Tông Môn Nuôi Quái Vật
Chương 104: Người Tính Thiên Hạ
Chương 104

Người Tính Thiên Hạ

Bình nguyên trung tâm. Bình minh.

Tạ Trường An đến nơi lúc trời sáng. Sương mù phủ đồng bằng, kiểu sương mùa thu: mỏng, lạnh, che chân mà không che mắt. Cỏ dưới chân sương lấm tấm sương, ướt, lạnh. Hắn đi chân trần, cảm nhận đất dưới chân: đất của chiến trường, đất thấm máu, nhưng vẫn đất. Vẫn mọc cỏ.

Điện Chủ đứng ở đầu bên kia bình nguyên. Không ngồi, không đợi, đứng. Đứng kiểu kẻ đã đứng bốn ngàn năm: quen, mệt, nhưng không ngồi vì thói quen mạnh hơn mệt.

Không ai xung quanh. Tu sĩ Thiên Đạo Điện rút ra ba trăm trượng. Liên quân cũng rút. Bình nguyên trống, chỉ hai người. Sương, cỏ, và hai Thiên Mệnh.

Tạ Trường An bước tới. Mỗi bước, sương tản. Không phải linh lực ép, mà sương tự tản, kiểu hơi nước gặp mặt trời: tự nhiên, bình.

Dừng cách Điện Chủ năm mươi trượng.

Nhìn.

Điện Chủ lộ diện lần đầu tiên. Không phải bóng đen. Không phải ánh sáng bạc. Là một ông già. Không trẻ như hắn tưởng (Thiên Mệnh thường giữ ngoại hình trẻ). Già. Khuôn mặt khắc khổ, kiểu mặt người thấy quá nhiều: nếp nhăn sâu ở khóe mắt, miệng mím, mắt bạc, tóc trắng. Trường bào Thiên Đạo Điện trắng, sạch, kiểu người sống một mình: tự giặt, tự là, tự mặc.

Không có sát khí. Kiểu kẻ mạnh đến mức không cần sát khí.

Chỉ có mệt mỏi.

Tạ Trường An nhìn Điện Chủ bằng năng lực. Nhìn sâu. Nhìn bên dưới cảnh giới Thiên Mệnh, bên dưới bốn ngàn năm quyền lực, bên dưới tất cả.

Và thấy: một đứa trẻ. Trong sâu nhất, bên dưới ông già bốn ngàn năm, có một đứa trẻ. Đứa trẻ đứng giữa xác cha mẹ, giữa ngôi làng bị hủy bởi một thiên tài mất kiểm soát. Đứa trẻ sợ. Sợ đến mức thề: không bao giờ để thiên tài tự do nữa.

A.

Tạ Trường An thấy. Hiểu. Và buồn.

Giống ta. Cùng nỗi đau. Khác cách giải.

– Tạ Trường An.

Điện Chủ nói. Giọng bình, kiểu giọng nói chuyện bình thường: không hào hùng, không uy hiếp. Giọng ông già mệt mỏi.

– Bốn ngàn năm.

Im.

– Bốn ngàn năm ta giữ thiên hạ. Ngươi nghĩ ta thích giết thiên tài sao?

Tạ Trường An nhìn hắn. Không trả lời.

Điện Chủ nhìn ra xa. Nhìn chiến trường. Nhìn sương mù. Nhìn cỏ.

– Ta đã sống hơn bốn ngàn năm, hắn nói, giọng chậm, kiểu kể chuyện. Ta đã thấy mười bảy thời đại. Thấy mười bảy lần thiên tài xuất thế. Mỗi lần, thiên hạ vui. Mỗi lần, thiên hạ tôn thờ. Rồi mỗi lần, thiên tài đó hủy diệt một phần thiên hạ.

Im.

– Thiên tài kiếm đạo. Kiếm ý tầng bảy. Kiếm một chiêu chẻ đôi lục địa. Mười vạn người chết. Chỉ vì hắn muốn thử kiếm.

– Thiên tài trận pháp. Bày trận phong ấn mặt trời bảy ngày. Mùa màng chết. Dân đói. Ba châu mất mùa. Chỉ vì hắn muốn xem trận pháp có chịu được không.

– Thiên tài luyện đan. Luyện đan bất tử. Thất bại. Nổ. Một thành trì, hai trăm ngàn người, không còn ai. Chỉ vì hắn muốn sống thêm trăm năm.

Im.

– Mỗi lần, ta phải dọn dẹp. Mỗi lần, ta phải chôn xác. Mỗi lần, ta tự hỏi: nếu ta giết hắn sớm hơn, bao nhiêu người sống?

Hắn quay sang nhìn Tạ Trường An.

– Nên ta giết sớm. Giết mầm. Trước khi mầm thành cây, trước khi cây đổ đè thiên hạ. Đó không phải ác. Đó là trách nhiệm.

Tạ Trường An nghe. Im.

Nghe xong, hắn nói:

– Ta hiểu.

Điện Chủ nhìn hắn. Ngạc nhiên. Kiểu ngạc nhiên của kẻ quen bị cãi mà không quen bị hiểu.

– Ngươi hiểu?

– Ta hiểu. Vì ta cũng từng mất người.

Im.

– Sư huynh ta. Cố Hành Vân. Thiên tài tu luyện. Bị người của Thiên Đạo Điện giết trước mặt ta. Ta đứng nhìn. Không cứu được.

