Kẻ Hái Đầu Tiên
Bầu trời nứt.
Không phải kiểu nứt mỏng như sợi tóc mà Ẩn Sơn đã quen nhìn suốt mấy tháng. Không phải kiểu nứt rồi khép, khép rồi quên, quên rồi lại nứt. Lần này, bầu trời xé ra.
Vết xé kéo dài từ chân trời phía tây đến đỉnh đầu, rộng bằng con sông, dài bằng nửa đại lục. Ánh sáng bạc đổ xuống, lạnh, không phải ánh sáng của mặt trời hay mặt trăng, ánh sáng không nguồn, không bóng, kiểu sáng khi có thứ ở bên kia đang nhìn vào.
Và vết xé không đóng lại.
· · ·
Kinh thành.
Lý Thừa Phong đang duyệt tấu chương trong thư phòng khi trần nhà rung. Trà đổ, nghiên mực lật, ngọn nến tắt rồi bật lại bằng ánh bạc từ cửa sổ.
Hoàng đế bước ra ban công.
Bầu trời trên kinh thành nứt toang. Ánh bạc rọi xuống hoàng cung, rọi xuống phố chợ, rọi xuống mặt hàng triệu người đang ngẩng đầu. Trẻ con khóc. Chó sủa. Tu sĩ cấm vệ quỳ xuống, không phải vì muốn quỳ, mà vì chân không đứng nổi.
Sóng uy áp.
Lý Thừa Phong cắn chặt răng. Chân run nhưng đứng. Hoàng đế không quỳ. Dù cơ thể phàm nhân, dù tu vi không có, Lý Thừa Phong không quỳ.
Hắn nhìn lên. Thấy bóng người.
Xa. Rất xa. Trong vết nứt, ở ranh giới giữa bên trong và bên ngoài, một bóng người đứng. Không rõ mặt, không rõ hình dáng, chỉ là đường viền tối giữa ánh bạc. Nhưng sự hiện diện của bóng người đó đè xuống cả đại lục.
Lý Thừa Phong thở chậm. Nghĩ. Nghĩ đến Ninh Tiểu Nguyệt, đến báo cáo nàng gửi về ba tháng trước qua mật thư: "Bên ngoài có thế lực. Sẽ đến. Chuẩn bị." Hắn đã chuẩn bị. Quân đội, trận pháp phòng thủ, liên minh với các tông phái. Nhưng nhìn bóng người trên trời, hắn biết: chuẩn bị không đủ. Không bao giờ đủ cho thứ này.
– Triệu tập Tam Công. Toàn bộ.
Cận vệ quỳ dưới đất, mặt trắng bệch, cố gật.
· · ·
Ma vực.
Cửu U Ma Tổ ngồi trên ngai xương, mắt nhắm, thiền định. Ma khí quanh lão rung. Rung mạnh. Lão mở mắt.
Mắt đỏ của kẻ sống ngàn năm nhìn xuyên trần hang, xuyên đá, xuyên đất, nhìn thẳng lên bầu trời nứt. Thấy bóng người. Thấy uy áp.
Ma khí lão bùng. Không phải vì sợ. Vì bản năng. Bản năng ngàn năm đối mặt nguy hiểm, bản năng của kẻ đứng đỉnh ma đạo, bản năng nói: thứ kia mạnh hơn ta. Mạnh hơn rất nhiều.
– Ma Tôn.
Tên cận vệ quỳ, mặt cắt không còn giọt máu.
– Gọi A Cẩu.
– Dạ?
– A Cẩu. Đệ tử Ẩn Sơn. Ma Tôn đời sau. Gọi hắn.
Cận vệ sững. Cửu U Ma Tổ chưa bao giờ gọi ai. Hắn ngồi trên ngai ngàn năm, ai muốn gặp thì tự đến. Nhưng hôm nay, lão gọi.
Vì lão biết: thứ trên trời không phân biệt chính đạo hay ma đạo. Nó hái tất cả.
· · ·
Yêu vực.
Ngân Vĩ Hồ Hoàng đứng trên đỉnh cây cổ thụ cao nhất yêu vực, chín đuôi bạc phất phới trong gió ánh bạc. Mắt vàng nhìn lên, đồng tử co lại thành sợi, kiểu đồng tử thú khi đánh giá mối đe dọa sinh tồn.
Yêu thú khắp yêu vực gào. Sói hú. Hổ gầm. Chim rời tổ bay loạn. Bản năng thú nhạy hơn người, chúng biết trước: kẻ săn đã đến.
Ngân Vĩ gầm gừ trong cổ họng. Thấp, trầm, rung qua mặt đất.
– Bạch Ly.
