Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 114: Kẻ Sau Màn Cuối Cùng
Chương 114

Kẻ Sau Màn Cuối Cùng

Tám tháng sau chiến tranh.

Điện Chủ trồng rau giỏi hơn hắn tưởng.

Luống cải hắn trồng đã lên lá thật, xanh đậm, kiểu xanh của rau được tưới đều. Gốc thẳng. Hàng ngay. Kiểu trồng của người cũ, quen ra lệnh, nên rau cũng mọc theo hàng. Tạ Trường An nhìn luống cải, gật. "Rau ngươi thẳng hơn rau ta."

Điện Chủ nhìn luống cải mình. Rồi nhìn luống cải Tạ Trường An, hơi lệch, hàng xiên, kiểu rau của người trồng bằng cảm giác, không bằng quy tắc.

– Rau ngươi ngon hơn.

Tạ Trường An cười. "Rau nào cũng ngon. Đợi thu hoạch."

Hai kẻ thù cũ ngồi cạnh nhau giữa vườn rau. Nắng chiều. Gió nhẹ mang mùi đất ẩm. Hai luống cải: một thẳng, một lệch. Kiểu hai con người: một sống bằng kiểm soát, một sống bằng buông.

Điện Chủ mở miệng. Giọng nhẹ, kiểu giọng người già kể chuyện buổi chiều.

– Ngươi biết tại sao ta lập Thiên Đạo Điện ở Thiên Khuyết?

Tạ Trường An nhìn hắn. Chờ.

– Vì Thiên Khuyết là đại lục bị cô lập.

Tạ Trường An nhíu mày nhẹ. "Cô lập?"

– Thiên Khuyết không phải thế giới duy nhất.

Im lặng. Gió thổi qua vườn rau. Rau rung nhẹ, kiểu rau rung khi thế giới sắp thay đổi.

– Bên ngoài Thiên Khuyết, Điện Chủ nói tiếp, giọng chậm, kiểu giọng người kể bí mật giữ bốn ngàn năm. Có các thế lực. Lớn hơn. Mạnh hơn. Thiên Khuyết so với bên ngoài, kiểu ao so với biển.

Tạ Trường An im. Không phải im vì sốc. Im vì đang nghe, kiểu im của người nghe thật.

– Ta lập Thiên Đạo Điện không chỉ vì sợ thiên tài phá thiên hạ. Còn vì, nếu thiên tài Thiên Khuyết quá mạnh, phá vỡ rào cản đại lục, bên ngoài sẽ tràn vào.

Tạ Trường An nhìn vườn rau. Nhìn trời. Nhìn chân trời, nơi kết thúc thế giới mà hắn biết.

– Bên ngoài có gì?

Điện Chủ im lâu. Mắt mờ nhìn xa, kiểu nhìn xuyên qua bốn ngàn năm ký ức.

– Bọn chúng gọi Thiên Khuyết là "vườn ươm." Nơi nuôi mầm. Mầm đủ mạnh, bọn chúng đến hái.

Tạ Trường An sững. Tay cầm cuốc dừng giữa không trung. Nhìn Điện Chủ. Nhìn vườn rau. Nhìn luống cải thẳng hàng.

Vườn ươm.

Nghĩa kép. Vườn ươm thiên tài. Vườn ươm mà ai đó bên ngoài trồng, nuôi, rồi hái.

– Vậy bốn ngàn năm ngươi giết thiên tài...

– Một phần vì sợ thiên tài phá thiên hạ. Một phần vì... nếu thiên tài quá mạnh, bọn bên ngoài sẽ chú ý. Và đến.

Tạ Trường An nhìn Điện Chủ. Lâu. Ánh mắt phức tạp: giận, hiểu, buồn, tất cả cùng lúc.

– Vậy ngươi giết mầm... để giữ vườn?

Điện Chủ gật. Chậm. Kiểu gật nặng nề.

– Ta nghĩ đó là cách duy nhất. Giữ Thiên Khuyết yếu đủ để bên ngoài không quan tâm. Giết thiên tài đủ để không có ai phá rào cản.

Cười nhạt. Kiểu cười mệt, kiểu cười người biết mình sai nhưng không tìm được cách khác.

– Bốn ngàn năm. Không đúng. Nhưng không biết cách nào khác.

Im lặng lâu. Nắng chiều rọi vàng hai luống cải, kiểu nắng lúc sắp tắt: đẹp, buồn.

Tạ Trường An đặt cuốc xuống. Đứng dậy. Nhìn chân trời.

– Nếu bên ngoài muốn đến hái... thì ta sẽ đảm bảo mầm ở đây mạnh đến mức bọn chúng không dám.

Điện Chủ nhìn hắn. Mắt mờ, nhưng sắc. "Ngươi muốn... nuôi thêm thiên tài? Nhiều hơn?"

– Không phải nuôi thêm. Là nuôi đúng. Khác nhau.

Tạ Trường An nhìn vườn rau. Nhìn gốc tùng. Nhìn bảng tên nứt.

– Ngươi giữ vườn bằng cách giết mầm. Ta giữ vườn bằng cách trồng mầm mạnh đến mức không ai dám nhổ.

Điện Chủ im lâu. Rồi cười. Nhẹ. Kiểu cười khi gặp câu trả lời mà bốn ngàn năm không tìm được.

– Ngươi thật sự điên.

– Ta chỉ trồng rau thôi.

Câu trả lời cũ. Nhưng Điện Chủ nghe khác. Lần này, câu đó không phải khiêm tốn. Là lời hứa.

Tạ Trường An đứng dậy. Phủi đất. Nhìn bầu trời, kiểu nhìn lần đầu thấy trời rộng hơn mình tưởng.

Vườn ươm. Thiên Khuyết là vườn ươm.

Hắn nghĩ: mười sáu năm, hắn trồng sáu mầm. Sáu đủ để thay đổi Thiên Khuyết. Nhưng nếu bên ngoài đến, sáu có đủ?

Không biết. Nhưng biết: cách cũ (giết mầm) không hiệu quả. Bốn ngàn năm chứng minh. Cách mới (trồng mầm) chưa ai thử quy mô lớn. Nhưng sáu mầm đã thay đổi cả thời đại.

Nếu sáu thành sáu mươi? Sáu trăm? Sáu ngàn?

Hắn mỉm cười. Kiểu cười khi thấy vấn đề lớn mà thích, kiểu nông dân nhìn cánh đồng hoang mà nghĩ: trồng được.

Quay lại. Nhìn Điện Chủ.

– Nhưng đó là chuyện sau. Bây giờ, cháo sôi rồi.

Điện Chủ nhìn hắn. Rồi nhìn bếp, nơi nồi cháo sôi sùng sục, hơi bay. Nhìn bát sứt trên bàn.

Rồi đứng dậy. Chậm. Già. Nhưng đứng. Kiểu người vừa tìm được lý do đứng.

– Ta... giúp bưng bát được không?

Tạ Trường An nhìn hắn. Rồi gật.

– Bát sứt cả. Cẩn thận.

Hai kẻ thù cũ đi vào bếp. Bưng bát. Sứt. Nấu cháo. Nhạt. Ngồi ăn. Bình.

Kiểu hai ông nông dân ăn cháo buổi chiều. Không ai tin đây là Thiên Mệnh cũ và kẻ phong ấn Thiên Mệnh.

Ch.114/233
937 từ