này. Nhớ nụ cười này. Nhớ lần đầu tiên ông đứng trong Thiên Viên Hội, mười tám tuổi, nghe giọng nói ấm áp đó giảng về mầm và vườn, và tin. Tin mọi chữ.

– Hứa Vạn Thọ.

Ông gọi tên, kiểu gọi khi không thêm danh xưng, không gọi Viên Chủ, không gọi tiền bối. Gọi tên. Vì hai mươi năm trước, ông từng gọi tên này mỗi ngày.

Hứa Vạn Thọ cười rộng hơn.

– Ngươi trồng giỏi quá. Hình chiếu nghiêng đầu, nhìn qua vết nứt, nhìn xuống Ẩn Sơn bên dưới. Mầm ở đây đẹp hơn bất kỳ vườn nào ta từng thấy. Và ta thấy một trăm lẻ tám vườn.

Tạ Trường An không đáp. Đợi.

– Kiếm Quỷ Diệp Hàn. Kiếm ý tầng năm, hai mươi tám tuổi. Ta chưa thấy mầm kiếm nào thuần đến vậy trong năm trăm năm.

Hứa Vạn Thọ kể, giọng nhẹ, kiểu nhẹ khi đọc danh sách hoa trong vườn.

– Nữ Đế Ninh Tiểu Nguyệt. Thiên cơ vượt mọi phương trình ta từng viết. Nàng bày cờ với thiên hạ mà thiên hạ không biết mình đang trên bàn. Hạng S. Chưa ai đạt S trong lĩnh vực thiên cơ từ sáu ngàn năm.

Dừng. Nhìn.

– Ma Tôn A Cẩu. Huyết mạch Ma Thần dòng chính. Lần cuối ta thấy huyết mạch này là ngàn năm trước, ở vườn 12. Mầm đó phá hủy cả vườn trước khi ta kịp hái. Mầm này, ngươi thuần được. S+. Cao nhất trong một trăm lẻ tám vườn.

Tạ Trường An nghe. Mỗi cái tên, mỗi đệ tử, mỗi đứa trẻ mà ông nhặt về, tắm rửa, nấu cháo, dạy cầm đũa, bị gọi bằng hạng, bằng cấp, bằng giá trị thu hoạch. Ông nghe, và không nói, vì nếu nói bây giờ ông sẽ nói thứ không cần nói.

– Yêu Hoàng Bạch Ly. Chín đuôi tiềm ẩn. Sát Thần Lục Vô Ưu. Sát khí có hướng. Dược Thần Hạ Linh. Luyện đan vượt cảnh giới. Sáu mầm. Tất cả trên S. Tất cả trong cùng một vườn.

Hứa Vạn Thọ ngừng đọc. Nhìn Tạ Trường An. Mắt ấm, nhưng phía sau ấm có thứ gì đó, kiểu thứ gì đó mà Tạ Trường An nhận ra vì ông từng có, hai mươi năm trước, khi ông còn tin vào Thiên Viên Hội: sự chắc chắn. Chắc chắn tuyệt đối rằng mình đúng.

– Ngươi trồng giỏi quá, Trường An. Mầm ở đây đẹp hơn bất kỳ vườn nào ta từng thấy.

– Vì ta không trồng để hái.

Hứa Vạn Thọ nghiêng đầu. Kéo cắt cành trong tay xoay nhẹ, kiểu xoay khi nghĩ, khi tính.

– Vậy ngươi trồng để làm gì?

– Để chúng sống.

Im lặng. Vết nứt rung nhẹ, ánh bạc nhấp nháy. Hình chiếu Hứa Vạn Thọ nhìn Tạ Trường An, nhìn lâu, và nụ cười không tắt. Không phải cười khinh. Cười thật, kiểu cười khi nghe đứa trẻ nói điều ngây thơ mà người lớn biết là không thể, nhưng không nỡ phản bác vì đẹp quá.

– Chúng sẽ sống. Ở bên ta. Mạnh hơn.

Tạ Trường An lắc đầu. Chậm.

– Nhưng không phải chúng.

Nụ cười Hứa Vạn Thọ không tắt. Nhưng mắt thay đổi, nhẹ, kiểu thay đổi khi nến cháy nghiêng, bóng lệch.

– Ngươi vẫn giữ quan điểm đó. Hai mươi năm. Giám Sát Viên giỏi nhất ta từng có, bỏ đi vì một bát cháo.

Tạ Trường An không giật mình. Ông biết Hứa Vạn Thọ biết. Biết hết. Biết ông bỏ đi vì đêm đó, hai mươi năm trước, khi ông ngồi trong cấm địa Thiên Viên Hội và nhìn thấy mầm bị chiết cành lần đầu tiên. Không phải nhìn từ xa, nhìn trên giấy, nhìn trong báo cáo. Nhìn tận mắt. Đứa trẻ mười hai tuổi, mắt bạc, kinh mạch bị cắt, gốc rễ bị nhổ, rồi ghép vào thứ khác, rồi đứng dậy, rồi không nhớ tên mình nữa.

Ông nhìn, và ông hiểu: đây không phải trồng. Đây là mổ.

Rồi ông bỏ đi. Một đêm, một phù hiệu vứt lại, một cánh cửa đóng. Hai mươi năm sau, ông trồng rau trên Ẩn Sơn.

– Không phải vì một bát cháo, ông nói. Giọng bình. Vì ta nhìn thấy.

– Nhìn thấy gì?