Nàng gọi. Dù Bạch Ly không ở đây. Dù Bạch Ly ở Ẩn Sơn. Nhưng nàng gọi, vì đây là lúc tộc cần hợp lại, và Bạch Ly, dù giả ngốc, dù nhõng nhẽo, dù bỏ trốn theo ông già trồng rau, vẫn là Yêu Hoàng thật sự.
· · ·
Ẩn Sơn.
Tạ Trường An đang rửa bát.
Bữa cháo sáng vừa xong. Mười bốn bát đã cạn. Phù hiệu đã cất lại, không phải dưới sàn nhà, mà trong túi áo, vì không cần giấu nữa.
Bầu trời nứt. Ánh bạc chiếu qua cửa sổ bếp, rọi lên mặt nước trong chậu rửa bát, lung linh, lạnh.
Hắn không ngẩng đầu. Rửa tiếp bát cuối cùng. Đặt lên giá. Lau tay.
Rồi mới bước ra sân.
Sáu đệ tử cũ đã đứng ngoài. Sáu đệ tử mới đứng sau. Điện Chủ đứng riêng, mắt nhìn lên trời, mặt trắng hơn mọi ngày. Tiêu Cốt đứng cạnh Thần Khôi, tay nắm chặt, mắt bạc phản chiếu ánh bạc trên trời.
Sóng uy áp đè xuống Ẩn Sơn. Cây rung. Đất rung. Trận pháp bảo vệ của Lâm Thanh Dạ bùng sáng, tầng tầng lớp lớp, chống lại uy áp, nhưng run.
Sáu đệ tử mới quỳ. Tiêu Vân mù quỳ đầu tiên, kiếm rơi khỏi tay, toàn thân run. Dương Khuynh quỳ, mắt mở to, nhìn thấy "quy tắc" trên trời vỡ nát. Bạch Tuyết co người, đuôi cáo trắng bết lông, bản năng hồ muốn chui xuống đất. Thần Khôi nắm tay Tiêu Cốt, mặt cắt không còn giọt máu, run. Lữ Y ôm bụng, cơ thể hấp thụ uy áp như hấp thụ độc, mồ hôi vã. Vũ Cảnh quỳ, sát khí nội rỉ ra ngoài kiểm soát, cỏ quanh chân héo.
Sáu đệ tử cũ đứng. Chân rung nhưng đứng.
Diệp Hàn đứng, kiếm ý bùng, kiểu bùng khi Kiếm Quỷ đối diện thứ mạnh hơn mình và bản năng không phải sợ mà là cắt. Mắt lạnh, sắc, nhìn bóng người trên trời.
Ninh Tiểu Nguyệt đứng, quạt tre mở, tay hơi run nhưng mắt Thiên Cơ chạy. Đếm. Tính. Phân tích uy áp, ước lượng cảnh giới, so sánh với thứ mạnh nhất nàng từng gặp (Điện Chủ toàn lực, Thánh Cảnh). Kết luận: không cùng thang đo.
A Cẩu đứng. Ma khí bùng ra khỏi kiểm soát, phủ quanh Ẩn Sơn như sương đen. Mắt trái đỏ rực, huyết mạch Ma Thần phản ứng với uy áp bên ngoài. Hắn đã "nghe" bên ngoài đêm qua, đã biết. Nhưng biết và đối mặt là hai thứ khác nhau.
Bạch Ly tai cáo ép sát đầu, lông dựng, nanh lộ. Yêu lực phóng ra phản xạ, mắt vàng, đồng tử dọc. Không phải giả ngốc được nữa. Bản năng Yêu Hoàng đáp ứng mối đe dọa tuyệt đối.
Hạ Linh đứng cạnh Lục Vô Ưu, vai chạm vai. Tay cầm kim thăm dò siết trắng đốt. Linh lực dược sư yếu, chân run nhiều nhất trong sáu người. Nhưng đứng.
Lục Vô Ưu đứng. Sát khí phóng ra, mạnh, lạnh, va chạm với uy áp từ trên trời. Hai loại áp lực đối chọi, không khí quanh hắn méo. Mắt mở, bình, kiểu bình khi đánh giá đối thủ.
Tạ Trường An bước ra giữa sân. Đứng giữa sáu đệ tử cũ và sáu đệ tử mới. Mắt nhìn lên.
Bóng người trong vết nứt.
Hắn nhìn bằng Thiên Mục. Nhìn xuyên ánh bạc, xuyên uy áp, nhìn vào bóng người.
Và thấy.