Mắt hắn nhìn xa. Nhìn qua Điện Chủ. Nhìn qua sương mù. Nhìn về quá khứ.

– Rồi bạn ta. Lâm Thanh Dạ. Thiên tài trận pháp. Cũng bị giết. Trước mặt ta. Cũng không cứu được.

Im.

– Ta biết nỗi đau đó. Nỗi đau mất người quan trọng. Nỗi đau đứng nhìn thiên tài chết mà không làm gì được. Ta biết.

Hắn nhìn Điện Chủ.

– Nhưng ngươi chọn giết mầm. Ta chọn trồng đúng đất.

Điện Chủ nhíu mày.

– Trồng đúng đất? Ngươi nuôi sáu quái vật. Kiếm Thần có thể chẻ lục địa. Ma Tôn có thể nuốt thiên hạ. Nữ Đế có thể lật đổ vương triều. Yêu Hoàng có thể phát chiến tranh giống tộc. Sát Thần có thể giết cả châu. Dược Thần có thể luyện độc diệt quốc.

Im.

– Nếu đất sai thì sao? Nếu quái vật ngươi nuôi quay lại phá?

Tạ Trường An nhìn hắn. Bình.

– Thì ta chịu trách nhiệm.

Điện Chủ nhìn hắn lâu. Mắt bạc, sâu, kiểu mắt đã nhìn bốn ngàn năm, đã thấy mọi thứ, đã nghe mọi lời hứa. Mắt đó không tin.

– Chịu trách nhiệm. Ngươi biết cái giá không? Nếu ngươi sai, không phải ngươi chết. Là thiên hạ chết.

– Ta biết.

– Biết mà vẫn nuôi?

– Vì ta tin.

– Tin gì?

– Tin rằng thiên tài không sinh ra đã ác. Thiên tài sinh ra đã mạnh, chưa biết dùng sức mạnh. Nếu có người dạy, họ sẽ dùng đúng. Nếu không ai dạy, hoặc bị giết trước khi được dạy, họ sẽ hủy diệt, hoặc chết oan.

Im.

– Ngươi giết mầm vì sợ cây sẽ đổ. Ta trồng mầm vì tin cây sẽ đứng. Cùng nhìn mầm, khác cách nghĩ.

Điện Chủ nhìn hắn. Lâu. Mắt bạc dao động, kiểu mặt hồ bị gió chạm: rung, nhưng không vỡ.

– Ngươi tin thiên tài. Bốn ngàn năm, ta cũng từng tin. Rồi ta thấy thiên tài giết dân, giết bạn, giết chính mình. Mỗi thời đại, mỗi lần. Không ngoại lệ.

– Vì không ai dạy họ. Vì ngươi giết họ trước khi họ được dạy.

Điện Chủ sững.

Tạ Trường An nói tiếp, giọng nhẹ:

– Bốn ngàn năm. Ngươi giết bao nhiêu thiên tài? Trong số đó, bao nhiêu người sẽ trở thành anh hùng nếu có ai dạy dỗ? Bao nhiêu người sẽ cứu thiên hạ thay vì phá thiên hạ, nếu có ai cho họ bát cháo, dạy họ kiếm, dạy họ dừng?

Im. Gió thổi. Sương tản.

– Ngươi không giết thiên tài vì bảo vệ thiên hạ. Ngươi giết thiên tài vì sợ. Sợ mất kiểm soát. Sợ có kẻ mạnh hơn ngươi. Sợ cô đơn.

Điện Chủ mắt rung. Mạnh. Linh lực Thiên Mệnh trong người hắn dao động, kiểu biển trước bão.

– Im.

Một chữ. Nặng. Áp lực Thiên Mệnh bùng, kiểu sóng thần: đất nứt vòng tròn, cỏ cháy, sương tan.

Tạ Trường An đứng giữa sóng. Không lùi. Linh lực Thiên Mệnh của hắn chặn, kiểu vách đá chặn sóng: vững.

– Ta nói đúng, hắn nói, giọng bình. Ngươi biết ta nói đúng. Vì nếu ta sai, ngươi sẽ không giận.

Im. Áp lực dừng. Điện Chủ nhìn hắn.

Lâu.

Rồi nói, giọng nhẹ, kiểu giọng ông già mệt:

– Ngươi nói hay lắm. Nhưng lời nói không chứng minh gì. Bốn ngàn năm, ta nghe nhiều lời hứa. Không ai giữ.

Im.

– Vậy thì chứng minh đi. Bằng sức mạnh. Bằng cách duy nhất ta tin.

Áp lực Thiên Mệnh bùng. Thật. Mạnh. Toàn lực.

Đất nứt. Sâu. Rộng. Kiểu lục địa bị xé: vết nứt chạy từ Điện Chủ ra ngoài, trăm trượng, hai trăm trượng. Bầu trời rạn, kiểu kính vỡ: không gian không chịu nổi hai Thiên Mệnh cùng vận công.

Tạ Trường An giơ tay. Linh lực Thiên Mệnh đáp. Hai luồng áp lực va chạm giữa bình nguyên. Sóng xung kích lan, cỏ bay, đá vỡ, sương tan.

Trận chiến cuối cùng.

Bắt đầu.

Ch.104/233
1.376 từ