– Nhìn thấy mầm khóc.

Hứa Vạn Thọ im. Lần đầu tiên. Kéo cắt cành trong tay dừng xoay.

– Mầm không khóc, Trường An. Mầm không biết khóc. Cây không đau khi bị cắt cành. Chúng mọc lại. Mạnh hơn.

– Cây không biết khóc. Nhưng chúng không phải cây.

Hứa Vạn Thọ nhìn ông. Lâu. Ánh bạc từ vết nứt rung, hình chiếu nhấp nháy nhưng không mất.

– Ngươi muốn giữ chúng. Ta hiểu. Nhưng Trường An, ngươi biết điều ta biết: mầm trong Thiên Khuyết mạnh. Mạnh hơn bất kỳ vườn nào. Nhưng mầm ở trong, không bao giờ biết mình có thể mạnh đến đâu. Rào cản giữ chúng. Thiên Khuyết giữ chúng. Ngươi giữ chúng. Chúng sẽ mạnh, nhưng không bao giờ đủ mạnh.

Ông dừng. Kéo cắt cành giơ lên, nhẹ, không đe dọa, kiểu giơ khi giải thích.

– Ta hái, vì ta biết chúng có thể mạnh hơn. Ở bên ngoài, không có rào cản, không có giới hạn. Chúng sẽ trở thành thứ mà bên trong không bao giờ cho phép.

– Nhưng chúng không chọn.

Hứa Vạn Thọ cười.

– Cây có chọn được mùa xuân không?

Tạ Trường An nhìn ông già trong hình chiếu. Nhìn nụ cười ấm áp. Nhìn đôi mắt chắc chắn. Và ông nhận ra, rõ hơn hai mươi năm trước: Hứa Vạn Thọ không ác. Không ghét ai. Không muốn ai đau. Ông ta thật sự tin rằng hái là tốt cho mầm. Tin như người trồng hoa tin rằng cắt cành để hoa nở đẹp hơn.

Đó mới là thứ đáng sợ nhất.

Không phải kẻ thù ghét ông. Kẻ thù yêu mầm của ông, theo cách mà ông không thể chấp nhận.

– Vạn Thọ.

Ông gọi tên, lần thứ hai, giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ khi nói với người mà ông từng kính trọng.

– Ta không giữ chúng. Chúng ở vì chúng muốn ở. Chúng đi vì chúng muốn đi. Đó là điều ngươi không hiểu. Vườn của ngươi có tường. Vườn của ta có cửa.

Hứa Vạn Thọ cười. Nhẹ. Buồn. Kiểu buồn khi ông nội thấy cháu đi sai đường nhưng biết không ngăn được.

– Cửa mở, mầm sẽ đi. Và khi chúng đi, ngươi có đuổi theo không?

Tạ Trường An lắc đầu.

– Không. Ta nấu cháo. Chờ.

Hình chiếu nhấp nháy. Vết nứt thu hẹp. Hứa Vạn Thọ lùi, chậm, như bóng lùi khi nến tắt.

– Hai mươi năm, Trường An. Ngươi không thay đổi. Vẫn cứng đầu. Vẫn nấu cháo. Vẫn tin rằng mầm tự lớn. Ta không thay đổi. Vẫn hái. Vì ta biết: mầm không tự lớn. Mầm cần đúng đất. Và đất tốt nhất, ở bên ngoài.

Hình chiếu mờ. Mỏng. Sắp biến mất.

– Ta sẽ xuống. Không phải hôm nay. Nhưng sẽ. Và khi ta xuống, Trường An, ta sẽ hái mầm đẹp nhất của ngươi. Không phải vì ta ghét ngươi. Vì mầm đẹp, và ta muốn chúng nở.

Hình chiếu biến mất. Vết nứt khép lại, chỉ còn đường mỏng trên trời, kiểu vết sẹo khi da lành nhưng dấu vết vẫn còn.

Tạ Trường An đứng trên vách đá. Một mình. Gió thổi áo vải cũ. Tay trái, tay mà ma khí A Cẩu đã xâm thực, tay mà Hồi Mệnh Đan của Hạ Linh đã chữa nhưng vẫn đen ở đầu ngón, run nhẹ. Không phải run vì sợ. Run vì lạnh, và ông đã đứng lâu quá.

Ông quay người. Bước xuống núi. Về Ẩn Sơn. Vào bếp. Nấu cháo.

Mười bốn bát, như mọi sáng. Không hơn. Không kém.

Diệp Hàn ngồi trên mái, nhìn thầy xúc cháo. Hắn không hỏi thầy đi đâu, gặp ai, nói gì. Hắn nhìn tay thầy. Tay run. Nhẹ, nhưng hắn nhìn thấy, vì hắn nhìn thầy mỗi ngày mười sáu năm, hắn biết khi nào tay thầy không run.

Hắn nhảy xuống. Bưng bát. Đặt lên bàn. Mười bốn bát. Đếm. Đủ.

– Thầy.

– Ừ.

– Cháo nhạt.

Tạ Trường An nhìn đệ tử đầu tiên. Kiếm trên lưng, tay bó, mặt lạnh, kiểu lạnh mà ông quen và thương. Hai mươi mốt năm trước, đứa ăn mày mắt một bên vệ đường. Bây giờ, Kiếm Quỷ thiên hạ.

Ông cười.

– Mười sáu năm rồi. Vẫn nhạt.

Ch.172/233
1.903 từ