Không phải thiên phú. Thiên Mục đọc thiên phú, nhưng thứ hắn thấy ở bóng người không phải thiên phú. Là hư vô. Trống. Kiểu trống khi thiên phú đã bị lấy sạch, thay bằng thứ khác, thứ đồng nhất, thứ giống Tiêu Cốt nhưng hoàn hảo hơn, sâu hơn, cũ hơn.
Liêm.
Hắn biết. Hai mươi năm trước hắn từng thấy Liêm, từ xa, khi còn là Giám Sát Viên. Chưa bao giờ thấy gần. Nhưng uy áp này, sự trống rỗng này, hắn nhận ra.
· · ·
Bóng người bước xuống.
Không phải rơi. Không phải bay. Bước. Kiểu bước khi mặt đất và bầu trời không có sự khác biệt, kiểu bước trên cầu thang mà người khác không nhìn thấy bậc.
Từng bước, uy áp tăng. Từng bước, tu sĩ khắp đại lục quỳ thêm. Thanh Phong Tông, trưởng lão Nguyên Anh quỳ. Thanh Vân Tông, Trần Khải Minh Hóa Thần quỳ. Cổ tộc, Thánh Cảnh quỳ. Tất cả dưới Thánh Cảnh quỳ. Không ngoại lệ. Sóng uy áp không nhắm vào ai, nó chỉ tồn tại, và sự tồn tại đó đè xuống mọi thứ.
Bóng người dừng. Giữa không trung, cao, xa, nhưng rõ.
Một người. Đàn ông. Hoặc từng là đàn ông. Mặt trẻ, có lẽ hai mươi, có lẽ hai trăm, kiểu mặt không già vì thời gian đã ngừng chạy trên da. Mắt xám, trống, kiểu trống mà Tiêu Cốt có nhưng sâu hơn vạn lần. Áo trắng bạc, không vết bụi, không nếp nhăn, kiểu áo khi người mặc không tồn tại đủ để bẩn.
Vong Nguyên. Liêm số 7.
Hắn nhìn xuống Thiên Khuyết. Nhìn đại lục. Nhìn từng ngọn núi, từng con sông, từng tông phái, từng thành trì. Kiểu nhìn khi xem bản đồ, không phải xem nơi có người sống.
Rồi hắn mở miệng.
Giọng đều. Không cảm xúc. Không vui, không buồn, không giận, không thương. Giọng của kẻ đọc bảng thống kê.
– Vườn 47. Chu kỳ thứ tư. Giai đoạn đánh giá bắt đầu.
Từng chữ rơi xuống đại lục như đá rơi xuống mặt hồ. Sóng lan, rung, chấn.
– Thời gian đánh giá: một năm.
Im lặng.
Rồi Vong Nguyên biến mất. Không phải bay đi. Không phải dịch chuyển. Biến mất, kiểu biến khi hắn chưa bao giờ thực sự ở đây, chỉ là phóng chiếu, chỉ là bóng.
Vết nứt trên trời khép lại. Chậm. Ánh bạc thu dần, dần, dần, rồi tắt.
Bầu trời trở lại bình thường. Xanh. Mây trắng. Nắng sớm.
Nhưng không ai đứng dậy.
Tu sĩ khắp đại lục vẫn quỳ. Chân không nghe lời. Hoặc chân nghe lời nhưng ý chí không đủ. Vì dù uy áp đã rút, dư chấn vẫn còn, vì dù bóng người đã biến, sáu chữ vẫn còn rung trong tai mọi người:
Giai đoạn đánh giá bắt đầu.
Một năm.
· · ·
Ẩn Sơn. Sân. Im lặng.
Sáu đệ tử mới vẫn quỳ. Tiêu Vân run, kiếm lăn trên đất. Dương Khuynh mắt mở to, thở gấp, kiểu thở khi "quy tắc" cậu nhìn thấy bị thứ gì đó lớn hơn mọi quy tắc phá vỡ.
Sáu đệ tử cũ vẫn đứng. Nhưng lặng.
Diệp Hàn quay nhìn thầy. Mắt hỏi: bây giờ sao?
Ninh Tiểu Nguyệt gấp quạt. Tay run. Mở miệng, đóng, mở.
– Cảnh giới đó... không đo được. Vượt Thiên Mệnh. Có thể vượt xa.
– Ừ.
Tạ Trường An nói, giọng bình, kiểu bình khi đã biết từ hai mươi năm trước.
A Cẩu truyền thần thức, nhẹ, cho riêng thầy: Con nghe thấy hắn. Trống. Trống hơn bất kỳ ai con từng nghe. Không còn gì bên trong.
Tạ Trường An gật nhẹ. Nhìn A Cẩu. Nhìn từng đệ tử.
Rồi nhìn sáu đệ tử mới đang quỳ dưới đất. Bước tới. Cúi xuống, nâng Tiêu Vân dậy. Nhặt kiếm, đặt lại vào tay cậu.
– Đứng lên.
Tiêu Vân mù, nhưng "nhìn" thấy tay thầy qua rung động kiếm khí. Tay ấm. Chắc. Không run.
Cậu đứng dậy. Chân vẫn run. Nhưng đứng.
Tạ Trường An lần lượt nâng từng đệ tử mới. Dương Khuynh. Bạch Tuyết. Thần Khôi. Lữ Y. Vũ Cảnh. Từng đứa một, tay trên vai, nâng lên.
Xong, quay lại. Nhìn tất cả.
– Một năm.
Im lặng.
Rồi hắn nhìn sáu đệ tử cũ. Nhìn Điện Chủ. Nhìn Tiêu Cốt.
– Đủ.
Ninh Tiểu Nguyệt nhíu mày.
– Đủ gì?
– Đủ để đánh.
Lục Vô Ưu mở mắt. Nhìn thầy. Kiểu nhìn khi hắn muốn hỏi nhưng biết thầy sẽ nói tiếp.
– Không đánh bằng vũ lực. Ta không thắng được. Các ngươi cũng không. Cả Thiên Khuyết gộp lại cũng không.
Hắn dừng.
– Nhưng ta có thể khiến họ nhận ra: mầm ở đây không đáng hái.
Bạch Ly tai dựng lại. Nghiêng đầu.
– Vì mầm ở đây đã thành cây.
· · ·
Tạ Trường An bước ra khỏi sân. Ra vườn rau. Đi dọc luống cải. Luống thứ ba, luống Diệp Hàn trồng lại sau đại chiến, cao ngang đầu gối.
Dừng lại ở cuối luống. Nhìn trời. Nơi vết nứt vừa khép.
Hai mươi năm.
Hai mươi năm trước, hắn bỏ trốn. Giấu phù hiệu dưới sàn nhà. Phong ấn tu vi. Trồng rau. Giả phế vật. Sợ. Sợ Thiên Viên Hội tìm ra. Sợ Liêm đến. Sợ phải đối mặt thứ hắn bỏ lại phía sau.
Hắn chạy.
Và trong khi hắn chạy, Lâm Thanh Dạ chết.
Hắn không chạy nữa.
Gió thổi qua luống cải. Lá lay. Mùi đất ẩm. Mùi cháo còn vương trong bếp. Mùi Ẩn Sơn.
– Hai mươi năm trước, ta bỏ trốn.
Hắn nói, không quay lại, biết sáu đệ tử đứng sau lưng.
– Hôm nay, ta đợi.
Diệp Hàn đứng sau thầy. Kiếm trên lưng. Mắt nhìn chân trời nơi Vong Nguyên biến mất.
Không nói. Không cần nói.
Ninh Tiểu Nguyệt mở quạt tre. Đóng. Mở. Lần này không phải lo. Là tính.
A Cẩu gật. Chậm. Nặng.
Bạch Ly vẫy đuôi. Một lần. Kiểu vẫy khi quyết định: không chạy.
Hạ Linh cầm kim thăm dò, siết, rồi thả lỏng. Thở.
Lục Vô Ưu nhắm mắt. Sát khí thu gọn. Bình.
Điện Chủ ngồi trên tảng đá. Nhìn Tạ Trường An. Nhìn lâu. Rồi gật.
Bốn ngàn năm. Lão xây Thiên Đạo Điện để chạy. Tạ Trường An đứng giữa vườn rau để đợi. Hai cách khác nhau. Lần này, lão chọn cách của hắn.
Tiêu Cốt đứng xa nhất. Nhìn bầu trời đã khép. Nhìn Ẩn Sơn. Nhìn mười bốn người đứng giữa vườn rau, dưới nắng sớm, sau khi vừa bị thứ mạnh nhất ngoài Thiên Khuyết đè quỳ.
Mười bốn người. Không chạy.
Hắn không hiểu. Hắn là Liêm. Hắn biết Thiên Viên Hội mạnh đến mức nào. Biết Vong Nguyên mạnh đến mức nào. Biết một năm sau khi mười hai Liêm xuống đủ, không gì còn lại.
Nhưng mười bốn người đứng đó. Và không chạy.
Tay hắn nắm chặt. Mắt bạc chớp. Máu bạc chạy nóng dưới da.
Tại sao?
Rồi Tạ Trường An quay lại. Nhìn tất cả.
– Vào ăn cháo. Nguội rồi.
Mười ba người bước vào. Tiêu Cốt đứng thêm ba nhịp thở. Rồi bước theo.
Bát cháo vẫn trên bàn. Ấm nhẹ. Vừa đủ.